Sunday, October 6, 2013

Lệnh Hồ Xung



Lệnh Hồ Xung là một trong những nhân vật hiệp khách lãng mạn và chân thực nhất của Kim Dung

Bạch Y Ngũ Bút

Lệnh Hồ Xung là một trong những nhân vật hiệp khách lãng mạn và chân thực nhất của Kim Dung, được nói đến trong tác phẩm Tiếu ngạo giang hồ. Không hoàn hảo, ham rượu, lụy tình, nhưng chính những khiếm khuyết đó cùng với tấm lòng nhân hậu, trọng nghĩa khí và khát vọng tự do đã khiến chàng trở thành một hình tượng bất hủ. 


Nguồn gốc thân thế và Ngoại hình

Thân thế: Lệnh Hồ Xung là một đứa trẻ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, được vợ chồng chưởng môn phái Hoa Sơn là Nhạc Bất Quần và Ninh Trung Tắc thu nhận làm đệ tử và nuôi dưỡng đến khôn lớn,. Chàng là đại đệ tử (thủ đồ) của phái Hoa Sơn, được sư phụ và sư nương coi như con đẻ,.

Ngoại hình: Chàng được miêu tả là một chàng trai "phong lưu, anh tuấn", dáng vẻ tiêu sái. Tuy nhiên, do trải qua nhiều biến cố và bị thương tật hành hạ, có những lúc sắc mặt chàng lợt lạt, ốm yếu, không có huyết sắc,. Khi hóa trang, chàng có thể biến thành một vị tướng quân thô lỗ hoặc một gã mặt đầy râu ria xồm xoàm hào hùng,.

Tính cách và Sở thích

Tính cách:Phóng khoáng, tự do: Lệnh Hồ Xung bản tính lãng mạn, không câu nệ tiểu tiết, ghét sự gò bó và những kẻ làm bộ làm tịch,. Chàng thường tự giễu mình là "lãng tử vô hạnh".

Trọng tình nghĩa: Đối với sư phụ, sư nương, chàng luôn giữ đạo hiếu, dù bị trục xuất vẫn không oán hận,. Đối với bạn bè, chàng sẵn sàng xả thân, như việc liều mạng cứu Nghi Lâm, hay kết giao với Điền Bá Quang và Hướng Vấn Thiên trong hoạn nạn,.

Thông minh, khẩu khí sắc sảo: Chàng rất nhanh trí, thường dùng lời lẽ trào phúng để chọc tức đối thủ hoặc thoát khỏi tình thế nguy nan (như khi đấu võ mồm với Điền Bá Quang hay Thanh Thành tứ tú),,.

Sở thích: Rượu: Đây là đam mê lớn nhất của Lệnh Hồ Xung. Chàng quý rượu như tính mạng, uống bao nhiêu cũng không say và coi việc uống rượu là một lạc thú lớn ở đời,,.

Âm nhạc: Chàng có khiếu cảm thụ âm nhạc, từng được Lục Trúc ông và Doanh Doanh dạy đàn, và rất thích tấu khúc "Tiếu ngạo giang hồ",.

Võ công

Lệnh Hồ Xung sở hữu một quá trình thăng tiến võ học kỳ lạ và độc nhất vô nhị:

- Hoa Sơn kiếm pháp: Nền tảng ban đầu do Nhạc Bất Quần truyền dạy.

- Độc Cô Cửu Kiếm: Đây là bước ngoặt lớn nhất. Chàng được thái sư thúc tổ Phong Thanh Dương truyền thụ trên ngọn núi Sám hối. Tinh hoa của môn này là "Vô chiêu thắng hữu chiêu" (không có chiêu thức để địch thủ phá), chuyên tìm sơ hở của đối phương để chế ngự. Chàng đã dùng nó để đánh bại nhiều cao thủ như Điền Bá Quang, Phong Bất Bình và các nhân vật phái Tung Sơn,,.

- Hấp Tinh Đại Pháp: Chàng vô tình học được môn nội công tà phái này khi bị giam dưới đáy Tây Hồ. Nó giúp chàng hút nội lực của người khác (như Hắc Bạch Tử) để biến thành của mình, nhưng cũng gây ra tai họa do chân khí dị chủng xung đột,.

- Dịch Cân Kinh: Cuối cùng, Phương Chứng đại sư đã truyền thụ môn nội công chính tông này cho chàng (dưới danh nghĩa là khẩu quyết của Phong Thanh Dương) để hóa giải các luồng chân khí dị chủng, cứu mạng chàng.

Môn phái và Danh tiếng

Môn phái: Xuất thân là đại đệ tử phái Hoa Sơn. Sau khi bị Nhạc Bất Quần trục xuất, chàng bất đắc dĩ nhận lời ủy thác của Định Nhàn sư thái để trở thành Chưởng môn phái Hằng Sơn (một nam nhân lãnh đạo bầy ni cô),. Chàng cũng được Nhậm Ngã Hành mời làm Phó giáo chủ Triêu Dương Thần Giáo (Ma giáo) nhưng kiên quyết từ chối,.

Danh tiếng: Trên giang hồ, chàng vừa nổi danh là một thiếu hiệp kiếm thuật như thần (đánh mù mắt 15 cao thủ trong miếu Dược Vương), vừa bị phe chính giáo bôi nhọ là "tên lãng tử", "tiểu tặc" cấu kết với Ma giáo,. Tuy nhiên, chàng được quần hào bàng môn tả đạo tôn sùng như minh chủ.

Chuyện tình cảm nam nữ

Cuộc đời tình cảm của Lệnh Hồ Xung xoay quanh ba người phụ nữ:

* Nhạc Linh San (Tiểu sư muội): Mối tình đầu sâu nặng và đau đớn. Chàng và nàng lớn lên bên nhau, từng cùng luyện "Xung Linh kiếm pháp". Tuy nhiên, nàng đã thay lòng đổi dạ để yêu Lâm Bình Chi, để lại cho chàng nỗi đau khổ tột cùng,,. Dù vậy, chàng vẫn luôn bảo vệ và mong nàng hạnh phúc.

* Nhậm Doanh Doanh (Thánh cô): Người tri kỷ, vợ hiền. Ban đầu chàng kính trọng gọi nàng là "bà bà". Doanh Doanh vì chàng mà hy sinh tính mạng tại chùa Thiếu Lâm, chăm sóc chàng khi bị thương, và dùng tiếng đàn để chữa lành vết thương lòng cho chàng,. Cuối cùng, họ kết thành phu phụ, cùng nhau tấu khúc "Tiếu ngạo giang hồ".

* Nghi Lâm: Vị tiểu ni cô phái Hằng Sơn yêu đơn phương Lệnh Hồ Xung. Nàng luôn cầu nguyện Bồ Tát cho chàng được bình an và hạnh phúc, một mối tình câm lặng và cao thượng,.

Những tình tiết quan trọng, thú vị

Bị phạt trên núi Sám hối: Nơi chàng gặp Phong Thanh Dương, học Độc Cô Cửu Kiếm và phát hiện các bí kíp phá giải võ công Ngũ Nhạc phái khắc trên vách đá,.

Bị giam dưới đáy Tây Hồ: Chàng bị Hướng Vấn Thiên dùng làm thế thân cho Nhậm Ngã Hành, bị giam cầm tăm tối nhưng nhờ đó học được Hấp Tinh Đại Pháp,.

Đại náo chùa Thiếu Lâm: Chàng dẫn đầu quần hào lên chùa cứu Doanh Doanh, đấu trí và đấu lực với các cao tăng và Nhạc Bất Quần.

Tiếp nhiệm chưởng môn Hằng Sơn: Cảnh một nam nhân tóc dài dẫn đầu một đám ni cô đi lại trên giang hồ là tình tiết vừa bi tráng vừa hài hước, phá vỡ mọi quy củ võ lâm.

Trận đấu trên Phong Thiền Đài: Chàng cố tình nhường nhịn Nhạc Bất Quần và bị sư phụ dùng Tịch Tà Kiếm Pháp đâm trọng thương.

Đánh giá và Bình luận

Biểu tượng của Tự do: Lệnh Hồ Xung đại diện cho tinh thần "Tiếu ngạo" – cười nhạo vào những quy tắc cứng nhắc và thói đạo đức giả. Chàng không màng danh lợi (từ chối làm Phó giáo chủ Ma giáo, từ chối làm đệ tử Thiếu Lâm để học Dịch Cân Kinh),.

Nạn nhân của tranh đoạt quyền lực: Cuộc đời chàng bi thảm do bị cuốn vào âm mưu của Nhạc Bất Quần (người thầy "Ngụy quân tử") và Tả Lãnh Thiền. Chàng bị lợi dụng, bị hiểu lầm là kẻ trộm Tịch Tà Kiếm Phổ, nhưng vẫn giữ được bản tâm lương thiện.

Sự đối lập Chính - Tà: Qua nhân vật này, tác giả xóa nhòa ranh giới Chính - Tà. Những kẻ danh môn chính phái (như Nhạc Bất Quần) lại tàn độc hơn cả Ma giáo, trong khi những kẻ bị coi là tà đạo (như Điền Bá Quang, Hướng Vấn Thiên) lại trọng tình nghĩa với chàng,.

Kết luận

Lệnh Hồ Xung là một trong những nhân vật hiệp khách lãng mạn và chân thực nhất của Kim Dung. Không hoàn hảo, ham rượu, lụy tình, nhưng chính những khiếm khuyết đó cùng với tấm lòng nhân hậu, trọng nghĩa khí và khát vọng tự do đã khiến chàng trở thành một hình tượng bất hủ. Kết thúc viên mãn cùng Nhậm Doanh Doanh quy ẩn giang hồ là phần thưởng xứng đáng cho một con người đã nếm trải đủ vinh nhục và đắng cay của thế thái nhân tình.
....


Lệnh Hồ Xung và Dịch Cân Kinh: Từ Sự Cự Tuyệt Khí Khái Đến Lời Nói Dối Từ Bi

Trong "Tiếu ngạo giang hồ", việc Lệnh Hồ Xung học được Dịch Cân Kinh không chỉ là bước ngoặt cứu mạng chàng khỏi cái chết do nội thương mà còn là một câu chuyện cảm động về tình người, sự linh hoạt trong đạo lý và tấm lòng bao dung của bậc cao tăng.

Bối cảnh: Tuyệt lộ của nội thương

Lệnh Hồ Xung mang trong mình 8 luồng chân khí dị chủng (do Đào Cốc Lục Tiên và Bất Giới hòa thượng truyền vào để trị thương nhưng làm sai cách), lại vô tình học Hấp Tinh Đại Pháp hút thêm nội lực của Hắc Bạch Tử và nhiều cao thủ khác. Các luồng khí này xung đột, cắn xé tạng phủ khiến chàng đau đớn sống dở chết dở. Thần y Bình Nhất Chỉ bó tay chịu chết, Nhậm Ngã Hành thì ép chàng gia nhập Ma giáo mới chịu cứu.

Diễn tiến sự việc

* Giai đoạn 1: Lời đề nghị tại Thiếu Lâm và sự cự tuyệt

Khi Lệnh Hồ Xung hôn mê tại chùa Thiếu Lâm, Phương Chứng đại sư đã dùng nội công thâm hậu tạm thời trấn áp thương thế cho chàng. Khi chàng tỉnh lại, Phương Chứng cho biết chỉ có Dịch Cân Kinh – môn nội công tối thượng của Thiếu Lâm – mới có thể hóa giải các luồng chân khí dị chủng, cứu mạng chàng.Điều kiện: Vì quy định ngàn đời "Dịch Cân Kinh không truyền cho người ngoài", Phương Chứng yêu cầu Lệnh Hồ Xung phải quy y, trở thành đệ tử tục gia của phái Thiếu Lâm (đổi tên là Lệnh Hồ Quốc Xung).

Biến cố: Đúng lúc đó, Nhạc Bất Quần gửi thư đến Thiếu Lâm tuyên bố trục xuất Lệnh Hồ Xung khỏi phái Hoa Sơn.

Quyết định của Lệnh Hồ Xung: Dù bị sư phụ ruồng bỏ và mạng sống "ngàn cân treo sợi tóc", Lệnh Hồ Xung với bản tính quật cường, trọng tình nghĩa đã từ chối. Chàng không muốn mang tiếng tham sống sợ chết, phản bội sư môn cũ để đầu quân phái khác. Chàng lạy tạ Phương Chứng rồi bỏ đi.

* Giai đoạn 2: "Cú lừa" tại núi Hằng Sơn

Sau khi Lệnh Hồ Xung trở thành chưởng môn phái Hằng Sơn, Triều Dương Thần Giáo đe dọa tấn công. Phương Chứng đại sư và Xung Hư đạo trưởng lên núi hỗ trợ. Tại đây, thấy Lệnh Hồ Xung lại phát bệnh đau đớn, Phương Chứng đã dùng một kế sách khéo léo:Mượn danh Phong Thanh Dương: Phương Chứng nói dối rằng Phong Thanh Dương (thái sư thúc tổ của Lệnh Hồ Xung) đã nhờ Đào Cốc Lục Tiên chuyển lời khẩu quyết nội công tâm pháp đến cho ông, nhờ ông truyền lại cho Lệnh Hồ Xung.

Truyền thụ: Vì tin rằng đây là võ công của bản môn (phái Hoa Sơn) do thái sư thúc tổ truyền dạy, Lệnh Hồ Xung vui vẻ chấp nhận. Phương Chứng đọc khẩu quyết, Lệnh Hồ Xung học thuộc lòng và được đại sư giải thích cặn kẽ từng câu từng chữ.

Kết quả: Sau khi luyện tập, Lệnh Hồ Xung thấy các luồng chân khí dị chủng dần được hóa giải, quy tụ vào huyệt Đan Điền, cơn đau giảm hẳn.

* Giai đoạn 3: Sự thật được phơi bày

Mãi đến sau khi Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh thành thân, hai người lên núi Hoa Sơn tìm Phong Thanh Dương không gặp. Lúc này, Doanh Doanh mới tiết lộ sự thật:Môn nội công chàng luyện chính là Dịch Cân Kinh.

Doanh Doanh đã tra hỏi Đào Cốc Lục Tiên và biết họ không hề gặp Phong Thanh Dương (họ thậm chí không thể nhớ nổi khẩu quyết phức tạp như vậy).

Phương Chứng đại sư buộc phải nói dối vì biết tính khí Lệnh Hồ Xung "thà chết chứ không chịu đầu hàng phái khác", nên mượn danh Phong Thanh Dương để chàng chịu luyện tập.

Phân tích tâm lý nhân vật

* Lệnh Hồ Xung - Khí khái và Cố chấp:

Sự từ chối ở Thiếu Lâm cho thấy lòng tự trọng và tình cảm sâu nặng với Hoa Sơn. Dù bị đuổi, chàng vẫn coi mình là người Hoa Sơn, không muốn làm kẻ "hai mang" để cầu sống.

Khi luyện "nội công của Phong Thanh Dương", chàng vô tư và kính cẩn, cho thấy sự tôn sư trọng đạo tuyệt đối. Chàng là người sống vì tình cảm và nguyên tắc hơn là vì lợi ích bản thân.

* Phương Chứng Đại Sư - Trí tuệ và Đại từ đại bi:

Ông là hiện thân của sự linh hoạt trong Phật pháp. Ông hiểu quy tắc "không truyền người ngoài" là chết, nhưng mạng người là sống.

Ông nhìn thấu bản chất tốt đẹp của Lệnh Hồ Xung (dù chàng giao du với tà phái) và trân trọng tài năng của chàng.

Việc ông nói dối ("vọng ngữ" - một giới cấm của nhà Phật) để cứu người thể hiện một cảnh giới cao của lòng từ bi: phá chấp để đạt được mục đích thiện lương cao cả nhất.

* Nhậm Doanh Doanh - Tinh tế và Thấu hiểu:

Nàng sớm phát hiện ra sự thật (qua sự mâu thuẫn của Đào Cốc Lục Tiên) nhưng im lặng. Nàng hiểu nếu nói sớm, với tính khí "khinh khỉnh" của Lệnh Hồ Xung, chàng sẽ bỏ dở việc luyện công. Sự im lặng của nàng chính là sự bảo vệ tốt nhất cho người yêu.

Ý nghĩa của sự kiện

Giải quyết mâu thuẫn nội tại: Dịch Cân Kinh là giải pháp duy nhất cho vấn đề Hấp Tinh Đại Pháp. Nếu Hấp Tinh là tà pháp cưỡng ép, hút lấy của người khác gây ra hỗn loạn, thì Dịch Cân Kinh là chính pháp giúp điều hòa, dung nạp và kiểm soát, tượng trưng cho việc cái Thiện cảm hóa cái Ác, sự trật tự thay thế hỗn mang.

Xóa nhòa ranh giới Chính - Tà cứng nhắc: Một đại sư đứng đầu Chính giáo lại nói dối, một lãng tử bị coi là cấu kết tà giáo lại được truyền thần công. Hành động này khẳng định chân lý: Chính nghĩa nằm ở tâm người và mục đích hành động, chứ không nằm ở xuất thân hay quy tắc giáo điều.

Bình luận và Đánh giá

Việc truyền thụ Dịch Cân Kinh là một trong những tình tiết nhân văn nhất tác phẩm. Kim Dung đã xây dựng một tình huống "tiến thoái lưỡng nan" cho Lệnh Hồ Xung (chết hoặc mất khí tiết) và để Phương Chứng đại sư giải quyết nó bằng một cách không ai ngờ tới.

* Về Phương Chứng: Ông không chỉ cứu mạng Lệnh Hồ Xung mà còn cứu cả một nhân tài cho võ lâm, gián tiếp ngăn chặn âm mưu của Tả Lãnh Thiền và Nhạc Bất Quần. Hành động của ông cao thượng hơn nhiều so với những kẻ luôn miệng nói đạo lý nhưng hành động tàn độc.

* Về Lệnh Hồ Xung: Việc chàng học được Dịch Cân Kinh là phần thưởng xứng đáng ("ở hiền gặp lành") cho một con người trọng tình nghĩa, không tham lam (từng từ chối gia nhập Ma giáo dù được hứa dạy cách hóa giải).

Kết luận

Sự kiện Lệnh Hồ Xung học Dịch Cân Kinh là sự kết tinh của Duyên và Đức. Không có sự cố chấp trượng nghĩa, chàng đã không được Phương Chứng kính trọng. Không có lòng từ bi phá chấp của Phương Chứng, chàng đã chết. Và không có sự thấu hiểu của Doanh Doanh, chàng có thể đã bỏ cuộc giữa chừng. 

Môn thần công này không chỉ chữa lành vết thương thể xác cho Lệnh Hồ Xung mà còn hoàn thiện con người chàng, giúp chàng đủ sức mạnh để tiếp tục con đường "Tiếu ngạo giang hồ", đứng trên những tranh đoạt tầm thường của thế tục.
...........
Bài liên quan:

No comments:

Post a Comment