Mộc Miên
Trong Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung tình huống Lệnh Hồ Xung đang trong tình trạng bị biến thành "người tuyết" giữa trời đông giá lạnh, đau lòng bất lực chứng kiến người con gái mình yêu tha thiết là Nhạc Linh San khắc lời thề non hẹn biển trong tình yêu với kẻ khác ngay trên thân thể mình, là một khoảnh khắc thê lương và ám ảnh. Kim Dung đã vẽ nên những bức tranh tâm lý sâu sắc nhưng cũng tàn nhẫn đến thắt lòng.
Sự trớ trêu định mệnh
Sau trận kịch chiến trên chùa Thiếu Lâm, Nhậm Ngã Hành trúng phải luồng "Hàn ngọc chân khí" cực kỳ âm hàn của Tả Lãnh Thiền. Để cứu mạng lão, Lệnh Hồ Xung, Doanh Doanh và Hướng Vấn Thiên phải truyền nội lực cho nhau. Bốn người nắm tay nhau đứng giữa trời hoang dã. Dưới cơn mưa tuyết tầm tã, vì nhiệt độ cơ thể hạ thấp, tuyết rơi xuống không tan mà đóng băng lại: "Bốn người nắm tay nhau mà đứng giữa trời mưa tuyết cứng đơ như gỗ. Lâu dần đầu tóc mặt mũi và cả quần áo bốn người đều bao phủ một làn tuyết". Họ hoàn toàn biến thành bốn pho tượng tuyết vô tri.
Đúng lúc đó, bánh xe định mệnh lăn tới. cặp đôi đang yêu nhau Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi cưỡi ngựa đi ngang qua để tìm kiếm vợ chồng Nhạc Bất Quần. Bắt gặp cảnh tượng kỳ lạ, Nhạc Linh San hồn nhiên reo lên: "- Tiểu Lâm tử! Ngươi hãy coi kìa! Bốn "người tuyết" đẹp quá. Họ dắt tay nhau đứng thành hàng chữ nhất".
Giữa khung cảnh lãng mạn của tuyết trắng, cô thiếu nữ mới biết yêu liền nảy ra một ý định đầy chất thơ nhưng lại tàn nhẫn tột độ đối với người đang ẩn bên trong lớp tuyết ấy: Nàng rút kiếm ra để khắc chữ lên người tuyết làm kỷ niệm.
Nguyên văn trong tác phẩm:
"Nhạc Linh San đã dùng mũi kiếm khắc chữ vào làn tuyết phủ ngoài người Hướng Vân Thiên. Tiếp theo nàng vạch chữ lên người Lệnh Hồ Xung. May ở chỗ nàng chích mũi kiếm không sâu lắm chưa vỡ hết làn tuyết nên không chìa áo ra ngoài và cũng không làm tổn thương đến da thịt chàng... Nhạc Linh San cất giọng êm đềm nói: - Ngươi cũng lại đây vạch vào mấy chữ đi!... Lâm Bình Chi cầm kiếm vạch chữ từ mé tả qua mé hữu tới người Lệnh Hồ Xung thì dừng mũi kiếm lại".
Những dòng chữ ấy là gì?
Những dòng chữ ấy là gì?
Mãi về sau, khi hạ gục một tên địch nhân, Lệnh Hồ Xung mới gặng hỏi và nghe được câu trả lời khiến chàng như bị lăng trì:
"- Những chữ đó là: Dù cho.... sông cạn.... đá mòn.... mối tình đây đấy.... vẫn còn như xưa...". (Bốn câu này thường được dịch thoát ý từ thành ngữ 4 chữ "Hải khô thạch lạn" - biển cạn đá mòn, chỉ một lời thề thủy chung son sắt).
- Lăng trì về mặt tâm hồn: Mũi kiếm của Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi chỉ vạch trên lớp tuyết mỏng, không làm xước da thịt chàng, nhưng từng nét chữ ấy lại như từng nhát dao đâm nát cõi lòng gã lãng tử. Những chữ "sông cạn đá mòn" mà người mình yêu nhất lại đi hẹn thề với tình địch, lại khắc ngay trên thân thể mình, thử hỏi có nỗi nhục nhã và xót xa nào bằng? Khi nghe được ý nghĩa của lời thề ấy, tác giả miêu tả: "Hai câu này khiến người nghe phải nát ruột tan hồn. Lệnh Hồ Xung đứng thộn mặt ra, miệng lẩm bẩm hai câu trên".
Âm vang lắng đọng của một khoảnh khắc
Trường đoạn này không ồn ào gươm giáo, không có máu me, nhưng sức sát thương tâm lý của nó lại vượt xa mọi trận huyết chiến trong Tiếu ngạo giang hồ.
* Sự an bài tàn nhẫn của định mệnh:
* Sự hiện diện thầm lặng của Nhậm Doanh Doanh:
Kể lại và trích nguyên văn sự kiện
Sự việc diễn ra ngay sau khi Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi vô tình dùng kiếm khắc lời thề "sông cạn đá mòn" lên chính lớp tuyết bọc ngoài người Lệnh Hồ Xung. Ngay khi đôi tình nhân trẻ toan rời đi thì một toán người ngựa bịt mặt xuất hiện, bắn chết ngựa và vây đánh họ.
Lâm Bình Chi liều mạng chống cự nhưng bị thương, Nhạc Linh San cũng kiệt sức và ngã nhào, tựa lưng đúng vào "con người tuyết" Lệnh Hồ Xung. Sau đó, nàng bị bọn ác nhân kéo ra và khống chế. Bọn chúng lộ rõ bản chất dâm tặc, dơ bẩn khi cợt nhả:
"Mẫn lão đại! Lão bảo con nhỏ này thịt da trắng đỏ nhưng ta không tin. Chúng ta phải lột áo ả ra coi mới biết."
Cả bọn vỗ tay hoan hô, bỏ ngoài tai những lời quát mắng của Lâm Bình Chi.
"Tiếp theo là tiếng xé lụa roặc roặc! Lệnh Hồ Xung biết sư muội đã bị quân giặc làm nhục, thì còn nghĩ gì đến chất hàn độc trong mình đã trục hết ra hay chưa, chàng hết sức cựa quậy nhảy ra khỏi vùng tuyết động. Tay mặt chàng rút trường kiếm ở sau lưng."
Bất chấp tay trái bị hàn độc làm tê dại, Lệnh Hồ Xung dùng tay phải quệt lớp tuyết trên mắt, ánh kiếm lóe lên như tử thần. Trong cơn thịnh nộ cuồng loạn vì người mình yêu bị làm nhục, chàng ra tay không chút lưu tình. Chỉ trong chớp mắt, chàng đâm chém liên hoàn, giết chết ngay tại chỗ 9 tên ác đồ, máu nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng.
Bọn ác nhân còn lại sợ đến nát ruột tan hồn, bỏ chạy tứ tung. Lệnh Hồ Xung đứng giữa bãi tuyết đẫm máu, thét lên một câu rúng động:
"- Bọn mi làm nhục tiểu sư muội của ta thì đừng hòng sống sót một tên nào."
* Nỗi sợ hãi che giấu thái độ:
Nếu sự câm lặng của Nhạc Linh San là vì hoàn cảnh ép buộc, thì sự ngớ ngẩn của Lệnh Hồ Xung trong những giây phút chia tay lại là hiện thân của một tâm hồn đang tan vỡ.
"- Những chữ đó là: Dù cho.... sông cạn.... đá mòn.... mối tình đây đấy.... vẫn còn như xưa...". (Bốn câu này thường được dịch thoát ý từ thành ngữ 4 chữ "Hải khô thạch lạn" - biển cạn đá mòn, chỉ một lời thề thủy chung son sắt).
Sự tương phản của hai thế giới tâm hồn
Tình huống này là một thủ pháp đối lập tâm lý rất tinh tế và sâu sắc của Kim Dung.
* Với Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi:
Tình huống này là một thủ pháp đối lập tâm lý rất tinh tế và sâu sắc của Kim Dung.
* Với Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi:
Khúc dạo đầu của một tình yêu nông nổi Nhạc Linh San lúc này hoàn toàn đắm chìm trong hạnh phúc của một nụ hoa mới nở. Hành động khắc lời thề lên người tuyết là sự lãng mạn, hồn nhiên, ngây thơ của một cô gái muốn lưu giữ minh chứng tình yêu của mình với "Tiểu Lâm tử" giữa thiên nhiên rộng lớn. Nàng đâu biết rằng, "người tuyết" vô tri ấy lại chứa đựng một trái tim bằng xương bằng thịt đang rỉ máu vì nàng.
Còn Lâm Bình Chi, gã chiều theo ý nàng vạch kiếm khắc chữ, tạo nên một bức tranh "tài tử giai nhân" tuyệt mĩ. Thế nhưng, sự lãng mạn bề ngoài này lại báo trước một bi kịch chua xót, bởi sau này Lâm Bình Chi sẽ chính tay phá nát lời thề ấy, trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn hơn cả băng tuyết.
* Với Lệnh Hồ Xung: Bức tượng băng chứa trái tim lửa đốt
* Với Lệnh Hồ Xung: Bức tượng băng chứa trái tim lửa đốt
Nỗi đau của Lệnh Hồ Xung trong khoảnh khắc này được đẩy lên đến tận cùng của sự tra tấn tinh thần.
- Sự bất lực tuyệt đối về thể xác: Chàng đang ở trong thời khắc vận công giải hàn độc, mọi kinh mạch đều cứng đơ, không thể mở miệng, không thể cựa quậy. Sự bất động này tượng trưng cho sự bất lực của chàng trước cuộc tình đã mất. Chàng không thể níu kéo, không thể can thiệp, chỉ có thể giương mắt ếch lên chịu trận.
- Lăng trì về mặt tâm hồn: Mũi kiếm của Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi chỉ vạch trên lớp tuyết mỏng, không làm xước da thịt chàng, nhưng từng nét chữ ấy lại như từng nhát dao đâm nát cõi lòng gã lãng tử. Những chữ "sông cạn đá mòn" mà người mình yêu nhất lại đi hẹn thề với tình địch, lại khắc ngay trên thân thể mình, thử hỏi có nỗi nhục nhã và xót xa nào bằng? Khi nghe được ý nghĩa của lời thề ấy, tác giả miêu tả: "Hai câu này khiến người nghe phải nát ruột tan hồn. Lệnh Hồ Xung đứng thộn mặt ra, miệng lẩm bẩm hai câu trên".
Âm vang lắng đọng của một khoảnh khắc
Trường đoạn này không ồn ào gươm giáo, không có máu me, nhưng sức sát thương tâm lý của nó lại vượt xa mọi trận huyết chiến trong Tiếu ngạo giang hồ.
* Tính biểu tượng thi vị và bi tráng:
Lệnh Hồ Xung bị biến thành "người tuyết" là một ẩn dụ tuyệt diệu. Bề ngoài chàng lạnh lẽo, câm lặng, đông cứng, nhưng bên trong, chàng đang phải vận chuyển luồng nội công sinh tử, và trái tim thì đang bốc cháy vì nỗi đau tình ái.
* Sự an bài tàn nhẫn của định mệnh:
Giữa trời đất bao la, tại sao Nhạc Linh San không khắc lên thân cây, không khắc lên vách đá, mà lại chọn khắc đúng vào lớp tuyết bọc trên người Lệnh Hồ Xung? Sự ngẫu nhiên của số phận đã tạo ra một trò đùa độc ác. Lệnh Hồ Xung đã mang vác những tổn thương vì môn phái, vì giang hồ, nay thân thể chàng lại bị mượn làm "tấm bia" để khắc ghi tình yêu của người khác.
* Sự hiện diện thầm lặng của Nhậm Doanh Doanh:
Đừng quên rằng, trong bốn "người tuyết" ấy, có cả Nhậm Doanh Doanh đang nắm tay Lệnh Hồ Xung. Nàng chứng kiến tất cả. Bàn tay đang truyền hơi ấm cho chàng là của Doanh Doanh, nhưng trái tim chàng lại đang rỉ máu vì những đường kiếm của Linh San. Đây là sự giằng xé thầm lặng định hình mối quan hệ tay ba thê thiết này.
Kết lại:
Kết lại:
Lời thề "Dù cho sông cạn đá mòn" được khắc trên một thứ dễ tan chảy nhất là "Tuyết". Sự lãng mạn của Nhạc Linh San vốn dĩ từ đầu đã xây trên một nền tảng mong manh, sẽ sớm tan biến dưới ánh mặt trời sưởi ấm của sự thật phũ phàng về Lâm Bình Chi.
Chỉ có nỗi đau của pho tượng tuyết mang tên Lệnh Hồ Xung là ngưng đọng mãi. Cảnh tượng này để lại một cảm giác nghẹn đắng, lắng đọng sâu sắc về một kiếp tình si: Đôi khi, khoảng cách xa nhất trên cõi đời không phải là âm dương cách biệt, mà là khi ta đứng ngay trước mặt người mình yêu, để mặc họ khắc tên kẻ khác lên ngực mình, mà chẳng thể thốt lên dù chỉ một lời hờn trách.
.....
.....
* Tình huống ngay sau đoạn trên:
Lệnh Hồ Xung "điên cuồng" cứu Nhạc Linh San suýt bị làm nhục
Lệnh Hồ Xung "điên cuồng" cứu Nhạc Linh San suýt bị làm nhục
Ngay sau sự kiện ở đoạn trên, là tình huống Lệnh Hồ Xung hóa thân thành "người tuyết" rồi bất ngờ phá băng xông ra giải cứu Nhạc Linh San khỏi sự nhục mạ của bọn giáo chúng Ma giáo. Tình huống này đan xen giữa nỗi đau đớn tột cùng về tình yêu và sự phẫn nộ tột độ trước cái ác.
Kể lại và trích nguyên văn sự kiện
Sự việc diễn ra ngay sau khi Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi vô tình dùng kiếm khắc lời thề "sông cạn đá mòn" lên chính lớp tuyết bọc ngoài người Lệnh Hồ Xung. Ngay khi đôi tình nhân trẻ toan rời đi thì một toán người ngựa bịt mặt xuất hiện, bắn chết ngựa và vây đánh họ.
Lâm Bình Chi liều mạng chống cự nhưng bị thương, Nhạc Linh San cũng kiệt sức và ngã nhào, tựa lưng đúng vào "con người tuyết" Lệnh Hồ Xung. Sau đó, nàng bị bọn ác nhân kéo ra và khống chế. Bọn chúng lộ rõ bản chất dâm tặc, dơ bẩn khi cợt nhả:
"Mẫn lão đại! Lão bảo con nhỏ này thịt da trắng đỏ nhưng ta không tin. Chúng ta phải lột áo ả ra coi mới biết."
Cả bọn vỗ tay hoan hô, bỏ ngoài tai những lời quát mắng của Lâm Bình Chi.
"Tiếp theo là tiếng xé lụa roặc roặc! Lệnh Hồ Xung biết sư muội đã bị quân giặc làm nhục, thì còn nghĩ gì đến chất hàn độc trong mình đã trục hết ra hay chưa, chàng hết sức cựa quậy nhảy ra khỏi vùng tuyết động. Tay mặt chàng rút trường kiếm ở sau lưng."
Bất chấp tay trái bị hàn độc làm tê dại, Lệnh Hồ Xung dùng tay phải quệt lớp tuyết trên mắt, ánh kiếm lóe lên như tử thần. Trong cơn thịnh nộ cuồng loạn vì người mình yêu bị làm nhục, chàng ra tay không chút lưu tình. Chỉ trong chớp mắt, chàng đâm chém liên hoàn, giết chết ngay tại chỗ 9 tên ác đồ, máu nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng.
Bọn ác nhân còn lại sợ đến nát ruột tan hồn, bỏ chạy tứ tung. Lệnh Hồ Xung đứng giữa bãi tuyết đẫm máu, thét lên một câu rúng động:
"- Bọn mi làm nhục tiểu sư muội của ta thì đừng hòng sống sót một tên nào."
Tâm lý và thái độ của nhân vật
* Lệnh Hồ Xung:
* Lệnh Hồ Xung:
Bức tượng băng bùng nổ thành ngọn diệm sơn Tâm lý của Lệnh Hồ Xung trong phân đoạn này là một đồ thị hình sin bị nén đến mức nghẹt thở. Chỉ vài phút trước, trái tim chàng như bị lăng trì khi phải nghe người con gái mình yêu nhất thề nguyền cùng kẻ khác, lại còn khắc nét kiếm lên chính thân thể mình. Chàng hoàn toàn bất lực, đành chấp nhận làm một pho tượng băng câm lặng.
Thế nhưng, khi nghe tiếng xé áo lụa và biết Nhạc Linh San đang bị làm nhục, tình yêu thuần khiết và bản năng bảo vệ lập tức đánh bạt mọi đớn đau, ghen tuông. Chàng không cần quan tâm hàn độc trong người Nhậm Ngã Hành đã được hút hết hay chưa, không cần biết việc mình đột ngột phá tuyết vọt ra có khiến bản thân mất mạng hay tẩu hỏa nhập ma không. Nhát kiếm của chàng là sự thịnh nộ của một vị thần bảo hộ. Câu mắng "Bọn mi làm nhục tiểu sư muội của ta thì đừng hòng sống sót một tên nào" khẳng định một chân lý: Dù nàng yêu ai, đối xử tệ bạc với chàng thế nào, nàng vĩnh viễn là "tiểu sư muội của ta", là vảy ngược mà không một kẻ nào được phép chạm vào.
* Bọn giáo chúng Ma giáo:
* Bọn giáo chúng Ma giáo:
Thói lưu manh và sự phơi bầy bản chất tà đạo Bọn chúng ỷ đông hiếp yếu, nhục mạ và toan cưỡng bức phụ nữ giữa chốn hoang dã. Điều đáng sợ nhất là sau đó, Nhậm Ngã Hành thản nhiên thừa nhận mười mấy cái xác chết trên mặt tuyết đó chính là thuộc hạ của lão. Chúng là hình ảnh thu nhỏ cho cái ác bầy đàn, thứ khiến Lệnh Hồ Xung cảm thấy kinh tởm tột độ.
* Nhạc Linh San:
* Nhạc Linh San:
Nỗi sợ hãi tột cùng và sự nương tựa trớ trêu Nhạc Linh San trong hoàn cảnh này là một cô gái yếu đuối bị dồn vào ngõ cụt. Việc nàng ngã nhào, thở hồng hộc và tựa lưng vào "người tuyết" Lệnh Hồ Xung là một chi tiết mang tính biểu tượng cực kỳ xót xa. Trong vô thức, lúc nguy hiểm nhất, yếu đuối nhất, tấm bình phong duy nhất đỡ lấy nàng lại chính là người sư huynh mà nàng vừa vô tình làm tổn thương.
* Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên, Doanh Doanh:
* Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên, Doanh Doanh:
Sự câm lặng trước nhân cách lớn Họ là những người chứng kiến từ đầu đến cuối sự hy sinh của Lệnh Hồ Xung. Sự kiện này là một đòn giáng mạnh vào dã tâm thu phục Lệnh Hồ Xung của Nhậm Ngã Hành.
.....
Nỗi đau đớn bẽ bàng của "kẻ thua cuộc"
Tình huống Lệnh Hồ Xung phá vỡ lớp băng tuyết, dùng Độc Cô cửu kiếm chém giết 9 tên ác đồ để cứu Nhạc Linh San khỏi bị làm nhục, đau lòng thay, chính là sự bộc lộ đỉnh cao của một bi kịch tình yêu. Sau cơn huyết chiến kinh hoàng đó, khoảnh khắc chia tay giữa ba người diễn ra chớp nhoáng, đã bóc trần những góc khuất tâm lý sâu kín, đau đớn và bẽ bàng nhất.
Lâm Bình Chi: Sự khách sáo lạnh lùng và hố sâu đố kỵ
Lâm Bình Chi vừa thoát khỏi Quỷ môn quan, vợ gã vừa được cứu khỏi bị làm nhục, nhưng phản ứng của gã lại lạnh nhạt đến rợn người. Gã đứng thẳng người lên, chắp tay nói với ân nhân cứu mạng: "- Đa tạ lệnh huynh đã có lòng cứu giúp". Khi Lệnh Hồ Xung gạt đi và ân cần hỏi thăm thương thế, gã chỉ đáp cộc lốc: "- Không hề chi".
Sự khách sáo qua hai chữ "lệnh huynh" chính là bức tường thành gã cố tình dựng lên để vạch rõ ranh giới với Lệnh Hồ Xung. Đằng sau lớp vỏ bọc quân tử tạ ơn đó là một khối mặc cảm tự ti và sự ghen tuông đến cực đoan. Gã hận vì mình kém cỏi không bảo vệ được vợ, hận vì phải mang ơn kẻ tình địch, và trên hết, võ công kinh hồn của Lệnh Hồ Xung như một cái tát vào sự kiêu ngạo của gã. Lời cảm ơn của Lâm Bình Chi không hề có hơi ấm của sự tri ân, mà chỉ là nghi thức xã giao nhằm che đậy sự bất mãn tột độ đang gào thét bên trong.
Nhạc Linh San: Nỗi thương hại bị bóp nghẹt bởi sự sợ hãi
Nhạc Linh San dắt hai con ngựa của địch nhân lại, tung mình lên ngựa và bảo Lâm Bình Chi: "- Chúng ta đi kiếm gia gia cùng má má". Nàng cố lướt qua Lệnh Hồ Xung, nhưng rồi bước ngựa phải dừng lại. Nàng nhìn thẳng vào mặt chàng, cất tiếng ấp úng: "- Ta.... ta..." nhưng rồi "chỉ nói được hai chữ rồi quay đầu đi giựt cương cho ngựa chạy".
Chi tiết này lột tả trọn vẹn tấn bi kịch nội tâm của Nhạc Linh San:
Nỗi đau đớn bẽ bàng của "kẻ thua cuộc"
Tình huống Lệnh Hồ Xung phá vỡ lớp băng tuyết, dùng Độc Cô cửu kiếm chém giết 9 tên ác đồ để cứu Nhạc Linh San khỏi bị làm nhục, đau lòng thay, chính là sự bộc lộ đỉnh cao của một bi kịch tình yêu. Sau cơn huyết chiến kinh hoàng đó, khoảnh khắc chia tay giữa ba người diễn ra chớp nhoáng, đã bóc trần những góc khuất tâm lý sâu kín, đau đớn và bẽ bàng nhất.
Lâm Bình Chi: Sự khách sáo lạnh lùng và hố sâu đố kỵ
Lâm Bình Chi vừa thoát khỏi Quỷ môn quan, vợ gã vừa được cứu khỏi bị làm nhục, nhưng phản ứng của gã lại lạnh nhạt đến rợn người. Gã đứng thẳng người lên, chắp tay nói với ân nhân cứu mạng: "- Đa tạ lệnh huynh đã có lòng cứu giúp". Khi Lệnh Hồ Xung gạt đi và ân cần hỏi thăm thương thế, gã chỉ đáp cộc lốc: "- Không hề chi".
Sự khách sáo qua hai chữ "lệnh huynh" chính là bức tường thành gã cố tình dựng lên để vạch rõ ranh giới với Lệnh Hồ Xung. Đằng sau lớp vỏ bọc quân tử tạ ơn đó là một khối mặc cảm tự ti và sự ghen tuông đến cực đoan. Gã hận vì mình kém cỏi không bảo vệ được vợ, hận vì phải mang ơn kẻ tình địch, và trên hết, võ công kinh hồn của Lệnh Hồ Xung như một cái tát vào sự kiêu ngạo của gã. Lời cảm ơn của Lâm Bình Chi không hề có hơi ấm của sự tri ân, mà chỉ là nghi thức xã giao nhằm che đậy sự bất mãn tột độ đang gào thét bên trong.
Nhạc Linh San: Nỗi thương hại bị bóp nghẹt bởi sự sợ hãi
Nhạc Linh San dắt hai con ngựa của địch nhân lại, tung mình lên ngựa và bảo Lâm Bình Chi: "- Chúng ta đi kiếm gia gia cùng má má". Nàng cố lướt qua Lệnh Hồ Xung, nhưng rồi bước ngựa phải dừng lại. Nàng nhìn thẳng vào mặt chàng, cất tiếng ấp úng: "- Ta.... ta..." nhưng rồi "chỉ nói được hai chữ rồi quay đầu đi giựt cương cho ngựa chạy".
Chi tiết này lột tả trọn vẹn tấn bi kịch nội tâm của Nhạc Linh San:
* Sự thấu hiểu và xót xa:
Nàng biết rất rõ Lệnh Hồ Xung yêu nàng điên cuồng. Chàng sẵn sàng bạo phát khỏi đống tuyết khi chất hàn độc chưa bài trừ hết, liều mạng chém giết bất chấp hậu quả chỉ vì nghe thấy nàng sắp bị sỉ nhục. Nhìn Lệnh Hồ Xung thân tàn ma dại xả thân vì mình, lương tâm nàng trào dâng một sự xót thương, áy náy và cảm kích tột cùng. Nàng muốn nói một lời tử tế, một lời tri ân từ đáy lòng.
* Nỗi sợ hãi che giấu thái độ:
Tuy nhiên, câu nói vĩnh viễn nghẹn lại ở hai chữ "- Ta... ta...". Nàng đang yêu Lâm Bình Chi, và hơn ai hết, nàng bắt đầu cảm nhận được sự nhạy cảm, đa nghi và thói ghen tuông đen tối của trượng phu. Nàng sợ rằng bất kỳ một biểu hiện quan tâm hay xót thương nào dành cho "đại sư ca" lúc này cũng sẽ lọt vào mắt Lâm Bình Chi, khơi dậy sự phẫn nộ của gã và phá nát hạnh phúc mà nàng đang cố bám víu. Do đó, nàng buộc phải tỏ ra vô tình.
Sự im lặng và hành động quay ngựa bỏ chạy vội vã của Nhạc Linh San vừa là sự chạy trốn ánh mắt si tình của Lệnh Hồ Xung, vừa là sự đè nén tàn nhẫn bản tính lương thiện của chính nàng để bảo vệ trượng phu.
Nỗi khổ đau bẽ bàng của Lệnh Hồ Xung
Đối với Lệnh Hồ Xung, khoảnh khắc chia tay này là đỉnh điểm của sự cô độc và bẽ bàng. Chàng vừa như một vị thiên thần giáng thế cứu rỗi cả sinh mạng lẫn danh tiết cho tình nhân, nhưng phần thưởng nhận lại chỉ là sự xa lánh.
Nỗi khổ đau bẽ bàng của Lệnh Hồ Xung
Đối với Lệnh Hồ Xung, khoảnh khắc chia tay này là đỉnh điểm của sự cô độc và bẽ bàng. Chàng vừa như một vị thiên thần giáng thế cứu rỗi cả sinh mạng lẫn danh tiết cho tình nhân, nhưng phần thưởng nhận lại chỉ là sự xa lánh.
Nếu sự câm lặng của Nhạc Linh San là vì hoàn cảnh ép buộc, thì sự ngớ ngẩn của Lệnh Hồ Xung trong những giây phút chia tay lại là hiện thân của một tâm hồn đang tan vỡ.
Bình thường, Lệnh Hồ Xung là con người ngạo nghễ, hoạt ngôn, coi thường sinh tử. Thế nhưng, cứ hễ đứng trước tiểu sư muội, chàng bỗng chốc trở thành một kẻ thẫn thờ, yếu đuối, ăn nói ấp úng, lúng túng: "Tiểu huynh.... tiểu huynh.... tiểu huynh...",.
Nỗi khổ đau bẽ bàng của Lệnh Hồ Xung nằm ở chỗ:
* Sự thật tàn nhẫn của vị thế người ngoài:
Chàng dùng cả mạng sống để bảo vệ nàng, hứng chịu bao nhiêu hiểu lầm và oan ức, nhưng cuối cùng, nàng vẫn cùng Lâm Bình Chi sóng vai khuất bóng. Lệnh Hồ Xung chỉ có thể "đứng ngẩn người nhìn cho đến lúc bóng sau lưng hai người biến vào trong rừng cây rồi mới từ từ xoay mình lại". Khung cảnh đó là sự cô độc tột cùng của một kẻ si tình bị bỏ lại giữa bãi tuyết giá lạnh, tự gặm nhấm vết thương rỉ máu của chính mình.
* Hạnh phúc dâng tặng nhưng không được nhận:
Chàng xót xa đến mức khi thấy nàng chia tay, khuôn mặt thất vọng của chàng lộ rõ: "Sư muội!.... Sư muội đi đấy ử...". Chàng khao khát được nàng yêu, nhưng lại bất lực chấp nhận hiện thực rằng: dù chàng có làm gì đi nữa, thế giới của nàng chỉ có "tiểu Lâm tử". Sự bẽ bàng cao nhất là khi nhận ra tình yêu vĩ đại của mình lại vô tình biến thành một gánh nặng tâm lý cho người mình yêu, khiến nàng phải khó xử, phải bẽn lẽn quay đi.
Tổng kết:
Tổng kết:
Màn chia tay vội vã, những cái nhìn trộm, và những lời nói nghẹn ngào giữa Lệnh Hồ Xung, Nhạc Linh San và Lâm Bình Chi là đỉnh cao nghệ thuật miêu tả tình yêu bi kịch của Kim Dung.
Trong đó, Nhạc Linh San mắc kẹt giữa chữ tình (với trượng phu) và chữ nghĩa (với sư ca); Lâm Bình Chi chìm đắm trong hận thù và đố kỵ; còn Lệnh Hồ Xung thì ôm trọn nỗi đau của kẻ trao đi cả sinh mạng nhưng chỉ nhận lại được một cái quay đầu lạnh lẽo của giai nhân. Dư âm của những cảnh ngộ ấy để lại trong lòng độc giả một nỗi buồn man mác, sâu thẳm về những éo le, chua xót của cõi tình.
Tác giả miêu tả một khung cảnh vô cùng xót xa: Lệnh Hồ Xung "đứng ngẩn người nhìn cho đến lúc bóng sau lưng hai người biến vào trong rừng cây rồi mới từ từ xoay mình lại". Chàng bị bỏ rơi lại hoàn toàn. Dù chàng có thần công cái thế, dù chàng có trao đi cả trái tim đẫm máu, thì chàng vĩnh viễn vẫn chỉ là một "người ngoài" đứng nhìn đôi vợ chồng Nhạc Linh San - Lâm Bình Chi khuất bóng. Sự bẽ bàng nằm ở chỗ: Chàng nhận ra tình yêu hết lòng của mình dường như lại trở thành một gánh nặng, một sự khó xử khiến người con gái chàng yêu phải ngượng ngùng, sợ hãi cắm đầu bỏ chạy.
Khúc vĩ thanh của trận huyết chiến trên nền tuyết trắng không đẫm máu mà đẫm lệ. Bằng những lời nói nghẹn ngào, những câu cảm tạ lạnh nhạt và một sự câm lặng xoay lưng, Kim Dung đã khắc họa sâu sắc nỗi bi thiết của ái tình. Ở đó, người trượng phu (Lâm Bình Chi) thu mình trong mặc cảm, người thiếu nữ (Nhạc Linh San) mắc kẹt giữa tình yêu và sự thương hại, còn gã si tình (Lệnh Hồ Xung) thì ôm trọn vẹn nỗi đau đớn bẽ bàng, trơ trọi đứng giữa tuyết lạnh nhìn hạnh phúc của người mình yêu trôi tuột khỏi tầm tay.
Tác giả miêu tả một khung cảnh vô cùng xót xa: Lệnh Hồ Xung "đứng ngẩn người nhìn cho đến lúc bóng sau lưng hai người biến vào trong rừng cây rồi mới từ từ xoay mình lại". Chàng bị bỏ rơi lại hoàn toàn. Dù chàng có thần công cái thế, dù chàng có trao đi cả trái tim đẫm máu, thì chàng vĩnh viễn vẫn chỉ là một "người ngoài" đứng nhìn đôi vợ chồng Nhạc Linh San - Lâm Bình Chi khuất bóng. Sự bẽ bàng nằm ở chỗ: Chàng nhận ra tình yêu hết lòng của mình dường như lại trở thành một gánh nặng, một sự khó xử khiến người con gái chàng yêu phải ngượng ngùng, sợ hãi cắm đầu bỏ chạy.
Khúc vĩ thanh của trận huyết chiến trên nền tuyết trắng không đẫm máu mà đẫm lệ. Bằng những lời nói nghẹn ngào, những câu cảm tạ lạnh nhạt và một sự câm lặng xoay lưng, Kim Dung đã khắc họa sâu sắc nỗi bi thiết của ái tình. Ở đó, người trượng phu (Lâm Bình Chi) thu mình trong mặc cảm, người thiếu nữ (Nhạc Linh San) mắc kẹt giữa tình yêu và sự thương hại, còn gã si tình (Lệnh Hồ Xung) thì ôm trọn vẹn nỗi đau đớn bẽ bàng, trơ trọi đứng giữa tuyết lạnh nhìn hạnh phúc của người mình yêu trôi tuột khỏi tầm tay.
.....
Bài liên quan:
- Lệnh Hồ Xung
- Nhạc Linh San
- Chuyện tình Lâm Bình Chi - Nhạc Linh San: chữ hiếu nặng hơn chữ tình
- Lệnh Hồ Xung và Nghi Lâm cùng khóc khi nghe tin Nhạc Linh San lấy Lâm Bình Chi
- Trận chiến giành ngôi vương Ngũ nhạc kiếm phái giữa Tả Lãnh Thiền và Nhạc Bất Quần
- Thú vị chuyện thưởng tửu (rượu) trong Tiếu ngạo giang hồ
- Đông Phương Bất Bại - Đệ nhất cao thủ võ lâm?
No comments:
Post a Comment