Saturday, March 29, 2014

Cửu âm chân kinh



Cửu Âm Chân Kinh là một cuốn sách dạy võ vô giá mà võ lâm ai cũng thèm muốn
Bạch Y Ngũ Bút 

Trong Anh hùng xạ điêu và nhiều tác phẩm khác của Kim Dung, Cửu Âm Chân Kinh không chỉ là một cuốn sách dạy võ, mà là sợi dây xuyên suốt kết nối số phận của hầu hết các cao thủ võ lâm. Nó là biểu tượng cho khát vọng vươn tới đỉnh cao, nhưng cũng là nguồn gốc của tham lam, tranh đoạt và bi kịch.

Dưới đây là thông tin về Cửu âm chân kinh trong Anh hùng xạ điêu.

Nguồn Gốc và Hoàn Cảnh Ra Đời

Tác giả: Hoàng Thường (một quan văn đời Bắc Tống).

Hoàn cảnh sáng tạo:Năm Chính Hòa thứ 5 đời Tống Huy Tông, Hoàng Thường được giao nhiệm vụ khắc in bộ Vạn thọ Đạo tạng gồm 5.481 quyển kinh sách Đạo gia. Nhờ đọc rộng hiểu sâu đạo lý, ông tự ngộ ra võ công thượng thừa.

Sau đó, Hoàng Thường vâng lệnh vua đi dẹp loạn Minh Giáo. Ông giết chết nhiều cao thủ và sứ giả của Minh Giáo, dẫn đến việc bị thân nhân, đồng môn của họ (vốn là danh gia các phái) vây đánh trả thù, giết hại cả gia đình ông. Hoàng Thường bị trọng thương phải trốn vào núi hoang.

Trong hơn 40 năm ẩn dật, ông nghiền ngẫm cách phá giải võ công của các kẻ thù. Khi ông luyện thành và xuống núi thì kẻ thù đều đã già chết. Không muốn tâm huyết cả đời bị thất truyền, ông đã ghi chép lại toàn bộ nguyên lý võ học mà mình ngộ ra thành bộ sách gồm hai quyển Thượng và Hạ, đặt tên là Cửu Âm Chân Kinh.

Cấu Trúc và Tính Năng Kỹ Thuật

Bộ kinh được chia làm hai quyển với vai trò bổ trợ mật thiết cho nhau:

* Quyển Thượng (Nội công và Tổng cương):

- Chứa đựng các pháp môn tu luyện nội công căn bản của Đạo gia, cách dưỡng khí, quy nguyên, và các nguyên lý võ học thâm sâu.

- Đoạn Tổng cương (Tiếng Phạn): 

- Phần cuối quyển thượng là đoạn văn tự quan trọng nhất, tóm tắt yếu chỉ của toàn bộ kinh thư, được viết bằng tiếng Phạn để tránh kẻ gian học được. Đoạn này có khả năng chữa trị nội thương trầm trọng, phục hồi công lực và giúp người luyện đi đúng đường lối, tránh tẩu hỏa nhập ma.

* Quyển Hạ (Chiêu thức và Kỹ thuật):

- Ghi chép các chiêu thức võ công thực chiến dùng để khắc địch chế thắng, các phương pháp tấn công, phòng thủ, và luyện binh khí.

- Bao gồm các tuyệt kỹ nổi tiếng như: Cửu Âm Bạch Cốt Trảo (thực chất là Cửu Âm Thần Trảo), Tồi Tâm Chưởng, Bạch Mãng Tiên Pháp, Đại Phục Ma Quyền, Di Hồn Đại Pháp (thuật thôi miên), Dịch Cân Đoán Cốt Thiên (phương pháp rèn luyện gân cốt, tăng cường nội lực).

Yêu cầu luyện tập: 

Phải luyện từ Quyển Thượng (nội công gốc) trước để xây dựng nền tảng, sau đó mới luyện Quyển Hạ (chiêu thức). Nếu chỉ luyện Quyển Hạ mà không có nội công Đạo gia hỗ trợ thì sẽ tẩu hỏa nhập ma hoặc biến thành tà đạo (như trường hợp của Mai Siêu Phong và Trần Huyền Phong).

Lịch Sử Lưu Truyền và Những Biến Cố Quan Trọng

Lịch sử của Cửu Âm Chân Kinh là một chuỗi những cuộc tranh đoạt đẫm máu:

* Hoa Sơn Luận Kiếm lần 1: Năm đại cao thủ (Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái, Trung Thần Thông) đấu nhau 7 ngày 7 đêm. Vương Trùng Dương chiến thắng, giành được chân kinh. Ông định hủy đi nhưng tiếc tâm huyết người xưa, bèn giấu kỹ và cấm đệ tử Toàn Chân giáo luyện tập.

* Biến cố tại Đảo Đào Hoa: Sau khi Vương Trùng Dương mất, Chu Bá Thông giữ kinh và bị Hoàng Dược Sư lừa. Vợ Hoàng Dược Sư (Phùng Hành) đã đọc qua một lần và nhớ hết, viết lại Quyển Hạ (nhưng nói dối là sách bói toán để lừa Chu Bá Thông hủy bản gốc). Vì cố nhớ lại kinh văn khi mang thai, bà đã kiệt sức qua đời.

* Sự xuất hiện của Hắc Phong Song Sát: Hai đệ tử Trần Huyền Phong và Mai Siêu Phong trộm Quyển Hạ của sư phụ Hoàng Dược Sư rồi bỏ trốn. Do thiếu Quyển Thượng, họ luyện sai phương pháp: biến câu "năm ngón tay chọc vào đầu óc" (tấn công điểm yếu) thành nghĩa đen là chọc thủng sọ người, tạo ra Cửu Âm Bạch Cốt Trảo tàn độc.

* Quách Tĩnh học trọn bộ:

- Quyển Hạ: Khắc trên da bụng của Trần Huyền Phong. Sau khi Trần chết, tấm da rơi vào tay Quách Tĩnh.

- Quyển Thượng: Tại đảo Đào Hoa, Chu Bá Thông đã lừa Quách Tĩnh học thuộc lòng toàn bộ Quyển Thượng (bao gồm cả đoạn tiếng Phạn mà Chu Bá Thông không hiểu).

- Tổng cương: Được Nhất Đăng Đại Sư dịch nghĩa từ tiếng Phạn. Nhờ đó, Quách Tĩnh là người duy nhất nắm giữ phiên bản hoàn chỉnh và chính xác nhất của Cửu Âm Chân Kinh.

Nhân Vật Liên Quan và Ảnh Hưởng

* Vương Trùng Dương: Người đầu tiên sở hữu nhưng không luyện, dùng nó để duy trì hòa bình võ lâm.
Chu Bá Thông: Bị giam 15 năm vì giữ kinh, vô tình luyện thành võ công trong kinh dù đã thề không luyện.

* Âu Dương Phong: Cả đời khao khát chân kinh. Cuối cùng bị Quách Tĩnh và Hoàng Dung lừa luyện bản "Cửu Âm Chân Kinh giả" (viết ngược, viết sai). Hắn luyện thành võ công nghịch hành kinh mạch, tuy trở thành thiên hạ đệ nhất nhưng lại bị điên loạn.

* Quách Tĩnh: Nhờ chân kinh, từ một người tư chất bình thường đã thăng tiến vượt bậc, nội công thâm hậu, hỗ trợ đắc lực cho Hàng Long Thập Bát Chưởng và Song Thủ Hỗ Bác.

* Hồng Thất Công & Nhất Đăng Đại Sư: Nhờ đoạn Tổng cương tiếng Phạn trong kinh mà phục hồi võ công đã mất cực nhanh.

Đánh Giá và Ý Nghĩa

Triết lý Đạo gia: Cửu Âm Chân Kinh thấm nhuần tư tưởng "Đạo trời cắt chỗ thừa bù chỗ thiếu" (Thiên chi đạo, tổn hữu dư nhi bổ bất túc). Nó đề cao sự cân bằng Âm - Dương, Nhu - Cương.

Vật cực tất phản: Cuốn sách là bảo vật nhưng cũng là tai họa. Ai quá tham lam chiếm đoạt nó (như Âu Dương Phong, Hắc Phong Song Sát) đều có kết cục bi thảm hoặc điên loạn. Ngược lại, người vô tư, không tham lam như Quách Tĩnh lại vô tình học được và đạt thành tựu cao nhất.

Tính nhân văn: Việc Nhất Đăng và Hồng Thất Công dùng kinh để chữa thương, phục hồi công lực cho thấy võ học chân chính cuối cùng là để cứu người và tu dưỡng bản thân, chứ không phải để tranh bá đồ vương.

Kết Luận

Cửu Âm Chân Kinh là "bách khoa toàn thư" võ học trong Anh hùng xạ điêu. Nó vừa là công cụ thúc đẩy cốt truyện, vừa là thước đo tâm tính của các nhân vật. Qua pho sách này, Kim Dung gửi gắm thông điệp: Võ công không có chính tà, chỉ có lòng người sử dụng nó là thiện hay ác; và đỉnh cao của võ học không dành cho kẻ mưu mô xảo quyệt, mà dành cho người có tâm hồn trong sáng, kiên định và chính trực.
.....

Hoàng Dược Sư Và Tham Vọng Tự Viết Cửu Âm Chân Kinh

Trong thế giới võ lâm đầy rẫy những cuộc tranh đoạt bí kíp, Hoàng Dược Sư (Đông Tà) nổi lên như một kỳ tài hiếm có. Ông không chỉ tham gia tranh giành Cửu Âm Chân Kinh như những người khác, mà còn có một ý định ngông cuồng vô tiền khoáng hậu: Tự mình sáng tác ra nửa bộ kinh còn thiếu. Tình huống này không chỉ là một chi tiết cốt truyện, mà còn là lăng kính phản chiếu rõ nét nhất tính cách, tài năng và bi kịch cuộc đời của Đông Tà.

Lời Thề Của Bậc Tông Sư

Bối cảnh: Sau khi Vương Trùng Dương qua đời, Cửu Âm Chân Kinh (Quyển hạ - chứa chiêu thức) lọt vào tay vợ chồng Hoàng Dược Sư nhờ trí nhớ siêu phàm của bà Phùng Hành (lừa Chu Bá Thông để đọc qua một lần rồi chép lại). Tuy nhiên, hai đệ tử Trần Huyền Phong và Mai Siêu Phong đã ăn trộm quyển kinh này và bỏ trốn khỏi đảo Đào Hoa.

Sự kiện: Mất kinh thư, vợ lại qua đời vì cố nhớ lại kinh văn cũ để viết lại cho chồng, Hoàng Dược Sư rơi vào cảnh đau đớn tột cùng. Ông biết rõ Cửu Âm Chân Kinh chia làm hai phần: Quyển thượng (Nội công căn bản, đạo lý dưỡng khí) và Quyển hạ (Chiêu thức địch nhân). Ông chỉ từng có Quyển hạ chứ chưa từng thấy Quyển thượng.

Trong cơn phẫn chí và ngạo khí ngất trời, Hoàng Dược Sư đã lập một lời thề độc: Không rời khỏi đảo Đào Hoa, quyết tâm dựa vào trí thông minh của mình để từ những chiêu thức trong Quyển hạ, suy ngược ra và tự sáng tác ra cơ sở nội công của Quyển thượng.

Ông tuyên bố đầy ngạo nghễ: "Cửu âm chân kinh cũng là do người ta viết ra, người khác viết được thì Hoàng Dược Sư ta lại viết không được à?". Ông thề nếu không làm được điều này sẽ không rời đảo, chính vì thế mà khi đệ tử phản bội, ông đành nuốt giận không đuổi bắt ngay mà trút giận lên các đệ tử còn lại.

Phân Tích Tâm Lý Và Tính Cách

Hành động muốn "tự viết kinh" này phơi bày những khía cạnh cốt lõi của Hoàng Dược Sư:

Sự tự phụ và kiêu ngạo đến cực điểm: Hoàng Dược Sư không chấp nhận mình thua kém bất kỳ ai, kể cả tác giả của Cửu Âm Chân Kinh (Hoàng Thường). Ông cho rằng trí tuệ của mình đủ sức thấu hiểu nguyên lý võ học của thiên hạ. Việc muốn "viết lại" một bộ sách mà người khác (Hoàng Thường) phải mất 40 năm đọc hết Đạo tạng mới ngộ ra được cho thấy cái "Tôi" vĩ đại của Đông Tà.

Sự si tình và nỗi đau mất mát: Động lực sâu xa của việc này không chỉ là võ học, mà là tình yêu. Vợ ông chết vì bộ kinh này. Ông muốn hoàn thành tâm nguyện của vợ, muốn chứng minh rằng sự hy sinh của bà không uổng phí. Ông muốn có trọn bộ kinh để đốt tế vong linh vợ,.

Sự cố chấp (Tà khí): Biết rõ thiếu nội công gốc (Quyển thượng) thì luyện chiêu thức (Quyển hạ) sẽ nguy hiểm, nhưng thay vì đi tìm Chu Bá Thông để đoạt, ông chọn cách khó nhất là tự sáng tạo. Đây là tư duy của một người không muốn đi theo lối mòn, khinh thường những quy tắc thông thường.

Kết Quả Của Tham Vọng

Thực tế đã chứng minh, dù thông minh tuyệt đỉnh, Hoàng Dược Sư đã thất bại trong tham vọng này.

Không thể vượt qua giới hạn: Cửu Âm Chân Kinh là tinh hoa của Đạo gia, đúc kết từ hàng ngàn cuốn sách. Hoàng Dược Sư dù tài hoa (cầm kỳ thi họa, ngũ hành bát quái) nhưng võ công của ông là một phái riêng, khác hẳn đường lối Đạo gia thuần túy. Ông không thể "bịa" ra chân lý võ học của người khác chỉ bằng suy luận.

Phá vỡ lời thề: Cuối cùng, ông đã phải rời đảo Đào Hoa không phải vì đã viết xong kinh, mà vì đi tìm cô con gái Hoàng Dung bỏ nhà đi. Tình phụ tử đã chiến thắng sự cố chấp võ học.

Bình Luận và Ý Nghĩa

Sự hữu hạn của trí tuệ cá nhân: Tình huống này là một thông điệp sâu sắc của Kim Dung. Dù là thiên tài như Hoàng Dược Sư, cũng không thể thay thế sự tích lũy kiến thức của cả một hệ thống (Đạo tạng) hay kinh nghiệm xương máu của tiền nhân. Sự kiêu ngạo rằng "ta có thể làm được mọi thứ" là điểm yếu chí mạng của Đông Tà.

Bi kịch của sự hoàn hảo: Hoàng Dược Sư cái gì cũng giỏi, cái gì cũng biết, nên ông nghĩ mình có thể làm được tất cả. Chính sự tự tin thái quá này đã gián tiếp gây ra cái chết của vợ (để bà viết kinh), sự tàn phế của các đệ tử (giận cá chém thớt), và sự giam cầm vô nghĩa đối với Chu Bá Thông suốt 15 năm.

So sánh đối lập: Hành động này đối lập hoàn toàn với Quách Tĩnh. Quách Tĩnh ngốc nghếch, không dám sáng tạo, chỉ biết học thuộc lòng và làm theo y hệt, cuối cùng lại là người duy nhất nắm giữ trọn vẹn và chính xác nhất Cửu Âm Chân Kinh. Người thông minh (Hoàng Dược Sư, Âu Dương Phong) cố dùng trí tuệ để chiếm đoạt/sáng tạo thì thất bại hoặc điên loạn; kẻ khờ khạo (Quách Tĩnh) vô tâm vô cầu lại đắc đạo.

Kết Luận

Tình huống Hoàng Dược Sư muốn tự viết Quyển thượng Cửu Âm Chân Kinh là một nét chấm phá tuyệt vời xây dựng nên hình tượng "Đông Tà" độc nhất vô nhị: Tài hoa, ngông cuồng, si tình nhưng cũng đầy bi kịch và hạn chế. Nó cho thấy một con người luôn muốn chống lại định mệnh và giới hạn, nhưng cuối cùng vẫn phải cúi đầu trước quy luật của tự nhiên và tình cảm con người. Hoàng Dược Sư không viết được kinh thư, nhưng chính thất bại đó đã làm ông trở nên "người" hơn, bớt đi phần "tà" và thêm vào phần "tình" trong những chặng đường sau của tác phẩm.
.......

Ghi chú: Trong Thần điêu hiệp lữ, Ỷ thiên đồ long ký - cũng đều nhắc đến Cửu âm chân kinh, qua các nhân vật Dương Quá, Chu Chỉ Nhược .... với nhiều tình tiết hấp dẫn. 
.....

Bài liên quan:

No comments:

Post a Comment