Wednesday, October 23, 2013

Thảo nguyên Mông Cổ , nơi Quách Tĩnh sống thủa nhỏ


Lều (nhà) trên thảo nguyên Mông Cổ

Cát Tường

Trong tác phẩm kiếm hiệp Anh hùng xạ điêu của nhà văn Kim Dung, có nói đến khá nhiều đời sống du mục trên thảo nguyên của chàng thiếu niên Quách Tĩnh và nhân vật Thiết Mộc Chân (sau này trở thành Đại Hãn, thống lĩnh đế quốc Mông Cổ hùng cường vào thời điểm đó).

Trong Anh hùng xạ điêu, thảo nguyên Mông Cổ không chỉ là một bối cảnh địa lý mà còn là trường học khắc nghiệt đã nhào nặn nên nhân cách, ý chí và tài năng của Quách Tĩnh. Để lột tả được không gian giang hồ rộng lớn và đậm chất điện ảnh này, bản phim truyền hình năm 2003 đã phải quay ngoại cảnh trực tiếp tại thảo nguyên Nội Mông.

* Thiên nhiên khắc nghiệt, sương gió mịt mù Vùng đại mạc phương bắc hiện lên là một nơi "mùa hè cỏ xanh, mùa đông tuyết trải". Khí hậu tại đây vô cùng buốt giá, đặc biệt là vào mùa đông khi "bông tuyết bay đầy trời, cát vàng mênh mông không có chỗ nào tránh gió tuyết". Trong khung cảnh gió bấc thổi mạnh, bão tuyết hoành hành và gió cát rát như dao cắt, mẹ của Quách Tĩnh là Lý Bình đã phải lẩn trốn sự truy sát, sinh hạ chàng tại một hố cạn cạnh gò cát. Chính cái lạnh lẽo và gian khổ từ thuở lọt lòng này đã báo trước một cuộc đời đầy sóng gió nhưng vô cùng kiên cường của Quách Tĩnh.

* Đời sống du mục và bản sắc văn hóa phóng khoáng Người dân Mông Cổ sinh sống bằng nghề du mục, họ "xua súc vật đi khắp nơi tìm tới những chỗ có cỏ và nước chứ không định cư". Để chống chọi với cái lạnh, họ dùng da và lông súc vật may thành những chiếc lều vải che chắn gió tuyết. Tuổi thơ của Quách Tĩnh gắn liền với túp lều tranh do mẹ dựng lên, hàng ngày chàng cưỡi ngựa nhỏ, dắt chó đi chăn dê bò trên cánh đồng cỏ mênh mông, trong khi mẹ dệt lông dê đổi lấy lương thực.

Bất chấp cuộc sống thiếu thốn, người Mông Cổ nổi bật với bản tính "hiếu khách, thương người nghèo cứu kẻ khổ". Họ duy trì những phong tục chất phác nhưng cực kỳ trọng tín nghĩa, lễ tiết và không bao giờ buông lời nhơ bẩn. Văn hóa của họ còn gắn liền với bản tính ưa săn bắn, nuôi chó ngao, chim ưng và thói quen biểu lộ tâm tình qua lời ca tiếng hát.

* Thảo nguyên Mông Cổ chính là võ đường tự nhiên định hình nên Quách Tĩnh.

Lòng dũng cảm và tín nghĩa: Ngay từ khi còn là một cậu bé, Quách Tĩnh đã bộc lộ sự quật cường, thà bị vương tử Truật Xích đánh roi rướm máu đầy mặt cũng quyết cắn răng không khai ra nơi ẩn nấp của Thần tiễn Triết Biệt.

Kỹ năng chiến đấu: Chàng lớn lên cùng những trò chơi vật lộn, đánh đáo với các bạn nhỏ Mông Cổ như Đà Lôi, Hoa Tranh. Nhờ đó, kỹ năng đấu vật vươn tới mức "thiên hạ vô song", ngấm vào máu thịt như việc ăn uống đi lại, giúp chàng nhiều lần thoát hiểm khi đối đầu với các cao thủ như Âu Dương Phong, Âu Dương Khắc.

Cung ngựa vô song: Quách Tĩnh được các danh tướng Mông Cổ như Triết Biệt và Bác Nhĩ Hốt trực tiếp rèn luyện thuật cưỡi ngựa, bắn cung, đạt đến đỉnh cao với thành tích "một mũi tên xuyên hai con điêu" rúng động thảo nguyên, được Thiết Mộc Chân ban tặng kim đao.

* Võ công hiệp nghĩa: Đây cũng là nơi Giang Nam Thất Quái lặn lội suốt mười mấy năm dãi nắng dầm sương để truyền dạy quyền kiếm, ám khí, khinh công và đặc biệt là đúc kết cho chàng tấm lòng hành hiệp trượng nghĩa. Cũng tại vách núi dựng đứng trên thảo nguyên, chàng may mắn gặp được Mã Ngọc phái Toàn Chân truyền dạy pháp môn nội công Đạo gia, tạo nền tảng vững chắc cho võ học sau này.
.....

Nhưng Mông Cổ và thảo nguyên Mông Cổ không phải chỉ có trong kiếm hiệp Kim Dung, mà còn là một đất nước có thật.

Dưới đây là một số thông tin về đất nước này, để các bạn có thể hình dung về nơi Quách Tĩnh bắt được hai con chim điêu (đại bàng).

Mông Cổ là một vùng đất rộng lớn phía Bắc lục địa Trung Á, với diện tích khá rộng lớn nhưng dân cư lại thưa thớt, còn giữ gìn được rất nhiều cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ, nguyên sơ nhưng không kém phần thơ mộng.




Là một trong những quốc gia còn giữ lại nền văn hóa du mục lâu đời với cuộc sống trên lưng ngựa, những lều trại ngoài thảo nguyên bao la. Đời sống người dân vẫn đậm chất du mục truyền thống: cưỡi ngựa chăn gia súc, một năm chuyển nhà vài lần. Con cái của những người du mục đi học tại các trường nội trú ở Ulan Bator và đến mùa hè lại cùng bố mẹ du mục trên thảo nguyên. Họ sống trong một chiếc lều tròn màu trắng đặc trưng giữa thảo nguyên mênh mông, nơi họ chăn thả đàn gia súc của mình.

Điểm đến nổi tiếng khi tới Mông Cổ là Ulan Bator (hay Ulaanbaatar), thủ đô của Mông Cổ.  Ulan Bator được mệnh danh là thủ đô của những tu viện cổ. Trong đó, nổi tiếng nhất là tu viện Lạt Ma Chojin và tu viện Gandan, nơi có tượng Quan Thế Âm cao tới 26,5 mét.


Cung điện mùa đông

Cung điện mùa đông cũng là một trong những điểm đến ưa thích của du khách muốn tìm hiểu về cuộc sống của các đại hãn Mông Cổ, là nơi lưu giữ các kỷ vật của vị hãn cuối cùng Bác Khắc Đại Hãn và hoàng hậu của ông.




Tiếp giáp đồng bằng Hoa Bắc và đầu nam cao nguyên Nội Mông, thảo nguyên xanh Trại Hãn rộng bạt ngàn với rừng rậm, thảo nguyên, cảnh vật hữu hình...đặc sản thịt bò, sữa ngựa, rau cải xào là ẩm thực mang đậm hương vị và tấm lòng người dân nơi đây. Trại Hãn quả là điểm đến thích hợp để du khách trải nghiệm cuộc sống đặc trưng của người Mông Cổ.



Giữa thảo nguyên mênh mông rộng lớn nằm cách Thủ đô Ulan Bator 50km, tượng Thành Cát Tư Hãn cưỡi ngựa xung trận cao 40m đứng sừng sững. Bức tượng là tác phẩm tôn vinh một trong những Hoàng đế vĩ đại nhất thế giới. Thành Cát Tư Hãn là người thống nhất các bộ tộc trên thảo nguyên Mông Cổ. Trong 21 năm trị vì (1206-1277), ông tạo ra một đế chế chiếm 22% diện tích bề mặt đất. Tên của ông là nỗi khiếp sợ của người dân trên khắp lục địa Á-Âu, nhưng với người dân Mông Cổ, Thành Cát Tư Hãn chính là niềm tự hào lớn nhất của dân tộc.
......

Tư liệu:

No comments: