Trang

Sunday, October 13, 2013

Dương Tiêu – Kỷ Hiểu Phù: mối tình không hối tiếc

 




Dương Tiêu – Kỷ Hiểu Phù: mối tình buồn & không hối tiếc (minh hoạ)

Cát Tường

Trong thế giới võ hiệp đồ sộ của Kim Dung, bên cạnh những bậc đại hiệp vì nước vì dân hay những ân oán giang hồ đẫm máu, còn có những mối tình ngang trái khắc cốt ghi tâm. Mối tình giữa Quang Minh tả sứ Dương Tiêu và nữ hiệp phái Nga Mi Kỷ Hiểu Phù là một trong những điểm nhấn bi tráng và phức tạp nhất của Ỷ Thiên Đồ Long Ký. Dù thời lượng xuất hiện không nhiều, nhưng tình yêu của họ đã vượt lên trên ranh giới Chính – Tà, bắt đầu bằng sự cưỡng đoạt nhưng lại kết thúc bằng sự hy sinh tuyệt đối, đúc kết lại trong hai chữ: Bất Hối (Không hối tiếc).


Cuộc gặp gỡ định mệnh: Khi "Tà" khiêu khích "Chính"

Kỷ Hiểu Phù vốn là đệ tử đắc ý nhất của Diệt Tuyệt sư thái, được nhắm làm người kế thừa chức vụ chưởng môn phái Nga Mi, lại có hôn ước với Ân Lê Đình của phái Võ Đang. Nàng đại diện cho danh môn chính phái, có một tương lai rộng mở và danh tiếng "băng thanh ngọc khiết".

Trái ngược hoàn toàn, Dương Tiêu là Quang Minh tả sứ của Minh Giáo – kẻ bị võ lâm trung nguyên gọi là "đại ma đầu", võ công trác tuyệt, dung mạo anh tuấn tiêu sái, ngạo mạn và không coi lề thói giang hồ ra gì. Cuộc gặp gỡ của họ bắt đầu từ một cuộc truy bám mang tính trêu cợt của Dương Tiêu. Khi Kỷ Hiểu Phù không nhịn được rút kiếm đâm, Dương Tiêu dễ dàng đoạt lấy kiếm và buông lời ngông cuồng: "Võ công của một người mà còn phân môn phái thì mới chỉ là hạ thừa. Cô nương nếu chịu đi theo tôi sẽ có dịp sáng mắt, tôi sẽ dạy cho cô thấy trời đất bao la của võ học trên đời này".

Sự ngạo mạn đó của Dương Tiêu không chỉ là sự coi thường võ công phái Nga Mi, mà còn là đòn đánh sập bức tường định kiến "Chính - Tà" trong tâm trí cô gái trẻ Kỷ Hiểu Phù.

Từ sự cưỡng đoạt đến sự thấu hiểu và rung động

Sự khởi đầu của mối quan hệ này mang màu sắc của một bi kịch khi Kỷ Hiểu Phù thừa nhận với sư phụ: "Đệ tử chống cự không nổi, thất thân với y. Y giám thị con cực kỳ nghiêm nhặt, khiến cho con muốn chết cũng không xong. Cứ như thế suốt mấy tháng trường, bỗng có kẻ địch đến tìm y, đệ tử thừa cơ trốn thoát, chẳng bao lâu biết ra là đã có mang...".

Theo lẽ thường, Kỷ Hiểu Phù phải hận kẻ đã hủy hoại danh tiết và cuộc đời mình đến thấu xương. Thế nhưng, Kim Dung đã xây dựng một diễn biến tâm lý cực kỳ tinh tế. Trong những tháng ngày bị giam cầm, có lẽ Kỷ Hiểu Phù đã nhận ra đằng sau lớp vỏ bọc "ma đầu" của Dương Tiêu là một tài năng xuất chúng, một con người phóng khoáng, trí dũng và có tình. Kỷ Hiểu Phù bị y cưỡng bức thất thân nhưng lại đổi thành mê say y. Thay vì tìm cách giết Dương Tiêu hoặc tự vẫn, nàng lén lút sinh ra một đứa con gái, lẩn trốn cả sư phụ lẫn gia đình, chịu đựng cuộc sống cô khổ tại Tây Vực.

"Dương Bất Hối": Minh chứng tuyệt đối của tình yêu

Đỉnh cao của mối tình này được thể hiện qua cái tên mà Kỷ Hiểu Phù đặt cho con gái: Dương Bất Hối (Họ Dương, Không hối hận).

Sự kiên định của Kỷ Hiểu Phù được bộc lộ rõ nhất khi Đinh Mẫn Quân sỉ nhục nàng, hoặc khi đứng trước mặt Diệt Tuyệt sư thái. Mặc dù vô cùng sợ hãi sư phụ, nhưng Kỷ Hiểu Phù tuyệt nhiên không buông một lời oán hận Dương Tiêu.

Khi Ân Lê Đình, người chồng chưa cưới điên cuồng vì hận thù, nghe chính miệng đứa trẻ thốt lên: "Tôi tên Dương Bất Hối. Mẹ tôi bảo rằng, chuyện này mẹ tôi không bao giờ hối hận cả", thì trái tim y tan nát. Ba chữ "Dương Bất Hối" là bản tuyên ngôn tình yêu dũng cảm nhất, phá vỡ mọi lễ giáo phong kiến, khẳng định Kỷ Hiểu Phù chấp nhận tàn phế thanh danh, chịu đựng mọi oan khuất, nhưng tuyệt đối trân trọng tình yêu nàng dành cho Dương Tiêu.

Sự hy sinh bi tráng để bảo toàn chữ "Tình"

Bi kịch được đẩy lên cao trào khi Diệt Tuyệt sư thái bắt được Kỷ Hiểu Phù. Bà ta đưa ra một cám dỗ cực lớn kết hợp với uy hiếp: Chỉ cần Kỷ Hiểu Phù dùng sắc đẹp tiếp cận, ám sát Dương Tiêu, nàng sẽ được tha thứ, được kế thừa y bát và Ỷ Thiên Kiếm, trở thành chưởng môn phái Nga Mi.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Kỷ Hiểu Phù đã thể hiện một bản lĩnh kiên cường mà đến những bậc nam tử hán cũng phải nghiêng mình. Nàng không chọn vinh hoa, không chọn mạng sống, cũng không chọn cách nói dối sư phụ để cầu toàn. Nàng từ chối: "Sư phụ có sai bảo gì, đệ tử phải hết lòng hết sức... Còn việc thừa hưởng y bát chân truyền... đệ tử biết mình đức hạnh khiếm khuyết... không dám vọng tưởng".

Đứng trước cái chết, Kỷ Hiểu Phù quỳ xuống, kiên quyết lắc đầu từ chối giết người mình yêu, chấp nhận chịu một chưởng vỡ sọ của ân sư. Lời trăn trối cuối cùng của nàng với Trương Vô Kỵ không phải là sự oán than, mà chỉ là gửi gắm đứa con cho Dương Tiêu và lời bộc bạch xót xa: "cô không chịu… không chịu hại cha nó…". Nàng thà chết để bảo vệ tình yêu, bảo vệ người cha của con mình.

Nỗi đau khắc cốt ghi tâm của Dương Tiêu

Đáp lại sự hy sinh vĩ đại đó, Dương Tiêu – kẻ ngạo thị thiên hạ – đã sụp đổ hoàn toàn khi nghe tin Kỷ Hiểu Phù qua đời. Chàng bóp gãy tay Trương Vô Kỵ trong cơn điên loạn vì không dám tin vào sự thật: "Ngươi dối ta, ngươi dối ta".

Khi nhìn thấy kỷ vật Thiết Diễm Lệnh trên cổ đứa bé và biết tên nó là Bất Hối, Dương Tiêu đã ngửa mặt lên trời hú dài, lá rụng lả tả, và xót xa gào lên: "Con quả thực họ Dương. Bất Hối, Bất Hối. Đúng rồi, Hiểu Phù ơi, tuy ta cưỡng bức em, nhưng không vì thế mà em hối tiếc.".

Dương Tiêu rơi lệ và oán trách nàng sao quá thật thà: "Em thà chết chứ không chịu làm. Thực ra, em chỉ cần giả vờ ưng thuận, hai đứa mình chẳng những gặp lại nhau, mà cũng chẳng chết dưới tay của Diệt Tuyệt ác ni đâu". Sự ra đi của Kỷ Hiểu Phù đã thay đổi Dương Tiêu mãi mãi. Từ một lãng tử giang hồ, ông trở thành một người cha đơn thân hết mực yêu chiều con gái, sống thu mình và mang trong lòng nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai.

Bình luận và Đánh giá

* Vượt lên định kiến Chính - Tà: 

Mối tình Dương Tiêu - Kỷ Hiểu Phù là minh chứng rõ ràng nhất cho triết lý của Kim Dung: Chính hay Tà không nằm ở danh xưng môn phái mà nằm ở trái tim con người. Diệt Tuyệt sư thái đại diện cho "Chính" nhưng lại ra tay tàn độc giết chết đồ đệ; Dương Tiêu mang danh "Tà" nhưng lại có tình có nghĩa.

* Vẻ đẹp của sự cố chấp: 

Kỷ Hiểu Phù bề ngoài là một cô gái yếu đuối, võ công kém cỏi, nhưng lại có nội tâm kiên cường bậc nhất. Nàng là hiện thân của chữ "Chân". Nàng không lừa dối tình cảm của mình (yêu Dương Tiêu), cũng không lừa dối nghĩa vụ với sư phụ (không giả vờ đồng ý để trốn chạy). Sự lựa chọn cái chết của nàng là cách duy nhất để trọn vẹn cả Tình và Nghĩa.

* Một tình yêu bù đắp khiếm khuyết: 

Tình yêu này dẫu bắt đầu bằng một hành vi sai trái (sự chiếm đoạt của Dương Tiêu), nhưng sự vị tha và chân tình của Kỷ Hiểu Phù đã cảm hóa hoàn toàn trái tim con ngựa bất kham mang tên Dương Tiêu. Nó là bi kịch, nhưng cũng là sự thăng hoa của cảm xúc con người.

Kết luận

Mối tình Dương Tiêu – Kỷ Hiểu Phù tuy ngắn ngủi và kết thúc trong bi kịch đẫm máu, nhưng dư âm của nó vang vọng suốt toàn bộ tác phẩm Ỷ Thiên Đồ Long Ký. Nó không chỉ tạo ra hạt nhân là nhân vật Dương Bất Hối (người sau này nối lại nhân duyên với Ân Lê Đình để hóa giải ân oán), mà còn để lại cho độc giả một nỗi xót xa, ngưỡng mộ về một tình yêu ngang trái nhưng rực rỡ. 

Chữ "Bất Hối" mãi mãi là đài kỷ niệm bất tử cho tấm lòng son sắt của Kỷ Hiểu Phù, minh chứng rằng: Dẫu có muôn vàn gian khổ và cái chết chực chờ, khi đã trao đi một trái tim chân thật, người ta vĩnh viễn không bao giờ biết hối hận.
....

Bài liên quan:

No comments:

Post a Comment