Tiêu Phong không chỉ là một đại hiệp trên chốn giang hồ, mà là một "vị thánh mang bi kịch" (minh hoạ)
Bạch Y Ngũ Bút
Kiều Phong (sau lấy lại họ gốc là Tiêu Phong) là nhân vật nam chính mang tầm vóc vĩ đại và bi tráng nhất trong toàn bộ tác phẩm Thiên Long Bát Bộ của Kim Dung. Cuộc đời ông là một bản anh hùng ca rực rỡ nhưng thấm đẫm máu, nước mắt và những mâu thuẫn giằng xé tột cùng về bản ngã, ân oán, và quốc gia dân tộc.
Nguồn gốc thân thế và Hoàn cảnh
Dòng máu Khất Đan: Tiêu Phong vốn là người Khất Đan (nước Đại Liêu), thuộc dòng họ Tiêu tôn quý của các đời Hoàng hậu nước Liêu. Ông là con trai ruột của dũng sĩ Tiêu Viễn Sơn.
Bi kịch Nhạn Môn Quan: Khi Tiêu Phong mới đầy tuổi tôi, cả gia đình bị các cao thủ võ lâm Trung Nguyên (do "Thủ lĩnh đại ca" Huyền Từ và Uông Kiếm Thông chỉ huy vì nghe lầm tin tình báo) phục kích tại ải Nhạn Môn Quan. Mẹ ông bị giết chết thảm thương. Tiêu Viễn Sơn ôm con nhảy xuống vực thẳm tự vẫn nhưng không chết, liền quăng đứa bé hắt trở lên cho Uông Kiếm Thông.
Trở thành người Hán: Đứa bé sống sót được giao cho một đôi vợ chồng nông dân người Hán là Kiều Tam Hoè nuôi dưỡng, đổi tên thành Kiều Phong. Ông lớn lên, được Huyền Khổ đại sư (chùa Thiếu Lâm) và Uông Bang chúa (Cái Bang) truyền dạy võ nghệ, cất nhắc lên làm Bang chúa Cái Bang. Từ một người Khất Đan, ông đinh ninh mình là người Hán và trở thành lãnh tụ của võ lâm Trung Nguyên, chống lại chính đồng bào Khất Đan của mình.
Ngoại hình và Tính cách
Ngoại hình: Tiêu Phong mang thân hình vạm vỡ, cao lớn, ngực nở, vai vuông, khuôn mặt vuông chữ điền, râu quai nón, toát lên vẻ oai phong lẫm liệt không giận mà oai. Trước ngực ông có xăm hình đầu một con sói xanh há miệng nhe nanh (dấu hiệu của người Khất Đan).
Tính cách:Hào sảng, khảng khái: Ông là bậc đại trượng phu, không câu nệ tiểu tiết, ăn to nói lớn, tửu lượng vô song (có thể uống hàng chục vạn bát rượu mà không say). Càng uống rượu, tinh thần khí lực của ông càng mạnh mẽ.
Trọng tình trọng nghĩa: Ông coi bạn bè, huynh đệ nặng hơn tính mạng. Tuy thô hào nhưng xử sự lại cực kỳ tinh tế và quang minh lỗi lạc. Ông không biết nói dối.
Nhân từ nhưng quyết đoán: Ông ghét sự tàn ác, không bao giờ lạm sát người vô tội. Tuy nhiên, đối với kẻ thù, ông ra tay cực kỳ dứt khoát.
Võ công, Tài năng và Môn phái
Võ công: Ông xuất thân từ hai đại môn phái là Thiếu Lâm và Cái Bang. Tuyệt kỹ thành danh của ông là "Hàng Long thập bát chưởng" (với các chiêu thức uy mãnh như Kháng long hữu hối, Kiến long tại điền), Cầm Long Công, Đả cẩu bổng pháp và Thái Tổ trường quyền.
Thiên tài chiến đấu: Điểm đáng sợ nhất của Tiêu Phong không nằm ở việc ông biết nhiều môn võ, mà ở thiên phú võ học bẩm sinh. Ông là một "thiên tài võ học", bất luận chiêu thức tầm thường nào qua tay ông cũng phát huy mãnh lực vô biên. Trong thực chiến, ông có khả năng tùy cơ ứng biến huyền bí, càng gặp nghịch cảnh hay đối thủ mạnh, ông càng phát huy tiềm năng kinh khủng.
Danh tiếng: Ông được cả võ lâm kính sợ, mệnh danh là "Bắc Kiều Phong" (sánh ngang với Nam Mộ Dung). Bất cứ nơi nào ông xuất hiện, uy danh của ông đều đủ sức trấn áp quần hùng.
Kết nghĩa huynh đệ
Tiêu Phong có ba người anh em kết nghĩa sinh tử:Đoàn Dự: Kết nghĩa tại Vô Tích sau một cuộc thi uống rượu và đua cước lực. Tiêu Phong mến Đoàn Dự vì tính tình chân thật, thẳng thắn.
Tiêu Phong có ba người anh em kết nghĩa sinh tử:Đoàn Dự: Kết nghĩa tại Vô Tích sau một cuộc thi uống rượu và đua cước lực. Tiêu Phong mến Đoàn Dự vì tính tình chân thật, thẳng thắn.
Hư Trúc: Kết nghĩa ngay giữa trận mạc tại chùa Thiếu Lâm, khi Tiêu Phong đang bị hàng ngàn quần hùng bao vây đòi giết. Hư Trúc bất chấp hiểm nguy lao ra nhận đại ca, khiến Tiêu Phong vô cùng cảm kích.
Gia Luật Hồng Cơ (Hoàng đế Đại Liêu): Tiêu Phong tay không đánh chết hổ, bắt sống Hồng Cơ trong một trận chiến của bộ lạc Nữ Chân, sau đó tha mạng và kết nghĩa anh em. Vì việc này, sau Tiêu Phong được phong làm Nam Viện Đại Vương nước Liêu.
Chuyện tình cảm bi tráng với A Châu
Tình yêu của Tiêu Phong chỉ dành trọn cho một người duy nhất là A Châu – một cô a hoàn thông minh, giỏi hóa trang của nhà Mộ Dung.
Khi Tiêu Phong bị cả võ lâm ruồng bỏ, vu oan giết cha, giết thầy, A Châu là người duy nhất tin tưởng và nguyện gắn bó đời đời kiếp kiếp theo ông. Hai người đã thề ước sẽ đi báo thù rồi cùng nhau ra ngoài ải Nhạn Môn Quan sống cuộc đời du mục, "săn chồn đuổi thỏ".
Đỉnh điểm bi kịch: Vì hiểu lầm Đoàn Chính Thuần là "Thủ lĩnh đại ca" hại gia đình mình, Tiêu Phong hẹn quyết chiến. A Châu (vì phát hiện Đoàn Chính Thuần là cha ruột mình) đã hóa trang thành ông để chịu đòn thay, nhằm hóa giải thù hận và bảo vệ Tiêu Phong khỏi sự trả thù của họ Đoàn. Tiêu Phong đã tự tay giáng chưởng "Kháng long hữu hối" đánh chết người phụ nữ mình yêu thương nhất.
Sự ân hận tột cùng khiến ông thề vĩnh viễn không yêu ai nữa. Dù cô em gái A Tử yêu ông cuồng nhiệt, si mê mù quáng, ông vẫn chỉ coi cô là em gái và hết lòng bảo vệ vì lời trăn trối của A Châu.
Những sự kiện nổi bật
Biến cố Rừng Hạnh: Bị Mã phu nhân (Khang Mẫn) và Toàn Quan Thanh lật tẩy gốc gác Khất Đan. Ông trả lại Đả cẩu bổng, từ bỏ ngôi Bang chúa Cái Bang.
Huyết chiến Tụ Hiền Trang: Vì mang A Châu (đang trọng thương) đến xin Tiết Thần Y chữa trị, ông bị hàng trăm hào kiệt vây đánh. Ông uống "rượu tuyệt giao", tự tay sát phạt vô số người từng là anh em, cuối cùng bị thương nặng và được cha ruột (Tiêu Viễn Sơn) cứu.
Trở thành Nam Viện Đại Vương: Giúp nghĩa huynh Gia Luật Hồng Cơ dẹp loạn Hoàng thái thúc, ông được phong tước Sở Vương, nhận ấn Bình Nam Đại nguyên soái.
Đại náo Thiếu Lâm Tự: Trở về Trung Nguyên, một mình ông dùng "Hàng Long thập bát chưởng" đánh lùi cùng lúc ba đại cao thủ: Mộ Dung Phục, Đinh Xuân Thu và Du Thản Chi. Tại đây, chân tướng mọi ân oán được phơi bày khi Tiêu Viễn Sơn và Mộ Dung Bác lộ diện.
Cái chết tại Nhạn Môn Quan: Sự kiện vĩ đại nhất kết thúc cuộc đời ông. Khi Gia Luật Hồng Cơ mang đại quân đánh Tống, Tiêu Phong bắt sống Hồng Cơ, buộc vua Liêu bẻ gãy mũi tên thề không xâm lược nhà Tống trong suốt đời mình. Sau khi hoàn thành đại nghĩa cứu sinh linh hai nước, Tiêu Phong tự thấy mình phạm tội bất trung, uy hiếp vua, liền lấy hai nửa mũi tên đâm vào tim tự vẫn.
Bình luận và đánh giá
Mâu thuẫn Bản ngã và Sự phi lý của Hận thù Dân tộc: Tiêu Phong là nạn nhân đau đớn nhất của sự phân biệt Hán - Hồ. Là người Khất Đan mang dòng máu sói, nhưng lại được nuôi dưỡng bởi đạo đức, nhân nghĩa của người Hán. Người Hán ruồng rẫy ông vì dòng máu, nhưng ông lại không thể hòa nhập với sự tàn bạo của người Liêu. Ông thấu hiểu sự vô nghĩa của chiến tranh và ranh giới dân tộc: "Người Hán cũng là người, Khất Đan cũng là người".
Trái ngang giữa Trung - Hiếu - Nhân - Nghĩa: Bi kịch của Tiêu Phong là không thể vẹn toàn mọi đạo lý. Để cứu bách tính nhà Tống (Nhân Nghĩa), ông buộc phải chống lại vua Liêu (bất Trung), cản trở việc quốc gia (bất Hiếu với tổ tông). Cái chết của ông là lối thoát duy nhất để chuộc tội với cố quốc sau khi đã hoàn thành đại nghĩa vì nhân loại.
Hình tượng người anh hùng hoàn mỹ: Khác với một Quách Tĩnh thuần phác hay một Dương Quá ngây ngô, Tiêu Phong là hiện thân của bậc Chiến Thần bi tráng nhất trong vũ trụ Kim Dung. Ông sở hữu võ công cái thế, tài năng quân sự xuất chúng, quyền lực nghiêng trời, nhưng cuối cùng lại mất đi cha mẹ, mất đi hồng nhan tri kỷ, mất đi cả thân phận và tổ quốc.
Kết luận
Tiêu Phong không chỉ là một đại hiệp trên chốn giang hồ, mà là một "vị thánh mang bi kịch" (Bi kịch anh hùng). Hành trình của ông đi từ đỉnh cao danh vọng rơi xuống đáy sâu vực thẳm của sự phản bội, hàm oan và mất mát. Tuy nhiên, bất chấp số phận nghiệt ngã trêu đùa, Tiêu Phong luôn giữ vững tâm hồn ngạo nghễ, sáng trong như ngọc. Cái chết của ông tại Nhạn Môn Quan (chính nơi mẹ ông bị giết năm xưa) là một dấu chấm hết vòng luân hồi nhân quả đầy máu lệ, để lại sự kính phục, đau xót và ám ảnh ngàn thu cho toàn bộ võ lâm và muôn đời độc giả.
.....
Kiều Phong và cha mẹ nuôi
Tiêu Phong không chỉ là một đại hiệp trên chốn giang hồ, mà là một "vị thánh mang bi kịch" (Bi kịch anh hùng). Hành trình của ông đi từ đỉnh cao danh vọng rơi xuống đáy sâu vực thẳm của sự phản bội, hàm oan và mất mát. Tuy nhiên, bất chấp số phận nghiệt ngã trêu đùa, Tiêu Phong luôn giữ vững tâm hồn ngạo nghễ, sáng trong như ngọc. Cái chết của ông tại Nhạn Môn Quan (chính nơi mẹ ông bị giết năm xưa) là một dấu chấm hết vòng luân hồi nhân quả đầy máu lệ, để lại sự kính phục, đau xót và ám ảnh ngàn thu cho toàn bộ võ lâm và muôn đời độc giả.
.....
Kiều Phong và cha mẹ nuôi
Trong Thiên Long Bát Bộ, cuộc đời của vị anh hùng cái thế Kiều Phong (Tiêu Phong) là một chuỗi dài những bi kịch xoay quanh hai chữ "Hán - Hồ". Trong đó, tình cảm giữa ông và cha mẹ nuôi – vợ chồng nông phu Kiều Tam Hoè – là một trong những mảng màu thiêng liêng, ấm áp nhưng cũng đẫm nước mắt nhất, thể hiện rõ nét sự xung đột giữa huyết thống và công ơn dưỡng dục.
Nguồn Gốc Của Mối Lương Duyên Cha Mẹ - Con Cái
Mối quan hệ này bắt đầu từ một bi kịch hiểu lầm đẫm máu. Sau trận thảm sát ngoài ải Nhạn Môn Quan, đứa bé sơ sinh người Khất Ðan (Tiêu Phong) sống sót rơi vào tay các cao thủ võ lâm Trung Nguyên. Vì lòng trắc ẩn và không muốn mang hoạ diệt tộc sau này, "Thủ lĩnh đại ca" và Trí Quang đại sư đã đem đứa bé giao cho một đôi vợ chồng nông phu hiếm muộn ở dưới chân núi Thiếu Thất là Kiều Tam Hoè nuôi dưỡng, kèm theo một trăm lạng bạc.
Vợ chồng Kiều Tam Hoè không hề biết nguồn gốc Khất Ðan của đứa trẻ, chỉ biết nhận nuôi và yêu thương ông hết mực. Ðứa trẻ từ đó mang họ Kiều, lớn lên trong vòng tay của người Hán, tiêm nhiễm đạo đức và lòng nhân hậu của người Hán.
Mối quan hệ này bắt đầu từ một bi kịch hiểu lầm đẫm máu. Sau trận thảm sát ngoài ải Nhạn Môn Quan, đứa bé sơ sinh người Khất Ðan (Tiêu Phong) sống sót rơi vào tay các cao thủ võ lâm Trung Nguyên. Vì lòng trắc ẩn và không muốn mang hoạ diệt tộc sau này, "Thủ lĩnh đại ca" và Trí Quang đại sư đã đem đứa bé giao cho một đôi vợ chồng nông phu hiếm muộn ở dưới chân núi Thiếu Thất là Kiều Tam Hoè nuôi dưỡng, kèm theo một trăm lạng bạc.
Vợ chồng Kiều Tam Hoè không hề biết nguồn gốc Khất Ðan của đứa trẻ, chỉ biết nhận nuôi và yêu thương ông hết mực. Ðứa trẻ từ đó mang họ Kiều, lớn lên trong vòng tay của người Hán, tiêm nhiễm đạo đức và lòng nhân hậu của người Hán.
Những Tình Tiết Nổi Bật Về Tình Cảm Gia Ðình
Dù sống trong cảnh nghèo khó, vợ chồng Kiều Tam Hoè đã dành cho Kiều Phong một tình yêu thương vô bờ bến. Tình cảm đó được thể hiện qua những ký ức không thể nào quên trong lòng vị anh hùng:
Sự bảo vệ cực đoan của đứa con 7 tuổi: Khi Kiều Phong lên bảy, Kiều Tam Hoè ốm nặng. Người mẹ hiền lành dắt con đi cầu xin một ông thầy lang, nhưng bị lão hắt hủi, đánh đấm tàn nhẫn và quăng ra khỏi cửa. Chứng kiến mẹ bị ức hiếp, cậu bé 7 tuổi đã bộc lộ bản tính dũng mãnh (mà sau này A Châu gọi là "khí phách tiểu anh hùng"), lén ăn cắp một con dao nhọn và quay lại giết chết lão thầy lang để báo thù cho mẹ.
Sự bao dung kỳ lạ của cha mẹ nuôi: Sau vụ việc đó, bà mẹ phát hiện mất 8 đồng cân bạc và nghi ngờ Kiều Phong lấy cắp để mua dao. Thay vì đánh đập hay chửi mắng như những bậc cha mẹ khác, vợ chồng họ Kiều lại tỏ ra cực kỳ xót xa và bao dung. Kiều Tam Hoè dù đang ốm vẫn ôn tồn xoa đầu con, không một lời trách móc, thậm chí còn an ủi: "Thằng nhỏ này ở với chúng ta, trước nay chả được tý đồ chơi nào. Y muốn mua gì thì mua...". Sự từ ái đến mức "kính trọng" này khiến Kiều Phong lúc đó cảm thấy ấm ức vì bị oan, nhưng lại in sâu vào tâm khảm ông về tấm lòng của cha mẹ.
Kỷ niệm tuổi thơ êm đềm: Dù là Bang chúa Cái Bang lừng lẫy, Kiều Phong vẫn luôn trân trọng những kỷ niệm nhỏ bé ở quê nhà. Đó là cây táo lớn mà mỗi mùa táo chín, Kiều Tam Hoè thường dắt ông ra đập lấy trái cho ăn. Đó là chiếc xe bằng hoa bông gạo của mẹ, là con cọp bằng gỗ do chính tay cha nuôi đẽo cho ông năm ông lên năm tuổi dưới ánh đèn dầu. Những vật dụng tồi tàn ấy chứa đựng cả một bầu trời ân ái gia đình.
Bi Kịch Và Sự Ân Hận Của Kiều Phong
Mối thâm tình đó đã bị cắt đứt một cách tàn khốc nhất.Khi Kiều Phong háo hức trở về thăm cha mẹ sau thời gian dài xa cách, mong được ăn bữa cơm gà mẹ nấu, thì lại phát hiện hai người đã bị đánh chết thảm thương ngay trong chính ngôi nhà đất ba gian.
Mối thâm tình đó đã bị cắt đứt một cách tàn khốc nhất.Khi Kiều Phong háo hức trở về thăm cha mẹ sau thời gian dài xa cách, mong được ăn bữa cơm gà mẹ nấu, thì lại phát hiện hai người đã bị đánh chết thảm thương ngay trong chính ngôi nhà đất ba gian.
Đứng trước thi thể hai người, Kiều Phong – một người nam tử hán sắt đá chưa từng rơi lệ – đã khóc rống lên thống thiết. Ông lén chôn cất cha mẹ trên núi, đập đầu lạy tám lạy và thề sẽ moi gan móc ruột kẻ thù để tế vong linh hai người.
Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi Kiều Phong phát hiện ra kẻ giết chết nghĩa phụ, nghĩa mẫu lại chính là Tiêu Viễn Sơn - cha ruột của ông. Tiêu Viễn Sơn giết họ vì hận họ đã chiếm đoạt con mình, biến con mình thành người Hán và giấu giếm nguồn gốc Khất Đan.
Phân Tích Và Ðánh Giá
Sự đối lập giữa Huyết thống (Tiêu Viễn Sơn) và Dưỡng dục (Kiều Tam Hoè): Dưới con mắt của Tiêu Viễn Sơn, vợ chồng Kiều Tam Hoè là những kẻ đồng loã cướp con, đáng bị trừng phạt. Nhưng đối với Kiều Phong, công ơn dưỡng dục của họ lớn bằng trời bể. Dù biết mình là người Khất Đan, ông vẫn luôn tự nhủ: "Dù gia nương đây không phải là cha mẹ ruột ta, nhưng ơn dưỡng dục từ thuở tấm bé suốt đời ta không chắc báo đáp được... ta quyết không thay đổi cách xưng hô". Khi biết cha ruột giết cha mẹ nuôi, Kiều Phong đã vô cùng đau xót và thẳng thắn nói với cha ruột: "Hài nhi chịu ơn nghĩa rất sâu xa của nghĩa phụ, nghĩa mẫu. Ông bà ta là người rất tốt... Những người này mà gia gia đã ra tay giết thì cũng chẳng khác gì hài nhi".
Bí mật đằng sau sự "từ ái" của cha mẹ nuôi: Sự tinh tế của Kim Dung thể hiện ở chỗ, khi lớn lên và nhớ lại việc cha mẹ nuôi không mắng mỏ vụ mất tiền, Kiều Phong mới lờ mờ nhận ra một sự thật cay đắng. Ông hiểu rằng cha mẹ nuôi đối với ông vừa thương yêu nhưng lại vừa có vẻ "khách khí", "không thể tất được cho mình". Lý do là vì họ biết ông được một nhân vật cực kỳ tôn quý (Uông Bang chúa/Thủ lĩnh đại ca) gửi gắm, nên họ nuôi ông như nuôi một "người khách" quan trọng trong nhà. Dù vậy, điều này không hề làm giảm đi lòng hiếu thảo và sự kính trọng của Kiều Phong đối với họ.
Vai trò của gia đình họ Kiều trong việc hình thành nhân cách Kiều Phong: Mặc dù mang dòng máu Khất Đan với bản năng mạnh mẽ, hung hãn (như việc 7 tuổi dám giết người), nhưng chính sự hiền hậu, chất phác và tình yêu thương vô điều kiện của vợ chồng Kiều Tam Hoè, cộng với nền tảng giáo dục của người Hán, đã uốn nắn Kiều Phong trở thành một vị đại anh hùng "đại nhân, đại nghĩa". Ông thấu hiểu đạo lý, trọng ân nghĩa, và ghét sự tàn bạo, khác hẳn với sự cực đoan của cha ruột mình.
Sự đối lập giữa Huyết thống (Tiêu Viễn Sơn) và Dưỡng dục (Kiều Tam Hoè): Dưới con mắt của Tiêu Viễn Sơn, vợ chồng Kiều Tam Hoè là những kẻ đồng loã cướp con, đáng bị trừng phạt. Nhưng đối với Kiều Phong, công ơn dưỡng dục của họ lớn bằng trời bể. Dù biết mình là người Khất Đan, ông vẫn luôn tự nhủ: "Dù gia nương đây không phải là cha mẹ ruột ta, nhưng ơn dưỡng dục từ thuở tấm bé suốt đời ta không chắc báo đáp được... ta quyết không thay đổi cách xưng hô". Khi biết cha ruột giết cha mẹ nuôi, Kiều Phong đã vô cùng đau xót và thẳng thắn nói với cha ruột: "Hài nhi chịu ơn nghĩa rất sâu xa của nghĩa phụ, nghĩa mẫu. Ông bà ta là người rất tốt... Những người này mà gia gia đã ra tay giết thì cũng chẳng khác gì hài nhi".
Bí mật đằng sau sự "từ ái" của cha mẹ nuôi: Sự tinh tế của Kim Dung thể hiện ở chỗ, khi lớn lên và nhớ lại việc cha mẹ nuôi không mắng mỏ vụ mất tiền, Kiều Phong mới lờ mờ nhận ra một sự thật cay đắng. Ông hiểu rằng cha mẹ nuôi đối với ông vừa thương yêu nhưng lại vừa có vẻ "khách khí", "không thể tất được cho mình". Lý do là vì họ biết ông được một nhân vật cực kỳ tôn quý (Uông Bang chúa/Thủ lĩnh đại ca) gửi gắm, nên họ nuôi ông như nuôi một "người khách" quan trọng trong nhà. Dù vậy, điều này không hề làm giảm đi lòng hiếu thảo và sự kính trọng của Kiều Phong đối với họ.
Vai trò của gia đình họ Kiều trong việc hình thành nhân cách Kiều Phong: Mặc dù mang dòng máu Khất Đan với bản năng mạnh mẽ, hung hãn (như việc 7 tuổi dám giết người), nhưng chính sự hiền hậu, chất phác và tình yêu thương vô điều kiện của vợ chồng Kiều Tam Hoè, cộng với nền tảng giáo dục của người Hán, đã uốn nắn Kiều Phong trở thành một vị đại anh hùng "đại nhân, đại nghĩa". Ông thấu hiểu đạo lý, trọng ân nghĩa, và ghét sự tàn bạo, khác hẳn với sự cực đoan của cha ruột mình.
Kết Luận
Tình cảm giữa Kiều Phong và cha mẹ nuôi Kiều Tam Hoè là một minh chứng đanh thép cho triết lý: Công sinh không bằng công dưỡng. Sự tồn tại của vợ chồng nông phu họ Kiều là chiếc mỏ neo giữ lấy phần "người" và sự lương thiện trong tâm hồn vị dũng sĩ Khất Đan. Cái chết oan uổng của họ dưới tay Tiêu Viễn Sơn không chỉ là một thảm án, mà còn là bản án cay đắng nhất cho sự tàn khốc của định kiến sắc tộc và thù hận mù quáng. Dù cuối cùng Kiều Phong phải lấy lại họ Tiêu, nhưng tận sâu trong tâm khảm, ông vĩnh viễn là đứa con hiếu thảo của vợ chồng nông phu họ Kiều ở chân núi Thiếu Thất.
--------------------------
Bài liên quan:
Tình cảm giữa Kiều Phong và cha mẹ nuôi Kiều Tam Hoè là một minh chứng đanh thép cho triết lý: Công sinh không bằng công dưỡng. Sự tồn tại của vợ chồng nông phu họ Kiều là chiếc mỏ neo giữ lấy phần "người" và sự lương thiện trong tâm hồn vị dũng sĩ Khất Đan. Cái chết oan uổng của họ dưới tay Tiêu Viễn Sơn không chỉ là một thảm án, mà còn là bản án cay đắng nhất cho sự tàn khốc của định kiến sắc tộc và thù hận mù quáng. Dù cuối cùng Kiều Phong phải lấy lại họ Tiêu, nhưng tận sâu trong tâm khảm, ông vĩnh viễn là đứa con hiếu thảo của vợ chồng nông phu họ Kiều ở chân núi Thiếu Thất.
--------------------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment