Monday, January 26, 2026

Năm người đẹp trong kiếm hiệp Kim Dung: Ai xứng danh Đệ nhất thiên hạ mỹ nhân?

Năm cô gái nào xứng danh là đại mỹ nhân trên chốn giang hồ? Vẻ đẹp của họ được tả như thế nào qua ngòi bút Kim Dung? Ai là người xinh đẹp nhất, ai là người thông minh nhất? Và ai xứng danh Đệ nhất thiên hạ mỹ nhân? 

>> Mời xem trên kênh Kiếm hiệp Kim Dung của chúng tôi:






Bạch Y Ngũ Bút 

Năm đại mỹ nhân

* Năm cô gái nào xứng danh là đại mỹ nhân trên chốn giang hồ?

* Vẻ đẹp của họ được tả như thế nào qua ngòi bút Kim Dung?

* Ai là người xinh đẹp nhất, ai là người thông minh nhất? Và ai xứng danh Đệ nhất thiên hạ mỹ nhân?

Trong thế giới kiếm hiệp rộng lớn Kim Dung, giữa những anh hùng tung hoành giang hồ, những cuộc huyết chiến vang dội, những bí kíp võ công huyền thoại, luôn thấp thoáng bóng dáng những người con gái tuyệt sắc. Họ không chỉ là giai nhân khuynh quốc khuynh thành, mà còn là biểu tượng của trí tuệ, tình yêu và nhân cách.

Trong hàng trăm nữ nhân xuất hiện trong các tác phẩm của Kim Dung, năm người thường được xem là ngũ đại mỹ nhân tiêu biểu nhất – năm đóa hoa làm say lòng độc giả, đó là Hoàng Dung, Tiểu Long Nữ, Triệu Mẫn, Nhậm Doanh Doanh và Vương Ngữ Yên.

Mỗi người một vẻ đẹp riêng – người sắc sảo thông minh, người lạnh lùng thoát tục, người nồng nàn mãnh liệt, người đằm thắm nghĩa tình, người dịu dàng mộng ảo. Họ tượng trưng cho những khía cạnh khác nhau của nữ tính: trí tuệ, thuần khiết, dũng cảm, thủy chung và thánh thiện. Và hơn thế nữa, họ chính là linh hồn của những câu chuyện, là nguyên nhân của những bi kịch và cũng là nơi kết thúc của những mối tình bất tử.

1. Hoàng Dung – thông minh tuyệt thế, duyên dáng vô song

Hoàng Dung là nhân vật nữ chính trong “Anh hùng xạ điêu”, con gái độc nhất của Đông Tà Hoàng Dược Sư – chủ nhân đảo Đào Hoa, người vừa kỳ dị vừa tài hoa. Ngay từ lần đầu xuất hiện, Hoàng Dung đã khiến độc giả phải mê mẩn bởi vẻ đẹp, thông minh, tinh nghịch và khí chất khác người.

Nàng giả làm ăn mày du ngoạn giang hồ, gặp Quách Tĩnh – chàng trai mộc mạc, thật thà, không sáng dạ nhưng tấm lòng trung hậu hiếm có. Cuộc gặp gỡ ấy là sự sắp đặt của định mệnh – một bên là trí tuệ, một bên là nhân nghĩa. Tạo thành cặp đôi Quách - Hoàng lừng danh làm hàng triệu độc giả say mê, dõi theo.

Vẻ đẹp của Hoàng Dung không chỉ ở dung nhan, mà còn ở ánh sáng trí tuệ. Nàng tinh thông cầm kỳ thi họa, giỏi tính toán, hiểu sâu đạo lý và mưu lược. Có thể nói Hoàng Dung là người thông minh tài giỏi bậc nhất trong toàn bộ thế giới kiếm hiệp của Kim Dung.

....

Dưới đây là phần tả về vẻ đẹp của Hoàng Dung, khi Quách Tĩnh đến nơi hẹn gặp, vẫn cứ đinh ninh nàng là con trai.

Chiếc thuyền lướt ra, một cô gái cầm chèo khoát nước, tóc dài xỏa xuống vai, y phục màu trắng, trên tóc buộc một cái vòng vàng. Quách Tĩnh thấy cô gái kia giống như tiên nữ, ngẩn người ra nhìn. Chỉ thấy nàng còn rất nhỏ tuổi, da trắng như tuyết, xinh đẹp không ai bằng, dung mạo tuyệt trần, không thể nhìn gần.

Cô gái cười nói: Sao thế? Không nhận ra ta à?

Quách Tĩnh nghe giọng nói thì rõ ràng giống như Hoàng Dung, tại sao lại đột nhiên trở thành một tiên nữ. Hoàng Dung duyên dáng mỉm cười, nói: Ta vốn là con gái, ai cần ngươi gọi là Hoàng hiền đệ chứ.

Quách Tĩnh cười khẽ, nói: Cô xinh đẹp như thế, sao lại cải trang thành tiểu khiếu hóa?.

Hoàng Dung nghiêng đầu nói: Ngươi nói ta xinh đẹp à?

Quách Tĩnh nói: Rất đẹp, rất giống tiên nữ trên núi tuyết của bọn ta.

.....

Độc giả hẳn khó quên và thú vị khi nhớ chuyện Hoàng Dung đọc, bình phẩm thơ, hoạ ở Qui Vân trang với Lục Thừa Phong, dạy toán cho thần toán tử Anh Cô, dùng tài trí về lịch sử, thư thi, ứng biến đối đáp vượt qua bốn đệ tử Ngư Tiều Canh Độc của Nhất Đăng đại sư.

Hoàng Dung rất tinh tế, sâu sắc, nàng còn nhỏ tuổi nên ngây thơ, lại có phần tinh nghịch, hiếu thắng. Nhưng nàng nhanh chóng trưởng thành, chín chắn, mưu lược.

Nhiều lần trong truyện, chính sự lanh trí của Hoàng Dung đã cứu Quách Tĩnh khỏi hiểm cảnh. Khi Hồng Thất Công thử tài, nàng đã chế biến món ăn khiến lão ăn mày say mê mà truyền cho Quách Tĩnh pho Hàng Long Thập Bát Chưởng. Khi đối đầu Âu Dương Phong, nàng dùng mưu khiến đối thủ tự lộ tẩy, ê chề.

Hoàng Dung không phải kiểu phụ nữ chỉ biết theo sau người yêu, mà là người cùng sóng vai, chia sẻ mọi thử thách. Trong tình yêu, nàng tinh tế, sâu sắc, đôi khi ghen tuông nhưng vẫn đầy bao dung, hy sinh. Chính Hoàng Dung đã dạy cho Quách Tĩnh không chỉ cách đối nhân xử thế, mà còn cho cả độc giả thấy rằng trí tuệ và tấm lòng là vẻ đẹp vĩnh cửu nhất của người phụ nữ.

2. Tiểu Long Nữ – thanh khiết như băng tuyết, tình sâu như biển

Nếu Hoàng Dung là ánh nắng rực rỡ thì Tiểu Long Nữ trong Thần điêu hiệp lữ lại là ánh trăng lạnh lẽo, tinh khiết đến mức gần như không thuộc về thế gian. Nàng sống trong Cổ Mộ từ nhỏ, xa cách thế tục, được nuôi dạy trong tĩnh lặng và cô độc. Cả thế giới của nàng chỉ có tiếng gió thổi qua đá, tiếng chuông ngân trong hư không, và những pho võ công lạnh lùng vô cảm.

Kim Dung miêu tả Tiểu Long Nữ bằng ngôn từ tuyệt đẹp: da trắng như tuyết, mắt sáng như sao, dung nhan lạnh như sương sớm. Nhưng bên trong vẻ băng lãnh ấy lại ẩn chứa một trái tim mong manh và tình yêu sâu thẳm.

Dưới đây là giây phút Dương Quá lần đầu gặp Tiểu Long Nữ trong ngôi mộ cổ. Khi đó Dương Quá 13 tuổi, Tiểu Long Nữ 18 tuổi.

Dương Quá càng khóc nức nở. Bỗng bên ngoài tấm màn cửa có một giọng trong trẻo vang lên: Tôn bà bà, hài tử đó cứ khóc mãi không nín, thì làm thế nào?

Dương Quá ngẩng đầu nhìn, chỉ thấv một bàn tay trắng như ngọc vén tấm màn che, rồi một thiếu nữ bước vào. Thiếu nữ ấy mặc bộ đồ lụa trắng, tưởng như thân hình ở trong lớp sương mù, trạc mười bảy, mười tám tuổi, trừ mái tóc đen, toàn thân trắng như tuyết, khuôn mặt tú mỹ tuyệt vời, có điều là da dẻ trắng xanh, thiếu màu hồng. Dương Quá đỏ mặt, vội nín bặt, cúi đầu xấu hổ, nhưng vẫn đưa mắt nhìn trộm thiếu nữ một cái, thấy nàng đang nhìn mình, nó vội cúi mặt xuống.
....

Khi gặp Dương Quá, chàng trai nghịch ngợm, cô độc và bất trị, thế giới tĩnh lặng của nàng bỗng rung động. Tình yêu giữa hai người là sự hòa quyện giữa hai linh hồn lạc lõng, một sự va chạm định mệnh giữa ánh sáng và bóng tối. Dù tình cảm ấy bị xã hội đương thời xem là nghịch luân – vì mối quan hệ thầy trò – nhưng tình yêu của họ vẫn vượt lên tất cả.

Tiểu Long Nữ có một bi kịch lớn là bị Doãn Chí Bình lợi dụng lén lút hiếp dâm, mất trinh tiết. Mà nàng cứ ngỡ người đó là Quá nhi của nàng. Nhưng tai nạn kinh khủng ấy không làm hoen ố tấm lòng và hình ảnh trinh trắng của nàng trong lòng độc giả. Kim Dung qua tình tiết khốc liệt này muốn nói lên rằng, những tình huống bi thảm, xấu xa nhất đều có thể rơi vào bất cứ ai, bất cứ khi nào trong cuộc đời.

Lời nhắn ngay bờ vực sâu của Tuyệt tình cốc: “Mười sáu năm sau, tại đây tái hợp, phu thê thâm tình, xin đừng thất ước”.“Tiểu Long Nữ thuộc phu quân Dương lang, muôn phần trân trọng, mong ngày đoàn tụ” của Tiểu Long Nữ để lại đã trở thành một trong những lời hẹn bất tử nhất trong văn học kiếm hiệp. Nàng dám yêu, dám chờ, dám sống và dám chết vì tình yêu ấy.

Tình tiết đáng nhớ về Tiểu Long nữ:

Đêm đầu tiên của Dương Quá trong Cổ mộ. Tiểu Long Nữ bắt Dương Quá nằm trên chiếc giường đá lạnh. Tiểu Long Nữ cùng Dương Quá luyện tập võ công trong Cổ mộ. Hai bên nảy sinh tình cảm nam nữ dù là thầy trò.

Tiểu Long Nữ điệp trùng nguy khốn trong vòng vây dâm đãng, thèm muốn của Công Tôn Chỉ tại Tuyệt tình cốc.

Dương Quá - Tiểu Long Nữ cùng trọng thương. Dương Quá không chịu uống thuốc giải độc hoa Tình, muốn cùng Tiểu Long Nữ chết có nhau. Tiểu Long Nữ biết mình khó qua khỏi, không muốn Dương Quá vì quá thương tiếc mà chết theo, đã nhảy xuống vực sâu tự vẫn. Để lại lời nhắn hẹn tái hợp sau 16 năm.
Dương Quá trở về Tuyệt Tình cốc khi đến kì hạn 16 năm, không thấy bóng dáng Tiểu Long Nữ, chàng liền nhảy xuống vực núi Đoạn Trường Nhai tự vẫn. Diệu kỳ nhờ vậy mà gặp lại được Tiểu Long Nữ, sống trong sơn động bên dưới.

Tiểu Long Nữ không ham danh lợi, không mưu cầu quyền lực. Võ công của nàng – Ngọc Nữ Tâm Kinh – vừa mềm mại vừa huyền ảo, phản ánh bản chất của nàng: thuần khiết và sâu sắc. Nàng là biểu tượng cho tình yêu vượt thời gian, thanh khiết mà bất diệt, khiến người đọc bao thế hệ vẫn còn xúc động khi nhớ đến bóng dáng bạch y phiêu diêu giữa Cổ Mộ u tịch.


3. Triệu Mẫn – thông minh sắc sảo, tình yêu mãnh liệt

Trong Ỷ thiên đồ long ký, Triệu Mẫn là quận chúa của triều đình Mông Cổ – một thân phận cao quý, quyền lực, kiêu hãnh. Nhưng đằng sau vẻ ngoài cao sang ấy là một tâm hồn tự do, khát khao yêu thương và dám sống thật với cảm xúc của mình.

Triệu Mẫn đẹp rực rỡ, đôi mắt như biết nói, nụ cười ẩn chứa mưu trí và tự tin. Nàng là người phụ nữ duy nhất có thể khiến Trương Vô Kỵ – vị giáo chủ Minh giáo vốn do dự và hiền lành – phải động lòng và thay đổi.

Kim Dung tả về Triệu Mẫn khi nàng cùng các cao thủ Minh giáo dùng bữa trưa tại Lục liễu sơn trang:

"Rượu được mấy tuần, rót đến đâu Triệu Mẫn cạn ly đến đó, thật là hào sảng. Mỗi món ăn đưa lên, nàng cũng đưa đũa gắp một miếng ăn trước, đôi má hồng lên, dường như đã hơi say, trông càng thêm diễm lệ. Người đẹp xưa nay, nếu không dịu dàng ẻo lả thì cũng kiều diễm tươi tắn, nhưng cô gái họ Triệu này không những mười phần xinh đẹp, lại thêm ba phần anh khí, ba phần hào hùng, mà vẫn ung dung cao quí, toát ra một vẻ đoan nghiêm khiến người ta phải nổi lòng kính trọng, không dám coi thường"

Từ đầu truyện, Triệu Mẫn đã thể hiện sự sắc sảo vượt bậc. Nàng bày mưu bắt giữ quần hùng Trung Nguyên để tìm hiểu bí mật của Đồ Long đao và Ỷ Thiên kiếm. Nàng được cha giao cho chức vị là "thống lãnh quần hùng" đã đích thân bày mưu tính kế, nhiều lần dẫn các đại cao thủ triều đình tấn công Thiếu Lâm, Võ Đang và bắt giam nhiều đại cao thủ Trung Nguyên khiến cả giang hồ kinh sợ.

Nhưng từ khi gặp Trương Vô Kỵ, nàng bắt đầu biến đổi – từ một người phụ nữ tham vọng trở thành người yêu dịu dàng, sẵn sàng từ bỏ tất cả.

Triệu Mẫn đã tung lưới tình, tinh quái bắt Trương Vô Kỵ, khi nhận thuốc giải độc của nàng, phải thề sẽ thực hiện ba điều theo yêu cầu của nàng. Sau đó nàng đã yêu cầu Trương Vô Kỵ phải:
Huỷ hôn lễ đang diễn ra, không cưới Chu Chỉ Nhược.
Đưa nàng ra băng đảo lấy thanh đồ long đao cho nàng mượn xem.

Trương Vô Kỵ phải thực hiện hai yêu cầu đó, chính là đã đưa cả hai xích lại gần nhau hơn.
Và lần cuối, Triệu Mẫn yêu cầu chàng vẽ chân mày cho mình. Chính là khi hai người yêu nhau, cuối truyện.

Một trong những chi tiết cảm động nhất là khi Triệu Mẫn chống lại lời cha, bỏ thân phận công chúa, quyết đi theo Trương Vô Kỵ vì tiếng gọi của con tim. Chấp nhận biết bao rủi ro, nguy hiểm có thể xảy ra. Cũng chính là nàng đã chọn phản bội dân tộc Mông Cổ, đi theo phe giặc vậy. Liệu có mấy người con gái sẵn sàng hy sinh người thân, từ bỏ vinh hoa phú quý, chỉ vì trái tim chân thật như nàng.

Một số tình tiết đáng nhớ về Triệu Mẫn:

Lừa Trương Vô Kỵ rơi xuống giếng cạn ở Lục liễu sơn trang.

Đóng giả làm giáo chủ Minh giáo Trương Vô Kỵ, dẫn quần hùng tấn công núi Võ Đang, mưu hại Trương Tam Phong.

Rủ Trương Vô Kỵ uống rượu trong tửu quán, bắt chàng hứa đưa nàng cùng ra băng đảo xem thanh Đồ long đao đang do Tạ Tốn giữ.

Cùng Trương Vô Kỵ đóng vai đôi vợ chồng dưới chân núi Thiếu Thất để do thám cứu Tạ Tốn đang bị giam trên chùa Thiếu Lâm.

Triệu Mẫn thông minh, dám làm, dám yêu, dám chịu. Nàng là mẫu phụ nữ hiện đại giữa giang hồ cổ đại – sắc sảo mà quyến rũ, thông minh mà nồng nhiệt. Mạnh mẽ đấu tranh cho tình yêu.

4. Nhậm Doanh Doanh – yêu hết mình, sống vì tình nghĩa

Nhậm Doanh Doanh, con gái của Nhậm Ngã Hành – giáo chủ Nhật Nguyệt thần giáo trong Tiếu ngạo giang hồ – là một cô gái xinh đẹp như tiên nữ, vừa dịu dàng vừa nguy hiểm, vừa ngọt ngào vừa kiên định. Võ lâm hắc đạo gọi nàng là “Thánh cô”, một phần sợ hãi e dè, ba phần lại kính nể, mến thương. Cô gái ấy dù chưa xuất hiện mà uy trấn giang hồ. Nhưng đằng sau danh xưng ấy là một trái tim chân thành và đầy nhân nghĩa.

Nhậm Doanh Doanh sau một lần tình cờ gặp mặt, đã trúng mũi tên tình ái, đem lòng yêu Lệnh Hồ Xung, một kiếm khách lãng tử, bị chính đạo xem là kẻ phản nghịch. Đáng nói hơn, khi ấy Lệnh Hồ Xung đang yêu đơn phương tiểu sư muội Nhạc Linh San.

Nhậm Doanh Doanh biết tình yêu của mình đầy rẫy hiểm nguy, bị nhiều cản trở do quan niệm Chính - Tà, nhưng vẫn dấn thân không suy tính, hy sinh đến quên cả thân mình vì chàng. Điều thú vị là Nhậm Doanh Doanh yêu nhưng lại mắc cỡ, không muốn người ngoài biết. Nàng càng mắc cỡ, càng giấu kín, thì võ lâm lại càng biết.

Kim Dung thông qua Nhậm Doanh Doanh, như minh chứng rằng: giữa chốn giang hồ đầy âm mưu, giữa gươm và máu, vẫn có chỗ cho một tình yêu trong sáng, thủy chung, bất chấp bang phái đối lập nhau, bất chấp dư luận người đời.

Nhậm Doanh Doanh được Kim Dung tả đẹp như ngôi sao, sáng lung linh cả màn đêm. Vẻ đẹp của Doanh Doanh không hẳn diễm lệ chói loá, mà là vẻ đẹp của trí tuệ và tâm hồn. Ánh mắt nàng sâu thẳm, giọng nói nhẹ nhàng mà kiên định. Nàng am hiểu âm nhạc, có tài chơi đàn, thổi tiêu vào hàng tuyệt đỉnh. Duy nhất chỉ có Nhậm Doanh Doanh tấu được bản “Tiếu ngạo giang hồ”. Khúc nhạc định mệnh đã đưa Nhậm Doanh Doanh và Lệnh Hồ Xung gặp nhau. Khi hai người hòa tấu, tâm hồn họ như hòa làm một – tiếng đàn thay cho lời yêu, âm thanh thay cho trái tim.

Những tình tiết đáng nhớ về Nhậm Doanh Doanh:

Ngồi sau rèm trúc khám bệnh, dạy đàn cho Lệnh Hồ Xung.

Giả là một bà lão già nua, yêu cầu Lệnh Hồ Xung bảo vệ cho mình, nhưng phải đi phía trước, tuyệt đối không được nhìn nàng. Kể cả cái bóng cũng không được nhìn.

Một mình cõng Lệnh Hồ Xung lên chùa Thiếu Lâm cầu xin phương trượng truyền môn nội công trấn phái Dịch cân kinh để trị thương cho chàng. Chấp nhận có thể bị giết vì trước đó nàng đã sát hại ba cao thủ Thiếu Lâm.

Cùng Lệnh Hồ Xung, Nhậm Ngã Hành lên Hắc Mộc Nhai tỷ thí, đả bại Đông Phương Bất Bại trong một trận chiến sinh tử, hung hiểm.

Nhậm Doanh Doanh sẵn sàng hy sinh quyền lực, địa vị, chỉ để được ở bên Lệnh Hồ Xung dù là chàng bị trọng thương, bị người đời khinh bỉ. Trong thế giới đầy giả trá và phản bội, nàng chính là biểu tượng của chân tình và nghĩa khí.

Cuối cùng, nàng cùng Lệnh Hồ Xung rút lui khỏi giang hồ, sống cuộc đời tự do, phiêu dạt, sảng khoái như khúc Tiếu ngạo giang hồ. Hình ảnh ấy khép lại tác phẩm như một bản nhạc đẹp về khát vọng tự do, tình yêu và lòng trung trinh – giá trị mà Kim Dung muốn gửi gắm qua người con gái tên Nhậm Doanh Doanh.

5. Vương Ngữ Yên – tuyệt sắc giai nhân, mộng giữa cõi người

Trong Thiên long bát bộ, Vương Ngữ Yên được miêu tả là người con gái có vẻ đẹp thoát thần, khiến người khác phải sững sờ. Mỗi khi nàng xuất hiện, thời gian như ngừng trôi. Kim Dung viết rằng: “Thấy nàng, thiên hạ chỉ còn một chữ ‘đẹp’.” Danh hiệu Thần tiên tỷ tỷ trên chốn giang hồ, chính là duy nhất dành cho nàng vậy.

Kim Dung tả vẻ đẹp của Vương Ngữ Yên khi Đoàn Dự lần đầu gặp mặt tại Mạn đà sơn trang như sau:

Đoàn Dự rảo bước đi ra. Thiếu nữ thấy chàng sấn sổ bước tới vội la lên một tiếng "ô hay" rồi quay đi. Ðoàn Dự chỉ thấy một vị nữ lang mặc áo tơ trắng đang nhìn lên những bông hoa, vẻ người mềm mại, tóc dài bỏ xuống sau lưng, dùng dây tràng buộc cho gọn. Ðoàn Dự mới trông thấy bóng dáng sau lưng nàng, cốt cách đã ra vẻ thần tiên, bên mình dường như có khói mây bao bọc, chứ không ra tuồng khách tục".

……

Vương Ngữ Yên là con gái của Vương phu nhân và Đoàn Chính Thuần - Trấn nam vương, em vua nước Đại Lý, nàng lớn lên trong nhung lụa nhưng cô đơn, sống giữa những bí mật và đau khổ của gia đình. Ngữ Yên không biết võ công, nhưng trí nhớ lại phi phàm: qua đọc sách, nàng nắm rõ tên gọi, nguyên lý của hầu hết các môn võ công trên chốn giang hồ, nàng có thể kể rành rọt hàng trăm chiêu thức và điểm yếu mạnh của các cao thủ giang hồ. Tuy nhiên, nàng chưa bao giờ dùng kiến thức ấy để làm hại ai – vì trong tâm hồn nàng, giang hồ chỉ là một cõi mộng xa xăm, không có gì hay ho.

Ngữ Yên yêu Mộ Dung Phục, người anh họ của mình, bằng một tình yêu mù quáng. Nàng tôn thờ y như thần tượng, dù biết y lạnh lùng, tàn nhẫn. Khi y lợi dụng tình cảm của nàng, nàng vẫn không oán trách. Đó là tình yêu đau khổ, giống như giọt sương rơi xuống đá lạnh – đẹp mà mong manh.

Rồi Đoàn Dự – chàng thư sinh ngây thơ, chân thành – xuất hiện, mang đến cho nàng một ánh sáng khác. Đoàn Dự yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên, yêu một cách ngây ngô và say đắm. Tình cảm ấy ban đầu khiến Ngữ Yên bối rối, nhưng dần dần, nàng nhận ra rằng sự chân thật của Đoàn Dự chính là thứ mà nàng luôn tìm kiếm.

Một số tình tiết đáng nhớ về Vương Ngữ Yên:

Đoàn Dự lần đầu gặp Vương Ngữ Yên tại Mạn đà sơn trang. Dù chưa giáp mặt, chỉ bỗng nghe một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng của nàng, mà Đoàn Dự đã chấn động tâm can, trái tim nhảy loạn, hai má nóng bừng, xao xuyến trong lòng.

Đoàn Dự và Vương Ngữ Yên cùng chạy trốn truy binh, trú trong căn chòi một trang trại, nàng đứng sau quan sát, chỉ điểm võ công cho Đoàn Dự chiến đấu, đánh bại cả đám người võ lâm.
Vương Ngữ Yên đau khổ tuyệt vọng gieo mình xuống giếng cạn tự tử, khi nghe Mộ Dung Phục nói lời ruồng bỏ, nhẫn tâm, vô đạo. Sau đó Đoàn Dự nhảy xuống cứu.

Vương Ngữ Yên không phải người của thế giới tranh đấu, dao kiếm trên chốn giang hồ. Nàng ẩn mình phía sau người anh hùng, là hình ảnh đại diện cho vẻ đẹp mộng ảo, thuần khiết, như đóa hoa trong sương, khiến người ta vừa muốn nâng niu vừa sợ chạm vào. Trong nàng, ta thấy sự trong trắng, dịu dàng và nỗi buồn man mác – một thứ ma tuý gây nghiện, khiến độc giả mãi không quên.

Kết luận

Năm đại mỹ nhân của Kim Dung là năm viên ngọc quý tỏa sáng trên bầu trời văn học võ hiệp. Mỗi người mang một sắc thái riêng: Hoàng Dung tượng trưng cho trí tuệ và tài hoa; Tiểu Long Nữ là biểu tượng của tình yêu thuần khiết; Triệu Mẫn đại diện cho sự mạnh mẽ, dám yêu dám sống; Nhậm Doanh Doanh là hóa thân của nghĩa tình và lòng thủy chung; còn Vương Ngữ Yên là hình ảnh của vẻ đẹp trong trẻo, như mộng như sương.

Kim Dung không tạo ra những người phụ nữ đẹp chỉ để tô điểm cho anh hùng. Họ là linh hồn của câu chuyện, là nhân vật có trí tuệ, có chính kiến và cá tính riêng. Không ai giống ai, nhưng họ cùng khắc họa nên bản trường ca về tình yêu và nhân cách giữa thế giới đao kiếm lạnh lùng, tàn nhẫn.

Đọc Kim Dung, ta không chỉ nhớ Quách Tĩnh, Dương Quá hay Trương Vô Kỵ, mà còn nhớ đến Hoàng Dung, Tiểu Long Nữ, Triệu Mẫn, Nhậm Doanh Doanh và Vương Ngữ Yên – những bóng hình dịu dàng mà mãnh liệt, những linh hồn đẹp đẽ khiến giang hồ thêm phần nhân ái.

Và có lẽ, đó chính là điều khiến thế giới Kim Dung bất tử – vì nơi ấy, giữa tiếng kiếm chạm và máu đổ, vẫn luôn nở rộ những đóa hoa mang tên tình yêu, ngát hương và cái đẹp thánh thiện, vĩnh hằng.
..

No comments:

Post a Comment