Thursday, May 8, 2014

Đào Hoa đảo (đảo Đào Hoa)



















Cặp đôi Quách Tĩnh - Hoàng Dung trên đảo Đào Hoa (Anh hùng xạ điêu 2003)

Bạch Y Ngũ Bút

Đảo Đào Hoa không chỉ là một địa danh nổi tiếng trong tiểu thuyết Anh hùng xạ điêu của nhà văn Kim Dung mà còn là một biểu tượng về sự giao thoa giữa vẻ đẹp thoát tục và trí tuệ võ học đỉnh cao. Dưới đây là bài giới thiệu về vùng đất huyền thoại này.


Nguồn gốc, vị trí và chủ nhân

Vị trí: Đảo Đào Hoa nằm ngoài Đông Hải, cách xa đất liền và biệt lập với thế giới bên ngoài. Để đến được đảo, người ta phải đi thuyền vượt biển qua các vùng nguy hiểm như biển Kỳ Đầu.

Chủ nhân: Chủ đảo là Hoàng Dược Sư, một trong "Võ lâm ngũ bá" với ngoại hiệu là Đông Tà. Ông cư ngụ trên đảo cùng con gái duy nhất là Hoàng Dung và một số đầy tớ câm điếc.

Điểm đặc biệt: Đảo được mệnh danh là chốn "thần tiên" hạ giới với phong cảnh tươi đẹp như tranh vẽ. Điểm nổi bật nhất là rừng đào bạt ngàn, nở rộ vào tháng ba mùa xuân, tạo nên một dải lụa hoa trải dài rực rỡ.

Trận pháp và Kiến trúc độc đáo

Sức hấp dẫn và sự đáng sợ của đảo Đào Hoa nằm ở sự bố trí kỳ ảo dựa trên trí tuệ siêu phàm của chủ nhân:Kỳ môn Bát quái: Toàn bộ cây cỏ, đường xá trên đảo đều được Hoàng Dược Sư trồng và sắp xếp theo "Bát trận đồ" của Gia Cát Lượng. Sự biến hóa theo âm dương ngũ hành khiến người không am hiểu thuật số dễ dàng lạc đường, đi vòng quanh mà không thể thoát ra.

Kiến trúc tiêu biểu:Tích Thúy đình: Một ngôi đình làm bằng tre tùng lâu năm, bóng loáng, nằm giữa rừng trúc thanh u.

Thí Kiếm đình: Nơi treo câu đối nổi tiếng bao hàm tinh hoa võ học của đảo chủ: "Hoa đào bóng rụng bay thần kiếm, Biển biếc triều dâng múa ngọc tiêu".

Hầm mộ Phùng thị: Một công trình kiến trúc ngầm tinh xảo, nơi đặt linh cữu của vợ Hoàng Dược Sư, chứa đựng vô số kỳ trân dị bảo và các tác phẩm thư họa quý giá mà ông dày công thu thập.

Môn phái và các nhân vật

Đào Hoa Đảo là một môn phái võ học dị biệt, không theo lề thói chính thống nhưng sở hữu những tuyệt kỹ vô song.Dàn đệ tử đời đầu: Bao gồm Trần Huyền Phong, Mai Siêu Phong, Khúc Linh Phong, Lục Thừa Phong, Vũ Mặc Phong và Phùng Mặc Phong. Sau biến cố "Hắc Phong song sát" phản bội và trộm kinh, các đệ tử còn lại đều bị sư phụ đánh gãy chân và trục xuất khỏi đảo trong cơn thịnh nộ.

Thế hệ tiếp nối: Bao gồm Hoàng Dung (con gái đảo chủ) và sau này có thêm Lục Quán Anh (con trai Lục Thừa Phong) cùng "Cô Ngốc" (con gái Khúc Linh Phong) được nhận vào môn phái.

Hệ thống gia nhân: Những người giúp việc trên đảo đều bị Hoàng Dược Sư chọc điếc và cắt lưỡi để giữ bí mật về đảo và cũng là cách ông thu nhận những kẻ gian ác ngoài giang hồ về để sai khiến theo triết lý "tà" của mình.

Đảo chủ Hoàng Dược Sư - Một kỳ tài dị biệt

Hoàng Dược Sư là linh hồn của đảo Đào Hoa, một nhân vật có chiều sâu nội tâm và tài năng toàn diện nhất trong thế giới Kim Dung:Trí tuệ bác học: Ông là một đa sĩ (polymath) thực thụ, tinh thông mọi lĩnh vực từ văn học, võ thuật, âm nhạc, hội họa đến y bốc tinh tướng, kỳ môn ngũ hành và cả binh pháp.

Võ học xuất thần nhập hóa: Những môn võ tiêu biểu của ông bao gồm Lạc anh thần kiếm chưởng, Đàn chỉ thần thông, Toàn phong tảo diệp thoái và đặc biệt là nội công truyền qua tiếng tiêu trong bản Bích hải triều sinh khúc.

Tính cách "Đông Tà": Ông khinh rẻ lễ giáo phong kiến, coi những quy tắc thông thường là "rắm chó". Tuy nhiên, ông lại là người cực kỳ trọng nghĩa và trung hiếu.

Tình cảm sâu nặng: Hoàng Dược Sư là người đàn ông cực kỳ si tình. Cái chết của người vợ Phùng Hành là nỗi đau lớn nhất đời ông, khiến ông từng đóng một chiếc "hoa thuyền" đặc biệt để định cùng vợ chôn thân dưới biển sâu sau khi con gái trưởng thành.

Kết luận

Đảo Đào Hoa chính là hình ảnh phản chiếu của Hoàng Dược Sư: đẹp lộng lẫy nhưng cô độc, uy nghiêm nhưng đầy rẫy hiểm nguy. Sự sắp xếp Kỳ môn Bát quái trên đảo cho thấy một tâm hồn luôn muốn kiểm soát thế giới riêng của mình, ngăn cách hoàn toàn với sự tầm thường của người đời.

Đây là vùng đất đại diện cho sự tự do tự tại, nơi các nhân vật như Chu Bá Thông có thể luyện thành thuật "Song thủ hỗ bác" hay Quách Tĩnh học được cốt lõi của Cửu âm chân kinh. Nó cũng là nơi khởi nguồn cho nhiều bi kịch võ lâm nhưng đồng thời cũng là điểm tựa để bảo vệ đại nghĩa quốc gia (như bộ di thư của Nhạc Phi được giấu tại đây).

Đảo Đào Hoa không chỉ là một pháo đài võ học mà còn là một tác phẩm nghệ thuật khổng lồ. Qua hình ảnh đảo Đào Hoa và đảo chủ Hoàng Dược Sư, Kim Dung đã xây dựng nên một triết lý về sự độc lập nhân cách, đề cao trí tuệ và sự khiêm nhường trong võ học. Đây mãi là một trong những địa danh huyền thoại nhất, ghi dấu ấn sâu đậm trong lòng độc giả.
.....

Các sự kiện, nhân vật nổi bật

Các nhân vật liên quan trên đảo

Chủ đảo: Hoàng Dược Sư (Đông Tà), một đại tôn sư võ học tinh thông kỳ môn bát quái, âm dương ngũ hành.

Cư dân: Hoàng Dung (con gái chủ đảo), các đệ tử (trước khi bị trục xuất), và đám đầy tớ bị chọc điếc, cắt lưỡi để giữ bí mật.

Người bị giam giữ: Chu Bá Thông (Lão Ngoan Đồng) bị nhốt trong động đá suốt 15 năm vì tranh chấp bộ Cửu âm chân kinh.

Khách viếng thăm: Quách Tĩnh (tới phó ước chịu chết), Hồng Thất Công (tới cầu hôn cho đồ đệ), Âu Dương Phong và Âu Dương Khắc (tới cầu thân), cùng Giang Nam lục quái.

Những sự kiện và tình huống quan trọng

Cuộc gặp gỡ định mệnh giữa Quách Tĩnh và Chu Bá Thông

Quách Tĩnh lên đảo để chịu tội với Hoàng Dược Sư nhưng vô tình lạc vào trận đồ bát quái và gặp Chu Bá Thông. Tại đây, Lão Ngoan Đồng đã kết nghĩa anh em với Quách Tĩnh và truyền dạy ba môn võ công vô thượng: 72 lộ Không minh quyền, thuật Song thủ hỗ bác (Tả hữu hỗ bác) và ép Quách Tĩnh học thuộc lòng toàn bộ Cửu âm chân kinh.

Cuộc thi kén rể "có một không hai"

Để quyết định con rể giữa Quách Tĩnh và Âu Dương Khắc, Hoàng Dược Sư đã đưa ra ba đề thi:Thi võ công: Thử chiêu trên cây tùng cao, ai rơi xuống trước là thua.

Thi âm luật: Gõ nhịp theo tiếng tiêu Bích hải triều sinh khúc. Âu Dương Khắc thắng trận này do am hiểu nhạc lý, còn Quách Tĩnh vô tình dùng nội công chống lại tiếng tiêu.

Thi trí nhớ: Đọc thuộc lòng bản thảo Cửu âm chân kinh (quyển hạ). Nhờ đã được Chu Bá Thông dạy trước đó, Quách Tĩnh đọc không sót một chữ, khiến Hoàng Dược Sư kinh ngạc cho rằng hồn ma vợ mình đã chọn con rể.

Trò đùa của Lão Ngoan Đồng với Hoàng Dược Sư

Khi rời đảo, Chu Bá Thông đã bày ra những hầm chông chứa phân và nước tiểu để chơi khăm Hoàng Dược Sư và Âu Dương Phong. Đây là tình huống hiếm hoi khiến một cao thủ kiêu ngạo như Đông Tà phải nếm mùi thất bại thảm hại và nổi trận lôi đình.

Thảm kịch sát hại Giang Nam ngũ quái

Sự kiện đen tối nhất trên đảo là khi Âu Dương Phong và Dương Khang bí mật lên đảo, giết chết 5 người trong Giang Nam thất quái ngay tại hầm mộ của vợ Hoàng Dược Sư. Chúng cố tình để lại các dấu vết khiến Quách Tĩnh tin rằng Hoàng Dược Sư là hung thủ, gây ra mối thù sâu nặng và sự chia lìa giữa Quách Tĩnh - Hoàng Dung.

Bình luận

Biểu tượng của trí tuệ và sự cô độc: 

Đảo Đào Hoa phản ánh con người Hoàng Dược Sư: rực rỡ, tinh vi nhưng lạnh lùng và đầy cạm bẫy. Việc ông chọc điếc đầy tớ và lập trận đồ ngăn chặn người ngoài cho thấy một tâm thế khinh đời, muốn tách biệt hoàn toàn với thế tục.

Nơi giao thoa giữa may mắn và tai họa: Đảo Đào Hoa là nơi Quách Tĩnh đạt đến đỉnh cao võ học nhờ Cửu âm chân kinh, nhưng cũng là nơi y phải chịu nỗi đau mất đi các sư phụ. Sự đối lập giữa vẻ đẹp của hoa đào và sự lạnh lẽo trong hầm mộ tạo nên một bầu không khí bi kịch đặc trưng của Kim Dung.

Trí tuệ chiến thắng võ công: Các tình huống trên đảo thường đề cao trí tuệ (như cách Hoàng Dung lừa Âu Dương Phong hay cách Chu Bá Thông tự tìm niềm vui trong tù túng). Tuy nhiên, chính "trí tuệ" quá mức (sự đa nghi của Hoàng Dược Sư hay sự gian trá của Dương Khang) lại là nguồn cơn của những hiểu lầm đẫm máu.

Đảo Đào Hoa trong Anh hùng xạ điêu không chỉ là một địa danh địa lý mà còn là một nhân vật tĩnh, nơi thử thách lòng trung hậu của Quách Tĩnh trước những mưu đồ và trí tuệ đỉnh cao của những đại cao thủ võ lâm.
.....

Ngôi mộ của Phùng Hành trên đảo Đào Hoa 

Không chỉ là nơi an nghỉ cuối cùng mà còn là một công trình nghệ thuật tinh xảo, thể hiện trí tuệ siêu việt và tình yêu sâu nặng của chủ nhân hòn đảo này dành cho vợ:

Nét độc đáo, hay lạ của ngôi mộ trên đảo Đào Hoa

Ngôi mộ được xây dựng như một mật thất kiên cố và lộng lẫy dưới lòng đất, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.Vị trí và ngoại cảnh: Ngôi mộ nằm giữa một khóm cây hoa màu trắng trùng trùng điệp điệp, dưới ánh trăng trông như một hồ nước lớn kết bằng hoa. Xung quanh mộ cây cối tỏa bóng, cỏ lạ chen nhau và bốn mùa đều có hoa tươi nở rộ do chính tay Hoàng Dược Sư lựa chọn từ những giống hoa quý hiếm nhất thiên hạ.

Cơ quan bí mật: Lối vào mộ được bảo vệ bởi một hệ thống cơ quan kỳ môn vô cùng tinh vi. Để mở cửa mộ, người ta phải đẩy bia mộ qua trái ba lần, qua phải ba lần rồi dùng sức đẩy mạnh về phía trước, khi đó bia mộ mới di động để lộ ra đường địa đạo có bậc đá dẫn xuống hầm mộ.

Kiến trúc hầm mộ: Hầm mộ là một tòa thạch thất được xây dựng chỉnh tề bằng đá hoa cương cực kỳ cứng rắn. Bên trong không gian này, ánh sáng được duy trì bằng đèn lưu ly đặt trước linh vị. Đặc biệt, trong phòng còn gắn một chiếc gương nhỏ nhìn qua lỗ hổng trên vách, giúp người ở trong mật thất có thể quan sát mọi động tĩnh ở gian nhà ngoài.

Kho tàng văn hóa và báu vật: Bên trong mộ không hề có vẻ u ám mà giống như một bảo tàng thu nhỏ. Hoàng Dược Sư đã đem tất cả những kỳ trân dị bảo, cổ vật trân ngoạn, danh họa và pháp thiếp lấy được từ hoàng cung hay những nơi giàu sang về đây để làm bạn với vợ. Trong rương sắt đặt tại mộ có những bức tranh vô giá của các đại danh họa như Ngô Đạo Tử, Hàn Cán hay Lý Hậu Chủ.

Sự giao thoa giữa âm và dương: Hoàng Dược Sư coi hầm mộ này là nơi ông có thể xuống để tâm tình, trò chuyện với linh hồn vợ. Đối với cha con Hoàng Dung, ngôi mộ không gây cảm giác đáng sợ mà là một chỗ dựa tinh thần, một nơi nàng có thể nằm ngủ bên cạnh quan tài mẹ để cảm thấy như đang được tựa vào lòng mẹ.

Tình yêu và ý nguyện chết theo vợ của Hoàng Dược Sư

Tình yêu của Hoàng Dược Sư dành cho Phùng Hành được mô tả là một nỗi "si tình" đến mức ngây ngốc, cực đoan nhưng cũng vô cùng lãng mạn.Nguồn gốc của nỗi đau: Phùng Hành qua đời vì kiệt lực sau khi cố gắng nhớ lại và viết lại bộ Cửu âm chân kinhlúc đang mang thai để an ủi chồng. Hoàng Dược Sư luôn tự trách mình và mang nỗi ám ảnh rằng chính vì sự hiếu thắng và ham mê võ học của mình mà vợ phải chết trẻ.

Sự chung thủy tuyệt đối: Sau khi vợ mất, Hoàng Dược Sư không đi bước nữa và cũng không hề màng đến nữ sắc trong thiên hạ. Ông dành mười lăm năm sống cô độc trên đảo để nghiên cứu võ học và chăm sóc phần mộ cho vợ.

Chiếc "Hoa thuyền" – Biểu tượng của cái chết lãng mạn: Nét kỳ quái và thâm tình nhất của Hoàng Dược Sư chính là việc đóng một chiếc thuyền lớn vô cùng hoa lệ nhưng lại không dùng đinh sắt mà chỉ buộc bằng dây mây tươi. Ông dự định khi Hoàng Dung khôn lớn, ông sẽ mang quan tài của vợ lên chiếc thuyền này, ra giữa biển khơi, thổi khúc Bích hải triều sinh rồi để sóng biển đánh tan thuyền, cùng vợ chôn thân dưới đáy đại dương.

Việc Hoàng Dược Sư muốn chết theo vợ không phải là sự yếu đuối của một kẻ nhu nhược, mà là sự phản kháng của một tâm hồn "Đông Tà" chống lại quy luật của sinh tử và lễ giáo thế tục. Ông coi cái chết chung với người mình yêu là sự giải thoát tiêu sái, một cái kết huy hoàng cho một bậc đại tôn sư võ học.

Kết luận: 

Ngôi mộ và ý nguyện tuẫn tình của Hoàng Dược Sư cho thấy bản chất của nhân vật này: đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, tà ác và ngang ngược là một trái tim trung nghĩa và tình cảm thủy chung sâu nặng. Hoàng Dung chính là sợi dây duy nhất níu giữ ông lại với nhân gian, trì hoãn kế hoạch cùng vợ về cõi vĩnh hằng.
----------------------

Bài liên quan:



No comments:

Post a Comment