Nhạc Linh San có kết thúc thật bi thảm, đáng thương làm sao (minh hoạ)
Tôi đã từng nghĩ nàng có trong tay tất cả mọi thứ trên đời. Nàng xinh đẹp, trẻ trung, là thiên kim tiểu thư mang địa vị cao quý chốn võ lâm khi có cha là chưởng môn phái Hoa Sơn, mẹ là nữ hiệp danh chấn giang hồ. Nàng được cha mẹ nâng niu cưng chiều, được các đồng môn yêu mến, chiều chuộng gọi bằng ba tiếng "tiểu sư muội". Và quan trọng hơn cả, nàng đã có được trái tim của Lệnh Hồ Xung – một chàng lãng tử nhưng mãi mãi về sau vẫn chung thủy, đắm say và không bao giờ có thể quên được hình bóng nàng.
Hình ảnh đẹp nhất, trong trẻo nhất mà nàng để lại trong lòng tôi là những ngày mưa tuyết gió gào trên ngọn núi Sám Hối. Nàng lặn lội xách thùng cơm, mang hồ rượu lên cho đại sư ca đang chịu phạt. Tôi vẫn hay hình dung vóc dáng nhỏ bé, tha thướt ấy chệnh choạng bước đi giữa nền tuyết trắng xóa. Dù có lúc nàng đanh đá, cãi vã hay hờn dỗi vu vơ, nhưng trong tình yêu, nàng thật dễ mến và chân thành. Cảm giác lúc ấy như được âm thầm theo từng dấu chân nàng, như thấy tim mình nhói đau khi nàng trượt chân ngã sưng cả trán, máu tươi rươm rướm, và như thấu hiểu cái cảm giác của Lệnh Hồ Xung ngày ngày mỏi mắt mong ngóng hình bóng của nàng xuất hiện nơi triền núi.
Có thể nói, nàng là tất cả của Lệnh Hồ Xung. Nàng là cả bầu trời tuổi thơ của chàng, là những ngày tháng hạnh phúc, êm đềm nhất của chàng trên đỉnh núi Hoa Sơn, khi chàng chưa phải nếm trải những mưu mô, danh lợi hay thói đời xảo trá. Tình yêu của họ đơm hoa trong một khung cảnh bình yên, rực rỡ như một giấc mộng.
Nhưng nếu nàng không gặp người đó, liệu nàng có thay lòng đổi dạ? Câu trả lời, xót xa thay, vẫn là có. Bởi Lệnh Hồ Xung – dù yêu nàng bằng cả sinh mệnh – lại không hề giống với người cha mà nàng hằng tôn sùng. Nàng không cần một kẻ lãng tử, tuềnh toàng, thích uống rượu đánh bạc. Từ sâu thẳm, nàng cần một đấng trượng phu nghiêm trang, quy củ trong tưởng tượng của nàng. Và Lâm Bình Chi, với vẻ ngoài thâm trầm, mẫu mực, đã hoàn toàn khớp với hình bóng đó.
Ngày nàng cất tiếng hát bài sơn ca Phúc Kiến "Chị em lên núi hái chè", ngày nàng cùng Lâm Bình Chi viết lời hẹn ước, cũng là ngày nàng vô tình đâm vào tim Lệnh Hồ Xung một lưỡi kiếm nhức nhối khôn nguôi. Mối tình của nàng với đại sư ca được coi là bắt đầu rực rỡ nhất trong ngày tuyết rơi trên Ngọc Nữ phong, và rồi cũng chính thức kết thúc từ một ngày tuyết rơi trắng trời dưới chân núi Thiếu Thất. Nhát kiếm thực sự nàng đâm Lệnh Hồ Xung trọng thương hôm ấy trên đỉnh Tung Sơn dẫu có làm chàng đổ máu, nhưng nỗi đau vô hình nàng để lại cho linh hồn chàng còn nhức nhối hơn gấp trăm ngàn lần.
Tôi đã từng phẫn nộ nghĩ, tại sao nàng lại có thể lạnh lùng, vô tình và tuyệt tình với Lệnh Hồ Xung đến thế? Nàng hiểu lầm chàng, mù quáng tin rằng chàng ăn cắp kiếm phổ và giết đồng môn, nàng buông những lời mạt sát khiến chàng đau đớn tột cùng. Nàng quấn quýt bên kẻ khác, trong trái tim của nàng có lẽ chẳng còn vương lại chút hình bóng nào của vị đại sư ca năm xưa vẫn công kênh bồng bế nàng đi hái trái, bắt dế nữa rồi.
Có lẽ phải ghét nàng, phải hận nàng thật nhiều. Nếu đem so sánh với Nhậm Doanh Doanh – một Thánh cô tài mạo song toàn, sẵn sàng hy sinh cả mạng sống vì người yêu – thì Nhạc Linh San thua kém mọi bề. Nhưng tạo hóa trêu ngươi, trái tim chàng lãng tử sao vẫn mãi chỉ có nàng? Dù bị ruồng bỏ, ánh mắt chàng vẫn xót xa, đau đáu mỗi khi thấy nàng chịu uất ức rơi lệ.
Nàng vứt bỏ bến đỗ bình yên để lấy người mình yêu, nhưng nàng có hạnh phúc chăng? Hạnh phúc ấy quá đỗi mong manh và bi đát. Nàng là một người con gái thanh xuân mơn mởn, nhưng chưa từng và cũng chẳng bao giờ được hưởng chút ân ái chăn gối vợ chồng vì trượng phu đã tự thiến. Nàng làm vợ, nhưng không bao giờ nhận được sự yêu thương từ chồng, chỉ là tấm bình phong để gã che mắt thế gian và đề phòng cha ruột nàng ám toán.
Và cay đắng thay, kẻ ra tay hạ độc thủ giết nàng không ai khác ngoài người chồng hờ mà nàng yêu thương tha thiết. Lưỡi trường kiếm oan nghiệt kia đã kết thúc số mạng của một cô gái vừa đáng giận, mà cũng thật đáng thương. Đau đớn nhất là cho đến những phút giây hấp hối cuối cùng, nàng vẫn không mang chút oán hận, vẫn dùng tàn hơi để van xin Lệnh Hồ Xung hãy chăm sóc cho Lâm Bình Chi, đừng để gã mù lòa đó phải chịu nhiều ức hiếp. Tất cả sự thật bẽ bàng về dã tâm của cha ruột và sự máu lạnh của người chồng, những gì nàng nhận ra giờ đây chỉ còn đọng lại trong khoảnh khắc. Nhạc Linh San – nàng tiểu sư muội tinh nghịch ngày nào – đã chết thật rồi.
Hỡi ôi! Chàng lãng tử với người con gái ấy cả đời thủy chung không quên, ôm vết thương lòng mãi rỉ máu. Còn nàng, người con gái một đời si dại với gã chồng hờ tàn độc, tới tận lúc tắt thở vẫn ngân nga khúc hát mà kẻ sát nhân đã dạy: “Chị em lên núi hái chè…”.
Ở cuộc đời này, vương vào chữ “TÌNH” là như vậy hay sao? Đau đớn, xót xa, mù quáng và chẳng có luân lý nào giải thích được. Nhạc Linh San vẫn là cái tên để lại trong tôi một tiếng thở dài não ruột nhất.
-------------------------------
Bài liên quan:
Hoa Mộc Miên
Khi lật giở những trang tiểu thuyết "Tiếu ngạo giang hồ", nếu viết về nàng, tôi biết nàng không phải là nhân vật tôi yêu thích nhất, nhưng nàng lại là người khiến tôi đau lòng nhất, cắn rứt nhất. Nhạc Linh San – cái tên ấy cất lên nghe thật đẹp, thật thanh thúy làm sao.
Tôi đã từng nghĩ nàng có trong tay tất cả mọi thứ trên đời. Nàng xinh đẹp, trẻ trung, là thiên kim tiểu thư mang địa vị cao quý chốn võ lâm khi có cha là chưởng môn phái Hoa Sơn, mẹ là nữ hiệp danh chấn giang hồ. Nàng được cha mẹ nâng niu cưng chiều, được các đồng môn yêu mến, chiều chuộng gọi bằng ba tiếng "tiểu sư muội". Và quan trọng hơn cả, nàng đã có được trái tim của Lệnh Hồ Xung – một chàng lãng tử nhưng mãi mãi về sau vẫn chung thủy, đắm say và không bao giờ có thể quên được hình bóng nàng.
Hình ảnh đẹp nhất, trong trẻo nhất mà nàng để lại trong lòng tôi là những ngày mưa tuyết gió gào trên ngọn núi Sám Hối. Nàng lặn lội xách thùng cơm, mang hồ rượu lên cho đại sư ca đang chịu phạt. Tôi vẫn hay hình dung vóc dáng nhỏ bé, tha thướt ấy chệnh choạng bước đi giữa nền tuyết trắng xóa. Dù có lúc nàng đanh đá, cãi vã hay hờn dỗi vu vơ, nhưng trong tình yêu, nàng thật dễ mến và chân thành. Cảm giác lúc ấy như được âm thầm theo từng dấu chân nàng, như thấy tim mình nhói đau khi nàng trượt chân ngã sưng cả trán, máu tươi rươm rướm, và như thấu hiểu cái cảm giác của Lệnh Hồ Xung ngày ngày mỏi mắt mong ngóng hình bóng của nàng xuất hiện nơi triền núi.
Có thể nói, nàng là tất cả của Lệnh Hồ Xung. Nàng là cả bầu trời tuổi thơ của chàng, là những ngày tháng hạnh phúc, êm đềm nhất của chàng trên đỉnh núi Hoa Sơn, khi chàng chưa phải nếm trải những mưu mô, danh lợi hay thói đời xảo trá. Tình yêu của họ đơm hoa trong một khung cảnh bình yên, rực rỡ như một giấc mộng.
Nhưng nếu nàng không gặp người đó, liệu nàng có thay lòng đổi dạ? Câu trả lời, xót xa thay, vẫn là có. Bởi Lệnh Hồ Xung – dù yêu nàng bằng cả sinh mệnh – lại không hề giống với người cha mà nàng hằng tôn sùng. Nàng không cần một kẻ lãng tử, tuềnh toàng, thích uống rượu đánh bạc. Từ sâu thẳm, nàng cần một đấng trượng phu nghiêm trang, quy củ trong tưởng tượng của nàng. Và Lâm Bình Chi, với vẻ ngoài thâm trầm, mẫu mực, đã hoàn toàn khớp với hình bóng đó.
Ngày nàng cất tiếng hát bài sơn ca Phúc Kiến "Chị em lên núi hái chè", ngày nàng cùng Lâm Bình Chi viết lời hẹn ước, cũng là ngày nàng vô tình đâm vào tim Lệnh Hồ Xung một lưỡi kiếm nhức nhối khôn nguôi. Mối tình của nàng với đại sư ca được coi là bắt đầu rực rỡ nhất trong ngày tuyết rơi trên Ngọc Nữ phong, và rồi cũng chính thức kết thúc từ một ngày tuyết rơi trắng trời dưới chân núi Thiếu Thất. Nhát kiếm thực sự nàng đâm Lệnh Hồ Xung trọng thương hôm ấy trên đỉnh Tung Sơn dẫu có làm chàng đổ máu, nhưng nỗi đau vô hình nàng để lại cho linh hồn chàng còn nhức nhối hơn gấp trăm ngàn lần.
Tôi đã từng phẫn nộ nghĩ, tại sao nàng lại có thể lạnh lùng, vô tình và tuyệt tình với Lệnh Hồ Xung đến thế? Nàng hiểu lầm chàng, mù quáng tin rằng chàng ăn cắp kiếm phổ và giết đồng môn, nàng buông những lời mạt sát khiến chàng đau đớn tột cùng. Nàng quấn quýt bên kẻ khác, trong trái tim của nàng có lẽ chẳng còn vương lại chút hình bóng nào của vị đại sư ca năm xưa vẫn công kênh bồng bế nàng đi hái trái, bắt dế nữa rồi.
Có lẽ phải ghét nàng, phải hận nàng thật nhiều. Nếu đem so sánh với Nhậm Doanh Doanh – một Thánh cô tài mạo song toàn, sẵn sàng hy sinh cả mạng sống vì người yêu – thì Nhạc Linh San thua kém mọi bề. Nhưng tạo hóa trêu ngươi, trái tim chàng lãng tử sao vẫn mãi chỉ có nàng? Dù bị ruồng bỏ, ánh mắt chàng vẫn xót xa, đau đáu mỗi khi thấy nàng chịu uất ức rơi lệ.
Nàng vứt bỏ bến đỗ bình yên để lấy người mình yêu, nhưng nàng có hạnh phúc chăng? Hạnh phúc ấy quá đỗi mong manh và bi đát. Nàng là một người con gái thanh xuân mơn mởn, nhưng chưa từng và cũng chẳng bao giờ được hưởng chút ân ái chăn gối vợ chồng vì trượng phu đã tự thiến. Nàng làm vợ, nhưng không bao giờ nhận được sự yêu thương từ chồng, chỉ là tấm bình phong để gã che mắt thế gian và đề phòng cha ruột nàng ám toán.
Và cay đắng thay, kẻ ra tay hạ độc thủ giết nàng không ai khác ngoài người chồng hờ mà nàng yêu thương tha thiết. Lưỡi trường kiếm oan nghiệt kia đã kết thúc số mạng của một cô gái vừa đáng giận, mà cũng thật đáng thương. Đau đớn nhất là cho đến những phút giây hấp hối cuối cùng, nàng vẫn không mang chút oán hận, vẫn dùng tàn hơi để van xin Lệnh Hồ Xung hãy chăm sóc cho Lâm Bình Chi, đừng để gã mù lòa đó phải chịu nhiều ức hiếp. Tất cả sự thật bẽ bàng về dã tâm của cha ruột và sự máu lạnh của người chồng, những gì nàng nhận ra giờ đây chỉ còn đọng lại trong khoảnh khắc. Nhạc Linh San – nàng tiểu sư muội tinh nghịch ngày nào – đã chết thật rồi.
Hỡi ôi! Chàng lãng tử với người con gái ấy cả đời thủy chung không quên, ôm vết thương lòng mãi rỉ máu. Còn nàng, người con gái một đời si dại với gã chồng hờ tàn độc, tới tận lúc tắt thở vẫn ngân nga khúc hát mà kẻ sát nhân đã dạy: “Chị em lên núi hái chè…”.
Ở cuộc đời này, vương vào chữ “TÌNH” là như vậy hay sao? Đau đớn, xót xa, mù quáng và chẳng có luân lý nào giải thích được. Nhạc Linh San vẫn là cái tên để lại trong tôi một tiếng thở dài não ruột nhất.
-------------------------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment