Saturday, October 26, 2013

Nhạc Linh San - Lâm Bình Chi: Tình mẫu tử hay sự mù quáng?



Tình cảm của Nhạc Linh San dành cho Lâm Bình Chi thực chất là tình mẹ con? (minh hoạ)

Hoa Mộc Miên

Tôi đoán rằng có nhiều độc giả không mấy thiện cảm với Nhạc Linh San. Điều này không hẳn vì họ ghét lây cái thói ngụy quân tử của Nhạc Bất Quần sang nàng, mà chủ yếu là vì sự bất bình thay cho nhân vật chính Lệnh Hồ Xung.

Nhạc Linh San đã rời bỏ Lệnh Hồ Xung – người anh hùng được vạn người yêu mến – để đi theo một Lâm Bình Chi mang tâm hồn khiếm khuyết. Nàng bỏ rơi vị đại sư huynh thanh mai trúc mã, người nhất mực yêu nàng tha thiết, khiến chàng phải chịu trăm cay nghìn đắng. Thậm chí đến cuối đời, khi bị chính Lâm Bình Chi sát hại, nàng vẫn u mê đòi Lệnh Hồ Xung phải suốt đời chăm sóc gã ác độc đó. Có ý kiến cho rằng Linh San thiếu hẳn linh tính trí tuệ, chẳng hiểu gì về người yêu nàng lẫn kẻ nàng yêu. Tuy nhiên, dù bi thảm đến đâu, kết cục đời nàng vẫn gợi lên sự thông cảm sâu sắc.

Bàn tay sắp đặt của Nhạc Bất Quần

Vận mệnh tình cảm thường được coi là do duyên số, mà duyên số lại là thứ không thể biết trước. Nhạc Linh San dường như là minh chứng rõ nhất cho điều này. Ai có thể giải thích vì sao nàng lại yêu Lâm Bình Chi đến chết không hối hận? Thế nhưng, nếu bảo cuộc tình này hoàn toàn là do "thần xui quỷ khiến" thì lại không đúng. Sự gần gũi giữa họ vốn xuất phát từ bàn tay dàn dựng tài tình của Nhạc Bất Quần.

Khởi đầu: Nhạc Bất Quần khuyến khích nàng cùng Lao Đức Nặc đi Phúc Châu thăm dò Phước Uy tiêu cục, tạo cơ hội cho nàng gặp Lâm Bình Chi trước mọi đồng môn.

Cách ly: Sau khi về Hoa Sơn, Nhạc Bất Quần bắt phạt Lệnh Hồ Xung ra núi sau suy ngẫm, trực tiếp cắt đứt cơ hội tiếp xúc của nàng với đại sư huynh, tạo khoảng trống cho Lâm Bình Chi bước vào.

Gắn kết: Y mặc nhiên để nàng phụ đạo võ công cho Lâm sư đệ, bất chấp thực lực võ công của hai người ra sao.

Định hướng: Trong chuyến đi qua Lạc Dương (quê ngoại Lâm Bình Chi), Nhạc Bất Quần đã ngầm thể hiện sự ủng hộ mối quan hệ này.

Những bố trí ấy đương nhiên không vì hạnh phúc của con gái, mà là dùng nàng làm sợi dây trói buộc Lâm Bình Chi, bảo đảm "Tịch Tà kiếm phổ" không rơi vào tay người ngoài. Nhạc Bất Quần thực chất đã đặt con gái và đồ đệ lên lòng bàn tay mà đùa giỡn.

Tính hiếu thắng của "Nhạc đại công chúa"

Dù cha sắp đặt, việc Nhạc Linh San yêu Lâm Bình Chi vẫn có phần từ bản thân nàng. Nhạc Bất Quần quá hiểu tính con: nàng kiến thức không rộng, linh tính không sâu, dễ bị chi phối. Nàng lại mang tính kiêu ngạo tùy tiện của một cô nương giỏi võ, thích cảm giác mạo hiểm và đặc biệt ưa hư vinh.

Lâm Bình Chi xuất hiện đúng lúc nàng cần thỏa mãn tính hiếu thắng. Ở bên Lệnh Hồ Xung, võ công của chàng quá cao khiến nàng luôn thấy mình nhỏ bé. Nhưng với Lâm sư đệ, nàng được sắm vai sư tỷ, được chỉ bảo và che chở. Chính cảm giác "người chinh phục" này đã lôi kéo nàng rời xa đại sư huynh.
Sự đồng điệu về tiêu chuẩn thẩm mỹ

Lâm Bình Chi sau thảm kịch gia đình trở nên thâm trầm, già dặn và hướng nội. Tính cách này vừa hay lại trùng khớp với hình mẫu mẫu mực trong lòng Nhạc Linh San: đó chính là cha nàng, Nhạc Bất Quần. Nàng sùng bái cha nên cũng bị thu hút bởi một người có khí chất tương đồng. Lệnh Hồ Xung ngông nghênh, xốc nổi hoàn toàn trái ngược với quan niệm giá trị mà nàng được nuôi dưỡng.

Tình yêu thăng hoa thành tình ... mẫu tử!

Nhiều người không hiểu tại sao Nhạc Linh San, dù biết Lâm Bình Chi đã tự thiến, biết hôn lễ chỉ là hư danh, thậm chí bị hắn đâm kiếm vào ngực, vẫn một mực yêu hắn? Có lẽ lòng nàng lúc đó đã không còn coi Lâm Bình Chi là chồng nữa.

Lời trối trăn của nàng: “Trên thế gian này Bình đệ côi cút, mọi người đều khinh khi... khinh khi Bình đệ. Đại sư ca, sau khi tiểu muội chết, xin đại sư ca hết lòng chăm sóc cho Bình đệ...” Khẩu khí đó không giống lời nói của người tình, mà y hệt lời của một người mẹ nói về đứa con tội nghiệp. Khi quan hệ vợ chồng vĩnh viễn không thể thành, tình cảm của nàng đã thăng hoa thành tình mẫu tử. Trong mắt người mẹ, đứa con dù có tàn bạo hay tâm thần vẫn luôn là đứa trẻ cần được chở che.

Cũng chỉ đến lúc ấy, Nhạc Linh San mới thực sự là chính mình. Cả cuộc đời nàng bị người cha khống chế về hành vi lẫn tinh thần, chỉ có bản năng thiên phú của người mẹ là thứ duy nhất không liên quan đến Nhạc Bất Quần. Phút cuối đời, nàng thoát khỏi thân phận vật hy sinh chính trị, đem tình mẫu tử cao quý nhất của mình hiến dâng cho nhân gian, dù người nhận lấy nó là một kẻ hoàn toàn không xứng đáng.

Kết luận: Nhạc Linh San vừa đáng trách vừa đáng thương. Nàng chết trong sự mù quáng của tình yêu, nhưng lại sống mãi với vẻ đẹp của một tấm lòng bao dung vô bờ bến.
---------------------------

Bài liên quan:

No comments: