
Dư Thương Hải - một ác nhân (minh hoạ)
Nguồn gốc thân thế, môn phái và vị trí giang hồ
Bạch Y Ngũ Bút
Trong thế giới Tiếu ngạo giang hồ, Kim Dung không chỉ xuất sắc trong việc khắc họa những bậc anh hùng hiệp nghĩa hay những kẻ tà môn ngoại đạo, mà còn vô cùng thành công khi vạch trần bộ mặt thật của những kẻ nhân danh "danh môn chính phái". Dư Thương Hải – chưởng môn phái Thanh Thành – chính là một đại diện tiêu biểu cho sự giả nhân giả nghĩa, một ác nhân bị lòng tham làm cho mờ mắt, mở đầu cho chuỗi bi kịch đẫm máu nhất của toàn bộ tác phẩm.
Nguồn gốc thân thế, môn phái và vị trí giang hồ
Dư Thương Hải là quán chủ của Tùng Phong Quán, đồng thời là chưởng môn nhân của phái Thanh Thành. Sư phụ của y là Trương Thanh Tử.
Trên chốn giang hồ, phái Thanh Thành là một danh môn đại phái lừng lẫy tại Tứ Xuyên, oai danh ngang hàng với các phái Thiếu Lâm, Võ Đương, Nga Mi. Vì thế, vị thế của Dư Thương Hải trong võ lâm vô cùng tôn quý, đi đến đâu cũng khiến người ta phải nể sợ. Lâm Chấn Nam (tổng tiêu đầu Phước Oai tiêu cục) hàng năm đều phải gửi lễ vật hậu hĩnh đến Thanh Thành để cầu sự bình yên, nín nhịn mọi sự hạch sách của môn đồ phái này. Y có người thiếp thứ tư rất được sủng ái, sinh ra một cậu con trai út cưng chiều sinh hư là Dư Nhân Ngạn.
Ngoại hình đối lập với Võ công
Kim Dung đã tạo ra một sự tương phản mang tính trào phúng cực kỳ sâu sắc giữa ngoại hình và tài nghệ của Dư Thương Hải:
Kim Dung đã tạo ra một sự tương phản mang tính trào phúng cực kỳ sâu sắc giữa ngoại hình và tài nghệ của Dư Thương Hải:
* Ngoại hình kỳ dị:
Dù là một vị đại tôn sư, Dư Thương Hải lại có ngoại hình "là một đạo nhân vừa bé nhỏ vừa thấp lùn... vào trạc ngoại ngũ tuần... gầy khẳng gầy kheo... chỉ nặng tới sáu, bảy chục cân là cùng". Hình hài nhỏ bé đến mức người đi đường dễ bề coi thường.
* Võ công trác tuyệt:
Tuy lùn tịt, nhưng võ công của y lại thuộc hàng cao thủ tuyệt đỉnh. Nội lực dồi dào khiến mỗi lời nói thốt ra đều "thanh âm rất là hùng tráng, lọt vào tai người vẫn còn oang oang", mang đầy "khí độ võ học, không giận mà cũng oai nghiêm".
Y tinh thông kiếm pháp phái Thanh Thành, sở hữu tuyệt kỹ "Tồi tâm chưởng" cực kỳ tàn độc (đánh nát tim đối thủ mà không để lại dấu vết bên ngoài, nạn nhân chết với nụ cười cổ quái trên môi). Khinh công của y nhanh như điện chớp, đến mức Nhạc Bất Quần rượt đuổi nửa giờ đồng hồ cũng không kịp. Đặc biệt, y còn ngấm ngầm luyện thành môn "Hạc lệ cửu tiên thần công" uy lực phi thường.
Tham vọng, Âm mưu và Tính cách thâm độc
Đằng sau lớp áo đạo mạo của một vị chưởng môn chính phái là một tâm hồn nhỏ nhen, hẹp hòi và lòng tham vô đáy.
Nguồn cơn âm mưu của Dư Thương Hải bắt nguồn từ một mối hận của thế hệ trước: Sư phụ y là Trương Thanh Tử từng bị đánh bại bởi môn Tịch tà kiếm pháp của Lâm Viễn Đồ. Tuy nhiên, mục đích thực sự của Dư Thương Hải không phải là báo thù cho sư phụ, mà là chiếm đoạt pho "Tịch tà kiếm phổ" hòng xưng bá võ lâm.
Để thực hiện dã tâm, y đã hành sự cực kỳ giảo quyệt và tàn nhẫn: Y bắt toàn bộ đệ tử luyện tập kiếm pháp phá giải Tịch Tà kiếm pháp ngày đêm trước khi hạ sơn.
Đằng sau lớp áo đạo mạo của một vị chưởng môn chính phái là một tâm hồn nhỏ nhen, hẹp hòi và lòng tham vô đáy.
Nguồn cơn âm mưu của Dư Thương Hải bắt nguồn từ một mối hận của thế hệ trước: Sư phụ y là Trương Thanh Tử từng bị đánh bại bởi môn Tịch tà kiếm pháp của Lâm Viễn Đồ. Tuy nhiên, mục đích thực sự của Dư Thương Hải không phải là báo thù cho sư phụ, mà là chiếm đoạt pho "Tịch tà kiếm phổ" hòng xưng bá võ lâm.
Để thực hiện dã tâm, y đã hành sự cực kỳ giảo quyệt và tàn nhẫn: Y bắt toàn bộ đệ tử luyện tập kiếm pháp phá giải Tịch Tà kiếm pháp ngày đêm trước khi hạ sơn.
Khi con trai Dư Nhân Ngạn bị Lâm Bình Chi lỡ tay đâm chết vì trêu ghẹo gái lành, Dư Thương Hải đã chớp lấy cơ hội này làm cái cớ quang minh chính đại để huyết tẩy Phước Oai tiêu cục. Y ra tay tàn sát hàng chục mạng người không ghê tay, bắt cóc và tra tấn vợ chồng Lâm Chấn Nam đến chết để ép cung chỗ giấu kiếm phổ.
Tính cách Dư Thương Hải cực kỳ thực dụng và trọng thể diện. Khi định giết Lâm Bình Chi và Lệnh Hồ Xung trong kỹ viện, y không muốn vướng vào tiếng nhơ "ỷ lớn hiếp nhỏ" nên định xui đệ tử ra tay. Lão cũng rất biết người biết ta, sẵn sàng lùi bước nhượng bộ trước những kẻ thù mạnh hơn như Mộc Cao Phong để bảo toàn đại cục tìm kiếm phổ.
Tính cách Dư Thương Hải cực kỳ thực dụng và trọng thể diện. Khi định giết Lâm Bình Chi và Lệnh Hồ Xung trong kỹ viện, y không muốn vướng vào tiếng nhơ "ỷ lớn hiếp nhỏ" nên định xui đệ tử ra tay. Lão cũng rất biết người biết ta, sẵn sàng lùi bước nhượng bộ trước những kẻ thù mạnh hơn như Mộc Cao Phong để bảo toàn đại cục tìm kiếm phổ.
Những tình tiết nổi bật và Nhân vật liên quan
* Với Lệnh Hồ Xung:
Dư Thương Hải nhiều lần đụng độ nam chính. Tại kỹ viện ở Hành Dương, y toan hạ sát Lệnh Hồ Xung đang bị thương trọng nhưng bị Mộc Cao Phong cản trở. Về sau, trên điện Thiếu Lâm, y bị Lệnh Hồ Xung và Hướng Vấn Thiên mỉa mai, trêu chọc thói đạo đức giả đến mức á khẩu.
* Với Nhậm Ngã Hành và Phương Chứng đại sư:
Trong trận tỷ thí tại Thiếu Lâm Tự, Dư Thương Hải trở thành một quân cờ thảm hại. Nhậm Ngã Hành vì biết không đánh bại được Dịch Cân Kinh của Phương Chứng, đã tung thủ đoạn tấn công Dư Thương Hải. Phương Chứng vì lòng từ bi phải xoay người cứu y, kết quả bị Nhậm Ngã Hành điểm huyệt đánh gục.
* Trận chiến cuối cùng và cái chết thê thảm:
Trái đất tròn, kẻ ác phải trả nghiệp. Cuối truyện, Dư Thương Hải bị Lâm Bình Chi (lúc này đã tự thiến để luyện thành Tịch Tà kiếm pháp) truy sát gắt gao. Sự hèn hạ của Dư Thương Hải bộc lộ rõ nhất khi đối diện cái chết: y đã hèn mọn chỉ huy đệ tử xông vào vây đánh Nhạc Linh San (vợ Lâm Bình Chi) để phân tán sự chú ý của kẻ thù. Nhưng kết cục, Dư Thương Hải bị Lâm Bình Chi vờn như chuột, chặt đứt cả hai cánh tay. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng cuối cùng, y dùng sức mạnh trâu bò lao vào húc đối thủ và cắn đứt một miếng thịt trên mặt Lâm Bình Chi. Dư Thương Hải chết đi trong sự đui mù, tàn phế và cô độc, để lại một cái kết bi thảm tột cùng.
Bình luận và đánh giá
Dư Thương Hải là một kiệt tác xây dựng nhân vật phản diện của Kim Dung. Sự thấp bé về thể xác của y chính là ẩn dụ hoàn hảo cho sự thấp hèn về nhân cách.
Y tự nhận mình là danh môn chính phái, nhưng thủ đoạn tàn độc không kém gì Ma giáo. Nếu Đông Phương Bất Bại hay Nhậm Ngã Hành là những kẻ ác công khai, kiêu hùng, thì Dư Thương Hải lại là hiện thân của thói ngụy quân tử ti tiện. Lão nhân danh việc trả thù cho con trai để che đậy lòng tham cướp đoạt bí kíp. Lão mở miệng là chê bai Ma giáo, nhưng chính bản thân lại dùng độc thủ Tồi tâm chưởng giết người dã man.
Bi kịch của Dư Thương Hải là bi kịch của sự thiển cận và lòng tham. Y tính toán thiên la địa võng, đồ sát cả một tiêu cục, nhưng cuối cùng lại không kiếm được một trang kiếm phổ nào. Cay đắng hơn, chính vì cuộc đồ sát cạn tàu ráo máng của y mà Lâm Bình Chi bị dồn vào chân tường, phải bằng mọi giá học được Tịch Tà kiếm pháp, biến thành một ác quỷ để quay lại báo thù. Dư Thương Hải đã tự tay tạo ra con quỷ kết liễu đời mình.
Dư Thương Hải là một kiệt tác xây dựng nhân vật phản diện của Kim Dung. Sự thấp bé về thể xác của y chính là ẩn dụ hoàn hảo cho sự thấp hèn về nhân cách.
Y tự nhận mình là danh môn chính phái, nhưng thủ đoạn tàn độc không kém gì Ma giáo. Nếu Đông Phương Bất Bại hay Nhậm Ngã Hành là những kẻ ác công khai, kiêu hùng, thì Dư Thương Hải lại là hiện thân của thói ngụy quân tử ti tiện. Lão nhân danh việc trả thù cho con trai để che đậy lòng tham cướp đoạt bí kíp. Lão mở miệng là chê bai Ma giáo, nhưng chính bản thân lại dùng độc thủ Tồi tâm chưởng giết người dã man.
Bi kịch của Dư Thương Hải là bi kịch của sự thiển cận và lòng tham. Y tính toán thiên la địa võng, đồ sát cả một tiêu cục, nhưng cuối cùng lại không kiếm được một trang kiếm phổ nào. Cay đắng hơn, chính vì cuộc đồ sát cạn tàu ráo máng của y mà Lâm Bình Chi bị dồn vào chân tường, phải bằng mọi giá học được Tịch Tà kiếm pháp, biến thành một ác quỷ để quay lại báo thù. Dư Thương Hải đã tự tay tạo ra con quỷ kết liễu đời mình.
Kết luận
Dư Thương Hải không phải là trùm cuối của Tiếu ngạo giang hồ, nhưng y là kẻ châm ngòi nổ cho toàn bộ vòng xoáy thù hận của tác phẩm. Bằng việc phác họa một chưởng môn phái Thanh Thành lùn tịt, võ công cao cường nhưng tâm địa hẹp hòi, ác độc, tác giả đã giáng một đòn trào phúng sâu cay vào cái gọi là "chính đạo" đương thời. Cái kết rụng hai tay, đui mù và chết trong tủi nhục của Dư Thương Hải là một bản án nhân quả nhãn tiền đầy thích đáng, chứng minh một chân lý muôn thuở chốn giang hồ: Kẻ gieo rắc bạo lực vì lòng tham, ắt sẽ bị chính bạo lực và thù hận nghiền nát.
-------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment