Hoàng Dung dụ Quách Tĩnh trả tiền ăn uống sạch túi, nhưng rồi rơi nước mắt vì thấy y quá tốt với mình (minh hoạ)
Đầu tiên, hai cô gái xinh đẹp tuyệt trần Hoàng Dung (trong Anh hùng xạ điêu) và cô tiên nữ nhỏ nhắn lanh lợi Tiểu Chiêu (trong Ỷ thiên đồ long ký) là hai trường hợp điển hình khi nói đến nước mắt giai nhân. Cả hai đều mang thân phận đặc biệt, đều cố tình ngụy trang thành những kẻ xấu xí, thấp hèn, nhưng cuối cùng lại bị đánh gục hoàn toàn bởi sự chân thành, nhân hậu của hai chàng ngốc Quách Tĩnh và Trương Vô Kỵ. Giọt nước mắt của họ chính là ranh giới mong manh giữa sự phòng thủ và khoảnh khắc quyết định trao gửi cả trái tim.
1. Hoàng Dung: Giọt nước mắt làm tan chảy lớp vỏ bọc kiêu ngạo của "Tiểu Yêu Nữ"
Bối cảnh tâm lý: Hoàng Dung xuất thân là thiên kim tiểu thư của đảo Đào Hoa, vốn được cha cưng chiều từ bé. Nhưng vì một trận cãi vã, nàng giận cha, bỏ nhà đi bụi với suy nghĩ đầy trẻ con và tự ái: "Ông đã không thương tôi thì tôi sẽ làm một tên tiểu khiếu hóa đáng thương nhất trong thiên hạ là xong!". Nàng bôi đen mặt mũi, mặc quần áo rách rưới đóng giả làm một gã ăn mày bẩn thỉu. Trong tâm lý của một cô gái đang tuổi lớn, nàng cảm thấy cô độc, ấm ức và cho rằng cả thế giới đã bỏ rơi mình.
Giây phút chuyển biến: Tại Trương Gia Khẩu, nàng gặp Quách Tĩnh. Nàng cố tình gọi những món ăn đắt tiền nhất, làm bừa hoang phí để trút giận. Thế nhưng, Quách Tĩnh - một chàng trai ngốc nghếch từ đại mạc tới - không hề khinh khi gã ăn mày bẩn thỉu ấy. Chàng không chỉ trả tiền bửa ăn, mà còn khoác lên người nàng chiếc áo lông điêu cừu quí giá, cho nàng bạc nén, và thậm chí tặng luôn con tiểu hồng mã vô giá mà chàng vô cùng yêu quí.
Đứng trước sự đối đãi vô điều kiện đó, lớp vỏ bọc gai góc của Hoàng Dung vỡ vụn. Nàng nhận ra thế gian này vẫn có một người quan tâm đến mình, không màng danh lợi. Nàng đã khóc vì cảm kích: "Nàng đang buồn bã cô quạnh, được y thành thật đối đãi như thế, trong lòng cảm kích, hai người kết thành bạn tri giao".
Về sau, khi đã rũ bỏ lớp áo ăn mày để trở lại làm một đại mỹ nhân áo trắng lướt trên mặt hồ, Hoàng Dung đã tóm tắt lại khoảnh khắc rung động chân thủy ấy bằng một câu nói đầy triết lý: "Ta biết ngươi thật lòng đối xử tốt với ta, bất kể ta là trai hay gái, xinh đẹp hay xấu xí... Ta ăn mặc thế này ai cũng sẽ lấy lòng ta, có gì là lạ? Lúc ta làm tiểu khiếu hóa ngươi đối xử với ta tốt, đó mới là tốt thật".
Qua hai khoảnh khắc rơi lệ của Hoàng Dung và Tiểu Chiêu, Kim Dung đã ngầm gửi gắm một thông điệp nhân văn sâu sắc: Nhan sắc có thể khiến người ta say đắm nhất thời, nhưng chỉ có tấm lòng thiện lương thuần khiết mới đủ sức làm rơi lệ và chinh phục trọn vẹn trái tim của một người con gái. Quyết định yêu của họ sau những giọt nước mắt ấy không còn là sự nông nổi của tuổi trẻ, mà là một sự tận hiến sinh tử, thủy chung không dời đổi: một Hoàng Dung trí tuệ tuyệt luân nguyện theo chàng ngốc Quách Tĩnh dẫu có phải tan xương nát thịt; một Tiểu Chiêu dẫu được làm Nữ hoàng Ba Tư vẫn mang nặng nỗi tương tư về một hình bóng đứng chắn lửa cho mình thuở nào.
...
3. Vương Ngọc Yến (Vương Ngữ Yên): Giọt nước mắt rửa sạch mộng ảo dưới đáy giếng khô (Thiên Long Bát Bộ)
Bối cảnh tâm lý: Vương Ngọc Yến (Vương Ngữ Yên) vốn là một "Thần tiên tỷ tỷ" sống trong nhung lụa ở Mạn Đà Sơn Trang. Cả tuổi thanh xuân, nàng uổng công ép mình đọc thuộc mọi bí kíp võ công thiên hạ chỉ để mong lấy lòng biểu ca Mộ Dung Phục. Nàng yêu y mù quáng dẫu biết Mộ Dung Phục chỉ một lòng ôm mộng phục quốc, chẳng bao giờ để ý đến tâm sự của nàng. Nàng là biểu tượng của một tình yêu đơn phương đầy huyễn hoặc, yêu một hình tượng vĩ cuồng chứ không phải một con người thực sự.
Giây phút chuyển biến: Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi Mộ Dung Phục vì muốn làm phò mã Tây Hạ mà nhẫn tâm chối bỏ nàng. Quá đau khổ, nàng nhảy xuống giếng khô tự vẫn. Trớ trêu thay, dưới đáy giếng tăm tối và nhơ nhớp ấy, nàng lại gặp Đoàn Dự - kẻ si tình lúc nào cũng lẽo đẽo theo mình. Trong không gian chật hẹp, rũ bỏ hết ánh hào quang thần tiên, nàng nghe Đoàn Dự thề thốt: "Vương cô nương! Trăm điều ngang ngửa vì tại hạ! Xin cô nương để tại hạ gánh chịu hết".
Đến lúc này, Vương Ngọc Yến khóc. Trong bóng tối, nước mắt nàng thánh thót tuôn rơi. Sự chân thành tột độ của Đoàn Dự đã đập vỡ bức tượng đài Mộ Dung Phục trong lòng nàng. Nàng sa nước mắt thấu hiểu: "Phải đó! Biểu ca tiểu muội bao giờ cũng mơ tưởng ngôi Hoàng đế nước Đại Yên... y tỉnh ngộ thế nào được?".
....
4. Song Nhi: Giọt nước mắt ân tình của thân phận bọt bèo (Lộc Đỉnh Ký)
Bối cảnh tâm lý: Khác với các nữ hiệp, Song Nhi chỉ là một a hoàn nhỏ bé được phu nhân nhà họ Trang đem tặng cho Vi Tiểu Bảo như một món quà. Trong thâm tâm thị, thị chỉ là một công cụ, một kẻ bề dưới không có quyền quyết định vận mệnh. Gia đình thị từng bị tên quan ác ôn Ngô Chi Vinh hại chết thảm khốc. Sự phục tùng của Song Nhi ban đầu chỉ là lòng trung thành của một nô tì, chứ không phải tình yêu của một người phụ nữ tự do.
Giây phút chuyển biến: Khi biết Vi Tiểu Bảo làm quan lớn trong triều, Song Nhi đã quỳ xuống, nghẹn ngào xin gã giúp mình báo thù tên tri phủ Ngô Chi Vinh. Vi Tiểu Bảo - một kẻ vô lại giảo hoạt mười phần - bỗng chốc trở nên cực kỳ hào sảng. Gã vỗ đùi tuyên bố: "Hảo Song Nhi đã năn nỉ ta thì dù có phải hạ sát đức Hoàng đế, hay tự sát chính mình ta, ta cũng nghe theo, chứ đừng nói một tên tri phủ nhỏ bé".
Nghe lời hứa bất chấp mạng sống vì mình của Vi Tiểu Bảo, "Song Nhi nghe gã nói vậy, nước mắt lại tuôn ra xối xả".
....
Giọt nước mắt của Song Nhi mang sức nặng của sự tri ân và thức tỉnh nhân quyền. Một cô a hoàn ti tiện, cả đời bị coi như cỏ rác, đột nhiên thấy có một người trân trọng lời thỉnh cầu của mình hơn cả mạng sống. Giọt nước mắt ấy đã xóa nhòa ranh giới chủ - tớ. "Song Nhi mặt đỏ bừng lên, thị vừa hoan hỷ vừa thẹn thùng, quay đầu đi khẽ nói: Tướng công đối đãi với tiểu tỳ hết lòng như vậy, tiểu tỳ.... cá cái con người". Lời hứa "cá cái con người" (trao trọn con người này) sau dòng nước mắt chính là khoảnh khắc Song Nhi tự nguyện bước vào tình yêu, trở thành người vợ chung thủy và tuyệt vời nhất của gã tiểu bảo bối.
5. A Tử: Giọt nước mắt ác độc nảy mầm từ sự bi tráng (Thiên Long Bát Bộ)
Bối cảnh tâm lý: A Tử lớn lên trong môi trường tà ác của phái Tinh Tú, coi mạng người như cỏ rác, không hề biết đến tình thân hay tình yêu. Nàng độc ác, ích kỷ và luôn thích chà đạp người khác. Nàng chỉ biết chiếm đoạt bằng bạo lực.
Giây phút chuyển biến: Tình yêu của A Tử lại bắt đầu từ một đêm mưa gió não nề, khi nàng nấp dưới cầu đá và chứng kiến cảnh Tiêu Phong ngộ sát A Châu. Một dũng tướng cái thế vô song như Tiêu Phong lại ôm thi thể người yêu khóc rống lên thê thảm. Sự vĩ đại của nỗi đau ấy đã giáng một đòn chí mạng vào tâm hồn cằn cỗi của A Tử.
Sau này, nàng thổ lộ với Tiêu Phong trong nước mắt: "Sao tiểu muội lại còn là đứa con nít được? Giữa đêm mưa gió ở bên cây cầu nhỏ, tiểu muội thấy tỷ phu đánh chết tỷ nương, rồi khóc lóc cực kỳ thảm thiết. Tiểu muội thấy thế cũng thương tỷ phu vô cùng và định bụng theo luôn bên mình tỷ phu". Chính vì quá si cuồng, nàng thậm chí còn nảy ra ý nghĩ bệnh hoạn: "Tiểu muội liền rủa thầm trong bụng: Được rồi! Ngươi đã không cho ta đi theo, thì ta quyết làm cho ngươi thành người tàn phế".
....
Đây là tình huống khóc vì tình kỳ dị, méo mó nhưng lại ám ảnh nhất của Kim Dung. A Tử không khóc vì được Tiêu Phong che chở (như Hoàng Dung hay Tiểu Chiêu), mà nàng khóc vì bị chấn động bởi giọt nước mắt của đàn ông. Nhìn thấy tình yêu tuyệt đối mà Tiêu Phong dành cho chị mình, con quỷ nhỏ trong A Tử đã ghen tị và khao khát thứ tình cảm ấy đến điên dại. Giọt nước mắt của A Tử mở đầu cho một tình yêu sai trái, độc ác, nhưng cũng mãnh liệt và thủy chung đến mức nàng sẵn sàng khoét bỏ đôi mắt trả lại cho Du Thản Chi để lao xuống vực sâu tự vẫn ôm theo thi thể Tiêu Phong.
1. Nước mắt của sự oan khuất tột cùng và nỗi cô đơn
Lần khóc đầu tiên và ấn tượng nhất của Triệu Mẫn diễn ra sau sự kiện huyết án trên hoang đảo. Khi gặp lại nhau, Trương Vô Kỵ đinh ninh nàng là hung thủ giết Ân Ly và ăn cắp đao kiếm. Trong cơn cuồng nộ, Vô Kỵ đã tát nàng bốn cái sưng vù hai má, thậm chí còn bóp cổ định đoạt mạng nàng,. Là một quận chúa cành vàng lá ngọc, chưa từng bị ai xúc phạm, nhưng lúc này: "Triệu Mẫn vừa đau vừa tức, nước mắt chảy ròng ròng, nghẹn ngào nói...". Nàng thách thức Trương Vô Kỵ đưa người ra đối chất.
Thế nhưng, sự tổn thương thực sự lại bùng phát khi nàng ngồi ăn một mình trong tiểu khách điếm. Giữa bữa ăn, "nàng bỗng nước mắt chảy ròng ròng rơi cả xuống bát đang ăn, gượng ăn mấy miếng rồi quăng đũa bát xuống, gục xuống bàn rấm rứt khóc. Nàng khóc một hồi lâu...".Phân tích tâm lý: Nước mắt lúc này không phải vì đau đớn thể xác, mà là tột cùng của sự oan uổng và tủi thân. Nàng đã từ bỏ vinh hoa, bất chấp lập trường chính trị để yêu Trương Vô Kỵ, nhưng đổi lại là sự hận thù thấu xương và cái nhìn miệt thị từ chính người nàng yêu. Hình ảnh một quận chúa kiêu hãnh gục khóc trên bàn ăn lột tả một Triệu Mẫn cô độc, không nơi nương tựa, tình yêu chân thành bị chà đạp tàn nhẫn.
2. Nước mắt của sự câm lặng nhẫn nhịn vì tình yêu
Một chi tiết xuất thần thể hiện tâm lý Triệu Mẫn là khi hai người trốn trong chiếc trống ở miếu Di Lặc để tránh sự truy sát của Cái Bang. Khi nghe Tống Thanh Thư nói xấu rằng Triệu Mẫn đã thất thân với Trương Vô Kỵ, Vô Kỵ vì quá tức giận và hoảng hốt nên vô tình bóp mạnh vào vai nàng,. Triệu Mẫn đau đến muốn ngất đi, nhưng nàng biết nếu phát ra tiếng kêu, cả hai sẽ mất mạng. Nàng đã cắn răng chịu đựng: "...nước mắt đã nhỏ xuống ròng ròng, rơi trên lưng bàn tay Trương Vô Kỵ, rồi tuôn xuống quần áo. Thế nhưng Trương Vô Kỵ lòng dạ vẫn trơ trơ không để ý đến".Phân tích tâm lý: Giọt nước mắt rơi tĩnh lặng trong bóng tối này chứa đựng sức nặng của sự nhẫn nhục. Triệu Mẫn khóc vì cái bóp vai vô tình, nhưng sâu xa hơn là khóc vì sự phũ phàng của Vô Kỵ. Nàng chịu đựng nỗi đau thể xác để bảo vệ mạng sống cho chàng, nhưng đáp lại, chàng vẫn mang tâm lý ngờ vực và chưa hoàn toàn đón nhận nàng. Nó cho thấy sức chịu đựng phi thường của một cô gái si tình.
3. Nước mắt của sự ghen tuông nữ nhi và hi sinh sinh tử
Trên biển cả, để cứu Trương Vô Kỵ khỏi tay ba sứ giả Ba Tư, Triệu Mẫn đã xả thân dùng những chiêu thức tự sát (như Ngọc Toái Côn Cương, Nhân Quỉ Đồng Đồ, Thiên Địa Đồng Thọ) để ngọc đá cùng vỡ với địch,,. Khi lên thuyền, dù bị thương nặng đứt ruột, nàng chỉ "bặm môi không trả lời" khi Vô Kỵ hỏi thăm. Chỉ đến khi Tạ Tốn gặng hỏi vì sao lại phải liều mạng như thế, lớp vỏ bọc kiên cường mới vỡ vụn. Nàng ấp úng rồi nghẹn ngào: "Anh ấy... ai bảo anh ấy... ôm Ân cô nương tình tứ... tình tứ đến thế, tiểu nữ cũng chẳng còn muốn sống làm gì!" và "Nàng nói hết câu, nước mắt ròng ròng chảy xuống",.Phân tích tâm lý: Đây là lần Triệu Mẫn khóc vì ghen tuông - một sự ghen tuông rất chân thực, rất con gái. Khác với sự hiểm độc của Chu Chỉ Nhược khi ghen, Triệu Mẫn ghen bằng cách... lao vào chỗ chết để cứu người yêu. Nước mắt của nàng lúc này phá vỡ hoàn toàn hình tượng nữ soái thủ đoạn, trả lại cho nàng bản ngã của một thiếu nữ dám yêu, dám hận, dám đánh đổi cả mạng sống chỉ vì một cái ôm của người tình dành cho cô gái khác.
4. Nước mắt của sự giằng xé đứt ruột khi đoạn tuyệt gia đình
Đỉnh điểm bi kịch của Triệu Mẫn là lúc nàng phải đối mặt với cha ruột (Nhữ Dương Vương) và anh trai (Vương Bảo Bảo) trên núi để bảo vệ Trương Vô Kỵ. Dù bị thương, nàng dùng dao găm kề sát ngực mình để uy hiếp cha, rưng rưng nước mắt nói: "Cha, sao cha để người ta hiếp đáp con như thế?". Khi bị dồn vào chân tường, nàng khóc và tự đâm dao vào ngực mình: "Cha ơi, đứa con gái bất hiếu đã lén cùng Trương công tử thành vợ thành chồng. Cha cứ coi như không có đứa con này, tha cho nữ nhi đi. Nếu không con xin chết ngay trước mặt cha cho xong".Phân tích tâm lý: Giọt nước mắt này là máu chảy trong tim. Nàng khóc vì phải làm một người con bất hiếu, ép buộc người cha hết mực yêu thương mình phải nhượng bộ. Nàng từ bỏ tước vị, từ bỏ gia tộc, trở thành kẻ phản quốc trong mắt người Mông Cổ, chỉ để đổi lấy mạng sống cho người đàn ông nàng yêu. Đó là sự giằng xé tột cùng giữa tình thân và tình yêu, khẳng định Triệu Mẫn đã tự tay đốt cháy mọi cây cầu lùi bước của mình vì Trương Vô Kỵ.
Một trái tim thuần khiết, thủy chung và quyết liệt nhất
Nước mắt của Triệu Mẫn là một trong những thủ pháp miêu tả tâm lý xuất sắc của Kim Dung.
Nếu Chu Chỉ Nhược thường dùng nước mắt làm vũ khí lạt mềm buộc chặt, dọa tự tử hoặc khóc lóc tủi thân để khiến Trương Vô Kỵ áy náy, thỏa hiệp,,,; thì nước mắt của Triệu Mẫn lại mộc mạc, giấu giếm và đầy oanh liệt. Nàng hiếm khi khóc để cầu xin tình thương. Nàng khóc khi bị oan khuất dồn nén, khóc trong bóng tối chịu đựng, khóc khi xả thân cứu mạng người yêu, và khóc khi phải cắt đứt tình máu mủ.
Chính nhờ những giọt nước mắt đẫm máu và uất ức ấy, độc giả và cả Trương Vô Kỵ mới nhận ra sự thật: Đằng sau một yêu nữ Mông Cổ gian xảo, tàn độc, lại là một trái tim thuần khiết, thủy chung và quyết liệt nhất. Tình yêu của Triệu Mẫn không vụ lợi, không toan tính đường lùi, "dù sống dù chết, con cũng chỉ theo Trương công tử". Nước mắt của nàng đã rửa sạch mọi hận thù quốc gia, môn phái, biến nàng từ một kẻ thù không đội trời chung trở thành chân ái duy nhất, không thể thay thế trong cuộc đời Trương Vô Kỵ.
....
Bài liên quan:
Hoa Mộc Miên
Tình yêu luôn là một chủ đề quan trọng chính yếu tạo nên sự hấp dẫn của tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung. Hàng triệu con tim độc giả đã say mê, thổn thức, vui buồn dõi theo diễn tiến của những mối tình bi thương, mãnh liệt, đầy ắp sự hy sinh, quên mình vì người yêu của những mỹ nhân như Hoàng Dung, Tiểu Long Nữ, ... Hãy cùng mở lại những trang sách, ôn lại những tình tiết tinh tế về tâm lý nữ giới qua ngòi bút Kim Dung. Tình yêu chốn giang hồ trong nhiều tình huống đã nảy mầm từ một khoảnh khắc yếu lòng nhất: Giọt nước mắt của sự cảm động.
Đầu tiên, hai cô gái xinh đẹp tuyệt trần Hoàng Dung (trong Anh hùng xạ điêu) và cô tiên nữ nhỏ nhắn lanh lợi Tiểu Chiêu (trong Ỷ thiên đồ long ký) là hai trường hợp điển hình khi nói đến nước mắt giai nhân. Cả hai đều mang thân phận đặc biệt, đều cố tình ngụy trang thành những kẻ xấu xí, thấp hèn, nhưng cuối cùng lại bị đánh gục hoàn toàn bởi sự chân thành, nhân hậu của hai chàng ngốc Quách Tĩnh và Trương Vô Kỵ. Giọt nước mắt của họ chính là ranh giới mong manh giữa sự phòng thủ và khoảnh khắc quyết định trao gửi cả trái tim.
1. Hoàng Dung: Giọt nước mắt làm tan chảy lớp vỏ bọc kiêu ngạo của "Tiểu Yêu Nữ"
Bối cảnh tâm lý: Hoàng Dung xuất thân là thiên kim tiểu thư của đảo Đào Hoa, vốn được cha cưng chiều từ bé. Nhưng vì một trận cãi vã, nàng giận cha, bỏ nhà đi bụi với suy nghĩ đầy trẻ con và tự ái: "Ông đã không thương tôi thì tôi sẽ làm một tên tiểu khiếu hóa đáng thương nhất trong thiên hạ là xong!". Nàng bôi đen mặt mũi, mặc quần áo rách rưới đóng giả làm một gã ăn mày bẩn thỉu. Trong tâm lý của một cô gái đang tuổi lớn, nàng cảm thấy cô độc, ấm ức và cho rằng cả thế giới đã bỏ rơi mình.
Giây phút chuyển biến: Tại Trương Gia Khẩu, nàng gặp Quách Tĩnh. Nàng cố tình gọi những món ăn đắt tiền nhất, làm bừa hoang phí để trút giận. Thế nhưng, Quách Tĩnh - một chàng trai ngốc nghếch từ đại mạc tới - không hề khinh khi gã ăn mày bẩn thỉu ấy. Chàng không chỉ trả tiền bửa ăn, mà còn khoác lên người nàng chiếc áo lông điêu cừu quí giá, cho nàng bạc nén, và thậm chí tặng luôn con tiểu hồng mã vô giá mà chàng vô cùng yêu quí.
Đứng trước sự đối đãi vô điều kiện đó, lớp vỏ bọc gai góc của Hoàng Dung vỡ vụn. Nàng nhận ra thế gian này vẫn có một người quan tâm đến mình, không màng danh lợi. Nàng đã khóc vì cảm kích: "Nàng đang buồn bã cô quạnh, được y thành thật đối đãi như thế, trong lòng cảm kích, hai người kết thành bạn tri giao".
Về sau, khi đã rũ bỏ lớp áo ăn mày để trở lại làm một đại mỹ nhân áo trắng lướt trên mặt hồ, Hoàng Dung đã tóm tắt lại khoảnh khắc rung động chân thủy ấy bằng một câu nói đầy triết lý: "Ta biết ngươi thật lòng đối xử tốt với ta, bất kể ta là trai hay gái, xinh đẹp hay xấu xí... Ta ăn mặc thế này ai cũng sẽ lấy lòng ta, có gì là lạ? Lúc ta làm tiểu khiếu hóa ngươi đối xử với ta tốt, đó mới là tốt thật".
2. Tiểu Chiêu: Giọt nước mắt phá vỡ ranh giới thân phận hèn mọn
Bối cảnh tâm lý: Tiểu Chiêu thâm nhập Quang Minh Đính với một thân phận ngụy trang cực kỳ bi đát: nàng cố tình làm méo mồm, nhăn mũi để trở thành một cô gái xấu xí, lại còn bị Dương Tiêu dùng xích sắt khóa chặt tay chân vì nghi ngờ. Sống trong sự đề phòng, ghẻ lạnh và những trận đòn roi, suýt bị Dương Bất Hối giết chết, tâm hồn Tiểu Chiêu lúc nào cũng trong trạng thái sợ hãi, khép kín và tự hạ thấp giá trị bản thân.
Giây phút chuyển biến: Khi Trương Vô Kỵ xuất hiện, chàng đã hai lần liều mình để ngăn cản thanh kiếm của Dương Bất Hối đâm vào Tiểu Chiêu, chỉ xuất phát từ một niềm thương hại thuần túy đối với một người tàn tật, yếu thế. Đỉnh điểm của sự chuyển biến tâm lý diễn ra dưới mật đạo Quang Minh Đính. Khi dùng thuốc súng phá đá để tìm đường ra, Trương Vô Kỵ đã lấy thân mình che chắn cho Tiểu Chiêu trước nguy cơ lửa bén nổ tung.
Hành động vô thức mang tính bảo vệ của Trương Vô Kỵ đã tạo ra một cơn địa chấn trong lòng cô bé nô tì. Dưới ánh lửa, Trương Vô Kỵ phát hiện nàng đang "rưng rưng nước mắt". Nàng khóc không phải vì sợ hãi, mà vì quá đỗi nghẹn ngào: "Trương công tử, công tử … công tử không biết cháu là ai, sao đối với cháu tốt thế? Sao công tử lại che ở trước mặt cháu? Cháu chỉ là một đứa nô tì hèn hạ, còn công tử … tấm thân nghìn vàng, sao lại đứng chắn cho cháu?".
Giọt nước mắt ấy gột rửa đi mọi sự toan tính, phòng bị của Tiểu Chiêu. Nó đánh dấu sự ra đời của một tình yêu tuyệt đối, vô điều kiện. Sau khoảnh khắc đó, Tiểu Chiêu tình nguyện gỡ bỏ lớp mặt nạ xấu xí, thừa nhận thân phận thật, và nguyện suốt đời làm một a hoàn theo hầu hạ Trương Vô Kỵ: "Từ khi ở trong đường hầm nơi Quang Minh Đính, em đã quyết định trong lòng, công tử đi đâu em đi theo tới đó, trừ khi công tử giết em đi thì mới ngăn được em thôi".
Bối cảnh tâm lý: Tiểu Chiêu thâm nhập Quang Minh Đính với một thân phận ngụy trang cực kỳ bi đát: nàng cố tình làm méo mồm, nhăn mũi để trở thành một cô gái xấu xí, lại còn bị Dương Tiêu dùng xích sắt khóa chặt tay chân vì nghi ngờ. Sống trong sự đề phòng, ghẻ lạnh và những trận đòn roi, suýt bị Dương Bất Hối giết chết, tâm hồn Tiểu Chiêu lúc nào cũng trong trạng thái sợ hãi, khép kín và tự hạ thấp giá trị bản thân.
Giây phút chuyển biến: Khi Trương Vô Kỵ xuất hiện, chàng đã hai lần liều mình để ngăn cản thanh kiếm của Dương Bất Hối đâm vào Tiểu Chiêu, chỉ xuất phát từ một niềm thương hại thuần túy đối với một người tàn tật, yếu thế. Đỉnh điểm của sự chuyển biến tâm lý diễn ra dưới mật đạo Quang Minh Đính. Khi dùng thuốc súng phá đá để tìm đường ra, Trương Vô Kỵ đã lấy thân mình che chắn cho Tiểu Chiêu trước nguy cơ lửa bén nổ tung.
Hành động vô thức mang tính bảo vệ của Trương Vô Kỵ đã tạo ra một cơn địa chấn trong lòng cô bé nô tì. Dưới ánh lửa, Trương Vô Kỵ phát hiện nàng đang "rưng rưng nước mắt". Nàng khóc không phải vì sợ hãi, mà vì quá đỗi nghẹn ngào: "Trương công tử, công tử … công tử không biết cháu là ai, sao đối với cháu tốt thế? Sao công tử lại che ở trước mặt cháu? Cháu chỉ là một đứa nô tì hèn hạ, còn công tử … tấm thân nghìn vàng, sao lại đứng chắn cho cháu?".
Giọt nước mắt ấy gột rửa đi mọi sự toan tính, phòng bị của Tiểu Chiêu. Nó đánh dấu sự ra đời của một tình yêu tuyệt đối, vô điều kiện. Sau khoảnh khắc đó, Tiểu Chiêu tình nguyện gỡ bỏ lớp mặt nạ xấu xí, thừa nhận thân phận thật, và nguyện suốt đời làm một a hoàn theo hầu hạ Trương Vô Kỵ: "Từ khi ở trong đường hầm nơi Quang Minh Đính, em đã quyết định trong lòng, công tử đi đâu em đi theo tới đó, trừ khi công tử giết em đi thì mới ngăn được em thôi".
.....
Nước mắt của Hoàng Dung và Tiểu Chiêu mang tính biểu tượng sâu sắc trong nghệ thuật miêu tả tâm lý của Kim Dung:
Nước mắt của Hoàng Dung và Tiểu Chiêu mang tính biểu tượng sâu sắc trong nghệ thuật miêu tả tâm lý của Kim Dung:
* Tình yêu nảy mầm từ sự bình đẳng linh hồn:
Cả Quách Tĩnh và Trương Vô Kỵ khi đối xử tốt với hai nàng đều không hề biết họ là những đại mỹ nhân tuyệt sắc. Quách Tĩnh giúp một "gã ăn mày", Trương Vô Kỵ bảo vệ một "con a hoàn xấu xí quái dị". Tình thương của hai chàng trai xuất phát từ bản ngã lương thiện thuần khiết. Chính vì sự trong sáng vô điều kiện ấy, nó đã chạm thẳng tới phần mềm yếu nhất, sâu thẳm nhất trong tâm hồn những cô gái vốn mang đầy vết thương lòng và sự phòng thủ.
* Sự thức tỉnh giá trị bản thân:
Khi phụ nữ khóc trước ân tình của một người đàn ông, đó là sự qui hàng của trái tim. Với Hoàng Dung, giọt nước mắt xoa dịu nỗi đau cô độc của kẻ bị cha mẹ bỏ rơi (theo góc nhìn trẻ con của nàng). Với Tiểu Chiêu, giọt nước mắt phá vỡ ranh giới giai cấp; Trương Vô Kỵ coi mạng sống của một nô tì ngang hàng với mạng sống của chính mình, điều đó mang lại cho nàng sự tôn trọng mà nàng chưa từng nhận được trong đời.
* Sức mạnh của sự chân thành:
Ở chốn giang hồ đầy rẫy mưu mô xảo quyệt, Hoàng Dung (cô gái thông minh bậc nhất) và Tiểu Chiêu (cô gái ôm đồm bí mật của Ma Giáo) thừa sức nhìn thấu mọi toan tính. Nhưng họ hoàn toàn tước vũ khí đầu hàng trước sự ngốc nghếch, chất phác và nhân hậu của Quách Tĩnh, Trương Vô Kỵ.
Qua hai khoảnh khắc rơi lệ của Hoàng Dung và Tiểu Chiêu, Kim Dung đã ngầm gửi gắm một thông điệp nhân văn sâu sắc: Nhan sắc có thể khiến người ta say đắm nhất thời, nhưng chỉ có tấm lòng thiện lương thuần khiết mới đủ sức làm rơi lệ và chinh phục trọn vẹn trái tim của một người con gái. Quyết định yêu của họ sau những giọt nước mắt ấy không còn là sự nông nổi của tuổi trẻ, mà là một sự tận hiến sinh tử, thủy chung không dời đổi: một Hoàng Dung trí tuệ tuyệt luân nguyện theo chàng ngốc Quách Tĩnh dẫu có phải tan xương nát thịt; một Tiểu Chiêu dẫu được làm Nữ hoàng Ba Tư vẫn mang nặng nỗi tương tư về một hình bóng đứng chắn lửa cho mình thuở nào.
...
3. Vương Ngọc Yến (Vương Ngữ Yên): Giọt nước mắt rửa sạch mộng ảo dưới đáy giếng khô (Thiên Long Bát Bộ)
Bối cảnh tâm lý: Vương Ngọc Yến (Vương Ngữ Yên) vốn là một "Thần tiên tỷ tỷ" sống trong nhung lụa ở Mạn Đà Sơn Trang. Cả tuổi thanh xuân, nàng uổng công ép mình đọc thuộc mọi bí kíp võ công thiên hạ chỉ để mong lấy lòng biểu ca Mộ Dung Phục. Nàng yêu y mù quáng dẫu biết Mộ Dung Phục chỉ một lòng ôm mộng phục quốc, chẳng bao giờ để ý đến tâm sự của nàng. Nàng là biểu tượng của một tình yêu đơn phương đầy huyễn hoặc, yêu một hình tượng vĩ cuồng chứ không phải một con người thực sự.
Giây phút chuyển biến: Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi Mộ Dung Phục vì muốn làm phò mã Tây Hạ mà nhẫn tâm chối bỏ nàng. Quá đau khổ, nàng nhảy xuống giếng khô tự vẫn. Trớ trêu thay, dưới đáy giếng tăm tối và nhơ nhớp ấy, nàng lại gặp Đoàn Dự - kẻ si tình lúc nào cũng lẽo đẽo theo mình. Trong không gian chật hẹp, rũ bỏ hết ánh hào quang thần tiên, nàng nghe Đoàn Dự thề thốt: "Vương cô nương! Trăm điều ngang ngửa vì tại hạ! Xin cô nương để tại hạ gánh chịu hết".
Đến lúc này, Vương Ngọc Yến khóc. Trong bóng tối, nước mắt nàng thánh thót tuôn rơi. Sự chân thành tột độ của Đoàn Dự đã đập vỡ bức tượng đài Mộ Dung Phục trong lòng nàng. Nàng sa nước mắt thấu hiểu: "Phải đó! Biểu ca tiểu muội bao giờ cũng mơ tưởng ngôi Hoàng đế nước Đại Yên... y tỉnh ngộ thế nào được?".
....
Giọt nước mắt của Vương Ngọc Yến dưới đáy giếng là giọt nước mắt của sự giác ngộ và rũ bỏ chấp niệm. Kim Dung rất dụng ý khi để một "tiên nữ" nhúng mình vào bùn lầy, gột rửa đi thứ tình yêu phù phiếm bề ngoài để nhận ra chân giá trị của hạnh phúc. Nàng khóc để từ biệt gã đàn ông tham vọng, và quay sang dâng hiến trọn vẹn cho kẻ ngốc nghếch nhưng dám chết vì mình: "Đoàn lang! Chỉ cần Đoàn lang đừng phũ phàng với tiểu muội. Tiểu muội nguyện chung thân đi theo Đoàn lang, không bao giờ xa rời nữa".
4. Song Nhi: Giọt nước mắt ân tình của thân phận bọt bèo (Lộc Đỉnh Ký)
Bối cảnh tâm lý: Khác với các nữ hiệp, Song Nhi chỉ là một a hoàn nhỏ bé được phu nhân nhà họ Trang đem tặng cho Vi Tiểu Bảo như một món quà. Trong thâm tâm thị, thị chỉ là một công cụ, một kẻ bề dưới không có quyền quyết định vận mệnh. Gia đình thị từng bị tên quan ác ôn Ngô Chi Vinh hại chết thảm khốc. Sự phục tùng của Song Nhi ban đầu chỉ là lòng trung thành của một nô tì, chứ không phải tình yêu của một người phụ nữ tự do.
Giây phút chuyển biến: Khi biết Vi Tiểu Bảo làm quan lớn trong triều, Song Nhi đã quỳ xuống, nghẹn ngào xin gã giúp mình báo thù tên tri phủ Ngô Chi Vinh. Vi Tiểu Bảo - một kẻ vô lại giảo hoạt mười phần - bỗng chốc trở nên cực kỳ hào sảng. Gã vỗ đùi tuyên bố: "Hảo Song Nhi đã năn nỉ ta thì dù có phải hạ sát đức Hoàng đế, hay tự sát chính mình ta, ta cũng nghe theo, chứ đừng nói một tên tri phủ nhỏ bé".
Nghe lời hứa bất chấp mạng sống vì mình của Vi Tiểu Bảo, "Song Nhi nghe gã nói vậy, nước mắt lại tuôn ra xối xả".
....
Giọt nước mắt của Song Nhi mang sức nặng của sự tri ân và thức tỉnh nhân quyền. Một cô a hoàn ti tiện, cả đời bị coi như cỏ rác, đột nhiên thấy có một người trân trọng lời thỉnh cầu của mình hơn cả mạng sống. Giọt nước mắt ấy đã xóa nhòa ranh giới chủ - tớ. "Song Nhi mặt đỏ bừng lên, thị vừa hoan hỷ vừa thẹn thùng, quay đầu đi khẽ nói: Tướng công đối đãi với tiểu tỳ hết lòng như vậy, tiểu tỳ.... cá cái con người". Lời hứa "cá cái con người" (trao trọn con người này) sau dòng nước mắt chính là khoảnh khắc Song Nhi tự nguyện bước vào tình yêu, trở thành người vợ chung thủy và tuyệt vời nhất của gã tiểu bảo bối.
5. A Tử: Giọt nước mắt ác độc nảy mầm từ sự bi tráng (Thiên Long Bát Bộ)
Bối cảnh tâm lý: A Tử lớn lên trong môi trường tà ác của phái Tinh Tú, coi mạng người như cỏ rác, không hề biết đến tình thân hay tình yêu. Nàng độc ác, ích kỷ và luôn thích chà đạp người khác. Nàng chỉ biết chiếm đoạt bằng bạo lực.
Giây phút chuyển biến: Tình yêu của A Tử lại bắt đầu từ một đêm mưa gió não nề, khi nàng nấp dưới cầu đá và chứng kiến cảnh Tiêu Phong ngộ sát A Châu. Một dũng tướng cái thế vô song như Tiêu Phong lại ôm thi thể người yêu khóc rống lên thê thảm. Sự vĩ đại của nỗi đau ấy đã giáng một đòn chí mạng vào tâm hồn cằn cỗi của A Tử.
Sau này, nàng thổ lộ với Tiêu Phong trong nước mắt: "Sao tiểu muội lại còn là đứa con nít được? Giữa đêm mưa gió ở bên cây cầu nhỏ, tiểu muội thấy tỷ phu đánh chết tỷ nương, rồi khóc lóc cực kỳ thảm thiết. Tiểu muội thấy thế cũng thương tỷ phu vô cùng và định bụng theo luôn bên mình tỷ phu". Chính vì quá si cuồng, nàng thậm chí còn nảy ra ý nghĩ bệnh hoạn: "Tiểu muội liền rủa thầm trong bụng: Được rồi! Ngươi đã không cho ta đi theo, thì ta quyết làm cho ngươi thành người tàn phế".
....
Đây là tình huống khóc vì tình kỳ dị, méo mó nhưng lại ám ảnh nhất của Kim Dung. A Tử không khóc vì được Tiêu Phong che chở (như Hoàng Dung hay Tiểu Chiêu), mà nàng khóc vì bị chấn động bởi giọt nước mắt của đàn ông. Nhìn thấy tình yêu tuyệt đối mà Tiêu Phong dành cho chị mình, con quỷ nhỏ trong A Tử đã ghen tị và khao khát thứ tình cảm ấy đến điên dại. Giọt nước mắt của A Tử mở đầu cho một tình yêu sai trái, độc ác, nhưng cũng mãnh liệt và thủy chung đến mức nàng sẵn sàng khoét bỏ đôi mắt trả lại cho Du Thản Chi để lao xuống vực sâu tự vẫn ôm theo thi thể Tiêu Phong.
KẾT LUẬN
Phụ nữ trong truyện Kim Dung dẫu có võ công trác tuyệt hay tài trí vô song, rốt cuộc vẫn mang trái tim yếu mềm vạn cổ.
Phụ nữ trong truyện Kim Dung dẫu có võ công trác tuyệt hay tài trí vô song, rốt cuộc vẫn mang trái tim yếu mềm vạn cổ.
- Hoàng Dung, Tiểu Chiêu khóc vì cảm động.
- Vương Ngọc Yến khóc để thoát khỏi sự si mê huyễn hoặc.
- Song Nhi khóc vì tìm thấy sự bình đẳng và chở che.
- A Tử khóc vì bị cái Đẹp của tình yêu bi tráng đánh gục tâm hồn tà ác.
Điểm chung cốt lõi nhất qua các tình tiết này là sự đề cao Chân Tâm. Không phải võ công cái thế, không phải ngoại hình tuấn mỹ, mà chính là sự hi sinh vô điều kiện (của Quách Tĩnh, Trương Vô Kỵ, Đoàn Dự, Vi Tiểu Bảo) mới là thứ vũ khí duy nhất đâm xuyên qua mọi vỏ bọc, ép những giọt nước mắt hạnh phúc trào ra và khiến người phụ nữ cam tâm tình nguyện trao gửi một đời.
.....
4 lần Triệu Mẫn rơi lệ vì Trương Vô Kỵ
Điểm chung cốt lõi nhất qua các tình tiết này là sự đề cao Chân Tâm. Không phải võ công cái thế, không phải ngoại hình tuấn mỹ, mà chính là sự hi sinh vô điều kiện (của Quách Tĩnh, Trương Vô Kỵ, Đoàn Dự, Vi Tiểu Bảo) mới là thứ vũ khí duy nhất đâm xuyên qua mọi vỏ bọc, ép những giọt nước mắt hạnh phúc trào ra và khiến người phụ nữ cam tâm tình nguyện trao gửi một đời.
.....
4 lần Triệu Mẫn rơi lệ vì Trương Vô Kỵ
Triệu Mẫn xuất hiện trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký với tư cách là một quận chúa Mông Cổ quyền uy tột đỉnh, ngụy kế đa đoan, ra tay tàn độc và thấu hiểu binh pháp, mưu lược. Thế nhưng, ẩn sau lớp vỏ bọc oai phong lẫm liệt của một nữ soái, Triệu Mẫn vẫn là một người con gái với trái tim yêu đương tha thiết. Những lần nàng rơi nước mắt trước mặt Trương Vô Kỵ chính là những khoảnh khắc bóc trần toàn bộ sự yếu đuối, uất ức, và sự hi sinh tận cùng của nàng dành cho tình yêu.
Dưới ngòi bút của Kim Dung, nước mắt của Triệu Mẫn không phải là thứ vũ khí phái yếu dùng để lung lạc nhân tâm, mà là sự dồn nén của những giằng xé tâm lý khốc liệt nhất.
Dưới ngòi bút của Kim Dung, nước mắt của Triệu Mẫn không phải là thứ vũ khí phái yếu dùng để lung lạc nhân tâm, mà là sự dồn nén của những giằng xé tâm lý khốc liệt nhất.
1. Nước mắt của sự oan khuất tột cùng và nỗi cô đơn
Lần khóc đầu tiên và ấn tượng nhất của Triệu Mẫn diễn ra sau sự kiện huyết án trên hoang đảo. Khi gặp lại nhau, Trương Vô Kỵ đinh ninh nàng là hung thủ giết Ân Ly và ăn cắp đao kiếm. Trong cơn cuồng nộ, Vô Kỵ đã tát nàng bốn cái sưng vù hai má, thậm chí còn bóp cổ định đoạt mạng nàng,. Là một quận chúa cành vàng lá ngọc, chưa từng bị ai xúc phạm, nhưng lúc này: "Triệu Mẫn vừa đau vừa tức, nước mắt chảy ròng ròng, nghẹn ngào nói...". Nàng thách thức Trương Vô Kỵ đưa người ra đối chất.
Thế nhưng, sự tổn thương thực sự lại bùng phát khi nàng ngồi ăn một mình trong tiểu khách điếm. Giữa bữa ăn, "nàng bỗng nước mắt chảy ròng ròng rơi cả xuống bát đang ăn, gượng ăn mấy miếng rồi quăng đũa bát xuống, gục xuống bàn rấm rứt khóc. Nàng khóc một hồi lâu...".Phân tích tâm lý: Nước mắt lúc này không phải vì đau đớn thể xác, mà là tột cùng của sự oan uổng và tủi thân. Nàng đã từ bỏ vinh hoa, bất chấp lập trường chính trị để yêu Trương Vô Kỵ, nhưng đổi lại là sự hận thù thấu xương và cái nhìn miệt thị từ chính người nàng yêu. Hình ảnh một quận chúa kiêu hãnh gục khóc trên bàn ăn lột tả một Triệu Mẫn cô độc, không nơi nương tựa, tình yêu chân thành bị chà đạp tàn nhẫn.
2. Nước mắt của sự câm lặng nhẫn nhịn vì tình yêu
Một chi tiết xuất thần thể hiện tâm lý Triệu Mẫn là khi hai người trốn trong chiếc trống ở miếu Di Lặc để tránh sự truy sát của Cái Bang. Khi nghe Tống Thanh Thư nói xấu rằng Triệu Mẫn đã thất thân với Trương Vô Kỵ, Vô Kỵ vì quá tức giận và hoảng hốt nên vô tình bóp mạnh vào vai nàng,. Triệu Mẫn đau đến muốn ngất đi, nhưng nàng biết nếu phát ra tiếng kêu, cả hai sẽ mất mạng. Nàng đã cắn răng chịu đựng: "...nước mắt đã nhỏ xuống ròng ròng, rơi trên lưng bàn tay Trương Vô Kỵ, rồi tuôn xuống quần áo. Thế nhưng Trương Vô Kỵ lòng dạ vẫn trơ trơ không để ý đến".Phân tích tâm lý: Giọt nước mắt rơi tĩnh lặng trong bóng tối này chứa đựng sức nặng của sự nhẫn nhục. Triệu Mẫn khóc vì cái bóp vai vô tình, nhưng sâu xa hơn là khóc vì sự phũ phàng của Vô Kỵ. Nàng chịu đựng nỗi đau thể xác để bảo vệ mạng sống cho chàng, nhưng đáp lại, chàng vẫn mang tâm lý ngờ vực và chưa hoàn toàn đón nhận nàng. Nó cho thấy sức chịu đựng phi thường của một cô gái si tình.
3. Nước mắt của sự ghen tuông nữ nhi và hi sinh sinh tử
Trên biển cả, để cứu Trương Vô Kỵ khỏi tay ba sứ giả Ba Tư, Triệu Mẫn đã xả thân dùng những chiêu thức tự sát (như Ngọc Toái Côn Cương, Nhân Quỉ Đồng Đồ, Thiên Địa Đồng Thọ) để ngọc đá cùng vỡ với địch,,. Khi lên thuyền, dù bị thương nặng đứt ruột, nàng chỉ "bặm môi không trả lời" khi Vô Kỵ hỏi thăm. Chỉ đến khi Tạ Tốn gặng hỏi vì sao lại phải liều mạng như thế, lớp vỏ bọc kiên cường mới vỡ vụn. Nàng ấp úng rồi nghẹn ngào: "Anh ấy... ai bảo anh ấy... ôm Ân cô nương tình tứ... tình tứ đến thế, tiểu nữ cũng chẳng còn muốn sống làm gì!" và "Nàng nói hết câu, nước mắt ròng ròng chảy xuống",.Phân tích tâm lý: Đây là lần Triệu Mẫn khóc vì ghen tuông - một sự ghen tuông rất chân thực, rất con gái. Khác với sự hiểm độc của Chu Chỉ Nhược khi ghen, Triệu Mẫn ghen bằng cách... lao vào chỗ chết để cứu người yêu. Nước mắt của nàng lúc này phá vỡ hoàn toàn hình tượng nữ soái thủ đoạn, trả lại cho nàng bản ngã của một thiếu nữ dám yêu, dám hận, dám đánh đổi cả mạng sống chỉ vì một cái ôm của người tình dành cho cô gái khác.
4. Nước mắt của sự giằng xé đứt ruột khi đoạn tuyệt gia đình
Đỉnh điểm bi kịch của Triệu Mẫn là lúc nàng phải đối mặt với cha ruột (Nhữ Dương Vương) và anh trai (Vương Bảo Bảo) trên núi để bảo vệ Trương Vô Kỵ. Dù bị thương, nàng dùng dao găm kề sát ngực mình để uy hiếp cha, rưng rưng nước mắt nói: "Cha, sao cha để người ta hiếp đáp con như thế?". Khi bị dồn vào chân tường, nàng khóc và tự đâm dao vào ngực mình: "Cha ơi, đứa con gái bất hiếu đã lén cùng Trương công tử thành vợ thành chồng. Cha cứ coi như không có đứa con này, tha cho nữ nhi đi. Nếu không con xin chết ngay trước mặt cha cho xong".Phân tích tâm lý: Giọt nước mắt này là máu chảy trong tim. Nàng khóc vì phải làm một người con bất hiếu, ép buộc người cha hết mực yêu thương mình phải nhượng bộ. Nàng từ bỏ tước vị, từ bỏ gia tộc, trở thành kẻ phản quốc trong mắt người Mông Cổ, chỉ để đổi lấy mạng sống cho người đàn ông nàng yêu. Đó là sự giằng xé tột cùng giữa tình thân và tình yêu, khẳng định Triệu Mẫn đã tự tay đốt cháy mọi cây cầu lùi bước của mình vì Trương Vô Kỵ.
Một trái tim thuần khiết, thủy chung và quyết liệt nhất
Nước mắt của Triệu Mẫn là một trong những thủ pháp miêu tả tâm lý xuất sắc của Kim Dung.
Nếu Chu Chỉ Nhược thường dùng nước mắt làm vũ khí lạt mềm buộc chặt, dọa tự tử hoặc khóc lóc tủi thân để khiến Trương Vô Kỵ áy náy, thỏa hiệp,,,; thì nước mắt của Triệu Mẫn lại mộc mạc, giấu giếm và đầy oanh liệt. Nàng hiếm khi khóc để cầu xin tình thương. Nàng khóc khi bị oan khuất dồn nén, khóc trong bóng tối chịu đựng, khóc khi xả thân cứu mạng người yêu, và khóc khi phải cắt đứt tình máu mủ.
Chính nhờ những giọt nước mắt đẫm máu và uất ức ấy, độc giả và cả Trương Vô Kỵ mới nhận ra sự thật: Đằng sau một yêu nữ Mông Cổ gian xảo, tàn độc, lại là một trái tim thuần khiết, thủy chung và quyết liệt nhất. Tình yêu của Triệu Mẫn không vụ lợi, không toan tính đường lùi, "dù sống dù chết, con cũng chỉ theo Trương công tử". Nước mắt của nàng đã rửa sạch mọi hận thù quốc gia, môn phái, biến nàng từ một kẻ thù không đội trời chung trở thành chân ái duy nhất, không thể thay thế trong cuộc đời Trương Vô Kỵ.
....
Bài liên quan:
- Đi tìm thiên hạ đệ nhất mỹ nhân
- Tác phẩm, nhân vật kiếm hiệp nào của Kim Dung được ưa thích nhứt?
- Năm người đẹp trong kiếm hiệp Kim Dung: Ai xứng danh Đệ nhất thiên hạ mỹ nhân?
- 10 đại cao thủ trong Kiếm hiệp Kim Dung
- 5 đôi tình nhân đẹp nhất trong thế giới võ hiệp Kim Dung
- 10 chuyện tình buồn của các mỹ nhân trong tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung
- Hồng nhan kiếm khách: 10 mỹ nhân trong tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung
No comments:
Post a Comment