Vợ chồng Đỗ Bách Đương và Dịch Tam Nương có mối thù bị giết con, họ giả làm nông phu sống trong căn nhà dưới chân núi Thiếu Thất để dò ngóng tin tức kẻ thù là Kim mao sư vương Tạ Tốn. Vì lòng nhân ái, họ đã cho cặp đôi Trương Vô Kỵ - Triệu Mẫn ở nhờ trong nhà. Không ngờ rằng chính điều đó đã khiến cả hai phải chết thảm bởi một pho chưởng để lại dấu vết đặc trưng. Hung thủ là ai? Cái chết của họ là một bản cáo trạng xót xa về vòng lặp thù hận tàn nhẫn chốn võ lâm.
Cho ở nhờ vì "Hồi ta còn trẻ cũng có tính phong lưu"
* Lớp vỏ bọc của đôi vợ chồng nông phu hiếu khách
Hành trình của vợ chồng họ Đỗ gắn liền với chuyến thâm nhập chùa Thiếu Lâm của Trương Vô Kỵ và Triệu Mẫn. Để tránh tai mắt, Trương - Triệu giả làm một đôi vợ chồng trẻ trốn nhà đi dạt đến chân núi Thiếu Thất và xin tá túc tại một ngôi nhà tranh. Tại đây, họ gặp một ông lão nhà quê tưới rau làm như điếc câm không nghe thấy gì, và một bà lão tóc trắng như bông, hiếu khách bước ra đón.
Khi Triệu Mẫn bịa ra câu chuyện tình yêu tư bôn, bỏ nhà theo trai vì cha mẹ cấm cản, Dịch Tam Nương không những không chê trách mà còn bật cười ha hả, đầy vẻ thông cảm: "Hồi ta còn trẻ cũng có tính phong lưu. Cháu yên tâm, để ta nhường phòng cho đôi vợ chồng son. Nơi đây vắng vẻ xa xôi, người nhà cháu không thể nào tìm thấy đâu, mà dẫu có ai làm khó cô cậu thì bà bà cũng đâu có tụ thủ bàng quan".
* Thân phận thật và võ công kỳ dị
Thế nhưng, ban đêm, khi "Thanh Hải tam kiếm" của Ngọc Chân Quan tìm đến tận cửa đòi mạng, lớp vỏ bọc nông phu lập tức bị phá vỡ. Đỗ Bách Đương và Dịch Tam Nương hiện nguyên hình là những cao thủ giang hồ lão luyện. Trương Vô Kỵ núp trong nhà đã được chứng kiến một môn võ công phối hợp phu thê tuyệt diệu: "Hai vợ chồng dựa lưng vào nhau, bốn cánh tay lấp loáng, mười hai thanh đoản đao đổi qua đổi lại múa may, hai người không phải chỉ tay nọ đổi cho tay kia, mà đao của Đỗ Bách Đương cũng đổi qua tay của Dịch Tam Nương, đao của Dịch Tam Nương cũng đổi qua tay của Đỗ Bách Đương nhưng không thanh đao nào tuột tay ra ngoài, như hư như thực chạy qua chạy lại".
* Mối huyết hải thâm cừu với Kim Mao Sư Vương
Mục đích thực sự khiến hai vợ chồng lặn lội đến tận Thiếu Lâm được hé lộ qua cuộc thương lượng với Mã Pháp Thông. Họ không màng đến báu vật Đồ Long Đao, điều duy nhất họ muốn là mạng của Tạ Tốn. Sự thật tàn khốc là đứa con duy nhất của họ đã bị Tạ Tốn lạm sát. Để chuẩn bị cho ngày báo thù, Đỗ Bách Đương thậm chí đã tự chọc thủng màng nhĩ của mình từ 5 năm trước để vô hiệu hóa tuyệt kỹ Sư Tử Hống của kẻ thù. Dịch Tam Nương nghẹn ngào thốt lên lời thề rớm máu: "Từ khi đứa con ta chết đi rồi, hai người chúng tôi đâu còn ham gì sống nữa. Đắc tội với Thiếu Lâm cũng thế, đắc tội với Võ Đương cũng vậy, dẫu có băm vằm trăm nghìn vết đao thì cũng đâu có gì đáng nói đâu?".
* Tình mẫu tử trỗi dậy và cái kết bi thảm
Hôm sau, để giúp Trương Vô Kỵ (lúc này xưng là A Ngưu) lẻn vào Thiếu Lâm, họ dắt chàng đi bán củi. Dọc đường, Dịch Tam Nương lấy khăn lau mồ hôi cho chàng và ân cần hỏi han. Khi Trương Vô Kỵ buột miệng gọi một tiếng "mẹ", bà đã rơi nước mắt: "Dịch Tam Nương thấy chàng gọi mình là mẹ, nước mắt rơi lã chã, liền giả vờ lấy khăn lau mồ hôi nhưng thực ra là để chùi nước mắt".
Thế nhưng, số phận thật trớ trêu. Họ rèn luyện khổ cực 5 năm, đánh đổi cả thính giác của người chồng để tìm Tạ Tốn, nhưng lại không bao giờ gặp được kẻ thù. Trong một đêm mưa bão, khi Trương Vô Kỵ và Triệu Mẫn quay lại túp lều, họ bàng hoàng phát hiện hai vợ chồng đã chết thảm.
Trương Vô Kỵ kiểm tra thi thể và nhận ra: "Hai cái xác vợ chồng họ Đỗ, thấy trên ngực mấy rẻ xương sườn gãy thành từng đoạn, ngay cả gân cốt sau lưng cũng nát bấy, quả đã bị chết vì một loại chưởng lực cực kỳ âm độc, cực kỳ ghê gớm". Trương Vô Kỵ sau đó đã tự tay đào huyệt chôn cất hai ông bà.
Nạn nhân đáng thương của chuỗi ân oán giang hồ
Vợ chồng Đỗ Bách Đương - Dịch Tam Nương là hình ảnh phản chiếu sự tàn khốc của luật nhân quả chốn võ lâm. Tạ Tốn vì mối hận bị sư phụ Thành Côn diệt môn mà hóa điên, tàn sát vô số nhân sĩ võ lâm để ép Thành Côn lộ diện. Và hậu quả là, ông đã gieo rắc nỗi đau diệt môn đó lên đầu những người vô tội khác, như vợ chồng họ Đỗ.
Họ vốn không phải là kẻ ác. Họ là những người trọng tình trọng nghĩa, sẵn sàng cưu mang "đôi tình nhân trẻ" bỏ trốn, thích phong lưu và thấu hiểu lẽ đời. Việc Đỗ Bách Đương tự đâm thủng lỗ tai mình cho thấy một ý chí phục thù kiên cường đến mức cực đoan, một sự tàn nhẫn với chính bản thân xuất phát từ tột cùng của nỗi đau mất con. Bi kịch lớn nhất của họ là chết dưới một chưởng lực âm độc (rất có thể là của Thành Côn hoặc đồng đảng) trước khi kịp nhìn thấy mặt Tạ Tốn. Họ kẹt trong một trò chơi quyền lực và thù hận mà chính họ cũng chỉ là những quân cờ nhỏ bé.
* Giọt nước mắt của tình mẫu tử vượt lên trên thù hận
Điểm sáng xúc động nhất trong câu chuyện của hai người chính là khoảnh khắc Dịch Tam Nương lau mồ hôi cho "A Ngưu". Dù mang trong lòng khối hận thù ngùn ngụt, bản năng của một người mẹ mất con vẫn luôn rỉ máu trong tim Dịch Tam Nương. Khi nhìn thấy một chàng trai trạc tuổi con mình ngoan ngoãn gọi một tiếng "mẹ", sự lạnh lùng của một nữ hiệp giang hồ lập tức sụp đổ, nhường chỗ cho những giọt nước mắt yếu đuối đời thường.
* Một tình huống trớ trêu mang thông điệp nhân văn:
Dịch Tam Nương đang dồn hết tình thương mẫu tử và sự che chở cho Trương Vô Kỵ - người con trai nuôi yêu quý nhất của Tạ Tốn, kẻ thù không đội trời chung của bà. Trương Vô Kỵ, kẻ đang mang sứ mệnh giải cứu Tạ Tốn, lại nhận được hơi ấm gia đình từ chính những người muốn lấy mạng nghĩa phụ mình. Mối quan hệ chớp nhoáng này chứng minh rằng, ẩn sâu dưới lớp vỏ ân oán đẫm máu của giang hồ, bản ngã thiện lương và tình người vẫn luôn tồn tại.
Cảm nhận chung
Cái chết của vợ chồng Dịch Tam Nương để lại một khoảng lặng đầy day dứt. Sự ra đi của họ khiến chính Trương Vô Kỵ phải tự vấn về tội nghiệt của nghĩa phụ mình: “Năm xưa nghĩa phụ bị Thành Côn làm hại, bao nhiêu oán hờn trút lên những người vô tội. Hai vợ chồng họ Đỗ này xem ra không phải là người xấu, chỉ vì lòng thương đứa con yêu chết thảm, cho nên rắp tâm giết nghĩa phụ để báo cừu. Mối thù này nếu bảo cố gắng hòa giải thì thật không thể nào được”.
Câu chuyện về hai vợ chồng họ Đỗ không chỉ làm phong phú thêm hệ thống nhân vật của tác phẩm, mà còn là một nét chấm phá sâu sắc làm nổi bật triết lý Phật giáo trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký: Oan oan tương báo biết bao giờ mới dứt. Nỗi đau của Dịch Tam Nương giải thích vì sao ở cuối truyện, Tạ Tốn buộc phải tự phế võ công, cam tâm chịu để mọi người nhổ nước bọt, đánh đập để chuộc lại lỗi lầm. Bởi chỉ có sự sám hối tột cùng và lòng từ bi mới có thể siêu độ cho những linh hồn oan khuất, chất chứa hận thù đau đớn như vợ chồng Dịch Tam Nương.
...
Mối thù phải trả vì thương con!
Trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, nếu Tạ Tốn là đại diện cho một nạn nhân bị thù hận biến thành ác ma, thì vợ chồng Đỗ Bách Đương và Dịch Tam Nương lại là nạn nhân của chính con ác ma đó. Nỗi đau mất đi đứa con duy nhất đã tước đoạt toàn bộ lẽ sống của họ, biến hai ông bà lão trở thành những cỗ máy báo thù với những sự chuẩn bị tàn khốc, cực đoan đến mức ám ảnh.
Nỗi đau mất con và ý chí báo thù cực đoan
Sự thù hận của vợ chồng họ Đỗ không xuất phát từ lòng tham đoạt bảo đao như bao kẻ khác trên giang hồ. Dịch Tam Nương đã khẳng định rõ ràng với nhóm Thanh Hải tam kiếm: "Vợ chồng tôi chỉ mong báo thù, dẫu có phải bỏ mạng cũng cam lòng, thanh đao Đồ Long không có ý tơ hào.".
Động cơ duy nhất của họ là trả thù cho máu mủ ruột rà. Đứa con duy nhất của họ vốn vô tội nhưng lại trở thành vật tế thần trong những cơn điên loạn sát nhân của Tạ Tốn. Cú sốc mất con đã giết chết tâm hồn của hai vợ chồng, khiến Dịch Tam Nương phải thốt lên những lời rớm máu: "từ khi đứa con ta chết đi rồi, hai người chúng tôi đâu còn ham gì sống nữa. Đắc tội với Thiếu Lâm cũng thế, đắc tội với Võ Đương cũng vậy, dẫu có băm vằm trăm nghìn vết đao thì cũng đâu có gì đáng nói đâu?".
Họ từ chối việc mượn tay mượn tay phái Thiếu Lâm để giết Tạ Tốn, bất chấp nguy hiểm xâm nhập vào ngôi chùa phòng bị nghiêm ngặt bậc nhất võ lâm, bởi với họ, "báo phục mối thù to như thế đâu lẽ nào lại phải mượn tay người khác hay sao?". Họ muốn tự tay đâm kẻ thù, dẫu kết cục là "đồng qui ư tận" (cùng chết chung) với ác tặc.
Sự chuẩn bị tàn khốc và dị biệt
Để đối phó với một đại cao thủ như Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn, vợ chồng họ Đỗ đã dành ra ít nhất 5 năm ròng rã để chuẩn bị, đánh đổi bằng cả máu thịt và giác quan của mình:
* Tự chọc thủng màng nhĩ để phế Sư Tử Hống:
Mọi người đều biết tuyệt kỹ đáng sợ nhất của Tạ Tốn là mượn nội lực phát ra Sư Tử Hống để làm điên dại, vỡ tai đối thủ. Để phá giải chiêu này, Đỗ Bách Đương đã chọn một cách thức cực đoan và tàn nhẫn nhất với chính cơ thể mình. Dịch Tam Nương kể lại: "Chuyết phu chọc thủng hai tai là từ năm năm trước rồi.". Bà ta cũng đã có chung một lời thề định sẵn: "Một khi bọn ta mà gặp được tên ác tặc Tạ Tốn rồi, việc đầu tiên của lão bà này là chọc thủng hai tai mình.".
* Sáng tạo môn võ công hợp bích công thủ toàn diện:
Biết nội lực không bằng kẻ địch, hai ông bà dùng đoản đao (dài chưa đầy nửa thước) để áp sát. Sự phối hợp của họ đạt mức xuất thần: "Mười hai thanh đoản đao trong tay họ đổi qua đổi lại, dưới ánh trăng tạo thành ba vòng hào quang, quấn chung quanh người, thủ hộ cực kỳ nghiêm mật.". Lối đánh này phân công cực kỳ rõ ràng: "người tấn công cứ việc tấn công, người phòng thủ cứ việc phòng thủ, không phải đảm trách cả hai bề.". Đây là kết quả của những năm tháng đau khổ tột cùng, hai vợ chồng phải luyện tập sát cánh bên nhau, giao phó hoàn toàn sinh mạng cho người kia.
* Giao tiếp qua xúc giác:
Khi Đỗ Bách Đương đã điếc, họ giao tiếp bằng cách **"đưa ngón tay viết lên lòng bàn tay" đối phương. Sự im lặng giữa hai vợ chồng trong suốt 5 năm là sự im lặng của sự nén nhịn tận cùng chờ ngày bùng nổ.
Bình luận và cảm nhận
Sự xuất hiện của vợ chồng họ Đỗ mang lại một dư vị vô cùng xót xa và day dứt:
* Thứ nhất, bản chất thiện lương bị vùi lấp bởi bi kịch.
Dẫu mang trong lòng ngùn ngụt lửa hận, bản năng người mẹ trong Dịch Tam Nương chưa từng tắt lụi. Khi bà cải trang làm nông phu, thấy Trương Vô Kỵ vất vả gánh củi, bà ân cần lấy khăn lau mồ hôi. Và khi chàng thiếu niên cất tiếng gọi "mẹ", lớp vỏ bọc lạnh lùng sụp đổ hoàn toàn: "Dịch Tam Nương thấy chàng gọi mình là mẹ, nước mắt rơi lã chã, liền giả vờ lấy khăn lau mồ hôi nhưng thực ra là để chùi nước mắt". Kim Dung đã tạo ra một nghịch lý rơi nước mắt: Một người mẹ mất con đang khát khao được ban phát tình mẫu tử, lại đang yêu thương và bảo bọc chính người con nuôi (Trương Vô Kỵ) của kẻ thù đã giết con mình.
* Thứ hai, góc nhìn chân thực về luật nhân quả.
Vợ chồng họ Đỗ là chiếc gương phản chiếu trần trụi nhất tội ác của Tạ Tốn. Chính Trương Vô Kỵ khi ẩn núp nghe lén những lời oán hận của họ cũng phải rùng mình tự nhủ: "Năm xưa nghĩa phụ bị Thành Côn làm hại, bao nhiêu oán hờn trút lên những người vô tội. Hai vợ chồng họ Đỗ này xem ra không phải là người xấu, chỉ vì lòng thương đứa con yêu chết thảm, cho nên rắp tâm giết nghĩa phụ để báo cừu. Mối thù này nếu bảo cố gắng hòa giải thì thật không thể nào được.". Lời thú nhận này của Vô Kỵ cho thấy, tình thâm không thể xóa nhòa tội ác. Tạ Tốn gieo nhân nào gặt quả nấy, nỗi oan khuất của gia đình ông không biện minh được cho việc ông hủy hoại gia đình người khác.
Kết luận
Kế hoạch báo thù của vợ chồng Đỗ Bách Đương và Dịch Tam Nương là một biểu tượng bi tráng cho những thân phận yếu thế bị cuốn vào vòng xoáy cừu hận của giang hồ. Quyết định tự phế thính giác của họ cho thấy sức mạnh khủng khiếp của tình mẫu tử, phụ tử. Sự bi kịch của họ nhắc nhở người đọc một chân lý nhức nhối: Bạo lực chỉ sinh ra bạo lực, và kẻ bị tổn thương lại tiếp tục biến những người vô tội khác thành một phiên bản đứt ruột gan giống hệt mình. Tình cảnh của hai vợ chồng già này khiến độc giả dẫu có yêu mến Tạ Tốn đến mấy cũng không thể ngăn được sự xót thương và nỗi phẫn uất thay cho những nạn nhân vô danh của chốn võ lâm.
....
Ai là hung thủ?
Kẻ thủ ác tàn độc trong đêm
Sau khi cứu được Triệu Mẫn khỏi sự truy sát của nhóm Võ Đang tứ hiệp và trốn chạy, Trương Vô Kỵ cùng Triệu Mẫn quay trở lại túp lều tranh của vợ chồng họ Đỗ để tá túc.
Vừa đẩy cửa bước vào, Trương Vô Kỵ lập tức ngửi thấy mùi máu tanh. Trong đêm tối, chàng bị một kẻ nấp sẵn tấn công chớp nhoáng. Kẻ địch ra tay cực kỳ tàn độc, nhắm vào việc móc mắt chàng, nhưng Trương Vô Kỵ phản xạ kịp thời gạt được. Chàng nhận ra chi tiết cực kỳ quan trọng về kẻ tập kích: "bàn tay nắm được nhẵn nhụi mềm mại, chính là tay một người đàn bà".
Sau khi phóng dao trúng vai Trương Vô Kỵ, người đàn bà bí ẩn đó lướt ra ngoài, "múa chưởng đánh thẳng vào mặt Triệu Mẫn". Nhờ Trương Vô Kỵ tung chưởng đỡ kịp, kẻ đó mới mượn sức nhảy ra ngoài trốn mất trong đêm tối.
Khi thắp đèn lên, Trương Triệu hai người bàng hoàng phát hiện Đỗ Bách Đương và Dịch Tam Nương đã nằm chết ở góc nhà. Triệu Mẫn kinh hãi nói: "Lúc em đi ra, hai người này vẫn còn khỏe mạnh bình thường mà.". Trương Vô Kỵ kiểm tra thi thể thì phát hiện ra sự tàn khốc của ngọn đòn: "Hai cái xác vợ chồng họ Đỗ, thấy trên ngực mấy rẻ xương sườn gãy thành từng đoạn, ngay cả gân cốt sau lưng cũng nát bấy, quả đã bị chết vì một loại chưởng lực cực kỳ âm độc, cực kỳ ghê gớm".
Chu Chỉ Nhược chính là hung thủ và "cái chết thay" cho Triệu Mẫn
Dù kẻ sát nhân giấu mặt trong bóng tối, nhưng mọi suy luận logic và diễn biến tâm lý nhân vật sau đó đều chỉ đích danh Chu Chỉ Nhược chính là hung thủ máu lạnh đã tàn sát vợ chồng họ Đỗ.
* Họ đã chết thay cho Triệu Mẫn:
Ngay sau phút kinh hoàng, Triệu Mẫn với trí thông minh tuyệt đỉnh đã lập tức đoán ra mục tiêu thực sự của kẻ sát nhân. Nàng sà vào lòng Vô Kỵ khóc nức nở và khẳng định: "Người đó muốn giết em nên ra tay giết vợ chồng họ Đỗ trước, núp ở đây ám toán, nhất định không phải định giết chàng đâu.". Kẻ địch (Chu Chỉ Nhược) đã tìm đến túp lều này để truy sát Triệu Mẫn. Thấy vợ chồng họ Đỗ ở nhà, ả đã giết họ để diệt khẩu và dọn đường, biến túp lều thành nơi mai phục để chờ Triệu Mẫn bước vào là tung đòn chí mạng. Vợ chồng họ Đỗ hoàn toàn là những người chết thay, làm vật lót đường cho mưu đồ giết tình địch của tân chưởng môn phái Nga Mi.
* Nhận định hung thủ là Chu Chỉ Nhược:
Về sau, khi chứng kiến sự biến ảo và tàn độc của Chu Chỉ Nhược, chính Trương Vô Kỵ cũng đã ngầm liên kết lại các dữ kiện và rùng mình nhận ra sự thật. Chàng suy nghĩ: "Đến như hôm vợ chồng Đỗ Bách Đương, Dịch Tam Nương bị sát hại, dường như ... dường như ... sau khi tiếp nhiệm chức vị chưởng môn phái Nga Mi, nàng còn được mật truyền võ công bí cập gì nữa.".
Việc Chu Chỉ Nhược ra tay giết vợ chồng họ Đỗ hoàn toàn khớp với động cơ và thủ đoạn của nàng lúc bấy giờ:
- Động cơ: Triệu Mẫn là người duy nhất nắm rõ mưu đồ ăn cắp đao kiếm và hãm hại Ân Ly của Chu Chỉ Nhược trên hoang đảo. Chu Chỉ Nhược phải lùng giết Triệu Mẫn để bịt đầu mối, đồng thời diệt trừ tận gốc tình địch đang tranh giành Trương Vô Kỵ với mình.
- Thủ đoạn và Võ công: Bàn tay "nhẵn nhụi mềm mại" của người phụ nữ trong đêm, kết hợp với chưởng lực "cực kỳ âm độc, cực kỳ ghê gớm" đánh nát gân cốt người khác [4] chính là dấu ấn của môn võ công Cửu Âm Bạch Cốt Trảo và tà công âm hàn mà Chu Chỉ Nhược vừa lén lút luyện thành từ bí kíp giấu trong Ỷ Thiên Kiếm và Đồ Long Đao.
Cái chết tức tửi, ám ảnh và gây thương tiếc
Cái chết của vợ chồng Dịch Tam Nương để lại trong lòng độc giả một nỗi chua xót và day dứt khôn tả.
* Một kiếp người sống vì thù hận, chết trong oan uổng:
Đỗ Bách Đương và Dịch Tam Nương vốn không phải là ác nhân. Họ là những bậc cha mẹ mất con do sự điên cuồng của Tạ Tốn. Để báo thù, họ đã chịu đựng tột cùng đau đớn, Đỗ Bách Đương thậm chí tự chọc thủng màng nhĩ, biến mình thành người điếc để vô hiệu hóa Sư Tử Hống của Tạ Tốn. Họ ôm mối hận thù suốt 5 năm, chuẩn bị nghênh chiến, nhưng trớ trêu thay, họ lại không được chết oanh liệt dưới tay kẻ thù, mà bị đập chết tức tưởi bởi một cô gái trẻ tuổi vì những ân oán tình thù chẳng hề liên quan đến họ.
* Tấm lòng nhân hậu bị chà đạp:
Điều khiến người ta rơi nước mắt tiếc thương nhất là trước khi chết, vợ chồng họ Đỗ vẫn giữ được bản tính lương thiện và sự ấm áp của tình người. Dịch Tam Nương đã vui vẻ cưu mang Trương Vô Kỵ và Triệu Mẫn vì tưởng họ là đôi tình nhân trẻ bỏ nhà đi trốn. Hơn thế nữa, tình mẫu tử của bà vẫn đong đầy khi lấy khăn lau mồ hôi cho Vô Kỵ, và rơi nước mắt khi nghe chàng gọi một tiếng "mẹ".
Họ bị giết ngay trong chính ngôi nhà của mình, bởi một kẻ khoác áo "danh môn chính phái". Cái chết của họ lột tả sự tàn nhẫn tột cùng của vòng xoáy giang hồ: Nơi những mưu đồ ích kỷ, sự ghen tuông hẹp hòi của một cá nhân (Chu Chỉ Nhược) có thể dễ dàng tước đoạt sinh mạng của những người dân bé nhỏ vô tội. Nấm mồ của vợ chồng họ Đỗ do Trương Vô Kỵ tự tay đào cất [9] không chỉ vùi lấp đi hai số phận bi thương, mà còn là bản cáo trạng tố cáo sự tha hóa và suy đồi đạo đức đáng sợ của Chu Chỉ Nhược trên con đường đoạt quyền và giữ đoạt tình yêu.
....
Bài liên quan:
- Triệu Mẫn, Chu Chỉ Nhược – ai độc ác hơn?
- Hoàng y mỹ nữ là con gái của Tiểu Long Nữ?
- Chu Chỉ Nhược thất bại thảm hại vì đặt Nga My phái lên trên tự do và tình cảm cá nhân
- Chu Chỉ Nhược nhận chỉ thị quyến rũ Trương Vô Kỵ và bí mật về Ỷ thiên kiếm Đồ long đao
- Tình yêu đơn phương và thầm lặng của Trương Tam Phong dành cho Quách Tương
- Vì sao Diệt Tuyệt Sư Thái ép Chu Chỉ Nhược nhậm chức chưởng môn Nga My đời thứ tư?
- Vì sao Võ Đang có quy củ môn nhân không được giao đấu với phái Nga My
No comments:
Post a Comment