Hoàng Dược Sư là nhân vật kỳ tài, tính cách đặc biệt bậc nhất trong kiếm hiệp Kim Dung (minh hoạ)
Bạch y Ngũ Bút
Trong thế giới võ hiệp Kim Dung, "Đông Tà" Hoàng Dược Sư là một trong những nhân vật đặc sắc, phức tạp và hấp dẫn bậc nhất. Ông là một trong "Thiên hạ ngũ tuyệt" (Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái, Trung Thần Thông), đại diện cho một lối sống tự do, phóng túng, coi khinh lễ giáo nhưng lại ẩn chứa một trái tim vô cùng chung thủy và trọng tình nghĩa. Hoàng Dược Sư là nhân vật quan trọng trong tác phẩm Anh hùng xạ điêu, và cũng xuất hiện nhiều trong Thần điêu hiệp lữ.
Hoàng Dược Sư trong Anh hùng xạ điêu
Nguồn Gốc Thân Thế, Ngoại Hình và Đảo Đào Hoa
Thân thế và Môn phái: Hoàng Dược Sư là vị đảo chủ ngự trị tại đảo Đào Hoa ngoài biển Đông. Võ công của ông tự thành một phái riêng biệt, không đi theo đường lối chính tông của Đạo gia hay Phật gia.
Ngoại hình: Ông được miêu tả là người mặc trường bào vải xanh, phong tư tuấn tú, ung dung tiêu sái, khí vũ hiên ngang. Có những lúc, ông mang một chiếc mặt nạ da người cứng đờ, không lộ chút tình cảm nào khiến người khác không khỏi ớn lạnh.
Đảo Đào Hoa: Hòn đảo nơi ông sống đẹp như chốn thần tiên, ngập tràn kỳ trân dị thảo. Tuy nhiên, ông đã dùng thuật Ngũ hành, Kỳ môn Bát quái để bày bố đường đi lối lại, cây cối trên đảo thành những trận đồ hiểm hóc, người ngoài lạc vào nếu không hiểu biết sẽ bị vây hãm đến chết. Để giữ bí mật, gia nhân trên đảo đều là những kẻ độc ác được ông bắt về, cắt đứt lưỡi và chọc thủng màng nhĩ để làm tôi tớ câm điếc.
Tính Cách: "Đông Tà" Ngạo Mạn Mà Khẳng Khái
Biệt hiệu "Đông Tà" xuất phát từ tính cách quái dị, hành sự bàng môn tả đạo, làm ngược lại mọi quy chuẩn thế tục.
* Coi khinh lễ giáo: Ông ghét nhất là thứ lễ pháp, nhân nghĩa đạo đức giả tạo của thế tục, coi lời dạy của thánh hiền Chu Khổng chỉ là mớ lừa gạt. Sẵn sàng làm thơ chế nhạo cả Khổng - Mạnh.
* Ngạo mạn, cố chấp: Khi bị Toàn Chân thất tử và Giang Nam thất quái hiểu lầm là kẻ giết người (Chu Bá Thông, Giang Nam ngũ quái), ông không thèm phân trần nửa lời. Với ông, Hoàng Dược Sư muốn giết ai thì giết, bị hàm oan cũng nhận luôn chứ không chịu hạ mình giải thích. Ông thà bị thiên hạ chửi bới còn hơn làm việc mình không thích.
* Kính trọng sự trung hiếu thật sự: Dù chán ghét lễ giáo, Hoàng Dược Sư lại vô cùng kính trọng những bậc trung thần hiếu tử từ trong cốt tủy. Khi Âu Dương Phong giết một lão hủ nho dạy trung hiếu rồi quăng đầu cho ông, ông đã biến sắc, tự tay đào huyệt chôn cất và lạy ba lạy.
Bách Nghệ Tinh Thông: Bậc Kỳ Tài Trăm Năm Có Một
Hoàng Dược Sư không chỉ là cao thủ võ lâm mà còn là một thiên tài bách khoa. Ông thông minh tuyệt đỉnh, tinh thông từ cầm kỳ thi họa, y bốc tinh tướng, toán kinh thuật số, cho đến kỳ môn ngũ hành, nông nghiệp, thủy lợi. Nhạc Phi, Phạm Lãi hay thơ từ của các danh gia, ông đều thấu hiểu sâu sắc. Ông cũng là người thích sưu tầm kỳ trân dị bảo, danh họa, pháp thiếp trong thiên hạ.
Võ Công Tuyệt Kỹ
* Võ công của Đảo Đào Hoa mang dáng vẻ tiêu sái, hoa mỹ nhưng cực kỳ hiểm hóc:
- Lạc anh thần kiếm chưởng: Chưởng pháp biến hóa hư thực khôn lường (năm hư một thực, tám hư một thực), thi triển như hoa đào rụng.
- Đàn chỉ thần thông: Thủ pháp búng ngón tay phát ra kình lực hay ám khí xuyên thấu vô cùng lợi hại.
- Bích hải triều sinh khúc: Dùng ngọc tiêu thổi ra khúc nhạc chứa nội công thâm hậu, khiến người nghe nhiễu loạn tâm thần, tẩu hỏa nhập ma.
- Toàn phong tảo diệp thoái pháp & Phách không chưởng: Những công phu cước pháp và chưởng lực dũng mãnh khác.
Chuyện Tình Cảm: Mối Tình Si Bi Phẫn Và Tình Phụ Tử
Nỗi đau mất vợ: Vợ ông là Phùng Hành, một người phụ nữ dung mạo và trí tuệ siêu phàm. Vì muốn giúp ông có Cửu Âm chân kinh, bà đã đánh lừa Chu Bá Thông để đọc và thuộc lòng quyển hạ. Sau khi hai đệ tử trộm kinh, bà đang mang thai tám tháng vẫn lao lực cố nhớ để viết lại kinh, dẫn đến sinh non Hoàng Dung rồi qua đời. Hoàng Dược Sư đau xót đến tột cùng, đóng một chiếc thuyền hoa dán bằng keo mây, định bụng khi con gái lớn sẽ đem xác vợ lên thuyền ra biển tự trầm để tuẫn tình. Ông cũng thề không rời đảo Đào Hoa nếu chưa tự mình sáng tác ra nửa quyển trên của chân kinh.
Tình yêu con gái: Hoàng Dung là nguồn sống duy nhất còn lại của ông. Ông chiều chuộng nàng hết mực, dung túng cho mọi sự ngang bướng của nàng. Khi bị Linh Trí thượng nhân lừa rằng Hoàng Dung đã chết đuối, ông đau khổ tột độ, rơi nước mắt hát những khúc ai ca, mất hết lý trí. Khi biết Quách Tĩnh làm tổn thương con mình, ông sẵn sàng ra tay đòi giết cả Quách Tĩnh lẫn Hoa Tranh để hả giận.
Nỗi Đau Sư Đồ: Sai Lầm Của Sự Giận Dữ
Hoàng Dược Sư có 6 đệ tử: Khúc Linh Phong, Trần Huyền Phong, Mai Siêu Phong, Lục Thừa Phong, Vũ Miên Phong, Phùng Mặc Phong.
Khi Trần và Mai yêu nhau, sợ sư phụ cấm đoán nên lén trộm Cửu Âm chân kinh bỏ trốn. Trong cơn điên giận, Hoàng Dược Sư đã đánh gãy chân 4 đệ tử vô tội còn lại và trục xuất khỏi đảo. Đây là vết nhơ và sự ân hận lớn nhất đời ông. Về sau, ông dốc công sáng tạo ra nội công "Toàn phong tảo diệp thoái" để giúp đệ tử phục hồi đôi chân. Khi Mai Siêu Phong liều mạng đỡ cho ông một chưởng của Âu Dương Phong và chết, ông đã rơi nước mắt tha thứ và nhận lại ả làm đệ tử. Ông cũng thương xót nhận cô con gái ngây ngốc của Khúc Linh Phong (cô Ngốc) về đảo để dốc lòng dạy dỗ bù đắp.
Những Sự Kiện Giang Hồ Nổi Bật
* Giam cầm Chu Bá Thông: Lừa lấy kinh thư và đánh gãy chân, nhốt Chu Bá Thông 15 năm trên đảo.
* Đề thi kén rể: Khi Âu Dương Phong và Hồng Thất Công cùng đến cầu hôn Hoàng Dung cho cháu/đệ tử, Hoàng Dược Sư ra ba đề tài kỳ lạ (võ công, âm luật, trí nhớ) để phân định.
* Đại chiến ở thôn Ngưu Gia & Lầu Yên Vũ: Một mình ông đấu lại trận Thiên Cang Bắc Đẩu của Toàn Chân thất tử, thể hiện bản lĩnh kỳ tài.
* Hoa Sơn luận kiếm: Tại kỳ luận kiếm lần thứ hai, đối diện với một Âu Dương Phong tẩu hỏa nhập ma do luyện ngược Cửu Âm chân kinh, Hoàng Dược Sư dù kinh hoảng trước những chiêu thức quái dị, cuối cùng cũng phải đành chấp nhận chịu thua gã điên này.
Bình Luận và Đánh Giá
Bi kịch của sự kiêu ngạo: Hoàng Dược Sư là minh chứng cho việc càng tài giỏi, con người càng dễ rơi vào bi kịch cô độc. Sự thông minh tuyệt đỉnh khiến ông tự phụ, tự cho mình cái quyền phán xét tất cả, từ đó dẫn đến hàng loạt bi kịch: cái chết của vợ, sự tàn phế của học trò, và những ân oán không đáng có trên giang hồ.
Người mang trái tim nóng dưới lớp vỏ lạnh lùng: Dù miệng nói ghét lễ giáo, tay sẵn sàng đánh người, nhưng Hoàng Dược Sư lại khóc thương cho vợ, ân hận vì hại học trò, và cuối cùng vẫn giúp con rể Quách Tĩnh chống quân Kim bảo vệ bá tánh.
Kim Dung đã xây dựng Hoàng Dược Sư không phải là một chính nhân quân tử theo khuôn mẫu đạo mạo, cũng chẳng phải là kẻ ác nhân hèn hạ. Ông là một "Đông Tà" ngạo nghễ, một nghệ sĩ tài hoa, một người chồng si tình và một người cha thương con vô bờ bến.
Kết Luận
Hoàng Dược Sư là một trong những điểm sáng rực rỡ nhất trong Anh hùng xạ điêu. Thông qua nhân vật này, tác giả gửi gắm triết lý sâu sắc về ranh giới mong manh giữa sự tự do cá nhân và trách nhiệm xã hội, giữa cái "Tà" bề ngoài và cái "Chân" bên trong tâm hồn. Lối sống bất tuân giáo điều cùng tài nghệ vô song của đảo chủ Đào Hoa sẽ mãi là một hình tượng kinh điển làm say mê hàng triệu độc giả yêu thích thế giới võ hiệp.
.........
Chuyện tình phu phụ Hoàng Dược Sư: Khúc bi ca của kẻ si tình
"Đông Tà" Hoàng Dược Sư nổi lên như một nhân vật ngạo mạn, coi khinh lễ giáo kỷ cương của thế tục và hành sự nửa chánh nửa tà. Thế nhưng, ẩn sau lớp vỏ bọc lạnh lùng, tàn nhẫn và quái dị ấy lại là một trái tim vô cùng ấm áp, si tình và thủy chung tuyệt đối dành cho người vợ đã khuất - Phùng Hành (Phùng thị). Mối tình của ông là một bản vĩ thanh đầy lãng mạn nhưng cũng ngập tràn bi phẫn.
Người vợ tài sắc và cái chết bi thương
Vợ của Hoàng Dược Sư là Phùng Hành, một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, thông minh, có trí nhớ siêu phàm và hết lòng yêu thương chồng. Năm xưa, vì muốn giúp chồng thỏa mãn ước nguyện có được Cửu âm chân kinh, bà đã dùng trí nhớ siêu việt của mình để đánh lừa Chu Bá Thông, chỉ đọc qua hai lần mà nhớ không sót một chữ quyển hạ của chân kinh, sau đó viết lại cho chồng.
Tuy nhiên, bi kịch ập đến khi hai đệ tử là Trần Huyền Phong và Mai Siêu Phong lén lấy trộm nửa bộ kinh thư này rồi bỏ trốn. Để an ủi chồng, Phùng Hành dù đang mang thai tám tháng vẫn cố gắng lao lực tâm trí, vất vả nhớ lại ngày đêm để viết lại kinh văn. Do không hiểu ý nghĩa võ công, lại lao tâm quá độ, bà bị kiệt sức, sinh non ra Hoàng Dung rồi qua đời, tựa như một ngọn đèn cạn dầu. Dù Hoàng Dược Sư mưu trí hơn đời, võ công trác tuyệt nhưng rốt cuộc đành bất lực, không thể cứu được tính mạng của người vợ yêu dấu.
Nỗi đau tột cùng và sự trút giận cực đoan
Sự ra đi của Phùng Hành đã giáng một đòn chí mạng vào tâm trí Hoàng Dược Sư, khiến ông gần như phát điên. Tình yêu vô bờ bến biến thành sự hận thù và những quyết định cực đoan:
- Trút giận lên đồ đệ: Trong cơn điên giận vì mất kinh thư và mất vợ, ông đã đánh gãy chân tất cả bốn người đệ tử vô tội còn lại (trong đó có Khúc Linh Phong, Lục Thừa Phong) và trục xuất họ khỏi đảo Đào Hoa.
- Giam cầm Chu Bá Thông: Ông đổ lỗi cho Chu Bá Thông mang kinh thư đến khoe khoang làm vợ mình phải chết, nên đã nhốt Lão Ngoan đồng trong hang đá trên đảo Đào Hoa suốt 15 năm.
- Lời thề không rời đảo: Ông lập lời thề độc sẽ không rời khỏi đảo Đào Hoa nửa bước nếu chưa tự mình sáng tác ra nửa quyển trên của Cửu âm chân kinh để thay thế phần đã mất, nhằm hoàn thành tâm nguyện và đốt tế vong linh vợ.
Ngôi mộ chứa đầy trân bảo và tình yêu
Để tưởng nhớ vợ, Hoàng Dược Sư đã xây dựng một ngôi mộ đá hoa cương vô cùng kiên cố trên đảo Đào Hoa. Xung quanh mộ được ông đích thân lựa chọn những loài hoa cỏ kỳ lạ, quý hiếm nhất thiên hạ mang về trồng, bốn mùa đều có hoa tươi nở rộ.
Bên trong hầm mộ, ông đặt một bức chân dung của Phùng Hành do chính tay ông vẽ, đồng thời chất đầy những kỳ trân dị bảo, danh họa, ngọc ngà châu báu giá trị liên thành mà ông đã cất công thu thập cả đời, mang vào để làm bạn với bà. Những vật phẩm quý giá nhất thiên hạ cũng chỉ được ông coi như đồ bồi táng cho người vợ thân yêu. Đêm đêm, ông vẫn thường đứng trước mộ, thổi ngọc tiêu những khúc nhạc bi ai cho linh hồn vợ nghe.
Chiếc thuyền hoa và dự định tuẫn tiết trên biển
Điểm lãng mạn và bi tráng nhất trong tình cảm của Hoàng Dược Sư là dự định tự vẫn để theo vợ. Vì tình thâm nghĩa trọng, ông đã tự tay đóng một chiếc "thuyền hoa" tuyệt đẹp nhưng cực kỳ hung hiểm: đáy thuyền không dùng đinh sắt mà chỉ dùng dây mây tươi buộc lại.
Kế hoạch của ông là đưa di thể của vợ lên chiếc thuyền này, giong buồm ra khơi. Khi ra giữa biển lớn, sóng đánh đứt dây mây khiến thuyền vỡ nát, ông sẽ rút ngọc tiêu thổi khúc Bích hải triều sinh khúc và cùng vợ chìm xuống đáy biển sâu vạn trượng. Ông cho rằng chỉ có cái chết tiêu sái như thế mới không làm nhục thân phận của một đại tôn sư, và mới trọn vẹn tình nghĩa phu thê. Lý do duy nhất ông chưa thực hiện việc này là vì không nỡ bỏ lại đứa con gái nhỏ Hoàng Dung bơ vơ. Ông dự tính chờ khi Hoàng Dung khôn lớn, có nơi yên ấm thì sẽ lập tức ra đi để gặp vợ ở cõi âm.
Những tình tiết nổi bật minh chứng cho sự si tình
Nhận Quách Tĩnh làm con rể vì nghĩ vợ hiển linh: Khi Quách Tĩnh vô tình đọc thuộc lòng bản Cửu âm chân kinh (do Chu Bá Thông dạy lén), Hoàng Dược Sư kinh ngạc và xúc động tột độ. Ông bật khóc gọi tên thân mật của vợ là "A Hành, A Hành", đinh ninh rằng linh hồn nàng dưới suối vàng đã nhớ ra kinh văn và truyền lại cho Quách Tĩnh. Chính vì tin rằng đây là "con rể do tiên thất (vợ quá cố) chọn", ông đã lập tức đồng ý gả Hoàng Dung cho Quách Tĩnh, gạt bỏ Âu Dương Khắc dù trước đó rất ưng ý.
Đốt "Chân kinh sống" tế vợ: Khi Quách Tĩnh, Chu Bá Thông và Hồng Thất Công nhất quyết bước lên chiếc thuyền hoa dán keo mây (chiếc thuyền dùng để tuẫn táng), Hoàng Dược Sư đã để họ ra khơi. Ông lẩm bẩm trước linh vị vợ rằng ông coi việc nhấn chìm Quách Tĩnh và Chu Bá Thông (những người thuộc lòng chân kinh) xuống biển giống như đốt hai bộ "chân kinh sống" để tế cho bà, giúp linh hồn bà được yên tâm trọn vẹn.
Bình luận và đánh giá
Sự đối lập giữa cái "Tà" và chữ "Tình": Hoàng Dược Sư mang danh "Đông Tà", coi thường những lễ giáo nhân nghĩa đạo đức của Khổng Mạnh, cho đó là sự giả tạo. Tuy nhiên, sâu thẳm trong ông lại là một người vô cùng trọng tình nghĩa. Khi thấy Âu Dương Phong khoe khoang việc giết một ông giáo già dạy trung hiếu, Hoàng Dược Sư đã biến sắc, tự tay chôn cất và lạy người đó ba lạy, khẳng định "Trung hiếu là khí tiết vốn có, không phải lễ pháp". Tình yêu của ông với vợ không phải là thứ lễ giáo phong kiến trói buộc, mà là sự rung động chân thành, mãnh liệt từ tận đáy lòng.
Tình yêu chuyển hóa thành sự cô độc: Sự ra đi của Phùng Hành khiến Hoàng Dược Sư rơi vào tận cùng của sự cô độc. Ông đem mọi sự thương nhớ, cưng chiều dồn hết vào cô con gái Hoàng Dung (người có dung mạo và trí tuệ giống hệt mẹ). Cũng chính vì tình yêu quá lớn dành cho vợ, ông trở nên độc đoán, dễ giận lây sang người khác, tạo ra bao nhiêu ân oán trong nửa đời sau.
Kết luận:
Hoàng Dược Sư là một hình tượng kỳ vĩ và đa chiều bậc nhất trong tiểu thuyết Kim Dung. Thông qua tình cảm thủy chung tha thiết, nỗi đau buồn khắc cốt ghi tâm và dự định trầm mình xuống biển cùng chiếc thuyền hoa, tác giả đã khắc họa nên một "Đông Tà" rất đỗi con người. Ông có thể tàn nhẫn với cả thiên hạ, nhưng lại dành cả sinh mệnh và linh hồn để tôn thờ một người phụ nữ duy nhất. Mối tình của ông và Phùng Hành là minh chứng cho việc: dưới lớp áo ngạo nghễ, bất cần đời của một đại tông sư, vẫn luôn tồn tại một trái tim si tình, nồng nhiệt và vĩnh cửu.
Sơ đồ gia phả Hoàng Dược Sư......
Hoàng Dược Sư trong Thần điêu hiệp lữ
Hoàng Dược Sư, ngoại hiệu Đông Tà, là một tượng đài sừng sững, đại diện cho sự tự do, trí tuệ và nét cuồng ngạo thoát tục. Dù trong Thần điêu hiệp lữ, ông xuất hiện không nhiều như phần trước, nhưng mỗi lần xuất hiện đều mang tính bước ngoặt, khẳng định vị thế của một đại tông sư.
Nguồn gốc thân thế và Ngoại hình
Hoàng Dược Sư là chủ nhân của đảo Đào Hoa, thân phụ của Hoàng Dung và là nhạc phụ của Quách đại hiệp Quách Tĩnh. Ông là một trong "Thiên hạ ngũ tuyệt" (Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái, Trung Thần Thông) từ kỳ Hoa Sơn luận kiếm lần thứ nhất. Về ngoại hình, ông thường xuất hiện dưới hình dáng một lão nhân râu tóc bạc phơ, mặc áo bào xanh (thanh y), tay áo rộng thùng thình, toát lên phong thái tiêu sái xuất trần, đi như thần long kiến thủ bất kiến vĩ.
Tính cách và Tình cảm gia đình, sư đồ
Tính "Tà" ngạo thế: Cái tên "Đông Tà" bắt nguồn từ việc ông chúa ghét các định kiến thế tục lễ giáo đương thời, hành sự nói năng toàn là ly kinh phản đạo. Ông yêu thích sự tự do tự tại, phiêu du giang hồ như loài dã hạc, không thích sống gò bó cùng con gái và con rể. Ông cũng là người coi nhẹ chữ "Danh" nhất trong số các đại cao thủ.
Tình cảm gia đình: Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, ông là người rất đa tình. Ông thương nhớ người vợ quá cố sâu sắc, treo câu đối "Xuân tàm đáo tử ti phương tận..." trong phòng đọc sách để tưởng nhớ bà. Đối với cháu ngoại Quách Tương, ông vô cùng yêu thích vì cô bé có nét giống bà ngoại và có ngoại hiệu "Tiểu Đông Tà" rất hợp ý ông. Ngược lại, ông rất ghét sự nghiêm trang, hậu trọng của con rể Quách Tĩnh.
Tình nghĩa sư đồ: Tuổi già, Hoàng Dược Sư mang một nỗi hối hận sâu sắc vì thời trẻ đã nóng giận đánh gãy chân và đuổi các đệ tử (Khúc, Lục, Võ, Phùng) ra khỏi đảo. Để chuộc lỗi, ông đã tận tâm nuôi dưỡng, dạy dỗ Khúc cô (con gái Khúc Linh Phong bị điên dại) và cứu mạng, thu nhận Trình Anh làm đệ tử quan môn cuối đời.
Võ công, Tài năng và Danh tiếng trên giang hồ
Hoàng Dược Sư là một kỳ tài hiếm có, văn võ toàn tài, cầm kỳ thư họa, y bốc tinh tướng, binh pháp môn gì cũng tinh thông.
Tuyệt kỹ võ học: Nổi tiếng nhất là Đạn chỉ thần thông (búng ngón tay phát ra luồng kình lực cực mạnh) và Ngọc tiêu kiếm pháp. Ông còn sở hữu Lạc anh thần kiếm chưởng và võ công qua âm nhạc (dùng tiếng đàn dao áp chế nội tâm kẻ địch).
Kỳ môn độn giáp và Binh pháp: Ông tinh thông sự biến hóa của ngũ hành sinh khắc. Trận đồ ông bày ra ảo diệu vô song, tiêu biểu là việc chỉ huy đại trận Nhị thập bát tú.
Danh tiếng: Uy danh của Đào Hoa đảo chủ khiến cả giang hồ, từ danh môn chính phái đến tà ma ngoại đạo đều phải nể sợ. Ngay cả ma đầu Lý Mạc Sầu khi nghe Dương Quá nhắc đến tên ông cũng phải khiếp vía bỏ chạy.
Những sự kiện quan trọng và Nhân vật liên quan
Mối tình vong niên với Dương Quá: Đây là điểm nhấn đặc sắc nhất của nhân vật này trong tác phẩm. Thấy Dương Quá dám công khai muốn lấy sư phụ làm vợ – một việc động trời trái luân thường đạo lý – Hoàng Dược Sư không những không chê trách mà còn cười lớn tán thưởng. Sự đồng điệu về tâm hồn rũ bỏ thế tục đã khiến một già một trẻ kết thành đôi "bằng hữu vong niên" tri kỷ. Ông đã truyền Đạn chỉ thần thông và Ngọc tiêu kiếm pháp cho Dương Quá để thay ông trừng trị Lý Mạc Sầu.
Tương trợ thành Tương Dương: Khi Quách Tương bị Kim Luân pháp vương bắt trói trên đài cao hỏa thiêu, Hoàng Dược Sư đã xuất hiện, trở thành vị soái cầm quân chỉ huy 4 vạn binh mã bố trí trận Nhị thập bát tú, đánh tan quân Mông Cổ. Ông còn dùng mưu trí (nói tiếng Mông Cổ) vạch mặt sự hèn hạ của Kim Luân pháp vương trước muôn quân, làm nhụt nhuệ khí địch.
Hoa Sơn luận kiếm lần 3: Tại đỉnh Hoa Sơn cuối truyện, Hoàng Dược Sư được quần hùng suy tôn tiếp tục giữ danh hiệu Đông Tà, hợp cùng "Tây Cuồng" Dương Quá thành một cặp già - trẻ xứng đôi.
Bình luận và Đánh giá
Chữ "Tà" mang ý nghĩa của sự chân thật: Hoàng Dược Sư "tà" không phải vì ông độc ác (như Tây Độc), mà vì ông dám sống thật với bản ngã, khinh miệt sự giả tạo của lễ giáo phong kiến. Sự cuồng ngạo của ông là lớp vỏ bọc cho một trái tim cô đơn nhưng cực kỳ trọng tình trọng nghĩa và mang nặng tinh thần dân tộc (sẵn sàng đến Tương Dương chống giặc ngoại xâm).
Sự bù trừ cho thế hệ trẻ: Nếu Quách Tĩnh đại diện cho sự chuẩn mực, Nho giáo (bảo vệ lễ giáo, phản đối
Dương Quá lấy sư phụ), thì Hoàng Dược Sư chính là ngọn gió tự do dung dưỡng cho sự phản kháng của Dương Quá. Sự chấp thuận của ông là nguồn động viên tinh thần lớn lao cho Dương Quá giữa sự ghẻ lạnh của người đời.
Kết luận
Trong Thần điêu hiệp lữ, Hoàng Dược Sư đã bước vào tuổi vãn niên, bớt đi sự tàn nhẫn vô tình của thời trẻ, thêm vào sự điềm đạm, bao dung và trí tuệ thâm thúy. Lão Đông Tà mãi mãi là một hình mẫu nhân vật độc đáo bậc nhất của Kim Dung: một danh sĩ phong lưu, một bậc tông sư võ học kiệt xuất, và là hiện thân của sự tự do tuyệt đối không chịu bất kỳ sự trói buộc nào của thế gian.
----------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment