Sunday, July 19, 2015

Lý Thanh La (Vương phu nhân)



Lý Thanh La là hiện thân của sự ghen tuông cực đoan và bi kịch của một người phụ nữ yêu quá hoá hận

Bạch Y Ngũ Bút 

Lý Thanh La là nhân vật nữ quan trọng trong tác phẩm kiếm hiệp diễm tình Thiên Long Bát Bộ của Kim Dung. Lý Thanh La (hay Vương phu nhân) là một nhân vật phụ nhưng giữ vai trò mắt xích quan trọng, kết nối các ân oán của thế hệ trước (Phái Tiêu Dao, Đoàn Chính Thuần) với thế hệ sau (Vương Ngữ Yên, Đoàn Dự, Mộ Dung Phục). Bà là hiện thân của sự ghen tuông cực đoan và bi kịch của một người phụ nữ yêu quá hoá hận.

Nguồn gốc thân thế và Gia đình

Xuất thân: Lý Thanh La là con gái của Vô Nhai Tử (Chưởng môn phái Tiêu Dao đời thứ 2) và Lý Thu Thủy.

Hoàn cảnh nuôi dưỡng: Do mâu thuẫn tình cảm giữa cha mẹ (Vô Nhai Tử yêu bức tượng ngọc hơn người thật), Lý Thu Thủy đã mang con gái đi và gửi cho một đôi vợ chồng hiếm muộn nuôi nấng.

Gia đình chồng: Sau này, bà được gả vào nhà họ Vương ở Cô Tô (chủ nhân Mạn Đà Sơn Trang), nên được gọi là Vương phu nhân. Bà là mẹ ruột của Vương Ngữ Yên (hay Vương Ngọc Yến).

Quan hệ họ hàng: Bà là cô mẫu (cô ruột/cô họ) của Mộ Dung Phục.

Sắc đẹp: "Thần tiên tỷ tỷ" phiên bản trung niên

Lý Thanh La thừa hưởng nhan sắc tuyệt trần từ mẹ là Lý Thu Thủy.Giống hệt tượng ngọc: Khi Đoàn Dự lần đầu gặp bà tại Mạn Đà Sơn Trang, chàng đã kinh hãi vì bà giống hệt pho tượng "Thần tiên tỷ tỷ" trong hang động ở nước Đại Lý mà chàng si mê. Sự khác biệt duy nhất là bà lớn tuổi hơn, khoảng tứ tuần, vẻ mặt dày dạn phong trần và nghiêm nghị hơn.

Dung nhan: Bà được mô tả là có nhan sắc "nguyệt thẹn hoa nhường", mặc áo lụa, phong thái quý phái như cung phi.

Tính cách: Tàn độc, Ghen tuông và Sở thích quái đản

Trái ngược với vẻ ngoài thần tiên, tính cách của Vương phu nhân cực kỳ đáng sợ, được ví như "La Sát":

Căm ghét đàn ông (đặc biệt là người Đại Lý): Do bị Đoàn Chính Thuần bỏ rơi, bà hận tất cả đàn ông, đặc biệt là người nước Đại Lý và những ai họ Đoàn. Bà ra lệnh hễ gặp người nước Đại Lý là chôn sống làm phân bón hoa. Bất cứ gã trai nào tự tiện vào trang đều bị chặt chân.

Tàn nhẫn và độc đoán: Bà giết người không ghê tay, dùng xác người làm phân bón cho hoa trà. Bà ép một chàng trai trẻ phải về giết vợ để cưới người tình cũ, chỉ vì bà muốn thấy kịch bản "giết vợ cả lấy vợ lẽ" được thực hiện (phản chiếu mong muốn của bà với Đoàn Chính Thuần).

Đam mê Hoa Trà (Mạn Đà La) một cách mù quáng: Bà đặt tên nơi ở là Mạn Đà Sơn Trang và trồng kín hoa trà. Tuy nhiên, theo Đoàn Dự đánh giá, bà không hề biết cách trồng, khiến hoa trà lai tạp, không quý, bị Đoàn Dự chê là "Lạc đệ tú tài" (Tú tài thi rớt).

Võ công và Môn phái

Kiến thức võ học uyên bác: Nhờ sở hữu Lang Hoàn Ngọc Động (nơi chứa sách võ công của các môn phái trong thiên hạ do cha mẹ để lại), bà có kiến thức võ học rất rộng. Con gái bà là Vương Ngữ Yên đã thừa hưởng kho tàng này để trở thành "nhà phê bình võ học" sống.

Thực lực: Võ công của bà không thuộc hàng tuyệt đỉnh như Tiêu Phong hay Mộ Dung Phục, nhưng cũng đủ để xưng bá một phương. Bà từng được Đoàn Chính Thuần truyền dạy môn "Ngũ La Khinh Yên Chưởng".

Sử dụng độc: Bà nuôi và điều khiển "Tuý Nhân Phong" (Ong làm say người) để ám toán và bắt giữ các cao thủ võ lâm.

Quan hệ tình cảm: Mối nghiệt duyên với Đoàn Chính Thuần

Đây là bi kịch lớn nhất đời bà.Tình yêu và Hận thù: Bà từng yêu Đoàn Chính Thuần say đắm. Vì ông không chịu bỏ vợ cả (Đao Bạch Phượng) để cưới bà, bà sinh hận, quyết tâm bắt ông về, ép ông giết vợ và các người tình khác.

Đứa con chung: Vương Ngữ Yên chính là con gái của bà và Đoàn Chính Thuần. Điều này tạo nên bi kịch loạn luân giả cho Đoàn Dự (khi chàng yêu Ngữ Yên mà cứ ngỡ là em gái ruột).

Những tình tiết và sự kiện nổi bật

Cuộc gặp gỡ Đoàn Dự: Tại Mạn Đà Sơn Trang, bà định chặt chân và chôn sống Đoàn Dự. Tuy nhiên, nhờ Đoàn Dự am hiểu về hoa trà, giảng giải thao thao bất tuyệt và chê bai cách trồng hoa của bà, bà đã tha mạng và bắt chàng làm người làm vườn.

Kế hoạch "Tuý Nhân Phong": Bà dùng ong độc để bắt sống Đoàn Chính Thuần cùng các người tình (Tần Hồng Miên, Nguyễn Tinh Trúc...) và Đao Bạch Phượng, đưa về Mạn Đà Sơn Trang để xử tội.

Cái chết bi thảm:

Mộ Dung Phục (cháu bà) vì muốn ép Đoàn Chính Thuần nhường ngôi để phục quốc Đại Yên, đã lần lượt giết chết các người tình của ông.

Khi Mộ Dung Phục định giết nốt Vương phu nhân (cô ruột của mình) để uy hiếp, Đoàn Chính Thuần đã dùng lời lẽ thóa mạ bà để Mộ Dung Phục không ra tay (vì Mộ Dung Phục nghĩ bà không quan trọng với ông).

Tuy nhiên, Vương phu nhân trong lúc xúc động và hiểu lầm, đã lao vào mũi kiếm của Mộ Dung Phục. Trước khi chết, bà được Đoàn Chính Thuần thú nhận rằng bà là người ông yêu nhất (dù là lời nói dối thiện chí hay thật lòng lúc cuối đời), bà mỉm cười mãn nguyện và qua đời trong tay ông.

Bình luận và Đánh giá

Hình tượng đối lập: Vương phu nhân là sự tương phản gay gắt giữa ngoại hình "Thần tiên" và tâm hồn "Dạ xoa". Kim Dung xây dựng bà như một tấm gương phản chiếu sự tàn phá của ái tình khi không được đáp lại.

Sự ám ảnh: Sở thích trồng hoa trà của bà thực chất là sự phóng chiếu nỗi nhớ Đoàn Chính Thuần (người nước Đại Lý, nơi nổi tiếng về hoa trà). Việc bà ép người khác giết vợ cũng là sự phóng chiếu mong muốn Đoàn Chính Thuần giết Đao Bạch Phượng. Bà sống cả đời trong sự ám ảnh quá khứ.

Người mẹ độc đoán: Cách bà giáo dục Vương Ngữ Yên và cấm đoán nàng tiếp xúc với đàn ông (nhất là họ Mộ Dung) xuất phát từ nỗi sợ con gái sẽ đi vào vết xe đổ của mình, nhưng chính sự cấm đoán đó lại đẩy Ngữ Yên vào những bi kịch khác.

Kết luận

Lý Thanh La là một nhân vật bi kịch điển hình. Bà có xuất thân cao quý (dòng dõi Tiêu Dao), nhan sắc tuyệt trần, gia sản giàu có, nhưng cuộc đời lại chìm trong oán hận và bạo lực vì một chữ "Tình". Cái chết của bà dưới lưỡi kiếm của chính đứa cháu ruột (Mộ Dung Phục) là cái kết đau đớn, chấm dứt một kiếp hồng nhan đa truan, đồng thời khép lại những ân oán tình thù thế hệ trước của Đoàn Chính Thuần.
...

Mối quan hệ mẹ con Lý Thanh La - Vương Ngữ Yên: áp đặt, kiểm soát cực đoan 

Xuất phát từ những tổn thương tâm lý của người mẹ. Sự nghiêm khắc của Lý Thanh La không đơn thuần là giáo dục, mà là một lồng sắt giam hãm, được xây dựng từ sự thù hận đàn ông và nỗi sợ quá khứ lặp lại.

Bản chất của sự nghiêm khắc: Kiểm soát và Cấm đoán

Mối quan hệ này được định hình bởi sự độc đoán tuyệt đối của Lý Thanh La và sự sợ hãi phục tùng của Vương Ngữ Yên.Giam lỏng tại Mạn Đà Sơn Trang: Lý Thanh La cấm tiệt con gái ra khỏi nhà. Vương Ngữ Yên lớn lên trong sự cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài, đến mức nàng tự thừa nhận: "Ta chưa từng ra khỏi nhà, mà ra ngoài làm gì? Ta sang Lang Hoàn Các xem sách, mẫu thân còn chẳng muốn cho đi".

Cấm đoán tiếp xúc với đàn ông: Do hận Đoàn Chính Thuần bạc tình, Lý Thanh La căm ghét đàn ông (đặc biệt là người họ Đoàn và người Đại Lý) và cấm con gái tiếp xúc với họ. Bà muốn con gái tránh xa "bọn lưu manh".

Cấm đoán tình yêu với Mộ Dung Phục: Mặc dù Mộ Dung Phục là biểu ca (anh họ) của Ngữ Yên, Lý Thanh La cấm cửa chàng và không cho phép con gái gặp gỡ. Bà thường xuyên chê bai Mộ Dung Phục là kẻ "không có chí tiến thủ", "võ công thua cả con", và chế giễu giấc mộng phục quốc của gia đình này.

Những tình tiết nổi bật và quan trọng

Sự kiện tại "Hoa phì phòng" (Nhà làm phân bón hoa): Đây là tình tiết thể hiện rõ nhất sự tàn nhẫn của Lý Thanh La và nỗi sợ của Ngữ Yên. Khi A Châu và A Bích bị bắt, Lý Thanh La định chặt tay chân họ để làm phân bón hoa trà. Vương Ngữ Yên dù rất muốn cứu người (vì sợ Mộ Dung Phục buồn) nhưng phải lấy hết can đảm mới dám đến cầu xin mẹ. Nàng sợ hãi đến mức "trống ngực đánh thình thình" khi dám mở miệng lý sự với mẹ.

Cuộc đối thoại về sự ra đi của Mộ Dung Phục: Khi biết Mộ Dung Phục đi Thiếu Lâm Tự và đang gặp nguy hiểm, Vương Ngữ Yên cầu xin mẹ đi cứu. Lý Thanh La lạnh lùng từ chối, thậm chí còn mắng nhiếc. Sự tuyệt tình của mẹ đã đẩy Vương Ngữ Yên đến quyết định táo bạo nhất cuộc đời nàng: Bỏ nhà ra đi. Đây là hành động phản kháng đầu tiên và lớn nhất của Ngữ Yên trước sự kìm kẹp của mẹ.

Sự kiện nhận cha tại Mạn Đà Sơn Trang (Hồi cuối): Khi Mộ Dung Phục bắt Đoàn Chính Thuần về trang, Vương phu nhân trong cơn ghen tuông và đau khổ đã tiết lộ thân thế thực sự của Ngữ Yên. Bà vừa khóc vừa mắng Đoàn Chính Thuần, đồng thời đá vào Đoàn Dự (lúc đó đang bị trói) và hét lên: "Ngọc Yến... Ngọc Yến chính là cốt huyết của ngươi đó". Hành động này cho thấy bà coi con gái vừa là báu vật, vừa là bằng chứng sống cho mối tình oan trái, và bà sẵn sàng dùng sự thật đó để đay nghiến người tình cũ.

Phân tích tâm lý và Quan điểm nhân vật

* Lý Thanh La: Người mẹ bị tổn thương hoá thành cai ngụcTâm lý phóng chiếu: 

Lý Thanh La nhìn thấy hình bóng của chính mình ngày xưa ở Vương Ngữ Yên: xinh đẹp, si tình và ngây thơ. Vì bà đã bị Đoàn Chính Thuần bỏ rơi, bà sợ con gái cũng sẽ bị đàn ông lừa gạt. Bà nói: "Ta muốn con thành người tử tế. Trên đời hạng lưu manh rất nhiều... Con còn nhỏ tuổi lại là phận gái, không cho thấy mặt bọn chúng hay hơn".

Sự chiếm hữu và ích kỷ: Bà không quan tâm đến cảm xúc của con. Bà ép buộc, đe dọa và dùng bạo lực tinh thần. Bà cấm Ngữ Yên yêu Mộ Dung Phục không chỉ vì ghét nhà Mộ Dung, mà còn vì sợ mất đi quyền kiểm soát đối với con gái.

Mâu thuẫn nội tâm: Bà căm ghét Đoàn Chính Thuần nhưng vẫn trồng đầy hoa trà (loài hoa biểu tượng của Đại Lý) và đặt tên nơi ở là Mạn Đà Sơn Trang. Bà cấm con yêu đương nhưng chính bà lại không dứt được tình cũ.

* Vương Ngữ Yên: Nạn nhân của sự bao bọc thái quá

Sự ngây thơ và thiếu kỹ năng sống: Do bị mẹ giam lỏng, Ngữ Yên có kiến thức võ học uyên bác (lý thuyết) nhưng hoàn toàn mù tịt về nhân tình thế thái. Nàng không biết nói dối, không biết cách ứng biến khi gặp nguy hiểm.

Nỗi sợ hãi thường trực: Hình ảnh người mẹ trong mắt Ngữ Yên gắn liền với quyền uy và sự trừng phạt. Nàng luôn nơm nớp lo sợ làm phật ý mẹ.

Sự phản kháng ngầm: Dù sợ mẹ, tình yêu dành cho biểu ca Mộ Dung Phục là động lực duy nhất khiến nàng dám làm trái lời mẹ (đọc trộm sách võ công, lén lút gặp gỡ, và cuối cùng là bỏ trốn).

Đánh giá và Bình luận

Sự thất bại trong giáo dục: Cách giáo dục của Lý Thanh La là một thất bại điển hình. Sự cấm đoán cực đoan không bảo vệ được Vương Ngữ Yên mà trái lại, biến nàng thành một cô gái yếu đuối, dễ bị tổn thương khi bước ra đời thực. Nếu không có Đoàn Dự che chở, Ngữ Yên khó lòng sống sót trong giang hồ hiểm ác.

Vòng lặp của bi kịch: Lý Thanh La là nạn nhân của bi kịch gia đình (cha mẹ là Vô Nhai Tử và Lý Thu Thủy mâu thuẫn, bỏ rơi con cái). Bà lớn lên thiếu tình thương và lặp lại bi kịch đó bằng cách yêu sai cách. Bà biến tình yêu thương con thành sự kiểm soát nghẹt thở.

Tính cách nhân vật: Lý Thanh La hiện lên là một người phụ nữ tàn độc, hẹp hòi (giết người làm phân bón), nhưng cũng rất đáng thương vì sự cô đơn và nỗi hận tình. Vương Ngữ Yên thì hiện lên như một đóa hoa trong lồng kính, đẹp nhưng thiếu sức sống thực tế, sự "ngốc nghếch" của nàng phần lớn là sản phẩm từ sự nuôi dạy của mẹ.

Kết luận

Quan hệ giữa Lý Thanh La và Vương Ngữ Yên trong Thiên Long Bát Bộ không phải là tình mẫu tử ấm áp mà là sự giam cầm nhân danh tình thương. Lý Thanh La, vì nỗi đau cá nhân, đã tước đoạt tự do và sự trưởng thành của con gái. Sự nghiêm khắc của bà đã đẩy Vương Ngữ Yên vào con đường bỏ trốn, lao vào những nguy hiểm giang hồ mà nàng không hề được trang bị kỹ năng để đối mặt. 

Cuối cùng, bi kịch của người mẹ (chết vì tình) và sự bơ vơ của người con là hệ quả tất yếu của một mối quan hệ xây dựng trên sự áp đặt và thiếu thấu hiểu.

........


 

Phả hệ Đoàn Chính Thuần




Phả hệ Tiêu Dao phái
---------------------

Bài liên quan:

No comments:

Post a Comment