Nguyên Giác Viễn là nhà sư được giao nhiệm vụ coi giữ Tàng kinh các (kho chứa sách kinh) của Thiếu Lâm tự. Công việc hàng ngày của y là quét bụi, lau ghế, chống mối mọt phá hoại kinh sách, giữ sách nguyên vẹn phục vụ các nhà sư khác vào đọc để rèn luyện võ công.
Chẳng may thế nào, y đã làm mất quyển kinh rất quý có tên là kinh Lăng già (thực ra là bị trộm mất, mặc dù biết được hai tên trộm và đã truy đuổi theo, nhưng vẫn không tìm lại được). Vì thế, Giác Viễn bị chùa Thiếu Lâm phạt bằng giới luật là mỗi ngày phải gánh hai trăm thùng nước dưới dốc lên chùa trên núi, đổ vào trong giếng của nhà chùa, trong suốt 10 năm. Và không được nói trong suốt thời gian bị phạt. Chưa hết, chân hai tay y còn bị khóa bằng xích sắt rất nặng nề.
Giác Viễn tình cờ mà quen biết với Quách Tương, ái nữ của Quách Tĩnh - Hoàng Dung (trong Thần điêu hiệp lữ). Nên khi Quách Tương trên đường lang bạt giang hồ đi tìm Dương Quá, đến chùa Thiếu Lâm, thấy Giác Viễn chân tay bị xiềng khóa, lại gánh một đôi thùng to bằng sắt nặng khoảng hai trăm cân, múc đầy nước vào sức nặng có thể lên bốn trăm cân (khoảng 240 kg ngày nay). Quách Tường từng quen biết Giác Viễn, thấy ông bị xiềng khóa thì nổi lòng thương mến, dùng kiếm chặt đứt xiềng khóa cho ông. Giác Viễn chẳng những không mừng là lại tỏ ra lo lắng.
Giác Viễn có một gã đệ tử tục gia tên là Trương Quân Bảo, nhỏ hơn Quách Tương chừng ba tuổi, chuyên nấu nước pha trà giúp y. Hai thầy trò ở trong tàng kinh các, chẳng giao du với ai. Họ có một lần lên núi Hoa Sơn gặp được Dương Quá. Ấy vậy mà Côn Luân tam thánh Hà Túc Đạo tìm đến xin gặp gỡ và lĩnh giáo Giác Viễn mới là chuyện lạ lùng.
Trước quần tăng chùa Thiếu Lâm, Hà Túc Đạo dùng một viên đá nhỏ kẻ trên nền đá một bàn vi kỳ. Nội công anh ta thật thâm hậu, những đường kẻ như khắc trên nền đá, ngay ngắn và sâu cạn như nhau. Nhà sư Giác Viễn thản nhiên gánh đôi thùng nước, bước theo những nét kẻ đó. Chân ông bước tới đâu, nét kẻ của Hà Túc Đạo bị xóa mờ tới đó.
Hà Túc Đạo nổi nóng, dùng kiếm đánh Giác Viễn. Giác Viễn chân tay cuống quýt, dùng đôi thùng nước nặng chống trả đường kiếm. Hai chiếc thùng sắt kẹp cứng lưỡi kiếm của nhân vật được tôn xưng là kiếm thánh. Thẹn quá hóa giận, Hà Túc Đạo bỏ kiếm, phát chưởng đánh Giác Viễn. Cậu bé Trương Quân Bảo xuất chưởng cứu thầy, chịu đúng ba chưởng của Hà Túc Đạo mà vẫn an toàn. Côn Luân tam thánh Hà Túc Đạo tuyệt vọng, đau đớn khi biết võ công của mình kém xa một kẻ bình thường giữ tàng kinh các và một cậu bé pha trà, quét rác trong chùa Thiếu Lâm. Y bỏ chạy về Côn Luân, từ đó không dám xuống Trung Nguyên nữa.
Quần tăng chùa Thiếu Lâm được chứng kiến trận đánh. Ai cũng khen thầy trò Giác Viễn đã đuổi được một kình địch, bảo vệ danh tiếng cho chùa Thiếu Lâm.
Nhưng dưới đôi mắt của các vị cao tăng Thiếu Lâm thì thầy trò Giác Viễn đã phạm trọng tội học lén võ công của nhà chùa. Phương trượng ra lệnh bắt giữ thầy trò Giác Viễn.
Trước tình thế nguy cấp, Giác Viễn múc Quách Tương một bên, Trương Quân Bảo một bên thùng, quay đôi thùng sắt như hai quả chùy lớn chống trả quần tăng. Rồi ông cứ gánh cả hai, chạy băng băng lên núi. Quần tăng chùa Thiếu Lâm đuổi theo nhưng khinh công của họ còn kém Giác Viễn rất xa.
Chạy đến nửa đêm, Giác Viễn dừng lại dưới một gốc đại thụ. Quách Tương và Trương Quân Bảo nhảy ra khỏi thùng, thấy khí sắc của ông rất mệt mỏi. Ông ngồi tĩnh tọa dưới gốc cây, chắp tay niệm Phật và đọc kinh Lăng ca. Quách Tương và Trương Quân Bảo nằm cạnh ông, để tai lắng nghe. Trong những thuật ngữ của kinh Phật, họ nghe được những câu viết về về cách luyện công, cách phát chiêu.
Hóa ra ngày trước, một vị cao tăng nào đó sợ đời sau sa đà vào võ học mà quên Phật pháp, đã chép chung Cửu dương công, một công phu tối cao của Thiếu Lâm tự vào chung trong quyển kinh Lăng ca. Giác Viễn chất phác, cứ nghĩ đó là kinh Lăng ca bình thường, ngày nào cũng đọc đến nỗi thuộc lòng. Công lực ông tăng tiến một cách không ngờ, ngay đến chính ông cũng chẳng biết. Ông đánh nhau với Hà Túc Đạo, cứu Quách Tương và Trương Quân Bảo cũng chỉ là quán tính trước tình huống nguy hiểm mà thôi.
Quách Tương và Trương Quân Bảo nằm nghe Giác Viễn đọc kinh, thuộc được một mớ khẩu quyết. Trời rạng sáng, họ không nghe ông đọc nữa. Trương Quân Bảo nghĩ có lẽ sư phụ mệt mỏi nên đã ngủ rồi. Nào ngờ sáng ra, khi lay thầy dậy, cậu thấy tay chân thầy lạnh giá. Nhà sư đã như ngọn đèn cạn dầu, chết đi thầm lặng khi đọc chữ cuối cùng trong bộ kinh Lăng ca. Đúng lúc đó thì Vô Sắc đại sư của chùa Thiếu Lâm xuất hiện. Ông làm lễ cầu siêu cho Giác Viễn.
Phần Cửu dương công mà Giác Viễn đọc lên in vào trí nhớ của ba người Vô Sắc, Quách Tương và Trương Quân Bảo. Vô Sắc đem phần ấy dạy cho đệ tử Thiếu Lâm, thành ra Thiếu Lâm Cửu dương công.
Quách Tương thì tìm người thầm yêu là Dương Quá hoài mà không gặp, nên cuối cùng buồn lòng lên núi Nga My đi tu, lập ra môn phái Nga My, dạy các đệ tử Nga My Cửu dương công.
Trương Quân Bảo thì sau khi sư phụ mất và chia tay Quách Tương, sau phút ngơ ngác mềm yếu ban đầu, đã quyết định tự mình làm chủ định mệnh mình, lưu lạc đến một vùng núi cao, thấy ba ngọn núi khá hùng vĩ, bèn đổi tên mình lại là Trương Tam Phong. Trương Tam Phong nhớ lại Cửu dương công của thầy, tự lập ra phái Võ Đang tu theo Đạo giáo, lấy Võ Đang Cửu dương công làm căn bản. Ông ta trở thành một đại tôn sư võ học, sống trên 104 tuổi.
Như vậy, có thể nói sư Giác Viễn tuy khi còn sống là kẻ vô danh, nhưng khi chết lại trở thành một "sư phụ" của hai tổ sư hai môn phái lớn là Nga My và Võ Đang vậy.
------------
Trong tác phẩm Ỷ Thiên Đồ Long Ký, Giác Viễn đại sư tuy chỉ xuất hiện ngắn ngủi ở đầu truyện nhưng lại là một nhân vật mang tính bản lề cực kỳ quan trọng. Ông chính là gạch nối giữa hai thời đại (từ Thần Điêu Hiệp Lữ sang Ỷ Thiên Đồ Long Ký), đồng thời là cội nguồn tạo nên sự hưng thịnh của hai đại danh môn chính phái sau này là Võ Đang và Nga Mi.
Nguồn gốc, thân thế, vị trí công việc và đệ tử tại chùa Thiếu Lâm
* Môn phái và vị trí:
Giác Viễn là một nhà sư tu hành tại chùa Thiếu Lâm. Trong chùa, ông có địa vị rất thấp, chuyên làm công việc quản lý, giữ gìn sách vở, quét dọn tại Tàng Kinh Các suốt mấy chục năm trời.
* Đệ tử:
Dưới trướng ông chỉ có một thiếu niên 16, 17 tuổi tên là Trương Quân Bảo (sau này chính là Trương Tam Phong, tổ sư phái Võ Đang) làm công việc tạp dịch, quét nhà, châm trà và hầu hạ ông. Đối với Trương Quân Bảo, Giác Viễn thương yêu, chăm sóc tình sâu như cha con.
* Ngoại hình và Tính cách
Hình ảnh đặc trưng nhất của Giác Viễn khi xuất hiện là một nhà sư mang trên người đầy xiềng xích sắt kêu leng keng, trên vai gánh đôi thùng sắt lớn chứa đầy nước nặng tới hơn bốn trăm cân.
Giác Viễn được miêu tả là người có tính tình hơi cổ hủ, ngơ ngơ ngẩn ngẩn (si si ngốc ngốc), nhưng cực kỳ thực thà, trung hậu và hiền lành.
Ông là một tín đồ Phật giáo ngoan đạo, tôn trọng tuyệt đối thanh qui giới luật của Thiếu Lâm. Khi bị phạt mang xiềng xích và bị cấm mở miệng nói chuyện với người ngoài, ông cam tâm tình nguyện chịu phạt, lủi thủi nghe lời mà không hề oán thán.
Ông có niềm đam mê đọc sách đến mức mê mẩn ("thích sách thành mê, không kinh nào không đọc"), và tin tưởng tuyệt đối vào kinh thư, cho rằng "trong sách có gì, đều coi như thiên kinh địa nghĩa cả".
Võ công: Nghịch lý của kẻ "Không biết võ" lại mang tuyệt thế thần công
* Về mặt chiêu thức (Ngoại công):
Giác Viễn hoàn toàn không biết một chiêu thức võ thuật nào. Chính ông từng thừa nhận: "Lão tăng chỉ biết niệm kinh đả tọa, quét nhà phơi sách, võ công một chiêu cũng không biết".
* Về mặt nội lực (Nội công): Giác Viễn lại sở hữu nội công thâm hậu bậc nhất thiên hạ, không kém bất cứ cao thủ đương thời nào.
* Nguồn gốc võ công:
Sự mâu thuẫn này xuất phát từ việc ông vô tình đọc được bộ Cửu Dương Chân Kinh viết xen kẽ trong các hàng chữ Phạn của cuốn kinh Lăng Già (do Đạt Ma tổ sư để lại). Vì tính quá tin vào sách, ông lầm tưởng đó chỉ là phương pháp rèn luyện để thân thể khỏe mạnh nên y theo đó mà tu tập, vô tình luyện thành vô thượng nội công mà chính mình cũng không hay biết.
Những sự kiện nổi bật và nhân vật liên quan
( Bị phạt vì mất kinh thư:
Ba năm trước khi câu chuyện bắt đầu, Doãn Khắc Tây và Tiêu Tương Tử đã ăn cắp bộ kinh Lăng Già (bên trong có chứa Cửu Dương Chân Kinh) từ Tàng Kinh Các. Vì làm mất bảo vật vô giá, Giác Viễn bị thủ tọa giới luật đường phạt mang xiềng xích, cấm nói chuyện và phải gánh nước lao dịch.
* Tái ngộ Quách Tương:
Khi Quách Tương lên Thiếu Lâm dò hỏi tin tức Dương Quá, nàng đã chứng kiến cảnh Giác Viễn bị xiềng xích. Bất bình thay cho ông, Quách Tương đã ra tay đánh nhau với tăng chúng Thiếu Lâm.
* Chấn nhiếp Côn Lôn Tam Thánh Hà Túc Đạo:
Khi Hà Túc Đạo đến khiêu chiến Thiếu Lâm, y đã dùng nội lực vạch một bàn cờ sâu trên nền đá. Giác Viễn gánh đôi thùng sắt nặng bốn trăm cân đi qua, dây xích trên chân ông cào sạch những đường vạch của Hà Túc Đạo, thể hiện thần công cái thế khiến toàn thể cao tăng Thiếu Lâm phải kinh hãi. Ngay sau đó, Hà Túc Đạo dùng khoái kiếm tấn công, Giác Viễn dùng hai thùng sắt dựa vào sự vận hành tự nhiên của chân khí để đỡ trọn 16 thế "Tấn Lôi Kiếm" một cách vụng về nhưng hoàn hảo.
* Đại náo Thiếu Lâm, cứu đồ đệ:
Trương Quân Bảo vì đánh lui Hà Túc Đạo mà bị phát hiện đã lén học võ công (từ đôi Thiết La Hán của Quách Tương). Theo luật Thiếu Lâm, kẻ tự học lén võ công sẽ bị phế cân mạch hoặc xử tử. Đứng trước cảnh đệ tử sắp bị phế nhân, Giác Viễn vứt bỏ sự cam chịu thường ngày, dùng đôi thùng sắt làm vũ khí, múc Quách Tương và Trương Quân Bảo vào thùng, thi triển thần công xoay tít đánh bạt các cao tăng Đạt Ma Đường rồi gánh hai người chạy trốn khỏi Thiếu Lâm.
* Viên tịch và Truyền kinh:
Sau khi chạy một mạch mấy chục dặm để thoát thân, Giác Viễn kiệt sức. Trong đêm tối, giữa lúc mê man trước khi chết, ông đã đọc tụng lại các khẩu quyết của Cửu Dương Chân Kinh. Quách Tương, Trương Quân Bảo và Vô Sắc Thiền Sư ở quanh đó mỗi người ghi nhớ được một phần. Sáng hôm sau, Giác Viễn viên tịch trong tư thế tọa thiền, nét mặt mỉm cười thanh thản.
Bình luận, đánh giá và cảm nhận
* Đỉnh cao của triết lý "Đại trí nhược ngu" (Bậc trí tuệ lớn nhìn bề ngoài như kẻ ngu ngốc):
Giác Viễn là hiện thân rõ nét nhất cho tư tưởng Đạo gia pha lẫn Phật giáo trong tác phẩm Kim Dung. Ông ngơ ngẩn, thật thà, không màng danh lợi, không hiểu thế sự, thậm chí luyện thành thần công đệ nhất thiên hạ mà vẫn khăng khăng mình không biết võ. Chính cái tâm không tạp niệm, không vướng bận tham sân si ấy lại là chiếc chìa khóa để ông tiếp thu trọn vẹn sự tinh túy của Cửu Dương Chân Kinh. Trong khi vô số cao thủ võ lâm bỏ cả đời toan tính, chém giết để tranh đoạt bí kíp, thì một nhà sư quét rác lại đắc đạo chỉ vì ông coi võ học tối cao cũng bình đẳng như một bài kinh cầu nguyện bình thường.
* Sự giằng xé giữa "Giới luật" và "Tình người":
Cả đời Giác Viễn sống khuôn phép, cam chịu sự trừng phạt khắc nghiệt mang xiềng xích gánh nước mà không một lời oán thán, thể hiện lòng trung thành tuyệt đối với Thiếu Lâm. Thế nhưng, điểm sáng chói lọi nhất trong nhân cách của ông lại là khoảnh khắc ông phá vỡ mọi giới luật để cứu Trương Quân Bảo. Khi tính mạng của đệ tử bị đe dọa bởi những luật lệ giáo điều, sự cứng nhắc của Giác Viễn nhường chỗ cho tình phụ tử thiêng liêng. Hành động gánh hai thùng sắt bỏ chạy khỏi Thiếu Lâm là cuộc nổi loạn duy nhất, nhưng vĩ đại nhất đời ông, khẳng định rằng tình người và sự sống luôn cao hơn mọi giáo điều khô nhắc.
* Người gieo hạt giống vĩ đại cho võ lâm:
Cái chết của Giác Viễn không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới rực rỡ trong võ lâm. Từ những câu kinh lẩm bẩm trong cơn hấp hối của ông, ba phái võ học lớn đã được củng cố và hình thành: Phái Thiếu Lâm có thêm Thiếu Lâm Cửu Dương Công, Quách Tương ngộ ra Nga Mi Cửu Dương Công rồi sáng lập phái Nga Mi, và đặc biệt là Trương Quân Bảo đã dựa vào đó để sáng lập ra phái Võ Đang dương danh thiên hạ. Có thể nói, dẫu chỉ là một người giữ sách thầm lặng, Giác Viễn chính là người khổng lồ đã gieo những hạt mầm vĩ đại nhất định hình toàn bộ cục diện võ lâm trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký. Tác giả Kim Dung đã xây dựng ông thành một biểu tượng tuyệt đẹp của sự thuần khiết, từ bi và vô tư lự giữa một chốn giang hồ đầy rẫy mưu mô và thù hận.
......

No comments:
Post a Comment