Trang

Monday, April 27, 2015

Lý Mạc Sầu - Yêu và Hận



Lý Mạc Sầu đòi hỏi quá nhiều và cực đoan trong tình yêu (minh hoạ)

Mộc Miên

Trong thế giới võ hiệp của Kim Dung, Thần Điêu Hiệp Lữ giống như một chiếc kính vạn hoa phản chiếu những sắc màu đa diện của ái tình. Ở đó, ta bắt gặp cái tình trung trinh của đôi lứa Quách Tĩnh - Hoàng Dung, cái tình vượt thoát lễ giáo của Dương Quá - Tiểu Long Nữ, hay nỗi sầu muộn lặng lẽ của Quách Tương. Nhưng ám ảnh nhất, gai góc nhất, chính là cái "lụy tình" đến mức cuồng dại của Lý Mạc Sầu – người đàn bà cả đời đi tìm lời giải cho một câu hỏi mà ngàn năm qua chưa ai hóa giải được: "Vấn thế gian tình thị hà vật?" (Hỏi thế gian tình là vật gì?)

Khởi nguồn từ một trái tim trinh nguyên bị khước từ

Lý Mạc Sầu không sinh ra đã là một "Xích Luyện Tiên Tử" giết người không ghê tay. Nàng từng là một giai nhân tuyệt sắc phái Cổ Mộ, mang trái tim trong sáng và khao khát yêu đương mãnh liệt. Vì tình yêu với Lục Triển Nguyên, nàng sẵn sàng phá bỏ lời thề môn phái, rũ bỏ trinh bạch và lễ tiết của người tu đạo để dấn thân vào chốn bụi trần.

Tuy nhiên, bi kịch bắt đầu khi sự hy sinh của nàng không được đền đáp bằng một cái kết vẹn tròn. Sự bội ước của họ Lục không chỉ là một cú sốc tình cảm, mà nó đã đánh sập toàn bộ hệ giá trị và niềm tin của Lý Mạc Sầu. Nàng không chấp nhận được việc bản thân đã cho đi tất cả nhưng chỉ nhận lại sự phản bội.

Từ "Yêu" hóa "Chấp": Khi tình yêu trở thành con thú dữ

Người ta thường nói yêu là hy sinh, là mong người mình yêu hạnh phúc. Nhưng đó là cảnh giới của sự buông bỏ. Với Lý Mạc Sầu, tình yêu là sự sở hữu tuyệt đối. Khi không đạt được mục đích, nàng chọn con đường hủy diệt.

Sự ích kỷ, nhỏ nhen ẩn sau lớp vỏ "si tình" đã biến nàng thành một kẻ sát nhân cuồng bạo. Nàng giết cả nhà Lục Triển Nguyên, tàn sát những ai mang họ Lục, thậm chí tiêu diệt bất cứ đôi tình nhân nào nàng cho là "giả dối".

Nụ cười của kẻ sát nhân: Nàng giết người khi môi vẫn nở nụ cười. Đó không phải là niềm vui, mà là sự ve vuốt lòng kiêu hãnh bị tổn thương. Nàng muốn đứng từ trên cao nhìn xuống, khinh miệt chốn trần gian khốn khổ này để tự trấn an rằng: Vì ta không có hạnh phúc, nên không ai trên đời này được phép hạnh phúc.

Lý Mạc Sầu – Con rối của chính Chấp niệm

Kim Dung đã cực kỳ thâm thúy khi để Lý Mạc Sầu luôn miệng ngâm bài từ Mô Ngư Nhi của Nguyên Hiếu Vân. Bài thơ ấy là tiếng lòng lân mẫn về đôi chim nhạn cùng chết vì nhau, nhưng qua miệng Lý Mạc Sầu, nó lại mang âm hưởng của sự oán hận.

Nàng đáng thương hay đáng trách?

Đáng trách: Vì nàng đã để lòng hận thù lấn át lương tâm, biến nỗi đau cá nhân thành thảm họa cho người khác. Nàng đã lụy tình đến mức trở nên yếu đuối, không đủ bản lĩnh để đối diện với thất bại.

Đáng thương: Vì thực chất, nàng chỉ là một con rối bị chi phối bởi "Chấp niệm". Nàng trả thù được rồi nhưng lòng vẫn không thanh thản. Suốt đời nàng lang bạt, dằn vặt trong lưới tình do chính mình dệt nên, để rồi đến hơi thở cuối cùng giữa đám cháy ở Tuyệt Tình Cốc, nàng vẫn chỉ biết thốt lên câu hỏi định mệnh: "Tình là gì?"

Triết lý về con thú hoang mang tên "Ái tình"

Tình yêu trong nhân sinh quan của Kim Dung qua nhân vật Lý Mạc Sầu mang một hàm ý cảnh báo sâu sắc. Tình yêu vốn dĩ thuần khiết, nhưng nếu ta nuôi dưỡng nó bằng sự ích kỷ, bằng "máu và thịt" của sự chiếm hữu, nó sẽ hóa thành một con thú hoang. Một ngày nào đó, chính con thú ấy sẽ quay lại nuốt chửng chủ nhân của nó.

Lý Mạc Sầu đã chết vì chính con thú hoang đó. Nàng đã để tình cảm lấn chiếm lý trí, để hận thù làm mất phương hướng, và cuối cùng đánh mất bản ngã lương thiện ban đầu.
Đánh giá toàn diện và Bình luận

Lý Mạc Sầu là biểu tượng cho sự "Thái quá" trong tình cảm. Nàng yêu quá đậm sâu nên hận cũng quá tuyệt tình. Sự chuyển biến từ một tiên nữ phái Cổ Mộ thành một nữ ma đầu bị cả giang hồ khiếp sợ là một lời nhắc nhở về ranh giới mong manh giữa thiên đường và địa ngục trong trái tim mỗi người.

Tình là gì? Có lẽ tình không phải là vật hữu hình để có câu trả lời thỏa đáng. Với người biết buông bỏ, tình là đóa hoa sen thanh khiết. Với kẻ cố chấp, tình là liều thuốc độc bọc đường. Lý Mạc Sầu đã thất bại vì nàng muốn tìm một câu trả lời cho cả thế gian, trong khi thực chất, câu trả lời nằm ở chính việc nàng có dám tha thứ cho bản thân và cho kẻ bạc tình hay không.

Lời kết: 

Hỡi những ai đang yêu, hãy yêu như chưa bao giờ bị tổn thương, nhưng cũng hãy tỉnh táo để không trở thành nô lệ của cảm xúc. Đừng để mình trở thành một "Lý Mạc Sầu" thời hiện đại, quằn quại trong lưới hận để rồi khi tàn cuộc chỉ còn lại đống tro tàn của sự nuối tiếc.
....

Lý Mạc Sầu và Tiểu Long Nữ: "Tình yêu sở hữu" và "Tình yêu vị tha" 

Trong Thần Điêu Hiệp Lữ, Kim Dung đã đặt hai đồ đệ của phái Cổ Mộ là Lý Mạc Sầu và Tiểu Long Nữ vào hai thái cực đối lập hoàn toàn để định nghĩa về bản chất của tình yêu. Dù cùng xuất thân từ một ngôi mộ cổ lạnh lẽo, cùng tu luyện môn võ công "Ngọc Nữ Tâm Kinh" đòi hỏi sự thanh tịnh, nhưng cách họ yêu lại dẫn đến hai số phận trái ngược: một bên là địa ngục của hận thù, một bên là thiên đường của sự giải thoát.

"Vì mình" đối chọi "Vì người"

Lý Mạc Sầu – Tình yêu là sự chiếm đoạt: Với Lý Mạc Sầu, tình yêu là một món nợ phải được thanh toán sòng phẳng. Nàng yêu Lục Triển Nguyên và mặc định rằng hắn phải thuộc về nàng mãi mãi. Khi không đạt được, nàng coi đó là một sự sỉ nhục vào lòng tự trọng. Tình yêu của nàng thực chất là yêu chính cảm xúc của bản thân mình. Nàng đau khổ không phải vì thương cho số phận của Lục Triển Nguyên, mà vì nàng không chấp nhận được việc mình bị bỏ rơi.

Tiểu Long Nữ – Tình yêu là sự thành toàn: Tiểu Long Nữ yêu Dương Quá với tâm thế của một người dâng hiến. Nàng luôn đặt an nguy và hạnh phúc của Dương Quá lên trên sự tồn tại của chính mình. Khi nhận ra tình yêu của mình có thể gây hại cho tương lai của Dương Quá (do định kiến sư đồ), nàng đã nhiều lần chọn cách ra đi trong lặng lẽ để chàng được sống bình yên và danh chính ngôn thuận.

"Hủy diệt" hay "Hy sinh"

Đây là điểm phân định rõ rệt nhất giữa sở hữu và vị tha:

Sở hữu dẫn đến tàn sát: Khi Lục Triển Nguyên cưới người khác, Lý Mạc Sầu đã dùng 10 năm để nuôi dưỡng hận thù, sau đó đồ sát cả gia tộc họ Lục. Nàng muốn hủy diệt tất cả những gì liên quan đến người mình từng yêu để thỏa mãn cơn giận dữ. Triết lý của nàng là: "Ta không có được thì không ai có được".

Vị tha dẫn đến cứu rỗi: Khi Tiểu Long Nữ bị trọng thương, biết mình khó lòng sống sót, nàng đã để lại dòng chữ trên vách đá Tuyệt Tình Cốc, hẹn 16 năm sau gặp lại. Nàng thà để Dương Quá sống trong một niềm hy vọng hư ảo suốt 16 năm còn hơn để chàng phải chết theo mình ngay lập tức. Đó là sự hy sinh niềm vui được chết cùng nhau để đổi lấy mạng sống cho người ở lại.

Sự chiếm hữu vật chất đối lập với sự hòa quyện tâm hồn

Lý Mạc Sầu – Nô lệ của hình thức: Lý Mạc Sầu luôn bị ám ảnh bởi những kỷ vật, những lời thề thốt và sự chung thủy mang tính hình thức. Nàng giữ mãi chiếc khăn tay thêu hoa đỏ như một minh chứng của sự sở hữu. Khi thấy kẻ khác hạnh phúc, nàng cảm thấy bị đe dọa. Tình yêu của nàng mang tính "vật lý", cần được cầm nắm và kiểm soát.

Tiểu Long Nữ – Tự do trong tâm tưởng: Tiểu Long Nữ và Dương Quá có thể xa nhau 16 năm, không nghe tin tức, không nhìn thấy mặt, nhưng tình cảm vẫn vẹn nguyên. Tình yêu vị tha không cần sự kiểm soát hay hiện diện thường trực. Nó là sự tin tưởng tuyệt đối và hòa quyện về tâm hồn, nơi mà hạnh phúc của người kia chính là sự an lạc của chính mình.

Địa ngục trần gian và Cõi tiên hiệp lữ

Cái kết của Lý Mạc Sầu: Sự sở hữu đã biến một giai nhân thành một "nữ ma đầu" bị cả giang hồ ghê tởm. Nàng chết trong lửa đỏ của Tuyệt Tình Cốc, miệng vẫn ngâm bài từ sầu hận. Sự sở hữu đã thiêu rụi nhân tính, biến cuộc đời nàng thành một nốt trầm bi thảm.

Cái kết của Tiểu Long Nữ: Sự vị tha đã đưa Tiểu Long Nữ vượt qua sinh tử. Sau 16 năm dưới đáy vực, nàng vẫn giữ được nét thanh xuân và sự tĩnh tại. Sự vị tha không làm nàng mất đi điều gì, trái lại, nó bảo vệ tình yêu của nàng khỏi sự bào mòn của thời gian, để cuối cùng nàng và Dương Quá có thể tiêu dao tự tại, trở thành đôi "Thần Điêu Hiệp Lữ" bất tử trong lòng người hâm mộ.

Đánh giá tổng quát

Sự đối lập giữa Lý Mạc Sầu và Tiểu Long Nữ chính là bài học về "Buông bỏ" và "Nắm giữ".

Tình yêu sở hữu (Lý Mạc Sầu): Là một vòng lặp của khổ đau. Càng muốn nắm chặt, đối phương càng rời xa, và bản thân càng lún sâu vào vũng lầy hận thù.

Tình yêu vị tha (Tiểu Long Nữ): Là cánh cửa của sự giải thoát. Khi ta yêu một người đủ lớn để sẵn sàng buông tay cho họ hạnh phúc, thì chính lúc đó ta nhận lại được sự trân trọng và một tình yêu vĩnh cửu.

Kim Dung đã dùng Lý Mạc Sầu để cảnh báo về bóng tối của ái tình, và dùng Tiểu Long Nữ để tôn vinh ánh sáng của sự hy sinh. Qua đó, ông nhắn nhủ rằng: Tình yêu chỉ thực sự đẹp khi nó là đôi cánh giúp người mình yêu bay cao, chứ không phải là sợi dây thừng buộc họ vào chân mình.
------------------------
Bài liên quan:

No comments:

Post a Comment