Sunday, October 6, 2013

Vương Trùng Dương



Vương Trùng Dương là người chiến thắng Hoa Sơn luận kiếm lần thứ nhất

Bạch Y Ngũ Bút 

Trong thế giới võ hiệp của Kim Dung, đặc biệt là Anh hùng xạ điêu và Thần điêu hiệp lữ, Vương Trùng Dương là một nhân vật huyền thoại. Dù ông đã qua đời trước khi cốt truyện chính bắt đầu, nhưng tầm ảnh hưởng, võ công và sự sắp đặt của ông vẫn chi phối toàn bộ võ lâm. Ông là người đứng đầu "Thiên hạ ngũ tuyệt", được tôn xưng là Trung Thần Thông.


Vương Trùng Dương trong Anh hùng xạ điêu

Nguồn gốc, Thân thế và Môn phái

Thân thế: Vương Trùng Dương là giáo chủ sáng lập ra Toàn Chân giáo – được coi là Huyền môn chính tông, môn phái võ học lớn nhất thiên hạ lúc bấy giờ. Ông là một đạo sĩ đắc đạo, mang phong thái của bậc tiên phong đạo cốt.

Danh hiệu: Trong lần Hoa Sơn luận kiếm đầu tiên, ông đã đánh bại bốn cao thủ còn lại (Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái) để giành danh hiệu "Trung Thần Thông", được công nhận là người có võ công đệ nhất thiên hạ.

Võ công Tuyệt thế

Vương Trùng Dương sở hữu những tuyệt kỹ trấn phái và khả năng sáng tạo võ học phi phàm:

- Tiên Thiên Công: Đây là môn nội công thượng thừa do ông tự mình tu luyện, là nền tảng sức mạnh giúp ông áp chế quần hùng.

- Nhất Dương Chỉ: Ông đã lặn lội tới nước Đại Lý, trao đổi Tiên Thiên Công với Nam Đế Đoàn Trí Hưng để học lấy Nhất Dương Chỉ. Mục đích của việc này là để khắc chế Cáp Mô Công của Tây Độc Âu Dương Phong, để lại một người có thể trấn áp kẻ ác sau khi ông qua đời.

- Thiên Cang Bắc Đẩu Trận: Dự đoán được sau khi mình chết, các đệ tử khó lòng chống lại kẻ thù mạnh (như Tây Độc), ông đã sáng tạo ra trận pháp này. Trận pháp yêu cầu 7 đệ tử (Toàn Chân Thất Tử) cùng thi triển, dựa theo vị trí chòm sao Bắc Đẩu, có uy lực bao vây và khắc chế những cao thủ hàng đầu.

- Cửu Âm Chân Kinh: Ông là người chiến thắng trong cuộc tranh đoạt bộ kinh thư gây sóng gió giang hồ này. Tuy nhiên, ông không luyện các võ công tàn độc trong đó mà chỉ đọc để tham khảo và hiểu nguyên lý, sau đó giấu đi để tránh họa cho võ lâm.

Quan hệ Đồng môn và Đệ tử

* Sư đệ Chu Bá Thông: Vương Trùng Dương có một sư đệ là Chu Bá Thông (Lão Ngoan Đồng). Dù danh nghĩa là sư huynh đệ, nhưng võ công của Chu Bá Thông là do Vương Trùng Dương đích thân truyền thụ. Ông hiểu rõ tính tình ngây thơ, ham chơi của sư đệ nên trước khi mất đã dặn dò kỹ lưỡng và giao phó việc cất giữ Cửu Âm Chân Kinh.

* Toàn Chân Thất Tử: Ông có 7 người đệ tử chân truyền, gồm: Mã Ngọc (Đan Dương Tử), Đàm Xử Đoan (Trường Chân Tử), Lưu Xử Huyền (Trường Sinh Tử), Khưu Xứ Cơ (Trường Xuân Tử), Vương Xử Nhất (Ngọc Dương Tử), Hách Đại Thông (Quảng Ninh Tử) và Tôn Bất Nhị (Thanh Tịnh Tản Nhân). Trong đó, Khưu Xứ Cơ có võ công cao nhất, nhưng Mã Ngọc là người kế thừa chức chưởng giáo.

Những Sự kiện và Tình huống Nổi bật

Dù không trực tiếp xuất hiện, những câu chuyện về ông được kể lại đầy màu sắc huyền thoại:

Hoa Sơn Luận Kiếm lần thứ nhất: Ông đã đấu với Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái suốt 7 ngày 7 đêm giữa trời tuyết lớn. Cuối cùng, 4 người kia đều tâm phục khẩu phục thừa nhận ông là đệ nhất.

Giả chết phá Cáp Mô Công: Biết mình sắp qua đời và Tây Độc Âu Dương Phong đang rình rập để cướp Cửu Âm Chân Kinh, Vương Trùng Dương đã giả chết. Khi Âu Dương Phong mở nắp quan tài định cướp kinh, Vương Trùng Dương bất ngờ tung đòn Nhất Dương Chỉ đánh trúng mi tâm Âu Dương Phong, phế bỏ công phu Cáp Mô Công của y, buộc y phải trốn về Tây Vực và không dám trở lại Trung Nguyên trong nhiều năm. Đây là chi tiết thể hiện trí tuệ và võ công siêu phàm của ông.

Sự kiện tại Đại Lý: Ông dẫn Chu Bá Thông đến Đại Lý để trao đổi võ học với Nam Đế. Tại đây, Chu Bá Thông đã gây ra chuyện tình cảm với Lưu Quý Phi (Anh Cô). Vương Trùng Dương đã xử lý rất nghiêm khắc, thậm chí trói sư đệ lại để Nam Đế xử tội, thể hiện sự chính trực và coi trọng đạo nghĩa.

Đánh giá và Phân tích

Tầm nhìn xa trông rộng: Vương Trùng Dương không chỉ giỏi võ mà còn là một chiến lược gia đại tài. Ông biết rõ điểm yếu/mạnh của từng đối thủ (đặc biệt là mối nguy hại từ Tây Độc) và đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy trước khi chết (truyền nghề cho Nam Đế, lập trận pháp cho đệ tử).

Đạo đức của bậc tông sư: Ông giành Cửu Âm Chân Kinh không phải để xưng bá mà để ngăn chặn sự chém giết trong võ lâm. Di huấn cấm đệ tử luyện võ công trong kinh thư cho thấy sự cẩn trọng và lòng nhân ái, không muốn hậu nhân sa vào tà đạo.

Sự tiếc nuối: Dù tài năng xuất chúng, ông qua đời khá sớm vì bệnh cũ tái phát. Sự ra đi của ông để lại khoảng trống quyền lực lớn, khiến các cao thủ khác (đặc biệt là Tây Độc) lại bắt đầu trỗi dậy tranh giành.

Kết luận

Vương Trùng Dương là hình tượng tiêu biểu cho đỉnh cao của võ học chính phái: Tài năng - Trí tuệ - Đức độ. Ông là "cán cân" giữ sự cân bằng cho võ lâm trong thời đại của mình. Ngay cả khi đã mất, cái bóng của ông vẫn bao trùm lên toàn bộ tác phẩm Anh hùng xạ điêu, là tiêu chuẩn mà mọi cao thủ khác (như Quách Tĩnh sau này) đều hướng tới. Ông xứng đáng là nhân vật huyền thoại mở đầu cho Xạ Điêu Tam Bộ Khúc.

.....

Vương Trùng Dương trong Thần điêu hiệp lữ

Vương Trùng Dương (Trung Thần Thông) - Tổ sư sáng lập phái Toàn Chân. Dù đã qua đời trước khi cốt truyện chính bắt đầu, nhưng tầm ảnh hưởng, võ công và những bí mật quá khứ của ông vẫn chi phối mạnh mẽ toàn bộ võ lâm.

Nguồn gốc thân thế và Sự nghiệp

Vương Trùng Dương vốn không phải xuất thân là đạo sĩ. Thời niên thiếu, ông học văn, sau đó mới luyện võ, là một vị anh hùng hảo hán tung hoành giang hồ.

Sự nghiệp chống Kim: Căm ghét quân Kim xâm lược, cướp đất giết dân, ông đã giương cờ khởi nghĩa, chiếm thành giữ đất, xây dựng sự nghiệp oanh liệt tại Trung Nguyên. Ông đã huy động hàng ngàn nhân lực xây dựng một kho lương thảo và vũ khí ngầm dưới đất (sau này là Cổ Mộ) để làm căn cứ địa cho dải Sơn - Thiểm.

Thất bại và Ẩn cư: Do quân Kim quá mạnh, nghĩa binh thất bại, ông phẫn chí lui về ẩn cư trong ngôi mộ cổ, tự xưng là "Hoạt tử nhân" (người chết sống), ngụ ý tuy sống mà như đã chết, không đội trời chung với quân Kim.

Xuất gia: Sau khi thua cuộc đánh cược với Lâm Triều Anh, ông nhường ngôi mộ cho bà, dọn ra ngoài dựng một đạo quán nhỏ (tiền thân của cung Trùng Dương) và xuất gia làm đạo sĩ, sáng lập phái Toàn Chân.

Ngoại hình

Hình ảnh của Vương Trùng Dương được miêu tả qua các bức chân dung và lời kể:Bức chân dung trong Cổ Mộ: Vẽ một đạo sĩ thân hình cao lớn, lưng đeo trường kiếm, ngón trỏ tay phải chỉ về hướng đông bắc (hướng quân địch chiếm đóng), tuy quay lưng lại nhưng toát lên vẻ khái nhiên anh hùng.

Bức họa tại cung Trùng Dương: Vẽ ông tay chĩa kiếm, phong thái hào sảng, trạc ba mươi tuổi, khí độ anh dũng, phiêu dật tuyệt luân.

Võ công và Môn phái

Vương Trùng Dương được công nhận là "Đệ nhất võ công thiên hạ" tại cuộc Hoa Sơn luận kiếm lần thứ nhất, đứng đầu Ngũ Tuyệt (Trung Thần Thông).

- Võ công phái Toàn Chân: Ông sáng tạo ra hệ thống nội công Huyền môn chính tông và kiếm pháp Toàn Chân,.

- Cửu Âm Chân Kinh: Ông là người giành được bộ kỳ thư này tại Hoa Sơn. Dù quyết ý không luyện, nhưng vì hiếu kỳ và muốn phá giải võ công của Lâm Triều Anh, ông đã xem qua và hiểu thấu đáo các tinh nghĩa trong đó.

- Thiên Cang Bắc Đẩu trận: Ông sáng tạo ra trận pháp này để các đệ tử (Toàn Chân Thất Tử) hợp lực chống lại những cao thủ hàng đầu như Hoàng Dược Sư.

Quan hệ tình cảm: Mối tình "Thiên trường hận"

Mối quan hệ giữa Vương Trùng Dương và Lâm Triều Anh (tổ sư phái Cổ Mộ) là một bi kịch tình yêu điển hình của những bậc kỳ tài.

Tình yêu và Xung đột: Họ vốn là một cặp "trời sinh", tài sắc, võ công ngang ngửa. Tuy nhiên, vì Vương Trùng Dương đặt nặng việc nước, lại thêm tính khí kiêu ngạo, hiếu thắng của cả hai, nên họ không thể kết thành phu phụ. Tình yêu chuyển thành sự tranh đua võ học cả đời.

Di vật: Dương Quá tìm thấy tập thư Vương Trùng Dương gửi cho Lâm Triều Anh. Trong thư toàn bàn chuyện quân tình, đánh giặc, không một lời nói đến tư tình nhi nữ. Tuy nhiên, việc ông giữ gìn cẩn thận những lá thư và việc Lâm Triều Anh trân trọng chúng cho thấy tình cảm sâu sắc họ dành cho nhau.

Những tình huống và Sự kiện nổi bật

Cuộc đánh cược khắc chữ trên đá: Lâm Triều Anh đến khích tướng để ông ra khỏi mộ. Hai người tỷ thí bằng cách dùng ngón tay khắc chữ lên vách đá. Vương Trùng Dương thua cuộc (do Lâm Triều Anh dùng mẹo hóa thạch đan làm mềm đá) nên phải nhường Cổ Mộ cho bà và xuất gia.

Khắc chữ phá giải Ngọc Nữ Tâm Kinh: Sau khi Lâm Triều Anh qua đời, ông lẻn vào mộ viếng và thấy bà sáng tạo ra Ngọc Nữ Tâm Kinh khắc chế toàn bộ võ công của mình. Ông suy nghĩ 3 năm không phá giải được. Chỉ đến khi có Cửu Âm Chân Kinh, ông mới dựa vào đó để phá giải và khắc lại trên trần thạch thất dòng chữ: "Ngọc nữ tâm kinh, kỹ áp Toàn Chân. Trùng Dương nhất sinh, bất nhược vu nhân" (Ngọc nữ tâm kinh đè nén Toàn Chân. Một đời Trùng Dương không thua kém người),.

Để lại bản đồ bí mật: Ông đã khắc bản đồ lối thoát hiểm khỏi Cổ Mộ lên trần nhà nhưng vì hiếu thắng (sợ bị chê cười là chừa đường lui) nên không nói cho Lâm Triều Anh biết. Chính bản đồ này sau đó đã cứu mạng Dương Quá và Tiểu Long Nữ.

Đánh giá và Phân tích

Về nhân cách: Vương Trùng Dương là hiện thân của bậc đại hiệp "ưu quốc ưu dân". Ông đặt đại nghĩa quốc gia lên trên tình cảm cá nhân. Ông cũng là người trọng tín nghĩa, thua cược liền dứt khoát nhường nhà, xuất gia.

Về sự hiếu thắng: Dù là bậc chân tu, ông vẫn không trút bỏ được sự hiếu thắng đối với người yêu. Việc ông quay lại mộ khắc chữ phá giải võ công của người đã khuất cho thấy ông rất coi trọng danh dự và không chịu thua kém ai, dù là người tri kỷ.

Hệ quả: Sự cố chấp và hiếu thắng của ông và Lâm Triều Anh đã tạo nên sự đối lập giữa hai phái Toàn Chân và Cổ Mộ, đồng thời để lại một di sản võ học đồ sộ (Ngọc Nữ Tâm Kinh và phần phá giải từ Cửu Âm Chân Kinh) giúp Dương Quá và Tiểu Long Nữ sau này luyện thành tuyệt kỹ.

Kết luận

Vương Trùng Dương trong Thần điêu hiệp lữ là một tượng đài lừng lẫy của quá khứ. Ông là một anh hùng kháng Kim thất bại nhưng thành công tột đỉnh trong võ học. Câu chuyện của ông là minh chứng cho sự giằng xé giữa chí lớn và tình riêng, giữa lòng tự tôn của một đại tông sư và tình cảm của một con người. Dù đã khuất, "cái bóng" của ông vẫn bao trùm lên số phận của các nhân vật chính và cục diện võ lâm.
....

Bài liên quan:

No comments:

Post a Comment