
Nỗi lòng Chủ Chỉ Nhược thật đáng thương (minh hoạ)
Tiểu Muội
Khói sương lạnh đỉnh tầng Nga Mi nhọn
Lời thề xưa còn nặng trĩu vai gầy
Sư tôn ánh mắt tựa gươm lay
Trăng Linh Xà vụt bay qua kẽ ngón
Chữ hiếu kia làm vẩn đục lòng trong
Bàn tay nhuốm máu giữa đêm giông
Mượn đao chiếm kiếm, nát lòng giai nhân.
Hồng trần hỡi, sao xoay vần nghiệt ngã?
Hồng trần hỡi, sao xoay vần nghiệt ngã?
Chữ Tình kia là vách đá chênh vênh
Thương người, lòng dạ chẳng lênh đênh
Nhưng thề độc ấy, lênh đênh kiếp người.
Áo tân nương lệ rơi nhòa nét ngọc
Áo tân nương lệ rơi nhòa nét ngọc
Hỉ đường cao biến hóa bãi chiến trường
Người đi để lại nỗi sầu vương
Gươm thiêng gãy nát, yêu thương vụn rời.
Nửa đời giữ vẹn lời người dạy bảo
Nửa đời giữ vẹn lời người dạy bảo
Nửa đời mang một ảo ảnh phù hoa
Cả đời hiếu - nghĩa - tình xa
Chu cầm đứt đoạn, lệ nhòa Nga Mi.
-------------------
Bài liên quan:
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment