
A Bích xinh đẹp, hiền lành và dễ thương (minh hoạ)
Cát Tường
Trong thế giới Thiên Long Bát Bộ đầy rẫy những ân oán tình thù, đao quang kiếm ảnh và những nhân vật mang dã tâm xưng bá, sự xuất hiện của A Bích tựa như một làn gió xuân êm đềm, một đóa hoa sen thanh khiết vươn lên giữa Thái Hồ. Dù chỉ là một nhân vật phụ, một tiểu a hoàn, nhưng A Bích lại để lại ấn tượng sâu sắc nhờ sự dịu dàng, tài hoa nghệ thuật và lòng chung thủy tuyệt đối.
Nguồn gốc thân thế, Môn phái và Hoàn cảnh
Thân thế bề ngoài: Khách giang hồ thường biết đến A Bích với tư cách là một nữ tỳ chầu chực cung đàn tiếng sáo cho Mộ Dung công tử (Mộ Dung Phục) tại Yến Tử Ổ, Cô Tô. Nàng là chủ nhân của một căn nhà nhỏ thanh nhã mang tên "Cầm Vận Tiểu Trúc".
Lai lịch thực sự (Môn phái): Ẩn sau vỏ bọc một nha hoàn, A Bích thực chất là đệ tử của Cầm Tiên Khang Quảng Lăng (đại đệ tử của Lung Á lão nhân Tô Tinh Hà). Điều này đồng nghĩa nàng là đồ tôn của phái Tiêu Dao – một môn phái võ học vô cùng kỳ bí và cao thâm. Vì Khang Quảng Lăng muốn tỵ nạn kẻ thù (Đinh Xuân Thu), ông đã đem tiểu đồ đệ A Bích gửi gắm vào nhà Mộ Dung từ nhỏ. Tuy nhiên, Mộ Dung Phục không coi nàng như kẻ tôi tớ thấp hèn mà đối đãi rất tử tế.
Ngoại hình, Tính cách và Sở thích
Ngoại hình: A Bích xuất hiện ở độ tuổi mười lăm, mười sáu, thường mặc chiếc áo dài màu xanh lạt (lục nhạt), mang đậm phong vị của thiếu nữ Giang Nam. Nàng có khuôn mặt hình trái xoan thanh nhã, nước da trắng mịn như nhân trái hồng lăng mới bóc vỏ. Nét duyên dáng nhất của nàng là nốt ruồi nhỏ bên mép và nụ cười luôn thường trực, tạo nên vẻ kiều mỵ, nhu thuận làm rung động lòng người.
Tính cách: Trái ngược với người chị em A Châu (thông minh, tinh nghịch, hay đóng giả người khác), A Bích đại diện cho sự tĩnh lặng, dịu dàng và thiện lương. Nàng có tính thương người, dễ mủi lòng trước sự thống khổ của người khác (như khi rơi nước mắt lo lắng cho các vị nghĩa huynh Phong Ba Ác, Bao Bất Đồng bị trúng độc).
Sở thích và Tài nghệ nữ công: Nàng nói giọng xứ Ngô êm ái, hoạt bát. Đặc biệt, A Bích có tài nấu nướng cực kỳ tinh xảo. Những món điểm tâm (mứt mai côi, bánh dẻo phục linh, bột ngó sen) hay các món ăn mặn của nàng đều mang màu sắc đạm nhạt, mùi vị thanh tân, chú trọng sự tinh khiết và khéo léo.
Võ công và Tài năng nghệ thuật
Dù thuộc phái Tiêu Dao, A Bích không phải là một cao thủ đánh đấm, võ công của nàng chỉ ở mức phòng thân tự vệ và sử dụng khinh công cơ bản. Điểm đáng gờm nhất của nàng nằm ở âm nhạc.Vạn vật giai vi cầm (Mọi vật đều là đàn): Nhờ sự chân truyền của Cầm Tiên, nhãn quan và thính quan âm nhạc của A Bích đạt mức siêu phàm. Nàng có thể biến những vũ khí giết người vấy máu thành nhạc cụ. Điển hình là việc nàng dùng chiếc bàn tính bằng vàng của Thôi Bách Kế và cây nhuyễn tiên (roi mềm) của Quá Ngạn Chi gảy lên khúc điệu giòn dã, du dương ngay trên sóng nước Thái Hồ.
Dù thuộc phái Tiêu Dao, A Bích không phải là một cao thủ đánh đấm, võ công của nàng chỉ ở mức phòng thân tự vệ và sử dụng khinh công cơ bản. Điểm đáng gờm nhất của nàng nằm ở âm nhạc.Vạn vật giai vi cầm (Mọi vật đều là đàn): Nhờ sự chân truyền của Cầm Tiên, nhãn quan và thính quan âm nhạc của A Bích đạt mức siêu phàm. Nàng có thể biến những vũ khí giết người vấy máu thành nhạc cụ. Điển hình là việc nàng dùng chiếc bàn tính bằng vàng của Thôi Bách Kế và cây nhuyễn tiên (roi mềm) của Quá Ngạn Chi gảy lên khúc điệu giòn dã, du dương ngay trên sóng nước Thái Hồ.
Âm công (Dùng âm nhạc đối địch): Nàng có khả năng mượn tiếng đàn để thôi miên hoặc chống lại kẻ địch. Nàng từng dùng cây cửu huyền cầm đánh đàn khiến cao thủ như Thôi Bách Kế phải buồn ngủ díp mắt. Trong một lần khác, nàng dùng một nhạc khí nhỏ nhoi để phát ra tiếng "tình tang" êm ái, chống lại và kiềm chế được khúc nội công cầm kịch liệt của chính sư phụ nàng là Khang Quảng Lăng trong một khoảng thời gian ngắn, khiến các cao thủ Thiếu Lâm cũng phải kinh ngạc.
Chuyện tình cảm và Những tình tiết quan trọng
* Lòng trung thành và tình yêu thầm kín:
Trái tim A Bích từ đầu đến cuối chỉ hướng về một người duy nhất: Mộ Dung Phục. Tình cảm của nàng không mãnh liệt, cuồng nhiệt hay ghen tuông như Mộc Uyển Thanh hay A Tử, mà là sự phục thị câm lặng, cam tâm tình nguyện. Nàng lúc nào cũng nhớ đến công tử, thức đêm để may đồ lót cho chàng.
* Sự kiện dẫn Đoàn Dự vào Yến Tử Ổ:
A Bích là người chèo thuyền xuất hiện giữa lúc sát khí đằng đằng, dùng nụ cười và câu hát hái hồng lăng để hoá giải sự căng thẳng, khôn khéo đưa Đoàn Dự (đang bị Cưu Ma Trí bắt cóc) về Cầm Vận Tiểu Trúc.
* Đồng cam cộng khổ cùng A Châu:
Nàng cùng A Châu dùng mưu trí trêu chọc Cưu Ma Trí, sau đó phải chèo thuyền bỏ trốn và lạc vào Mạn Đà Sơn Trang, suýt bị Vương phu nhân chặt tay biến thành phân bón hoa trà, may nhờ Đoàn Dự cứu thoát.
* Cái kết bi thương nhưng đẹp đẽ:
Sau bao nhiêu biến cố, khi giấc mộng khôi phục nước Đại Yên sụp đổ, Mộ Dung Phục phát điên, đội mũ giấy xưng làm Hoàng đế ngồi trên phần mộ. Khi mọi gia thần, bằng hữu và cả Vương Ngọc Yến đều rời bỏ Mộ Dung Phục, thì bên cạnh kẻ điên ấy chỉ còn sót lại duy nhất một bóng hồng: A Bích. Nàng vẫn rơi lệ, thuỷ chung hầu hạ và bảo vệ thế giới hoang tưởng của người mình yêu.
Bình luận và đánh giá
* Biểu tượng của cái đẹp thuần tuý:
Trong một cuốn tiểu thuyết mà ai cũng tranh đoạt bí kíp, vương quyền (Tham), ôm mối hận báo thù (Sân), thì A Bích đại diện cho sự tĩnh lặng. Khúc nhạc gảy bằng roi sắt của nàng là một thông điệp nghệ thuật tuyệt đẹp của Kim Dung: Cái Đẹp có thể thanh tẩy Bạo Lực.
* Nạn nhân của chữ "Si":
A Bích cũng mắc vào chữ "Si" (chấp niệm) của nhà Phật, nhưng cái "si" của nàng không gây hại cho ai. Nàng si tình với Mộ Dung Phục một cách thuần khiết. Đoàn Dự từng si mê nhan sắc của nàng và A Châu, coi nàng như tiên nữ giáng trần, nhưng A Bích không hề bị danh gia vọng tộc của Đoàn Dự lay chuyển.
* Sự tương phản với Vương Ngọc Yến:
Cùng yêu Mộ Dung Phục, Vương Ngọc Yến yêu hình tượng một biểu ca anh hùng, và khi biểu ca lộ bản chất tàn nhẫn, Vương Ngọc Yến đã rời đi (về với Đoàn Dự). Ngược lại, tình yêu của A Bích mang tính mẫu tử và vị tha tuyệt đối. Mộ Dung Phục dù có là anh hùng cái thế hay gã điên rồ, trong mắt A Bích, chàng vẫn mãi mãi là vị công tử mà nàng cần chăm sóc.
Kết luận
A Bích không có võ công cái thế để tranh hùng xưng bá, cũng không có những mưu mẹo kinh thiên động địa, nhưng nhân vật này lại có sức sống vô cùng mãnh liệt trong lòng độc giả. Nàng là hiện thân của vẻ đẹp Giang Nam thuỷ tú, của lòng trung thành không toan tính. Hình ảnh cuối cùng của tác phẩm, khi A Bích gạt nước mắt bên gã điên Mộ Dung Phục, là một trong những cảnh tượng bi tráng, xót xa và mang tính nhân văn sâu sắc nhất của Thiên Long Bát Bộ. Nàng chứng minh rằng, thứ duy nhất có thể trường tồn khi mọi tham vọng quyền lực sụp đổ, chính là tình yêu thương vô điều kiện.
..................
Bài liên quan:
A Bích không có võ công cái thế để tranh hùng xưng bá, cũng không có những mưu mẹo kinh thiên động địa, nhưng nhân vật này lại có sức sống vô cùng mãnh liệt trong lòng độc giả. Nàng là hiện thân của vẻ đẹp Giang Nam thuỷ tú, của lòng trung thành không toan tính. Hình ảnh cuối cùng của tác phẩm, khi A Bích gạt nước mắt bên gã điên Mộ Dung Phục, là một trong những cảnh tượng bi tráng, xót xa và mang tính nhân văn sâu sắc nhất của Thiên Long Bát Bộ. Nàng chứng minh rằng, thứ duy nhất có thể trường tồn khi mọi tham vọng quyền lực sụp đổ, chính là tình yêu thương vô điều kiện.
..................
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment