Trang

Tuesday, June 9, 2026

Chu Chỉ Nhược & Võ công quỷ dị Cửu âm bạch cốt trảo



Nhờ trộm được Ỷ thiên kiếm Đồ long đao, Chu Chỉ Nhược luyện được Cửu âm bạch cốt trảo, trở thành Đệ nhất cao thủ võ lâm. Nhưng đó chỉ là một thoáng phù du, sau đó mới thật là thê thảm, cô quạnh làm sao (minh hoạ)

Hoa Văn

Chu Chỉ Nhược sau khi đánh cắp được Đồ Long đao và Ỷ Thiên kiếm, liền âm thầm bí mật thần tốc tu luyện bí kíp thần công Cửu Âm chân kinh trên đảo hoang. Nhờ đó, đã biến nàng thăng tiến thần tốc về võ công: từ một đệ tử "bình bình" ở Nga My phái thoắt phát thành một Chưởng môn võ công cao cường, chiếm luôn ngôi Đệ nhất cao thủ võ lâm trên núi Thiếu Thất chỉ sau vài tháng. Điều đáng nói, võ công của Chu Chỉ Nhược thuộc dạng quỷ dị âm độc, dù có nguồn gốc từ Cửu âm chân kinh lừng lẫy giang hồ và quang minh chính đại từ 100 năm trước. Chưa hết. tâm hồn nàng cũng đã bị nhuộm màu tàn ác.


Trộm đao kiếm quý, lấy được bí kíp thần công Cửu âm chân kinh

Để thực hiện di mệnh của ân sư Diệt Tuyệt sư thái, Chu Chỉ Nhược đã lên một kế hoạch tỉ mỉ và tàn nhẫn. Lợi dụng sơ hở, nàng đánh cắp độc dược Thập Hương Nhuyễn Cân Tán trong túi quận chúa xinh đẹp Triệu Mẫn. Sau này, Trương Vô Kỵ đã hiểu ra toàn bộ quá trình: "Chỉ Nhược nhân lúc Mẫn muội đang chăm sóc cho biểu muội, ăn cắp Thập Hương Nhuyễn Cân Tán trong bọc của nàng, bỏ vào đồ ăn thức uống, sau đó ném Mẫn muội lên hải thuyền Ba Tư, ép họ phải ra đi.".

Sau khi hạ độc khiến tất cả (gồm Trương Vô Kỵ, Tạ Tốn, Ân Ly) mê man, Chu Chỉ Nhược lấy đao kiếm và "dùng đao kiếm chặt vào nhau khiến cho hai món binh khí sắc bén nhất thiên hạ này đều bị hủy để lấy được võ công bí cập dấu trong đao kiếm bí mật tu tập.". Nên biết: việc dùng đao, kiếm chém vào nhau là cách duy nhất để lấy được bí kíp võ công dấu trong đao kiếm, là bí mật tối thượng chỉ duy nhất người chưởng môn của Nga Mi biết mà thôi.

Để che giấu hành vi và đổ tội lỗi cho Triệu Mẫn, Chu Chỉ Nhược nhẫn tâm dùng Ỷ Thiên kiếm rạch nát mặt Ân Ly. Đáng sợ hơn, nàng tự thi hành "khổ nhục kế" lên chính bản thân mình. Khi Trương Vô Kỵ tỉnh dậy, chàng bàng hoàng khi thấy: "Nhìn qua Chu Chỉ Nhược thấy mái tóc dài xinh đẹp của nàng bị cắt một mảng lớn, tai trái cũng bị cắt một vết máu vẫn còn chảy chưa ngừng nhưng trên mặt lại nở một nụ cười dường như đang mơ một giấc mộng đẹp". Nụ cười ấy Trương Vô Kỵ làm sao hiểu được!

Bí mật gấp gáp tu luyện Cửu âm bạch cốt trảo

Có bí kíp võ công trong tay, để tránh bị Trương Vô Kỵ và Tạ Tốn (người có thính giác cực nhạy) phát hiện, Chu Chỉ Nhược nói muốn ra ở riêng một chỗ: "Nàng sống một mình trong một cái hang nơi phía đông hòn đảo, ở cách xa bọn Trương Vô Kỵ.".

Về cách thức tu luyện, nhà văn Kim Dung miêu tả rõ sự vội vã và lén lút của nàng như này:

"Chu Chỉ Nhược lấy được pho Cửu Âm chân kinh dấu trong kiếm Ỷ Thiên, sợ Tạ Tốn và Trương Vô Kỵ biết được nên chỉ đến tối mới len lén luyện tập, nhưng thời gian gấp rút nên không cách nào đi từ căn bản tuần tự tiệm tiến thành thử nội lực không lấy gì làm thâm hậu, chỉ tập toàn những công phu hạ thừa trong quyển kinh này mà thôi.".

Hậu quả của việc tập luyện này là trong cơ thể nàng sinh ra một luồng khí âm hàn quái dị, ngầm chống lại Cửu Dương thần công khi Trương Vô Kỵ vận công giải độc cho nàng.

Chu Chỉ Nhược chỉ lén lút tu luyện võ công vào ban đêm. Diệt Tuyệt sư thái từng dặn dò nàng rất kỹ rằng võ công tốc thành trong bí kíp chỉ là lối đi tắt dùng để chống quân Nguyên lúc cấp bách, sau này phải "đi lại từ đầu cho có căn cơ".

Tuy nhiên, hoàn cảnh ở chung với những cao thủ nội lực bậc nhất như Trương Vô Kỵ và Tạ Tốn khiến nàng khó mà yên an về mặt tâm lý. Sự nôn nóng, lo sợ đã đẩy nàng vào con đường luyện những môn tà môn, âm độc (như Cửu Âm Bạch Cốt Trảo), rốt lại làm sai lệch hoàn toàn bản chất Đạo gia dung hòa của Cửu Âm Chân Kinh.

Tưởng cũng cần nhắc lại: hơn 100 năm trước, cặp đôi Hắc Phong song sát là Mai Siêu Phong - Trần Huyền Phong, hai phản đồ của Đào Hoa đảo, cũng đã luyện thành Cửu âm bạch cốt trảo từ việc lấy trộm phần Thượng bí kíp Cửu âm chân kinh của sư phụ Hoàng Dược Sư. Việc này được nói tới trong Anh hùng xạ điêu (phần đầu của Xạ điêu tam bộ khúc). Mà Hoàng Dược Sư chính là ông ngoại của của sư tổ Nga Mi Quách Tương. Ôi, hai đời ăn trộm chân kinh!
...

Chu Chỉ Nhược luyện được những môn nào?

Sau khi chiếm đoạt được Cửu Âm Chân Kinh giấu trong kiếm Ỷ Thiên, Chu Chỉ Nhược chủ yếu luyện những công phu hạ thừa, mang tính chất "tốc thành" và tà môn âm độc. Cụ thể, các bí kíp mà nàng đã tu luyện bao gồm:

* Cửu Âm Bạch Cốt Trảo:

Đây là môn trảo pháp vô cùng tàn độc và ác hiểm, chuyên chộp vào đỉnh đầu đối thủ để làm vỡ nát sọ. Môn võ này được ghi lại ở phần cuối cùng của cuộn bí kíp và đã được cô gái áo vàng nhắc tên khi đánh bại Chu Chỉ Nhược trên núi sau chùa Thiếu Lâm.

* Tồi Tâm Chưởng:

Cùng với Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, tuyệt kỹ Tồi Tâm Chưởng cũng nằm trong những trang cuối của bộ bí kíp mà Triệu Mẫn lấy được từ người Chỉ Nhược.

* Cửu Âm nội lực:

Nàng đã luyện được một loại nội kình thuần âm nhu. Tuy nhiên, do luyện vội vã, nó biến thành một luồng nội lực quái dị, mang tính âm hàn ngầm chống lại Cửu Dương thần công của Trương Vô Kỵ.

* Tiên pháp (Nhuyễn tiên / Roi mềm):

Chỉ Nhược còn thi triển một môn kiếm pháp kết hợp với roi mềm (trường tiên) vô cùng biến ảo. Thân pháp và tiên pháp của nàng được miêu tả là phiêu hốt, kỳ lạ như quỉ mị chứ không mang khí tượng con người, giúp nàng đánh bại các cao thủ của phái Võ Đương như Ân Lê Đình và Du Liên Châu - tại Đại hộ đồ sư trên núi Thiếu Lâm.

Nguyên nhân Chu Chỉ Nhược chỉ luyện các võ công này:

Theo di ngôn của Diệt Tuyệt sư thái, Hoàng Dung (người đã cất giấu bí kíp vào đao kiếm) đã viết riêng mấy chương trong Cửu Âm Chân Kinh để "cốt luyện cho nhanh", nhằm phục vụ cho mục đích cấp bách là đánh đuổi quân Thát tử (giặc Nguyên). Bà dặn kỹ Chỉ Nhược rằng đó chỉ là võ công dùng lúc quyền nghi, sau khi xong việc phải "đi lại từ đầu cho có căn cơ".

Vì sợ bị Tạ Tốn và Trương Vô Kỵ phát hiện, lại do thời gian quá gấp rút và tâm lý nôn nóng, nàng không thể học tuần tự từ căn bản mà chỉ rèn luyện toàn những ngón đòn tà môn tốc thành ở phần hạ thừa của kinh thư. Hậu quả là võ công của nàng tuy có vẻ xuất kỳ bất ý và quái dị, nhưng thực chất lại thiếu chiều sâu, đi ngược lại với đường lối chính đại quang minh, uyên bác vốn có của Cửu Âm Chân Kinh nguyên bản.
....

Chuyển biến về võ công và tâm tính của Chu Chỉ Nhược sau khi luyện Cửu âm bạch cốt trảo

Từ một ngọc nữ dịu dàng Chu Chỉ Nhược đã nhanh chóng biến thành một nữ ma đầu mang võ công tà môn, tâm cơ hiểm ác. Việc này được bộc lộ rõ nét và rùng rợn qua 3 tình huống mang tính bước ngoặt dưới đây:

Tình huống 1: Màn xuất thủ đoạt mạng tại hôn lễ ở Hào Châu

Khi Triệu Mẫn xuất hiện tại hôn lễ để phá đám và bỏ chạy, Trương Vô Kỵ đuổi theo, Chu Chỉ Nhược lập tức trút bỏ lớp vỏ bọc thục nữ e ấp, tung sát chiêu cực kỳ tàn độc nhằm thẳng vào tình địch. Nàng sử dụng môn trảo pháp (Cửu Âm Bạch Cốt Trảo) vồ ngay xuống sọ Triệu Mẫn. Dù Trương Vô Kỵ và Phạm Dao đã ra tay ngăn cản, nàng vẫn kịp dùng năm ngón tay cắm phập vào vai Triệu Mẫn, để lại một vết thương kinh hoàng.

"đột nhiên một bóng hồng thấp thoáng, một người đã đến sát bên Triệu Mẫn, tay áo đỏ vươn ra một bàn tay thuôn thuôn búp măng, năm ngón tay chộp vào đỉnh đầu. Biến cố đó như chim cắt bắt mồi nhanh không thể tả, người ra tay chính là tân nương Chu Chỉ Nhược. Chàng thấy tay nàng sắp sửa nắm được đỉnh đầu Triệu Mẫn, nếu năm ngón tay chộp xuống thể nào sọ cũng vỡ tan...". "Triệu Mẫn đầu vai bị trọng thương, ngã khuỵu xuống đất, năm cái lỗ trên vai máu phun ra như suối, chỉ giây lát đã nhuộm đỏ cả nửa thên trên.".

* Sự thay đổi tâm tính đáng sợ:

Hình ảnh "bàn tay thuôn thuôn búp măng" lẽ ra tượng trưng cho sự dịu dàng của một tân nương, nay lại hóa thành móng vuốt tử thần. Việc nàng toan cào vỡ sọ Triệu Mẫn cho thấy sự uất hận vì bị cướp rể đã kích hoạt hoàn toàn phần ác quỉ trong nàng. Nàng không còn là cô gái hiền lành bến sông Hán Thủy, mà đã trở thành kẻ sẵn sàng tước đoạt mạng sống người khác một cách đẫm máu nhất.

* Võ công âm độc lộ diện:

Đây là lần đầu tiên võ công Cửu Âm Bạch Cốt Trảo của nàng được phô diễn công khai. Môn võ này lấy sự tàn bạo, độc địa làm cốt lõi (xuyên thủng sọ, cào thủng thịt). Vết thương "năm cái lỗ trên vai máu phun ra như suối" của Triệu Mẫn minh chứng cho thứ võ học lấy tà ác làm tôn chỉ, khác hoàn toàn với sự đường hoàng, chính đại của phái Nga Mi trước đây.

Tình huống 2: Trong bóng tối tại lều tranh của vợ chồng họ Đỗ

Sau khi Trương Vô Kỵ theo dõi và phát hiện ra âm mưu của Viên Chân (Thành Côn) tại chùa Thiếu Lâm, chàng cùng Triệu Mẫn quay trở lại căn lều tranh của vợ chồng Đỗ Bách Đương và Dịch Tam Nương (những người đã cho họ tá túc). Vừa bước vào cửa, một trận ác đấu trong bóng tối đen như mực bất ngờ nổ ra.

"Trương Vô Kỵ thấy cánh cửa chiếc nhà tranh chỉ khép hờ, liền giơ tay đẩy ra... đột nhiên ngửi thấy mùi máu tanh. Chàng trong lòng kinh hãi, tay trái vội thò ra sau lưng đẩy Triệu Mẫn ra ngoài cửa, trong đêm tối có người vươn tay chộp vào chàng. Trảo đó im lìm không một tiếng động, nhanh nhẹn tuyệt luân. Trương Vô Kỵ lúc này không còn kịp né tránh, chân trái liền phóng ra, đá thẳng vào ngực người kia. Người nọ vội lật ngược tay móc một cái, cùi chỏ đánh xuống huyệt Hoàn Khiêu trên đùi chàng, chiêu số thật là độc địa.".

Dù bị tấn công tàn hiểm, Vô Kỵ phản kích lại và nắm được tay kẻ địch. Ngay khoảnh khắc đó, chàng nhận ra một sự thật chấn động:

"...thấy bàn tay nắm được nhẵn nhụi mềm mại, chính là tay một người đàn bà, trong lòng chợt động nên không nặng tay nữa, nhắc luôn người đó lên ném ra... Người kia nhảy một cái đã vọt ra khỏi cửa, múa chưởng đánh thẳng vào mặt Triệu Mẫn.".

May mắn Trương Vô Kỵ xông ra cản kịp, đánh bật kẻ nọ lùi ra xa và lặn mất tăm vào bóng đêm.

* Cái chết thảm của vợ chồng họ Đỗ và sự bàng hoàng của Vô Kỵ:

Khi thắp đèn lên, Vô Kỵ bàng hoàng phát hiện vợ chồng Dịch Tam Nương đã bị sát hại cực kỳ tàn nhẫn.

"Chàng lại coi hai cái xác vợ chồng họ Đỗ, thấy trên ngực mấy rẻ xương sườn gãy thành từng đoạn, ngay cả gân cốt sau lưng cũng nát bấy, quả đã bị chết vì một loại chưởng lực cực kỳ âm độc, cực kỳ ghê gớm. Chàng mấy lần gặp đại địch, vào ra hung hiểm nhiều lần, thế nhưng nghĩ lại chỉ mấy chiêu qua lại nhanh như cắt bắt mồi trong đêm tối vừa qua, không khỏi càng nghĩ càng ghê rợn.".

Dù không nói thẳng tên, nhưng qua sự "mềm mại" của bàn tay và võ công âm độc, Vô Kỵ và Triệu Mẫn đều ngầm hiểu kẻ thủ ác chính là Chu Chỉ Nhược. Đối mặt với thứ võ công tàn khốc vừa xuất hiện, Trương Vô Kỵ thực sự choáng váng trước tốc độ thăng tiến của tình cũ, ôm nỗi khiếp sợ mà thốt lên:

"Chàng trầm ngâm rồi tiếp: - Chưa đầy một năm, sao nội lực võ công lại tiến triển nhanh đến thế nhỉ? Trên đời này ngoài anh ra, e rằng chẳng còn ai có thể bảo vệ chu toàn được cho em.".

* Sự tương phản rợn người của "Bàn tay mềm mại":

Trương Vô Kỵ nương tay vì cảm nhận được "bàn tay nhẵn nhụi mềm mại". Bàn tay đó từng bón cơm cho chàng bên bến đò Hán Thủy, từng dịu dàng lau mồ hôi cho chàng. Nhưng sự thật tàn khốc là chính bàn tay "nhẵn nhụi mềm mại" ấy vừa đánh gãy nát xương sườn, đập vụn gân cốt sau lưng của đôi vợ chồng già Dịch Tam Nương. Sự đối lập giữa dáng vẻ thục nữ liễu yếu đào tơ và sự tàn bạo của Cửu Âm Bạch Cốt Trảo khiến cuộc tấn công mang màu sắc kinh dị thực sự.

* Đòn ghen tuông tàn độc nhắm vào Triệu Mẫn:

Tại sao Chu Chỉ Nhược lại xuất hiện ở đây và hạ sát vợ chồng họ Đỗ? Nàng tìm đến không phải để giết người vô tội, mà mục tiêu thực sự là truy sát Triệu Mẫn - tình địch đã cướp chú rể của nàng tại Hào Châu. Vợ chồng họ Đỗ xui xẻo chỉ là kẻ chết thay khi dám cản đường nàng. Việc Chỉ Nhược bị Vô Kỵ ném ra ngoài nhưng vẫn cố "múa chưởng đánh thẳng vào mặt Triệu Mẫn" chứng tỏ một sát khí ngút trời và sự ghen tuông điên cuồng. Triệu Mẫn cũng nhìn thấu điều này khi nói: "Người đó muốn giết em nên ra tay giết vợ chồng họ Đỗ trước...".

* Sự bàng hoàng thảng thốt "Chưa đầy một năm":

Sự kiện này là màn "chào sân" không chính thức của Cửu Âm Chân Kinh hạ thừa trước khi đại hội Đồ Sư diễn ra. Vô Kỵ là đệ nhất cao thủ, từng chạm trán vô số kỳ nhân, nhưng phải thừa nhận chiêu số của "bóng đen" này khiến chàng "không khỏi càng nghĩ càng ghê rợn". Câu hỏi cảm thán: "Chưa đầy một năm, sao nội lực võ công lại tiến triển nhanh đến thế nhỉ?" thể hiện sự sững sờ tột độ. Nó chứng minh di sản võ học của Hoàng Dung (Cửu Âm Chân Kinh) kinh khủng đến mức nào, có thể biến một cô gái võ công bình bình vụt sáng thành cường địch uy hiếp cả Trương Vô Kỵ chỉ trong thời gian tính bằng tháng.

* Chất xúc tác của tình yêu bảo bọc:

Điều thú vị nhất là đòn tấn công của Chu Chỉ Nhược lại mang đến tác dụng ngược. Thay vì chia rẽ, nó lại khiến Trương Vô Kỵ nhận thức sâu sắc về sự mong manh của Triệu Mẫn trước họng súng của kẻ thù. Cơn khiếp sợ mất đi người yêu đã ép Vô Kỵ thốt lên một lời cam kết bảo vệ mang tính tuyệt đối: "Kể từ giờ, em nhất quyết đừng rời xa anh lấy một bước... Trên đời này ngoài anh ra, e rằng chẳng còn ai có thể bảo vệ chu toàn được cho em.".

Tình huống 3: Trận chiến tại Đại hội Đồ Sư trên núi Thiếu Thất

Tại Thiếu Lâm, Chu Chỉ Nhược sử dụng nhuyễn tiên (roi mềm) với lối đánh quỉ mị để đánh bại hai cao thủ Võ Đang là Ân Lê Đình và Du Liên Châu. Khi nàng đang tung trảo toan đồng qui ư tận với Du Liên Châu, Trương Vô Kỵ đã lao vào can thiệp, gạt tay cả hai ra để cứu mạng. Tuy nhiên, khi Vô Kỵ phát hiện nội lực của Chỉ Nhược đã cạn kiệt, chàng vì thương tình nên vội vàng thu hồi mười phần chưởng lực để tránh đánh chết nàng. Lợi dụng khoảnh khắc Vô Kỵ không phòng bị và đang thu chân khí, Chỉ Nhược đã "tương kế tựu kế" tung nội lực đánh lén khiến chàng hộc máu, rồi bồi thêm một trảo xé rách ngực chàng.

* Về võ công quỉ dị:

"tiên pháp thân pháp của Chu Chỉ Nhược chẳng khác gì gió thổi phất phơ cành liễu, nước trôi dập dềnh cánh bèo, không phải khí tượng con người... Lòng thấy lạnh lẽo: 'Chẳng lẽ nàng có yêu pháp hay sao? Hay là có quỉ nhập vào người?'".

* Về đòn đánh lén:

"Trương Vô Kỵ kinh hãi không đâu kể xiết, biết là mình đã bị ám toán, trên ngực nghe bình một tiếng, đã bị song chưởng của Chu Chỉ Nhược đánh trúng rồi... Chu Chỉ Nhược đánh lén thành công, tay trái liền vươn ra, năm ngón tay chộp vào ngực chàng... nghe xoẹt một tiếng, năm ngón tay của Chu Chỉ Nhược đã xé rách áo chàng, để lộ da thịt trên ngực.".

* Võ công rỗng tuếch mang "khí tượng của loài quỉ":

Kim Dung miêu tả võ công của nàng lúc này không mang "khí tượng con người" mà giống như yêu pháp, ma quỉ. Điều này phản ánh việc nàng lén lút học những chương tốc thành, hạ thừa trong Cửu Âm Chân Kinh. Nàng chỉ có sự biến ảo kỳ tà bên ngoài, còn nội lực thực chất rất nông cạn.

* Đỉnh cao của sự âm hiểm và vô tình:

Đòn đánh lén Trương Vô Kỵ là minh chứng rõ nhất cho sự tha hóa đạo đức võ học của Chu Chỉ Nhược. Vô Kỵ vì xót thương nên thà tự chịu phản phệ để thu hồi chưởng lực cứu nàng, nhưng nàng lại lấy oán báo ân, tung sát chiêu vào lúc chàng yếu thế nhất. Hành động này quá ti tiện, vi phạm mọi qui tắc của bậc anh hùng trượng nghĩa.

Tóm lại, Chu Chỉ Nhược là một bi kịch của việc "Dục tốc bất đạt" kết hợp với áp lực của những lời thề độc địa. Việc chuyển sang võ công âm độc (Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, Tiên pháp quỉ mị) chính là sự biểu hiện hóa bên ngoài của một tâm hồn đang bị bóng tối của tham vọng, ghen tuông và thù hận cắn nuốt.
...

Tạ Tốn biết Chu Chỉ Nhược luyện công trên đảo?

Khi ở trên đảo hoang, nghĩa phụ của Trương Vô Kỵ là Tạ Tốn không có phản ứng trực tiếp nào về việc Chu Chỉ Nhược luyện công, bởi vì nàng đã dùng mọi cách để che giấu ông.

* Lẩn tránh để luyện công:

Sau khi lấy được pho Cửu Âm chân kinh giấu trong kiếm Ỷ Thiên, Chu Chỉ Nhược rất sợ Tạ Tốn và Trương Vô Kỵ biết được nên chỉ dám lén lút luyện tập vào ban đêm. Nàng chủ động xin ra sống một mình trong một cái hang ở phía đông hòn đảo, cách xa nơi ở của Tạ Tốn và Trương Vô Kỵ.

* Phản ứng của Tạ Tốn khi bị hỏi về nội lực lạ:

Khi Trương Vô Kỵ trị thương cho Chu Chỉ Nhược và kinh ngạc phát hiện ra trong cơ thể nàng có một luồng khí âm hàn quái dị chống lại Cửu Dương thần công, chàng đã mang chuyện này đi hỏi Tạ Tốn. Lúc đó, Tạ Tốn đã trầm ngâm một hồi rồi đáp rằng chính ông cũng không hiểu được, và phỏng đoán: "Có lẽ từ trước đến nay phái Nga Mi thầy dạy đều là đàn bà, lối tập thiên về âm nhu chăng?".

Tuy nhiên, sự thật là Tạ Tốn đã âm thầm biết hết mọi chuyện nhưng giả vờ như không hay biết gì

Về sau, khi xuống địa lao tại chùa Thiếu Lâm và xem các bức vẽ do Triệu Mẫn để lại, Trương Vô Kỵ mới hoảng sợ nhận ra rằng Tạ Tốn đã nghiêng tai nghe ngóng và biết tường tận những việc thương thiên hại lý mà Chu Chỉ Nhược làm trên đảo (như hạ độc, cướp đao kiếm, đổ oan cho Triệu Mẫn).

Dù vậy, lão nhân gia có công phu hàm dưỡng cực kỳ cao siêu, biết rằng lúc đó cả mình và Vô Kỵ đều mất hết công lực, tính mạng nằm trong tay Chỉ Nhược nên đã tuyệt đối giữ kín, không để lộ ra một tí gì trên đảo để bảo vệ sự an toàn cho con nuôi. Do đó, việc ông tỏ ra không hiểu về luồng võ công âm hàn của nàng cũng nằm trong sự nhẫn nhịn và che giấu này.
....

Tội nghiệp Triệu Mẫn: cứu người yêu - thành "làm ơn mắc oán"!

Việc Triệu Mẫn sai thuyền đi tìm cứu Trương Vô Kỵ trên hoang đảo về lại đất liền nhưng lại bị hiểu lầm là một trong những tình huống "tình ngay lý gian" trớ trêu và bi hài bậc nhất trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký. Nó cho thấy mưu sâu kế hiểm của Chu Chỉ Nhược đã thành công hoàn hảo trong việc bôi nhọ hình ảnh của Triệu Mẫn.

Kể lại diễn biến

Sau một thời gian bị kẹt trên hoang đảo, một hôm Trương Vô Kỵ, Tạ Tốn và Chu Chỉ Nhược thấy một chiếc thuyền buồm cập bến. Viên quan thủy sư đi đầu tên là Bạt Tốc Đài, tự xưng là thuộc hạ của thủy sư đề đốc Đạt Hoa Xích Lỗ, phụng lệnh đi tìm họ. Y cung kính báo cáo về quy mô của cuộc tìm kiếm:

"Bột Nhĩ Đô Tư sai cả thảy là tám chiếc thuyền, suốt một dọc biển ngoài khơi các tỉnh Mân Triết Việt đi tìm Trương công tử và Tạ đại hiệp, không ngờ tiểu nhân là người lập được công đầu.". Y cũng nhấn mạnh rằng cấp trên dặn Trương công tử là "đại đại quí nhân", tìm thấy phải hết sức hầu hạ chu đáo.

Khi Chu Chỉ Nhược gặng hỏi có phải do Thiệu Mẫn quận chúa sai đến không, Bạt Tốc Đài hoàn toàn ngơ ngác vì viên quan nhỏ bé như y chưa từng có phúc được gặp quận chúa. Sự việc này lập tức khơi dậy sự nghi ngờ của Tạ Tốn. Ông cho rằng Triệu Mẫn có âm mưu thâm độc. Tạ Tốn vạch ra một "thuyết âm mưu" đáng sợ:

"Ta xem Triệu Mẫn chắc không có ở trên thuyền đâu. Có lẽ y thị theo kế sách của bọn Ba Tư, dụ cho bọn mình lên trên thuyền đợi thuyền ra đến ngoài biển khơi thì chiến thuyền Mông Cổ sẽ xuất hiện, khai pháo bắn chìm thuyền của mình.".

Nghe nghĩa phụ phân tích, Trương Vô Kỵ đau đớn tin theo, trách thầm Triệu Mẫn sao lại dụng tâm độc ác đến thế.

Để đối phó với "âm mưu" tưởng tượng này, khi thuyền vừa về đến bờ biển đất liền Trung Thổ, Tạ Tốn và Chu Chỉ Nhược đã ra tay tàn sát dã man toàn bộ quan binh Mông Cổ trên thuyền, kể cả Bạt Tốc Đài. Tạ Tốn giải thích sự tàn nhẫn này là để "diệt khẩu":

"- Bọn chúng đâu có dám nổi lòng gia hại mình, đó là ta giết chúng để bịt miệng đấy thôi. Những người này chết hết rồi, Triệu Mẫn không thể nào biết được mình đã về đến Trung Thổ. Từ nay nàng ta ở ngoài sáng còn mình ở trong tối, kiếm cô ta báo thù dễ dàng hơn biết bao nhiêu.".

Sự hiểu lầm này ăn sâu đến mức, mãi sau này khi gặp lại, Triệu Mẫn hỏi Vô Kỵ làm sao về được Trung Nguyên, Vô Kỵ vẫn hậm hực mỉa mai nàng: "Cô sai pháo thuyền chờ nơi cửa biển định bắn chìm thuyền chở tôi về chỉ phí công toi thôi".

Pha "cứu người yêu" vĩ đại biến thành "Thảm họa PR":

Xét về góc độ lãng mạn, hành động của Triệu Mẫn xứng đáng được vinh danh là đỉnh cao của sự si tình. Là một quận chúa Mông Cổ, nàng đã huy động một nguồn lực khổng lồ (điều động các tướng quân, xuất 8 chiếc thuyền chiến tìm kiếm dọc bờ biển 3 tỉnh Phúc Kiến, Chiết Giang, Quảng Đông) chỉ để cứu tình lang và gia đình chàng đang lưu lạc.

Tuy nhiên, "danh tiếng" (PR) của nàng lúc này đã chạm đáy vì bị Chu Chỉ Nhược vu oan vụ trộm Đồ Long đao, Ỷ Thiên kiếm và hạ sát Ân Ly. Tình cảm to lớn của nàng bị bóp méo thành một âm mưu "nã pháo chết chìm". Làm ơn mà mắc oán đến mức này thì quả thật chỉ có Triệu Mẫn!

* Tạ Tốn - "Chuyên gia thuyết âm mưu" đầy bi kịch:

Sự hoài nghi của Tạ Tốn hoàn toàn có cơ sở từ kinh nghiệm giang hồ đẫm máu của ông. Từng bị người thầy Thành Côn phản bội tàn nhẫn, ông luôn nhìn đời qua lăng kính đầy cạm bẫy. Tuy nhiên, lần này ông lại "suy diễn quá đà", lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Bi kịch ở chỗ, chính sự đa nghi sắc sảo của Tạ Tốn đã vô tình biến ông thành "tòng phạm" đắc lực giúp Chu Chỉ Nhược hợp thức hóa việc che giấu tội ác. Việc ông chỉ đạo giết sạch thủy thủ đoàn không chỉ là một hành vi tàn nhẫn vô lý, mà còn tiêu hủy luôn cơ hội để Triệu Mẫn thanh minh.

* Chu Chỉ Nhược - Nữ hoàng "đục nước béo cò":

Trong tình huống này, Chu Chỉ Nhược là người hưởng lợi nhất. Nàng hiểu rõ thuyền này do Triệu Mẫn phái đến cứu, nhưng cố tình mớm lời hỏi Bạt Tốc Đài để khơi gợi sự nghi ngờ của Tạ Tốn. Nàng hùa theo việc tàn sát ân nhân cứu mạng một cách máu lạnh mà không chớp mắt. Việc giết sạch quan binh Mông Cổ vừa giúp nàng che giấu bí mật võ công cướp được, vừa dập tắt mọi đường liên lạc giữa Vô Kỵ và Triệu Mẫn.

Sự ngây ngô đáng thương của Trương Vô Kỵ:

Trương Vô Kỵ vốn tính tình nhân hậu, nhưng lại thiếu sự sắc sảo cần thiết của một vị giáo chủ. Chàng để cho lập luận của nghĩa phụ dắt mũi hoàn toàn, chỉ biết đau khổ oán trách người yêu mà không mảy may nhận ra sự vô lý: Nếu Triệu Mẫn muốn giết họ, nàng chỉ cần bỏ mặc họ chết già trên hoang đảo, hà cớ gì phải tốn công tốn sức sai tướng quân, thủy sư đi dò la cứu vớt rồi mới bắn chìm?

Tội nghiệp Triệu Mẫn: cứu người yêu thành "làm ơn mắc oán"!

Tình huống trớ trêu này chứng minh một chân lý phũ phàng trong thế giới của Kim Dung (và cả đời thực): Khi bạn đã mang tiếng ác, thì dù bạn có làm việc thiện đến mấy, người ta cũng sẽ tìm ra lý do để tin rằng bạn đang ấp ủ một mưu đồ thâm độc. Triệu Mẫn đã phải trả một cái giá cực đắt cho lớp vỏ bọc "yêu nữ" của mình, phải nếm trải nỗi oan khuất thấu trời xanh mà không có cách nào giãi bày, cho đến khi mọi sự thật tự nó được phơi bày!
.....

Bài liên quan:

No comments:

Post a Comment