Thương thay kiếp hồng nhan bạc phận (minh hoạ)
Cát Tường
Trong bức tranh giang hồ nhuốm màu máu và ngập tràn những mưu đồ bá bá nghiệp của Tiếu ngạo giang hồ, Kim Dung đã xây dựng nên hai hình tượng nữ nhân vô cùng đẹp đẽ nhưng cũng mang số phận bi thương bậc nhất: Nhạc phu nhân (Ninh Trung Tắc) và con gái Nhạc Linh San. Họ là hiện thân của sự trong sáng, nghiêm túc và lòng chung thủy tuyệt đối. Thế nhưng, bi kịch thay, chính sự chung thủy và niềm tin ngây thơ ấy lại đẩy họ vào một cái kết vô cùng đau đớn, bẽ bàng dưới tay những kẻ mà họ thương yêu nhất.
Ninh Trung Tắc: Nỗi nhục nhã ê chề của đấng "Nữ hiệp" vỡ mộng
Ninh Trung Tắc nổi danh giang hồ với ngoại hiệu "Ninh nữ hiệp". Bà là một người phụ nữ xinh đẹp, võ công cao cường, tính tình khảng khái, quang minh lỗi lạc. Trong đạo vợ chồng, bà một lòng kính trọng và yêu thương "Quân tử kiếm" Nhạc Bất Quần. Đối với đồ đệ, đặc biệt là Lệnh Hồ Xung, bà dành trọn tình thương như một người mẹ hiền.
Ninh Trung Tắc nổi danh giang hồ với ngoại hiệu "Ninh nữ hiệp". Bà là một người phụ nữ xinh đẹp, võ công cao cường, tính tình khảng khái, quang minh lỗi lạc. Trong đạo vợ chồng, bà một lòng kính trọng và yêu thương "Quân tử kiếm" Nhạc Bất Quần. Đối với đồ đệ, đặc biệt là Lệnh Hồ Xung, bà dành trọn tình thương như một người mẹ hiền.
Nhưng số phận tàn nhẫn đã bắt bà phải chứng kiến bức màn kịch dối trá tột cùng của chính người chồng đầu ấp tay gối. Từ một chưởng môn đạo mạo, Nhạc Bất Quần vì cuồng vọng quyền lực đã đánh cắp Tịch tà kiếm phổ, đổ oan cho Lệnh Hồ Xung, và kinh tởm nhất là "dẫn đao tự cung" (tự thiến) để luyện tà công.
Là người vợ chung chăn gối, Ninh Trung Tắc đã sớm nhận ra sự biến đổi quái dị của chồng. Bà đau đớn vạch trần sự thật bẽ bàng ấy: "Giọng nói sư ca đã hoàn toàn biến đổi ai cũng nhận ra, chẳng lẽ chính sư ca lại không biết? Mỗi buổi sáng chòm râu sư ca lại rụng đi một ít ở trong chăn... Sư ca dán râu giả bịp người thì được còn đối với đồng môn là sư muội của sư ca hơn mười năm lại thành phu thê hai chục năm gối tựa vai kề thì giấu làm sao được?".
Sự bẽ bàng của Ninh Trung Tắc không chỉ dừng lại ở việc chồng mình trở thành kẻ "ái nam ái nữ", mà còn ở chỗ lão đã đánh mất hoàn toàn nhân tính, trở thành một kẻ ngụy quân tử đê hèn, sát hại đồ đệ vô tội. Đỉnh điểm của bi kịch là khi bà chứng kiến cảnh đứa con gái duy nhất Nhạc Linh San bị chính con rể đâm chết, và người chồng Nhạc Bất Quần thì bị vạch mặt, bị ép uống độc dược của Ma giáo, không còn chút liêm sỉ nào.
Niềm tin vào trượng phu sụp đổ, con gái qua đời, lý tưởng chính tà bị nhạo báng, Ninh Trung Tắc chọn cái chết để giải thoát khỏi nỗi nhục nhã không thể gột rửa: "Nhạc phu nhân buông tiếng thở dài não ruột than rằng: 'Oan nghiệt! Đây đúng là một trường oan nghiệt! Đột nhiên chàng (Lệnh Hồ Xung) cảm thấy sau gáy nóng hổi và có nước chảy xuống. Chàng quay đầu nhìn lại thấy sắc mặt Nhạc phu nhân lợt lạt như tờ giấy. Một lưỡi đao trủy thủ đã đâm vào trước ngực bà đúng chỗ trái tim. Bà tắt thở và đã tuyệt mệnh rồi.".
Cái chết của bà là sự phản kháng cuối cùng và quyết liệt nhất của một nữ hiệp không thể chấp nhận chung sống với sự nhơ nhuốc.
Là người vợ chung chăn gối, Ninh Trung Tắc đã sớm nhận ra sự biến đổi quái dị của chồng. Bà đau đớn vạch trần sự thật bẽ bàng ấy: "Giọng nói sư ca đã hoàn toàn biến đổi ai cũng nhận ra, chẳng lẽ chính sư ca lại không biết? Mỗi buổi sáng chòm râu sư ca lại rụng đi một ít ở trong chăn... Sư ca dán râu giả bịp người thì được còn đối với đồng môn là sư muội của sư ca hơn mười năm lại thành phu thê hai chục năm gối tựa vai kề thì giấu làm sao được?".
Sự bẽ bàng của Ninh Trung Tắc không chỉ dừng lại ở việc chồng mình trở thành kẻ "ái nam ái nữ", mà còn ở chỗ lão đã đánh mất hoàn toàn nhân tính, trở thành một kẻ ngụy quân tử đê hèn, sát hại đồ đệ vô tội. Đỉnh điểm của bi kịch là khi bà chứng kiến cảnh đứa con gái duy nhất Nhạc Linh San bị chính con rể đâm chết, và người chồng Nhạc Bất Quần thì bị vạch mặt, bị ép uống độc dược của Ma giáo, không còn chút liêm sỉ nào.
Niềm tin vào trượng phu sụp đổ, con gái qua đời, lý tưởng chính tà bị nhạo báng, Ninh Trung Tắc chọn cái chết để giải thoát khỏi nỗi nhục nhã không thể gột rửa: "Nhạc phu nhân buông tiếng thở dài não ruột than rằng: 'Oan nghiệt! Đây đúng là một trường oan nghiệt! Đột nhiên chàng (Lệnh Hồ Xung) cảm thấy sau gáy nóng hổi và có nước chảy xuống. Chàng quay đầu nhìn lại thấy sắc mặt Nhạc phu nhân lợt lạt như tờ giấy. Một lưỡi đao trủy thủ đã đâm vào trước ngực bà đúng chỗ trái tim. Bà tắt thở và đã tuyệt mệnh rồi.".
Cái chết của bà là sự phản kháng cuối cùng và quyết liệt nhất của một nữ hiệp không thể chấp nhận chung sống với sự nhơ nhuốc.
2. Nhạc Linh San: Tình yêu thuần khiết trao lầm cho dã thú
Nếu bi kịch của Ninh Trung Tắc là sự vỡ mộng lúc tuổi xế chiều, thì bi kịch của Nhạc Linh San lại là nỗi oan nghiệt của tuổi thanh xuân. Nàng là một thiếu nữ xinh xắn, hồn nhiên, từng có những ngày tháng tươi đẹp bên thác nước cùng đại sư ca Lệnh Hồ Xung. Nhưng từ khi Lâm Bình Chi xuất hiện, trái tim nàng đã hoàn toàn trao cho gã thiếu niên mang nặng mối huyết cừu này.
Nàng yêu Lâm Bình Chi bằng một tình yêu nghiêm túc, thuần khiết và chung thủy đến mức mù quáng. Nàng không màng đến việc gã bị gia đình nàng lợi dụng. Thế nhưng, đáp lại tình yêu đó là sự tàn nhẫn tột cùng. Lâm Bình Chi, cũng giống như Nhạc Bất Quần, đã tự thiến mình ngay trước ngày cưới để luyện kiếm báo thù.
Cuộc hôn nhân của Nhạc Linh San là một tấn bi kịch hữu danh vô thực, một sự tủi nhục tận cùng của đời người con gái mà nàng phải vừa khóc vừa thổ lộ:
"Sau khi thành hôn ba ngày ta phát giác ra trong lòng ngươi có mối hờn giận mà không hiểu vì lẽ gì. Ngươi cùng ta ở một phòng mà không chung chăn gối với ta, ngươi thống hận ta như vậy.... thì sao còn.... lấy ta làm vợ?".
Dù biết trượng phu không còn là đàn ông thực sự, dù biết gã hắt hủi và khinh miệt mình, Nhạc Linh San vẫn cam chịu và nguyện theo gã đến chân trời góc bể:
"Bình đệ! Cho đến bây giờ mà Bình đệ hãy còn chưa hiểu rõ tấm lòng ta ư?... Ta đối với ngươi vẫn một lòng một dạ trước sao sau vậy vĩnh viễn quyết chẳng bao giờ biến cải... Cặp mắt ngươi bị thương chưa chắc không chữa được. Dù ngươi không khỏi mắt thì ta cũng vĩnh viễn phục thị ngươi cho đến lúc cả đôi bên cùng chết.".
Sự chung thủy ấy không cảm hóa được trái tim đã chai sạn vì hận thù của Lâm Bình Chi. Gã nhẫn tâm đâm một nhát kiếm xuyên ngực nàng để lấy lòng Tả Lãnh Thiền. Đau đớn thay, ngay cả khi hấp hối dưới lưỡi kiếm của chồng, tâm trí nàng vẫn không hề có nửa lời oán hận, mà chỉ cố dùng chút tàn hơi cuối cùng để cầu xin Lệnh Hồ Xung bảo vệ cho kẻ đã giết mình:
"Đại sư ca!.... trượng phu của tiểu muội.... Bình đệ đui mắt.... tình trạng rất đáng thương.... đại sư ca có biết không?... Tiểu sư muội chết rồi, xin đại sư ca.... hết sức chiếu cố cho gã.... đừng để người ta khinh nhờn gã.".
Lệnh Hồ Xung đã phải quặn đau khúc ruột khi chứng kiến tiểu sư muội của mình trút hơi thở cuối cùng trong lúc miệng vẫn hát văng vẳng bài Phúc Kiến sơn ca – bài hát do chính kẻ sát nhân Lâm Bình Chi đã dạy nàng.
Đánh giá và Bình luận
Số phận của Ninh Trung Tắc và Nhạc Linh San là minh chứng tàn khốc nhất cho sự tàn phá của lòng tham và quyền lực đối với những giá trị nhân bản.
* Sự đối lập giữa Tình yêu và Quyền lực:
Hai người phụ nữ này đại diện cho tình yêu thương, sự hy sinh và các giá trị gia đình cốt lõi. Ngược lại, Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi đại diện cho tham vọng, sự dối trá và lòng thù hận. Đứng trước sức cám dỗ của pho Tịch tà kiếm phổ và danh xưng "thiên hạ vô địch", cả Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi đều sẵn sàng tự hoạn đi nhân tính, hoạn đi bản lĩnh đàn ông, và tàn nhẫn chà đạp lên tình yêu của những người phụ nữ tuyệt vời nhất.
* Bi kịch của sự thủy chung:
Trong thế giới giang hồ điên đảo của Tiếu ngạo giang hồ, sự chung thủy, nghiêm túc của hai mẹ con họ Nhạc lại trở thành điểm yếu chí mạng khiến họ bị tổn thương sâu sắc nhất. Ninh Trung Tắc quá thanh cao nên không thể sống chung với sự nhơ nhuốc. Nhạc Linh San quá chung tình nên đành ôm mối hận mang xuống suối vàng, giống như hai câu thơ của Lý Thượng Ẩn mà nàng để lại: "Nhớ xưa luyến ái Hàn công tử / Xương trắng thành tro hận chửa tan".
Kết luận
Mẹ con Ninh Trung Tắc và Nhạc Linh San là những nét vẽ bi thương và đẹp đẽ nhất trong bức tranh Tiếu ngạo giang hồ. Họ không màng đến danh lợi, chỉ khao khát một mái ấm bình yên bên người mình yêu. Nhưng định mệnh trớ trêu đã gán ghép họ với hai kẻ cuồng tín vì quyền lực. Sự ra đi của họ (một người tự sát bảo toàn khí tiết, một người chết dưới tay chồng vẫn hát khúc tình ca) để lại một niềm tiếc thương vô hạn, đồng thời là bản án tố cáo đanh thép nhất đối với thói đạo đức giả và những tham vọng điên cuồng trên chốn giang hồ. Đó chính là đỉnh cao của sự thê lương mang tên "Hồng nhan bạc phận".
-----------------------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment