Ba nhân vật từng bị giam trong hắc lao dưới đáy Tây hồ là Nhậm Ngã Hành, Lệnh Hồ Xung và Lâm Bình Chi (suốt đời). Thật khủng khiếp (minh hoạ)
Hoa Văn
Trong Tiếu ngạo giang hồ, Kim Dung không chỉ xuất sắc trong việc miêu tả những môn võ công tuyệt đỉnh hay những mưu đồ bá bá quyền hiểm độc, mà còn thể hiện trí tưởng tượng bậc thầy khi kiến tạo nên những không gian giam cầm rùng
rợn. Một trong những minh hoạ tiêu biểu chính là Hắc lao dưới đáy Tây Hồ - một pháo đài bất khả xâm phạm nằm sâu dưới lòng đất, nơi từng giam giữ cựu giáo chủ Ma giáo Nhậm Ngã Hành ròng rã 12 năm, Lệnh Hồ Xung hơn 3 tháng, và cuối cùng là bản án chung thân vĩnh viễn dành cho "ác quỷ mù lòa" Lâm Bình Chi.
ĐỊA NGỤC TĂM TỐI DƯỚI CHỐN BỒNG LAI TIÊN CẢNH
Nguồn gốc và khung cảnh bên ngoài: Thiên đường và Địa ngục cách nhau một bức màn
Hắc lao này được Đông Phương Bất Bại thiết lập sau khi cướp ngôi giáo chủ Triêu Dương thần giáo. Thay vì giết chết Nhậm Ngã Hành, Đông Phương Bất Bại đã giam cầm lão tại đây với lời mỉa mai là để "di dưỡng tuổi trời" ở nơi phong cảnh tuyệt mỹ nhất thiên hạ. Để canh giữ trọng phạm, Đông Phương Bất Bại đã cắt cử "Giang Nam tứ hữu" (Hoàng Chung Công, Hắc Bạch Tử, Ngốc Bút ông, Đan Thanh tiên sinh) - bốn nhân vật võ công cao cường, thoái ẩn giang hồ để ngày đêm bầu bạn với Cầm - Kỳ - Thi - Họa.
Bên trên hắc lao là Cô Sơn Mai trang nằm bên bờ Tây Hồ (Hàng Châu). Khung cảnh bên ngoài đẹp tựa cõi tiên: "Nước hồ trong biếc như gương, liu rủ phất phơ, phong cảnh tuyệt mỹ, chẳng kém gì cõi thần tiên". Mai trang được che lấp bởi một rừng mai rậm rạp, cổng sơn đỏ chót, biển đề chữ của cổ nhân, toát lên vẻ thanh u, tịch mịch và nho nhã.
Sự tương phản gay gắt giữa khung cảnh bồng lai bên trên và địa ngục tối tăm bên dưới chính là một đòn trào phúng sâu cay của tác giả: Đằng sau lớp vỏ bọc nghệ thuật thanh cao, nốt nhạc êm đềm, nét chữ tài hoa lại là công việc của những tên ngục tốt, canh giữ một nhà tù tàn khốc nhất nhân gian.
Cấu trúc, địa hình, tính năng kỹ thuật: Từ ngoài vào trong
Lối vào hắc lao được giấu ở một nơi không ai ngờ tới: Ngay dưới gầm giường trong nội thất của Đại trang chúa Hoàng Chung Công. Việc thâm nhập vào nhà giam là một hành trình đi xuống lòng đất, qua những lớp phòng ngự mang tính năng kỹ thuật đỉnh cao.
* Cửa hầm ngầm:
Nằm dưới những tấm ván ghép làm giường. Đó là một "tấm thiết bản dầy đến nửa thước, cực kỳ trầm trọng", rộng ba thước dài năm thước, bên trên có vòng đồng để nhấc lên.
* Tầng cửa thứ nhất:
Rớt xuống hầm là một đường địa đạo có ánh đèn dầu lờ mờ. Đi chừng hai trượng thì gặp một cánh cửa đá. Cánh cửa này "tương tự như một phiến đá núi lớn, ít ra dầy tới hơn hai thước", phải dùng chìa khóa để mở.
* Tầng cửa thứ hai:
Qua cửa đá, đường dốc thoai thoải đi xuống mấy chục trượng nữa, sẽ gặp một tấm cửa sắt rất dầy.
* Tầng cửa thứ ba (Cửa tiêu âm - triệt tiêu chưởng lực):
Tầng cửa này được thiết kế cực kỳ kỳ công, gồm 4 lớp ghép lại: "Sau lần cửa sắt là lần cửa gỗ dồi bông có đóng đinh rất dày. Sau lần cửa gỗ lại đến lần cửa sắt và cuối cùng lại là ván ghép nhồi bông đóng đinh rất kỹ".
Nguồn gốc và khung cảnh bên ngoài: Thiên đường và Địa ngục cách nhau một bức màn
Hắc lao này được Đông Phương Bất Bại thiết lập sau khi cướp ngôi giáo chủ Triêu Dương thần giáo. Thay vì giết chết Nhậm Ngã Hành, Đông Phương Bất Bại đã giam cầm lão tại đây với lời mỉa mai là để "di dưỡng tuổi trời" ở nơi phong cảnh tuyệt mỹ nhất thiên hạ. Để canh giữ trọng phạm, Đông Phương Bất Bại đã cắt cử "Giang Nam tứ hữu" (Hoàng Chung Công, Hắc Bạch Tử, Ngốc Bút ông, Đan Thanh tiên sinh) - bốn nhân vật võ công cao cường, thoái ẩn giang hồ để ngày đêm bầu bạn với Cầm - Kỳ - Thi - Họa.
Bên trên hắc lao là Cô Sơn Mai trang nằm bên bờ Tây Hồ (Hàng Châu). Khung cảnh bên ngoài đẹp tựa cõi tiên: "Nước hồ trong biếc như gương, liu rủ phất phơ, phong cảnh tuyệt mỹ, chẳng kém gì cõi thần tiên". Mai trang được che lấp bởi một rừng mai rậm rạp, cổng sơn đỏ chót, biển đề chữ của cổ nhân, toát lên vẻ thanh u, tịch mịch và nho nhã.
Sự tương phản gay gắt giữa khung cảnh bồng lai bên trên và địa ngục tối tăm bên dưới chính là một đòn trào phúng sâu cay của tác giả: Đằng sau lớp vỏ bọc nghệ thuật thanh cao, nốt nhạc êm đềm, nét chữ tài hoa lại là công việc của những tên ngục tốt, canh giữ một nhà tù tàn khốc nhất nhân gian.
Cấu trúc, địa hình, tính năng kỹ thuật: Từ ngoài vào trong
Lối vào hắc lao được giấu ở một nơi không ai ngờ tới: Ngay dưới gầm giường trong nội thất của Đại trang chúa Hoàng Chung Công. Việc thâm nhập vào nhà giam là một hành trình đi xuống lòng đất, qua những lớp phòng ngự mang tính năng kỹ thuật đỉnh cao.
* Cửa hầm ngầm:
Nằm dưới những tấm ván ghép làm giường. Đó là một "tấm thiết bản dầy đến nửa thước, cực kỳ trầm trọng", rộng ba thước dài năm thước, bên trên có vòng đồng để nhấc lên.
* Tầng cửa thứ nhất:
Rớt xuống hầm là một đường địa đạo có ánh đèn dầu lờ mờ. Đi chừng hai trượng thì gặp một cánh cửa đá. Cánh cửa này "tương tự như một phiến đá núi lớn, ít ra dầy tới hơn hai thước", phải dùng chìa khóa để mở.
* Tầng cửa thứ hai:
Qua cửa đá, đường dốc thoai thoải đi xuống mấy chục trượng nữa, sẽ gặp một tấm cửa sắt rất dầy.
* Tầng cửa thứ ba (Cửa tiêu âm - triệt tiêu chưởng lực):
Tầng cửa này được thiết kế cực kỳ kỳ công, gồm 4 lớp ghép lại: "Sau lần cửa sắt là lần cửa gỗ dồi bông có đóng đinh rất dày. Sau lần cửa gỗ lại đến lần cửa sắt và cuối cùng lại là ván ghép nhồi bông đóng đinh rất kỹ".
* Mục đích kỹ thuật:
Các lớp ván nhồi bông này đóng vai trò như một lớp nệm giảm xóc khổng lồ. Nếu người bị giam (như Nhậm Ngã Hành) có nội công cái thế phát chưởng đánh phá cửa, chưởng lực sẽ bị hút vào lớp bông mềm mại đó, triệt tiêu hoàn toàn sức công phá.
* Địa hình đáy hồ:
Vượt qua ba tầng cửa, địa đạo đi sâu vào lòng đất dư trăm trượng, tiến thẳng vào trung tâm đáy Tây Hồ. Không khí ở đây cực kỳ thiếu thốn, "cảm thấy hô hấp nặng nề khó khăn. Trên vách cũng như dưới chân, chỗ nào cũng ẩm ướt". Đây là một lớp khóa tự nhiên tàn độc: Nếu kẻ nào dùng bạo lực đục thủng tường vách, áp lực nước khổng lồ từ Tây Hồ sẽ ập vào, dìm chết tất cả.
* Địa hình đáy hồ:
Vượt qua ba tầng cửa, địa đạo đi sâu vào lòng đất dư trăm trượng, tiến thẳng vào trung tâm đáy Tây Hồ. Không khí ở đây cực kỳ thiếu thốn, "cảm thấy hô hấp nặng nề khó khăn. Trên vách cũng như dưới chân, chỗ nào cũng ẩm ướt". Đây là một lớp khóa tự nhiên tàn độc: Nếu kẻ nào dùng bạo lực đục thủng tường vách, áp lực nước khổng lồ từ Tây Hồ sẽ ập vào, dìm chết tất cả.
Chốn tận cùng của sự cô độc
Người vào hắc lao phải đi qua một đoạn đường hầm hẹp đến mức phải "cúi lom khom mới tiến về phía trước được" chừng cạn một tuần trà, mới chạm đến gian phòng giam cuối cùng.
* Lớp khóa tứ trùng:
Cửa phòng giam là một cánh cửa sắt đặc. Đặc biệt, nó được trang bị 4 ổ khóa khác nhau. Bốn vị trang chúa Giang Nam tứ hữu mỗi người giữ một chiếc chìa khóa. Phải có mặt cả 4 người, tra 4 chìa vào xoay thì mới mở được cửa. Thiết kế này đảm bảo không một cá nhân nào có thể tự ý thả người hoặc hãm hại trọng phạm.
* Không gian bên trong:
Nhà tù cực kỳ chật hẹp, "vuông vắn chừng hơn một trượng". Nó tăm tối tuyệt đối, không có một tia sáng mặt trời. Ánh sáng duy nhất (khi có người đưa cơm) lọt qua một "cái lỗ vuông vắn chừng một thước" trên cửa sắt.
* Cấu tạo phòng giam:
Bốn bức tường "đều là sắt thép đúc thành", đập vào nghe tiếng kình kịch chắc nịch, phát ra ánh sáng xanh bóng lờ mờ. Trong phòng chỉ có một chiếc giường chính là một tấm thiết bản bằng thép.
* Xiềng xích:
Kẻ bị giam (Nhậm Ngã Hành hay sau này là Lệnh Hồ Xung) đều bị khóa chặt cả cổ tay lẫn cổ chân bằng những vòng sắt. Những vòng này lại được "cột liền vào với dây lòi tói gắn trên tường vách ở phía sau".
Bí mật chấn động giấu dưới tấm thiết bản
Sự tăm tối và khắc nghiệt của hắc lao tưởng chừng sẽ chôn vùi vĩnh viễn mọi anh hùng. Thế nhưng, Nhậm Ngã Hành với ý chí kiêu hùng đã dùng nội lực thâm hậu, lấy ngón tay/vật cứng khắc toàn bộ bí quyết của "Hấp tinh đại pháp" và phương pháp hóa giải nội công lên chính tấm thiết bản dùng làm giường.
Chính sự ẩm thấp và nóng bức như lò lửa vào mùa hè của hắc lao đã khiến Lệnh Hồ Xung phải cởi trần nằm ngủ. Những dòng chữ khắc sâu trên ván sắt đã in hằn lên lưng và da thịt chàng: "Nhậm Ngã Hành bị tù... ". Nhờ sự tình cờ của con tạo xoay vần, Lệnh Hồ Xung đã học được thần công đại pháp ngay trong chốn tuyệt địa, từ đó thay đổi hoàn toàn cục diện võ lâm.
Đánh giá và Bình luận
* Sự mỉa mai của quyền lực:
Hắc lao Tây Hồ là biểu tượng cho sự tàn nhẫn của quyền lực. Đông Phương Bất Bại tạo ra nó để đày đọa Nhậm Ngã Hành, nhưng chính sự kiên cố của nó lại bảo vệ Nhậm Ngã Hành sống sót qua những cuộc thanh trừng. Nó cho thấy, dù con người có mưu tính sâu xa, tạo ra những ngục tù kiên cố nhất (sắt thép, khóa 4 lớp, áp lực nước đáy hồ, cửa nhồi bông), thì vẫn có những kẽ hở (sự lơ là, lòng tham của Hắc Bạch Tử) để định mệnh lách qua.
* Nơi thử thách và tái sinh:
Đối với Nhậm Ngã Hành, hắc lao là nơi nung nấu thù hận nhưng cũng là nơi lão hoàn thiện "Hấp tinh đại pháp". Đối với Lệnh Hồ Xung, hắc lao là nơi chàng trải qua sự đau đớn tột cùng khi mất đi tự do, bị bóng tối và sự cô độc ăn mòn tâm trí đến mức phải "kêu la rầm trời... gào khóc". Nhưng cũng chính tại đáy vực này, chàng rũ bỏ hoàn toàn nội lực cũ, học được thần công, giăng bẫy Hắc Bạch Tử, tự cứu lấy mình. Hắc lao là lò luyện đan, thiêu rụi cái cũ để đúc nên một Lệnh Hồ Xung vô địch.
* Kết cục nhân quả hoàn hảo:
Nếu Hắc lao là nơi giam giữ những kiêu hùng, thì số phận cuối cùng của nó lại mang tính nhân đạo và châm biếm sâu sắc. Lệnh Hồ Xung đã quyết định dùng chính căn hầm bất khả xâm phạm này làm nơi giam giữ Lâm Bình Chi vĩnh viễn. Đối với một kẻ mù lòa, tàn phế, mang trong mình bí mật Tịch tà kiếm phổ và bị cả võ lâm săn đuổi, thì hắc lao tăm tối không có ánh mặt trời lại chính là ngôi nhà an toàn nhất. Nơi đó "có đủ cơm ăn áo mặc lại chẳng còn ai vào đó gia hại gã được". Hắc lao trở thành nấm mồ cho những ân oán giang hồ, khép lại tấn bi kịch của gia tộc họ Lâm.
Kết luận
Hắc lao dưới đáy Tây Hồ không chỉ là một bối cảnh không gian xuất sắc thể hiện ngòi bút miêu tả tỉ mỉ, đầy tính khoa học viễn tưởng của Kim Dung, mà còn là một sân khấu thu nhỏ của nhân sinh quan Phật giáo. Dưới lớp sóng biếc hiền hòa của Tây Hồ là ngục tù tăm tối; đằng sau vẻ hào hoa của Giang Nam tứ hữu là sự nham hiểm; và tận cùng của sự giam cầm lại là chìa khóa của sự giải thoát và tái sinh. Hắc lao Tây Hồ mãi mãi là một địa danh ám ảnh, ghi dấu những thăng trầm khốc liệt nhất của bản trường ca Tiếu ngạo giang hồ.
..........
Nhậm Ngã Hành đã đào thoát khỏi hắc lao như thế nào?
Sâu dưới lòng đáy Tây Hồ phẳng lặng, thơ mộng của Cô Sơn Mai Trang lại ẩn chứa một hắc lao tối tăm, ẩm thấp tột cùng. Nơi đó giam giữ một trong những ác ma khét tiếng nhất võ lâm: cựu giáo chủ Triêu Dương thần giáo Nhậm Ngã Hành, người bị Đông Phương Bất Bại ám toán và nhốt ở đây để "di dưỡng tuổi trời" suốt 12 năm.
Người vào hắc lao phải đi qua một đoạn đường hầm hẹp đến mức phải "cúi lom khom mới tiến về phía trước được" chừng cạn một tuần trà, mới chạm đến gian phòng giam cuối cùng.
* Lớp khóa tứ trùng:
Cửa phòng giam là một cánh cửa sắt đặc. Đặc biệt, nó được trang bị 4 ổ khóa khác nhau. Bốn vị trang chúa Giang Nam tứ hữu mỗi người giữ một chiếc chìa khóa. Phải có mặt cả 4 người, tra 4 chìa vào xoay thì mới mở được cửa. Thiết kế này đảm bảo không một cá nhân nào có thể tự ý thả người hoặc hãm hại trọng phạm.
* Không gian bên trong:
Nhà tù cực kỳ chật hẹp, "vuông vắn chừng hơn một trượng". Nó tăm tối tuyệt đối, không có một tia sáng mặt trời. Ánh sáng duy nhất (khi có người đưa cơm) lọt qua một "cái lỗ vuông vắn chừng một thước" trên cửa sắt.
* Cấu tạo phòng giam:
Bốn bức tường "đều là sắt thép đúc thành", đập vào nghe tiếng kình kịch chắc nịch, phát ra ánh sáng xanh bóng lờ mờ. Trong phòng chỉ có một chiếc giường chính là một tấm thiết bản bằng thép.
* Xiềng xích:
Kẻ bị giam (Nhậm Ngã Hành hay sau này là Lệnh Hồ Xung) đều bị khóa chặt cả cổ tay lẫn cổ chân bằng những vòng sắt. Những vòng này lại được "cột liền vào với dây lòi tói gắn trên tường vách ở phía sau".
Bí mật chấn động giấu dưới tấm thiết bản
Sự tăm tối và khắc nghiệt của hắc lao tưởng chừng sẽ chôn vùi vĩnh viễn mọi anh hùng. Thế nhưng, Nhậm Ngã Hành với ý chí kiêu hùng đã dùng nội lực thâm hậu, lấy ngón tay/vật cứng khắc toàn bộ bí quyết của "Hấp tinh đại pháp" và phương pháp hóa giải nội công lên chính tấm thiết bản dùng làm giường.
Chính sự ẩm thấp và nóng bức như lò lửa vào mùa hè của hắc lao đã khiến Lệnh Hồ Xung phải cởi trần nằm ngủ. Những dòng chữ khắc sâu trên ván sắt đã in hằn lên lưng và da thịt chàng: "Nhậm Ngã Hành bị tù... ". Nhờ sự tình cờ của con tạo xoay vần, Lệnh Hồ Xung đã học được thần công đại pháp ngay trong chốn tuyệt địa, từ đó thay đổi hoàn toàn cục diện võ lâm.
Đánh giá và Bình luận
* Sự mỉa mai của quyền lực:
Hắc lao Tây Hồ là biểu tượng cho sự tàn nhẫn của quyền lực. Đông Phương Bất Bại tạo ra nó để đày đọa Nhậm Ngã Hành, nhưng chính sự kiên cố của nó lại bảo vệ Nhậm Ngã Hành sống sót qua những cuộc thanh trừng. Nó cho thấy, dù con người có mưu tính sâu xa, tạo ra những ngục tù kiên cố nhất (sắt thép, khóa 4 lớp, áp lực nước đáy hồ, cửa nhồi bông), thì vẫn có những kẽ hở (sự lơ là, lòng tham của Hắc Bạch Tử) để định mệnh lách qua.
* Nơi thử thách và tái sinh:
Đối với Nhậm Ngã Hành, hắc lao là nơi nung nấu thù hận nhưng cũng là nơi lão hoàn thiện "Hấp tinh đại pháp". Đối với Lệnh Hồ Xung, hắc lao là nơi chàng trải qua sự đau đớn tột cùng khi mất đi tự do, bị bóng tối và sự cô độc ăn mòn tâm trí đến mức phải "kêu la rầm trời... gào khóc". Nhưng cũng chính tại đáy vực này, chàng rũ bỏ hoàn toàn nội lực cũ, học được thần công, giăng bẫy Hắc Bạch Tử, tự cứu lấy mình. Hắc lao là lò luyện đan, thiêu rụi cái cũ để đúc nên một Lệnh Hồ Xung vô địch.
* Kết cục nhân quả hoàn hảo:
Nếu Hắc lao là nơi giam giữ những kiêu hùng, thì số phận cuối cùng của nó lại mang tính nhân đạo và châm biếm sâu sắc. Lệnh Hồ Xung đã quyết định dùng chính căn hầm bất khả xâm phạm này làm nơi giam giữ Lâm Bình Chi vĩnh viễn. Đối với một kẻ mù lòa, tàn phế, mang trong mình bí mật Tịch tà kiếm phổ và bị cả võ lâm săn đuổi, thì hắc lao tăm tối không có ánh mặt trời lại chính là ngôi nhà an toàn nhất. Nơi đó "có đủ cơm ăn áo mặc lại chẳng còn ai vào đó gia hại gã được". Hắc lao trở thành nấm mồ cho những ân oán giang hồ, khép lại tấn bi kịch của gia tộc họ Lâm.
Kết luận
Hắc lao dưới đáy Tây Hồ không chỉ là một bối cảnh không gian xuất sắc thể hiện ngòi bút miêu tả tỉ mỉ, đầy tính khoa học viễn tưởng của Kim Dung, mà còn là một sân khấu thu nhỏ của nhân sinh quan Phật giáo. Dưới lớp sóng biếc hiền hòa của Tây Hồ là ngục tù tăm tối; đằng sau vẻ hào hoa của Giang Nam tứ hữu là sự nham hiểm; và tận cùng của sự giam cầm lại là chìa khóa của sự giải thoát và tái sinh. Hắc lao Tây Hồ mãi mãi là một địa danh ám ảnh, ghi dấu những thăng trầm khốc liệt nhất của bản trường ca Tiếu ngạo giang hồ.
..........
Nhậm Ngã Hành đã đào thoát khỏi hắc lao như thế nào?
Sâu dưới lòng đáy Tây Hồ phẳng lặng, thơ mộng của Cô Sơn Mai Trang lại ẩn chứa một hắc lao tối tăm, ẩm thấp tột cùng. Nơi đó giam giữ một trong những ác ma khét tiếng nhất võ lâm: cựu giáo chủ Triêu Dương thần giáo Nhậm Ngã Hành, người bị Đông Phương Bất Bại ám toán và nhốt ở đây để "di dưỡng tuổi trời" suốt 12 năm.
Quá trình Nhậm Ngã Hành vượt ngục không phải là một màn phá ngục bằng bạo lực thông thường, mà là một tuyệt tác của mưu trí, tâm lý chiến và sự tàn nhẫn, được dàn xếp hoàn hảo bởi sự kết hợp giữa Hướng Vấn Thiên và chính Nhậm Ngã Hành.
Diễn biến cuộc vượt ngục ngoạn mục
Để cứu chủ nhân, Hướng Vấn Thiên (Thiên vương lão tử) đã giăng ra một cái bẫy tâm lý tuyệt diệu. Nắm được điểm yếu của Giang Nam Tứ Hữu (bốn vị trang chúa Mai Trang canh giữ ngục) là sự si mê tột độ đối với Cầm, Kỳ, Thi, Họa, Hướng Vấn Thiên đã mang bốn món bảo vật vô giá đến để cá cược. Đồng thời, mượn tay Lệnh Hồ Xung (lúc này đang dùng tên giả là Phong Nhị Câu) dùng Độc Cô Cửu Kiếm đánh bại cả bốn người.
Lòng kiêu hãnh bị tổn thương, lại thèm khát bảo vật, Hoàng Chung Công và Hắc Bạch Tử đã lún sâu vào bẫy khi quyết định dẫn Lệnh Hồ Xung xuống hắc lao để tỷ thí với Nhậm Ngã Hành, hy vọng mượn tay lão để vãn hồi thể diện.
Khi Lệnh Hồ Xung bước vào phòng giam, chàng đã vô tình trở thành người vận chuyển đồ tiếp tế. Chàng lấy đĩa đèn và tiện tay nhét một gói giấy vo tròn có chứa vật cứng của Hướng Vấn Thiên giao cho vào tay Nhậm Ngã Hành.
Cuộc tỷ kiếm diễn ra khốc liệt. Giữa lúc ấy, Nhậm Ngã Hành đột nhiên gầm lên một tiếng kinh khủng mang theo nội lực thâm hậu, khiến Lệnh Hồ Xung và cả bốn vị trang chúa đứng xem ngoài cửa ngất xỉu tại chỗ.
Nhân cơ hội vàng này, Nhậm Ngã Hành mở gói đồ, dùng sợi dây thép (cương ty) được giấu bên trong để cưa đứt xiềng xích. Sau đó, lão lột quần áo của mình mặc vào người Lệnh Hồ Xung, khóa chân tay chàng lại bằng chính những sợi xích đó, rồi mặc áo của Lệnh Hồ Xung vào và hiên ngang bước ra ngoài cùng Hướng Vấn Thiên. Bọn Giang Nam Tứ Hữu khi tỉnh dậy, thấy bảo vật vẫn còn nguyên, tưởng Nhậm Ngã Hành vẫn bị nhốt bên trong nên hoàn toàn không hay biết chuyện "đánh tráo tù nhân".
Tình huống lật bài ngửa
Sự thật về màn kịch này chỉ được hé lộ sau đó rất lâu, khi Lệnh Hồ Xung thoát ra và hội ngộ cùng Nhậm Ngã Hành.
Nhậm Ngã Hành đã đắc ý kể lại nguyên văn thủ đoạn của mình:
"Hôm ấy trong mấy tiếng cười lớn, ta đã dùng công lực thượng thặng làm chấn động bọn các ngươi năm người phải ngã lăn ra, rồi ta dùng cương ty cắt đứt xiềng khóa chân tạ Còn về sau ngươi đối với Hắc Bạch Tử thế nào thì ta đối xử với người cũng vậy."
Lệnh Hồ Xung lúc này mới bàng hoàng tỉnh ngộ:
"Té ra giáo chủ cũng đổi quần thay áo, rồi đem xiềng khóa sắt mắc vào chân tay vãn bối. Chẳng trách bọn Hoàng Chung Công không phác giác ra được."
Hướng Vấn Thiên cũng bổ sung thêm về sự thành công của cái bẫy tâm lý:
"Kể ra việc lừa gạt bọn Hoàng Chung Công, Hắc Bạch Tử không phải chuyện dễ dàng, nhưng sau khi bọn họ tỉnh lại, giáo chủ cùng ta đã ra khỏi Mai trang rồi. Bọn Hắc Bạch Tử thấy ta để lại kỳ phổ cùng thư họa thì mừng quá đỗi, khi nào còn nghĩ tới trong hắc lao đã xảy ra chuyện đánh tráo tù nhân?"
Bình luận và đánh giá
* Tâm lý chiến đỉnh cao:
Cuộc vượt ngục này thành công hoàn toàn dựa vào sự thấu hiểu nhân tâm. Hướng Vấn Thiên hiểu rõ sự si mê nghệ thuật của Giang Nam Tứ Hữu có thể làm mờ mắt họ. Việc lão cố tình để lại những kỳ phổ, thư họa quý giá sau khi tẩu thoát là một nước cờ cực kỳ cao tay. Bọn Hắc Bạch Tử vì quá mừng rỡ khi nhận được bảo vật, lại tin tưởng tuyệt đối vào sự kiên cố của hắc lao nhiều lớp cửa, nên đã đánh mất sự cảnh giác tối thiểu là kiểm tra lại nhân dạng kẻ đang nằm gục trong ngục.
* Bản lĩnh và sự quyết đoán tàn nhẫn của kiêu hùng:
Sự phối hợp giữa Nhậm và Hướng dù xa cách 12 năm vẫn cực kỳ ăn ý. Chỉ cần nhận được sợi cương ty, Nhậm Ngã Hành lập tức vạch ra kế hoạch "ve sầu thoát xác". Tuy nhiên, hành động này cũng bộc lộ bản chất tàn nhẫn, coi trọng nghiệp lớn hơn ân nghĩa của một ma đầu. Lệnh Hồ Xung là người đã vô tình mang công cụ giải thoát đến cho lão, nhưng lão sẵn sàng biến chàng thành "vật tế thần", giam chàng vào hắc lao tối tăm không chút thương xót để đổi lấy tự do cho mình. Dù sau này Hướng Vấn Thiên có biện minh rằng do hoàn cảnh khẩn cấp, cần che giấu tai mắt của Đông Phương Bất Bại, nhưng điều đó vẫn chứng tỏ Nhậm Ngã Hành là kẻ làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, sẵn sàng hy sinh người khác để đạt mục đích.
* Sự trớ trêu của số phận:
Điểm thú vị và mỉa mai nhất của tình huống này là sự lặp lại của lịch sử. Lệnh Hồ Xung bị Nhậm Ngã Hành lột đồ, đánh tráo và khóa lại. Về sau, chính Lệnh Hồ Xung lại dùng đúng thủ đoạn "thay mận đổi đào" này để thoát thân: chàng lột đồ Hắc Bạch Tử, xích hắn lại trong ngục, đóng giả làm hắn để hiên ngang bước ra ngoài. Cái ác và sự lừa lọc xoay vòng trong chính căn hầm ấy, biến hắc lao Tây Hồ thành sân khấu của những màn kịch nhân sinh đầy bi hài.
Kết luận
Tình huống Nhậm Ngã Hành vượt ngục là một trong những trường đoạn ly kỳ, hồi hộp và mang đậm màu sắc trí tuệ nhất của Tiếu ngạo giang hồ. Nó không chỉ chính thức thả một "con mãnh thú" trở lại làm rung chuyển võ lâm, mà còn khắc họa xuất sắc chân dung của Nhậm Ngã Hành: uy dũng, đa mưu, tàn độc và thâm thúy. Màn thoát hiểm này cũng đẩy Lệnh Hồ Xung vào tận cùng của bi kịch, để từ dưới đáy sâu tuyệt vọng đó, chàng học được Hấp Tinh Đại Pháp, chính thức mở ra một chương mới oanh liệt hơn trong cuộc đời lãng tử của mình.
.......
Bài liên quan:
Diễn biến cuộc vượt ngục ngoạn mục
Để cứu chủ nhân, Hướng Vấn Thiên (Thiên vương lão tử) đã giăng ra một cái bẫy tâm lý tuyệt diệu. Nắm được điểm yếu của Giang Nam Tứ Hữu (bốn vị trang chúa Mai Trang canh giữ ngục) là sự si mê tột độ đối với Cầm, Kỳ, Thi, Họa, Hướng Vấn Thiên đã mang bốn món bảo vật vô giá đến để cá cược. Đồng thời, mượn tay Lệnh Hồ Xung (lúc này đang dùng tên giả là Phong Nhị Câu) dùng Độc Cô Cửu Kiếm đánh bại cả bốn người.
Lòng kiêu hãnh bị tổn thương, lại thèm khát bảo vật, Hoàng Chung Công và Hắc Bạch Tử đã lún sâu vào bẫy khi quyết định dẫn Lệnh Hồ Xung xuống hắc lao để tỷ thí với Nhậm Ngã Hành, hy vọng mượn tay lão để vãn hồi thể diện.
Khi Lệnh Hồ Xung bước vào phòng giam, chàng đã vô tình trở thành người vận chuyển đồ tiếp tế. Chàng lấy đĩa đèn và tiện tay nhét một gói giấy vo tròn có chứa vật cứng của Hướng Vấn Thiên giao cho vào tay Nhậm Ngã Hành.
Cuộc tỷ kiếm diễn ra khốc liệt. Giữa lúc ấy, Nhậm Ngã Hành đột nhiên gầm lên một tiếng kinh khủng mang theo nội lực thâm hậu, khiến Lệnh Hồ Xung và cả bốn vị trang chúa đứng xem ngoài cửa ngất xỉu tại chỗ.
Nhân cơ hội vàng này, Nhậm Ngã Hành mở gói đồ, dùng sợi dây thép (cương ty) được giấu bên trong để cưa đứt xiềng xích. Sau đó, lão lột quần áo của mình mặc vào người Lệnh Hồ Xung, khóa chân tay chàng lại bằng chính những sợi xích đó, rồi mặc áo của Lệnh Hồ Xung vào và hiên ngang bước ra ngoài cùng Hướng Vấn Thiên. Bọn Giang Nam Tứ Hữu khi tỉnh dậy, thấy bảo vật vẫn còn nguyên, tưởng Nhậm Ngã Hành vẫn bị nhốt bên trong nên hoàn toàn không hay biết chuyện "đánh tráo tù nhân".
Tình huống lật bài ngửa
Sự thật về màn kịch này chỉ được hé lộ sau đó rất lâu, khi Lệnh Hồ Xung thoát ra và hội ngộ cùng Nhậm Ngã Hành.
Nhậm Ngã Hành đã đắc ý kể lại nguyên văn thủ đoạn của mình:
"Hôm ấy trong mấy tiếng cười lớn, ta đã dùng công lực thượng thặng làm chấn động bọn các ngươi năm người phải ngã lăn ra, rồi ta dùng cương ty cắt đứt xiềng khóa chân tạ Còn về sau ngươi đối với Hắc Bạch Tử thế nào thì ta đối xử với người cũng vậy."
Lệnh Hồ Xung lúc này mới bàng hoàng tỉnh ngộ:
"Té ra giáo chủ cũng đổi quần thay áo, rồi đem xiềng khóa sắt mắc vào chân tay vãn bối. Chẳng trách bọn Hoàng Chung Công không phác giác ra được."
Hướng Vấn Thiên cũng bổ sung thêm về sự thành công của cái bẫy tâm lý:
"Kể ra việc lừa gạt bọn Hoàng Chung Công, Hắc Bạch Tử không phải chuyện dễ dàng, nhưng sau khi bọn họ tỉnh lại, giáo chủ cùng ta đã ra khỏi Mai trang rồi. Bọn Hắc Bạch Tử thấy ta để lại kỳ phổ cùng thư họa thì mừng quá đỗi, khi nào còn nghĩ tới trong hắc lao đã xảy ra chuyện đánh tráo tù nhân?"
Bình luận và đánh giá
* Tâm lý chiến đỉnh cao:
Cuộc vượt ngục này thành công hoàn toàn dựa vào sự thấu hiểu nhân tâm. Hướng Vấn Thiên hiểu rõ sự si mê nghệ thuật của Giang Nam Tứ Hữu có thể làm mờ mắt họ. Việc lão cố tình để lại những kỳ phổ, thư họa quý giá sau khi tẩu thoát là một nước cờ cực kỳ cao tay. Bọn Hắc Bạch Tử vì quá mừng rỡ khi nhận được bảo vật, lại tin tưởng tuyệt đối vào sự kiên cố của hắc lao nhiều lớp cửa, nên đã đánh mất sự cảnh giác tối thiểu là kiểm tra lại nhân dạng kẻ đang nằm gục trong ngục.
* Bản lĩnh và sự quyết đoán tàn nhẫn của kiêu hùng:
Sự phối hợp giữa Nhậm và Hướng dù xa cách 12 năm vẫn cực kỳ ăn ý. Chỉ cần nhận được sợi cương ty, Nhậm Ngã Hành lập tức vạch ra kế hoạch "ve sầu thoát xác". Tuy nhiên, hành động này cũng bộc lộ bản chất tàn nhẫn, coi trọng nghiệp lớn hơn ân nghĩa của một ma đầu. Lệnh Hồ Xung là người đã vô tình mang công cụ giải thoát đến cho lão, nhưng lão sẵn sàng biến chàng thành "vật tế thần", giam chàng vào hắc lao tối tăm không chút thương xót để đổi lấy tự do cho mình. Dù sau này Hướng Vấn Thiên có biện minh rằng do hoàn cảnh khẩn cấp, cần che giấu tai mắt của Đông Phương Bất Bại, nhưng điều đó vẫn chứng tỏ Nhậm Ngã Hành là kẻ làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, sẵn sàng hy sinh người khác để đạt mục đích.
* Sự trớ trêu của số phận:
Điểm thú vị và mỉa mai nhất của tình huống này là sự lặp lại của lịch sử. Lệnh Hồ Xung bị Nhậm Ngã Hành lột đồ, đánh tráo và khóa lại. Về sau, chính Lệnh Hồ Xung lại dùng đúng thủ đoạn "thay mận đổi đào" này để thoát thân: chàng lột đồ Hắc Bạch Tử, xích hắn lại trong ngục, đóng giả làm hắn để hiên ngang bước ra ngoài. Cái ác và sự lừa lọc xoay vòng trong chính căn hầm ấy, biến hắc lao Tây Hồ thành sân khấu của những màn kịch nhân sinh đầy bi hài.
Kết luận
Tình huống Nhậm Ngã Hành vượt ngục là một trong những trường đoạn ly kỳ, hồi hộp và mang đậm màu sắc trí tuệ nhất của Tiếu ngạo giang hồ. Nó không chỉ chính thức thả một "con mãnh thú" trở lại làm rung chuyển võ lâm, mà còn khắc họa xuất sắc chân dung của Nhậm Ngã Hành: uy dũng, đa mưu, tàn độc và thâm thúy. Màn thoát hiểm này cũng đẩy Lệnh Hồ Xung vào tận cùng của bi kịch, để từ dưới đáy sâu tuyệt vọng đó, chàng học được Hấp Tinh Đại Pháp, chính thức mở ra một chương mới oanh liệt hơn trong cuộc đời lãng tử của mình.
.......
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment