
Tống Viễn Kiều là đại đệ tử của Trương Tam Phong (minh hoạ)
Bạch Y Ngũ Bút
Trong tác phẩm Ỷ thiên đồ long ký của Kim Dung, phái Võ Đang dưới sự dẫn dắt của đại tông sư Trương Tam Phong nổi lên như một ngọn cờ đầu của võ lâm chính đạo. Góp phần lớn nhất trong việc xây dựng và duy trì uy danh đó trong các công việc phàm tục chính là vị đại đệ tử Tống Viễn Kiều – người đứng đầu "Võ Đang thất hiệp". Ông là hiện thân của bậc chính nhân quân tử, nhưng lại mang trong mình một bi kịch gia đình sâu sắc.
Nguồn gốc thân thế, môn phái và danh tiếng
Môn phái: Tống Viễn Kiều là đại đệ tử (thủ đồ) của Trương Tam Phong, tổ sư sáng lập phái Võ Đang. Trong bảy người đệ tử (Võ Đang thất hiệp), ông là người lớn tuổi nhất và được sư phụ giao cho trọng trách quản lý mọi tục vụ, sự vụ lớn nhỏ của môn phái trong nhiều năm.
Danh tiếng: Uy danh của Tống Viễn Kiều trên giang hồ cực kỳ vang dội. Trong võ lâm, ông nghiễm nhiên được xếp ngang hàng với các cao tăng, chưởng môn của phái Thiếu Lâm. Người trên giang hồ vô cùng kính trọng ông, đánh giá ông là người "nói một là một, nói hai là hai", là một "khiêm khiêm quân tử, thiên hạ không ai không phục".
Ngoại hình và Tính cách
Ngoại hình: Khi xuất hiện ở tuổi trung niên, ông được miêu tả là người cao gầy, có ba chòm râu dài. Về sau, thân hình ông mập mạp hơn (trung niên phát phúc), tóc mai điểm bạc. Dù là đệ tử tục gia (có vợ con), nhưng khi ở trên núi Võ Đang, ông thường mặc đạo trang, dung mạo điềm đạm, thanh nhã, giản dị và thanh cao.
Tính cách: Tống Viễn Kiều nổi bật với tính cách đoan nghiêm, mực thước và nhân hậu. Quyền uy của ông trong phái rất lớn, các sư đệ ai cũng kính sợ. Ông có công phu hàm dưỡng cực cao, hiếm khi nổi nóng, luôn lấy lễ độ để đối đãi với người ngoài, ngay cả với những kẻ đến sinh sự. Tuy nhiên, ông cũng là người cực kỳ trọng thanh danh, danh dự của môn phái và chữ "Hiếu, Nghĩa".
Võ công
Là đại đệ tử theo học Trương Tam Phong lâu nhất, võ công của Tống Viễn Kiều đạt đến cảnh giới vô cùng uyên thâm, thâm đắc chân truyền của ân sư.Nội công thượng thừa: Điều này được thể hiện rõ nhất khi ba vị Tổng tiêu đầu lên núi vấn tội. Chỉ bằng một cái phất tay áo, ông đã tạo ra một luồng "tụ phong" cuốn ba chén trà từ bàn khách bay về bàn mình, rơi xuống lạch cạch mà không sóng một giọt nước, đồng thời dùng kình phong đó ép khiến ba cao thủ kia nghẹt thở, sợ hãi tột độ.
Là đại đệ tử theo học Trương Tam Phong lâu nhất, võ công của Tống Viễn Kiều đạt đến cảnh giới vô cùng uyên thâm, thâm đắc chân truyền của ân sư.Nội công thượng thừa: Điều này được thể hiện rõ nhất khi ba vị Tổng tiêu đầu lên núi vấn tội. Chỉ bằng một cái phất tay áo, ông đã tạo ra một luồng "tụ phong" cuốn ba chén trà từ bàn khách bay về bàn mình, rơi xuống lạch cạch mà không sóng một giọt nước, đồng thời dùng kình phong đó ép khiến ba cao thủ kia nghẹt thở, sợ hãi tột độ.
Quyền pháp - Kiếm pháp: Ông sử dụng nhuần nhuyễn Miên Chưởng của phái Võ Đang (chiêu thức chí nhu, nhẹ nhàng như bông tuyết bay nhưng đầy uy lực), và tham gia tu luyện kiếm trận trấn sơn Chân Võ Thất Tiệt Trận.
Tình đồng môn huynh đệ
Tình huynh đệ của Võ Đang thất hiệp sâu nặng như tay chân, và Tống Viễn Kiều làm rất tốt vai trò người anh cả bảo bọc các em.Khi Du Đại Nham bị tàn phế, ông luôn mong mỏi trời cao có mắt độ trì cho sư đệ.
Tình huynh đệ của Võ Đang thất hiệp sâu nặng như tay chân, và Tống Viễn Kiều làm rất tốt vai trò người anh cả bảo bọc các em.Khi Du Đại Nham bị tàn phế, ông luôn mong mỏi trời cao có mắt độ trì cho sư đệ.
Khi Trương Thúy Sơn mất tích, rồi trở về mang theo nghi án giết người, Tống Viễn Kiều không hề trách móc, ngược lại còn chủ động đề xuất việc sáu anh em sẽ thay nhau xuống núi làm việc thiện trong 3 năm để chuộc lại lỗi lầm (mà ông tưởng là do Thúy Sơn làm).
Đặc biệt, ông rất thương yêu con trai của Thúy Sơn là Trương Vô Kỵ, dặn dò ân cần mong Vô Kỵ không bước vào vết xe đổ của nữ sắc.
Những tình tiết quan trọng và nhân vật liên quan
* Trận chiến trên đỉnh Quang Minh:
* Trận chiến trên đỉnh Quang Minh:
Sự quang minh lỗi lạc của Tống Viễn Kiều được bộc lộ rực rỡ khi lục đại môn phái vây đánh Quang Minh Đính. Lúc Ân Thiên Chính (Bạch Mi Ưng Vương) đã kiệt sức sau khi đấu với nhiều người, Tống Viễn Kiều bước ra khiêu chiến nhưng tuyên bố chỉ "so sánh chiêu số, không tỉ sức lực" và đấu cách xa hơn một trượng để không mượn cớ người ta đang nguy mà dồn vào chỗ chết. Hai người dùng chí nhu đấu với chí cương, cuối cùng Tống Viễn Kiều chủ động lùi lại, khen ngợi đối phương và nhận thế hòa.
* Bi kịch mang tên Tống Thanh Thư:
* Bi kịch mang tên Tống Thanh Thư:
Mối quan hệ tình cảm đáng chú ý nhất của Tống Viễn Kiều không phải là tình nam nữ (vợ ông không được nhắc đến), mà là tình phụ tử với đứa con trai độc nhất: Tống Thanh Thư. Tống Thanh Thư vốn là "Ngọc Diện Mạnh Thường", thanh niên tài tuấn được nhắm làm chưởng môn đời thứ 3. Tuy nhiên, vì si tình Chu Chỉ Nhược, Tống Thanh Thư đã bị Trần Hữu Lượng dụ dỗ, vô tình giết chết Thất sư thúc Mạc Thanh Cốc, sau đó còn nhận lệnh hạ độc Trương Tam Phong.
Khi Tống Viễn Kiều chính tai nghe lén được sự phản nghịch của con trai, ông đã sụp đổ hoàn toàn. Một người luôn đặt thanh danh môn phái và chữ Hiếu lên đầu lại sinh ra một đứa con "khi sư diệt tổ". Ông đau đớn, phẫn nộ tột cùng, rút kiếm toan tự vẫn để tạ tội với sư phụ và sư đệ. Cuối cùng, Trương Tam Phong đã đích thân đánh chết Tống Thanh Thư.
Khi Tống Viễn Kiều chính tai nghe lén được sự phản nghịch của con trai, ông đã sụp đổ hoàn toàn. Một người luôn đặt thanh danh môn phái và chữ Hiếu lên đầu lại sinh ra một đứa con "khi sư diệt tổ". Ông đau đớn, phẫn nộ tột cùng, rút kiếm toan tự vẫn để tạ tội với sư phụ và sư đệ. Cuối cùng, Trương Tam Phong đã đích thân đánh chết Tống Thanh Thư.
Bình luận và đánh giá
* Bậc trượng phu bị chữ "Danh" trói buộc:
Tống Viễn Kiều là một người hoàn hảo về đạo đức và võ công, nhưng lại là người bị trói buộc bởi khuôn phép và danh tiếng nhất trong Thất hiệp. Mọi hành động của ông đều xuất phát từ suy nghĩ "đại cục", "uy danh phái Võ Đang". Chính sự nghiêm ngặt và khuôn phép này có lẽ đã tạo ra một áp lực vô hình lên Tống Thanh Thư, khiến đứa con trai không dám thú nhận lỗi lầm mà lún sâu vào con đường tà đạo.
* Nỗi đau tột cùng của người cha:
Kim Dung rất xuất sắc khi xây dựng bi kịch của Tống Viễn Kiều. Một người cả đời hành hiệp trượng nghĩa, không làm chuyện gì thẹn với lòng, lại phải gánh chịu nỗi nhục nhã ê chề nhất từ chính giọt máu của mình. Cảnh ông gào khóc gọi Mạc Thanh Cốc và vung kiếm định cứa cổ tự vẫn là một trong những phân đoạn bi thương nhất của nhân vật này.
* Cái kết mang tính triết lý:
Ở cuối truyện, Trương Tam Phong đã tước bỏ chức vụ chưởng môn tương lai của Tống Viễn Kiều, giao lại cho Du Liên Châu, và khuyên ông "chuyên tâm nghiên cứu cho tinh vi thái cực quyền pháp, còn tục vụ chưởng môn không cần phải lo tới làm gì". Quyết định này của Trương Tam Phong vừa là một sự trừng phạt nhẹ nhàng (vì lỗi không biết dạy con), nhưng sâu xa hơn là một sự giải thoát. Trương Tam Phong muốn cởi trói Tống Viễn Kiều khỏi những gánh nặng trần tục, hư danh, để ông thực sự tìm thấy sự thanh thản trong Đạo giáo và võ học.
Kết luận
Tống Viễn Kiều là một hình mẫu đại hiệp chuẩn mực của giới võ lâm chính đạo: võ công cao thâm, dung mạo thanh nhã, hành xử quang minh lỗi lạc. Mặc dù cuộc đời ông mang một tì vết lớn lao và bi thảm mang tên Tống Thanh Thư, nhưng không ai có thể phủ nhận những cống hiến và sự hy sinh cả đời của ông cho uy danh của phái Võ Đang. Nhân vật này là minh chứng cho việc: ranh giới giữa cái hoàn mỹ và bi kịch đôi khi lại nằm ngay trong chính gia đình và những người ta yêu thương nhất.
------------------------
Bài liên quan:
Tống Viễn Kiều là một hình mẫu đại hiệp chuẩn mực của giới võ lâm chính đạo: võ công cao thâm, dung mạo thanh nhã, hành xử quang minh lỗi lạc. Mặc dù cuộc đời ông mang một tì vết lớn lao và bi thảm mang tên Tống Thanh Thư, nhưng không ai có thể phủ nhận những cống hiến và sự hy sinh cả đời của ông cho uy danh của phái Võ Đang. Nhân vật này là minh chứng cho việc: ranh giới giữa cái hoàn mỹ và bi kịch đôi khi lại nằm ngay trong chính gia đình và những người ta yêu thương nhất.
------------------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment