
Hình ảnh "Cửu chỉ thần cái" mãi mãi là một tượng đài bất hủ về một vị anh hùng gần gũi, đời thường nhưng nhân cách lại cao tựa Thái Sơn (minh hoạ)
Bạch Y Ngũ Bút
Hồng Thất Công được nói tới trong hai tác phẩm Anh hùng xạ điêu và Thần điêu hiệp lữ. Trong thế giới võ hiệp Kim Dung, nếu Hoàng Dược Sư đại diện cho sự tà dật, Âu Dương Phong đại diện cho sự tàn độc, Đoàn Trí Hưng đại diện cho sự từ bi, thì Hồng Thất Công chính là biểu tượng của sự hào sảng, hiệp nghĩa và chính trực. Ông là một vị đại tông sư võ học mang hình hài của một người ăn mày, để lại dấu ấn sâu đậm qua những chiến công và việc truyền dạy võ nghệ cho cặp đôi Quách Tĩnh - Hoàng Dung.
Hồng Thất Công trong Anh hùng xạ điêu
Nguồn Gốc Thân Thế, Chức Vị và Ngoại Hình
Thân thế và Chức vị: Hồng Thất Công thuở nhỏ từng có một quá khứ đau buồn khi làm nô lệ cho người Kim. Về sau, ông trở thành Bang chủ đời thứ 18 của Cái Bang – bang hội lớn nhất thiên hạ. Tín vật biểu trưng cho quyền lực của ông là ngọn trúc bổng màu xanh bóng loáng (Đả cẩu bổng) và chiếc hồ lô sơn đỏ đựng rượu.
Danh tiếng giang hồ: Ông là một trong "Thiên hạ ngũ tuyệt" (Võ lâm ngũ bá) tham gia kỳ Hoa Sơn luận kiếm lần thứ nhất, được tôn xưng là Bắc Cái. Khắp chốn võ lâm, từ đạo sĩ Khưu Xứ Cơ cho đến các bậc anh hùng đều khâm phục sát đất trước tinh thần hành hiệp trượng nghĩa, cứu khốn phò nguy của ông.
Ngoại hình: Ông xuất hiện dưới hình dáng một người ăn mày trung niên, hàm vuông mặt dài, dưới cằm có râu, tay thô chân to. Dù mặc quần áo vá chằng vá đụp nhưng lại rất sạch sẽ. Đặc điểm nhận dạng nổi bật nhất là bàn tay phải của ông chỉ có bốn ngón, ngón trỏ đã bị cụt tận bàn tay.
Tính Cách và Điểm Đặc Biệt
Tham ăn tục uống (Khuyết điểm đáng yêu): Đây là đặc điểm nổi bật nhất và cũng là tử huyệt của ông. Ông tự nhận mình hễ nghĩ tới chuyện ăn là quên hết mọi việc. Sở thích này lớn đến mức ông từng trốn trên rường nhà bếp hoàng cung (ngự trù) suốt 3 tháng liền chỉ để nếm trước các món ngon của hoàng đế, khiến ngự trù tưởng là "Hồ ly đại tiên".
Nguồn gốc biệt danh "Cửu chỉ thần cái": Tật tham ăn từng khiến ông làm lỡ một việc lớn (không kịp cứu mạng một hảo hán). Trong cơn phẫn nộ và hối hận tự trách, ông đã tự cầm đao chặt đứt ngón tay trỏ phải của mình. Giang hồ từ đó gọi ông là "Cửu chỉ thần cái" (Thần ăn mày chín ngón). Dù vậy, tính tham ăn vẫn không bỏ được.
Tài năng ẩm thực phi phàm: Ông có một vị giác xuất thần. Khi ăn món "Nhà ai sáo ngọc nghe mai rụng" của Hoàng Dung, ông nhắm mắt nhai và phân biệt chính xác từng loại thịt được ghép lại: thịt mông dê, tai heo, thăn bê, đùi chương và thịt thỏ.
Lười biếng nhưng chính trực: Ông tự nhận mình lười biếng, phóng đãng, ghét sự trói buộc, ngay cả việc quản lý Cái Bang cũng thấy phiền phức. Tuy nhiên, ông là người cực kỳ chính trực. Cả đời ông đã tự tay giết 231 người, nhưng không có ai là người tốt; tất cả đều là tham quan ô lại, thổ hào ác bá, đại gian đại ác.
Tuyệt Kỹ Võ Công
Võ công của Hồng Thất Công đạt tới mức "đăng phong tháo cực", thiên về ngoại gia chí cương chí kiên:
Võ công của Hồng Thất Công đạt tới mức "đăng phong tháo cực", thiên về ngoại gia chí cương chí kiên:
* Hàng Long Thập Bát Chưởng: Môn chưởng pháp chí cương vô song thiên hạ, oai lực dời non lấp biển. Chiêu thức tuy đơn giản nhưng kình lực tinh thâm, tiêu biểu là các chiêu Kháng long hữu hối, Phi long tại thiên, Thần long bái vĩ, Kiến long tại điền.... Đặc biệt, khẩu quyết của môn này chú trọng chữ "Hối" – phát kình ra phải biết thu lại, có phát có thu, cương nhu tương tế.
* Đả Cẩu Bổng Pháp: Bảo vật trấn bang của Cái Bang, gồm 36 đường biến hóa tinh vi, chiêu số kỳ diệu. Môn này chỉ truyền riêng cho bang chủ các đời.
* Quyền pháp Tiêu Dao Du: Công phu khi còn trẻ của ông, mang phong thái khinh linh, phiêu dật như chim én, chim ưng.
* Mãn Thiên Hoa Vũ: Thủ pháp phóng kim châm dày đặc như mưa hoa, được ông sáng tạo để khắc chế bầy rắn độc của Âu Dương Phong.
Những Sự Kiện Quan Trọng và Mối Quan Hệ
Mắc bẫy ẩm thực và nhận đồ đệ: Bị thu hút bởi tài nấu nướng tuyệt đỉnh của Hoàng Dung (với các món như canh Mỹ nhân, Hăm bốn lỗ cầu trăng sáng chiếu...), ông đã phá lệ truyền dạy 15 chiêu Hàng Long Thập Bát Chưởng cho Quách Tĩnh và quyền Tiêu Dao Du cho Hoàng Dung. Sau này, ông chính thức nhận Quách Tĩnh và Hoàng Dung làm đệ tử. Ông cũng từng truyền dạy Tiêu Dao Du cho Mục Niệm Từ trong 3 ngày vì cảm kích cô bé từng cứu chữa cho ăn mày.
Ân oán với Âu Dương Phong: Đây là kỳ phùng địch thủ của ông. Trên chiếc thuyền bốc cháy giữa biển, Hồng Thất Công trượng nghĩa cứu mạng Tây Độc, nhưng Âu Dương Phong lấy oán báo ân, thả rắn cắn và tung chưởng lén khiến ông trọng thương, mất hết công lực. Sau này, nhờ Quách Tĩnh đọc khẩu quyết Cửu Âm Chân Kinh, ông tự vận công đả thông kỳ kinh bát mạch và khôi phục lại võ công. Ở cuối truyện, ông đã đánh bại một Âu Dương Phong bị điên loạn (do luyện sai kinh) tại Hoa Sơn.
Truyền ngôi Bang chủ: Khi bị thương nặng trên đảo hoang, tưởng không qua khỏi, ông đã trao Đả cẩu bổng và chức Bang chủ Cái Bang đời thứ 19 cho Hoàng Dung, đồng thời thực hiện nghi thức nhổ đờm theo bang quy.
Thu phục Cừu Thiên Nhận: Tại Hoa Sơn, bằng sự quang minh lỗi lạc và lời mắng chửi đanh thép đầy chính khí (tuyên bố chưa từng giết người tốt nào), ông đã khiến tên đại ác ma bán nước Cừu Thiên Nhận hổ thẹn tới mức định nhảy vực tự sát (sau được Nhất Đăng cứu và nhận làm đồ đệ).
Bình Luận và Đánh Giá
Hiện thân của triết lý "Đại Đạo Chí Giản": Không giống Hoàng Dược Sư tinh thông bách nghệ rườm rà, võ công của Hồng Thất Công (Hàng Long Thập Bát Chưởng) cực kỳ đơn giản nhưng oai lực không thể cản phá. Điều này phản ánh chính con người ông: bộc trực, không kiểu cách, mạnh mẽ và chân thành.
Kẻ ăn mày mang tư cách đế vương: Tuy mang thân phận kẻ ăn xin thấp hèn nhất xã hội, nhưng hành vi, đạo đức và sự công chính của ông lại cao cả bậc nhất. Đứng trước ông, một kẻ quyền thế hay võ công tuyệt đỉnh làm điều ác (như Âu Dương Phong hay Cừu Thiên Nhận) đều phải lép vế về mặt nhân cách. Ông chính là sự tương phản hoàn hảo: "áo dơ nhưng tâm sạch".
Vai trò người thầy vĩ đại: Nếu Giang Nam Thất Quái cho Quách Tĩnh nền tảng đạo đức, thì Hồng Thất Công là người nâng tầm Quách Tĩnh thành đại cao thủ. Ông nhìn ra bản chất trung hậu của Quách Tĩnh dưới vẻ ngoài "ngu ngốc" và giao phó Cái Bang cho Hoàng Dung vì tin vào trí tuệ của nàng.
Kết Luận
Nhân vật Hồng Thất Công là một nét bút xuất thần của Kim Dung. Ông không mang vẻ đạo mạo của một đạo sĩ, không mang sự u buồn của một nhà sư, cũng không cổ quái tiêu cực như Đông Tà. Ông bước vào giang hồ với nụ cười sảng khoái, tay cắn đùi gà, tay cầm gậy trúc, nhưng lại là một bầu nhiệt huyết trượng nghĩa, là ngọn cờ đầu bảo vệ chính đạo. Hình ảnh "Cửu chỉ thần cái" mãi mãi là một tượng đài bất hủ về một vị anh hùng gần gũi, đời thường nhưng nhân cách lại cao tựa Thái Sơn.
.....
Hồng Thất Công trong Thần điêu hiệp lữ
Nhân vật Hồng Thất Công là một nét bút xuất thần của Kim Dung. Ông không mang vẻ đạo mạo của một đạo sĩ, không mang sự u buồn của một nhà sư, cũng không cổ quái tiêu cực như Đông Tà. Ông bước vào giang hồ với nụ cười sảng khoái, tay cắn đùi gà, tay cầm gậy trúc, nhưng lại là một bầu nhiệt huyết trượng nghĩa, là ngọn cờ đầu bảo vệ chính đạo. Hình ảnh "Cửu chỉ thần cái" mãi mãi là một tượng đài bất hủ về một vị anh hùng gần gũi, đời thường nhưng nhân cách lại cao tựa Thái Sơn.
.....
Hồng Thất Công trong Thần điêu hiệp lữ
Nguồn gốc thân thế, chức vị và danh tiếng giang hồ
Hồng Thất Công, ngoại hiệu là Bắc Cái, là một trong "Thiên hạ ngũ tuyệt" (Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái, Trung Thần Thông) lừng lẫy từ cuộc Hoa Sơn luận kiếm lần thứ nhất và thứ hai.
Ông là bang chủ tiền nhiệm của Cái Bang – bang hội lớn nhất thiên hạ, sau đó đã truyền lại chức vị này cho Hoàng Dung. Trên giang hồ, ông còn được biết đến với biệt danh "Cửu chỉ thần cái" (Lão ăn mày thần chín ngón). Danh tiếng của Hồng Thất Công vô cùng hiển hách, ông được quần hùng tôn kính như bậc "Thái Sơn Bắc Đẩu", đại diện cho tinh thần chính nghĩa, quang minh lỗi lạc. Thậm chí nhiều năm sau khi ông mất, quần hùng tại Anh hùng đại yến vẫn nhất trí bầu ông (dù vắng mặt) làm Minh chủ võ lâm.
Ngoại hình và Tính cách
Ngoại hình: Ông xuất hiện với hình dáng một lão nhân râu tóc bạc phơ, mặc quần áo rách rưới như một gã hành khất, nhưng sắc mặt lại hồng hào, thần thái hăng say và dồi dào sinh khí. Dù tuổi đã cao, toàn thân ông vẫn săn chắc, chỉ riêng cái bụng là hơi phệ.
Tính cách: Hồng Thất Công là người khảng khái, hào hiệp, ghét ác như kẻ thù. Lão sống một đời tự do tự tại, thích phiêu du giang hồ như mây ngàn hạc nội, không màng danh lợi. Dù là bậc tông sư nghiêm khắc với cái ác, ông lại rất hiền từ, nhân hậu, hay đùa cợt và không câu nệ tiểu tiết.
Điểm đặc biệt và Tài năng
Điểm đặc biệt và đáng yêu nhất của Hồng Thất Công là sự đam mê ẩm thực, đặc biệt là những "của ngon vật lạ". Sau khi nhường chức bang chủ, ông lặn lội xuống tận Lĩnh Nam (Quảng Đông) sống lỳ ở đó hơn mười năm chỉ vì vùng đất này có khí hậu ôn hòa và vô số món ăn trân kỳ (như thịt chuột, cá đốm, heo sữa quay, hào mập...) làm ông khoái lạc như lên thiên đường.
Sự sành ăn của ông đạt đến mức nghệ thuật. Tại đỉnh Hoa Sơn tuyết lạnh, ông đã sáng tạo ra món rết xào. Ông dùng một con gà trống chết vùi dưới tuyết để dụ rết độc tới, sau đó luộc rết để vứt bỏ chất độc, bóc vỏ lấy phần thịt trắng như tôm, rồi dùng mỡ và gia vị mang theo xào lên thơm nức mũi. Ông thưởng thức món ăn này với sự say mê cực độ, nhắm mắt lim dim, cảm thấy mọi khoái lạc trong thiên hạ không gì sánh bằng.
Bên cạnh đó, ông có khả năng dùng nội công (tiềm hành thần công) để ngủ vùi dưới lớp tuyết dày suốt ba ngày ba đêm mà cơ thể vẫn giữ được hơi ấm, sống như một người chết lâm sàng.
Điểm đặc biệt và đáng yêu nhất của Hồng Thất Công là sự đam mê ẩm thực, đặc biệt là những "của ngon vật lạ". Sau khi nhường chức bang chủ, ông lặn lội xuống tận Lĩnh Nam (Quảng Đông) sống lỳ ở đó hơn mười năm chỉ vì vùng đất này có khí hậu ôn hòa và vô số món ăn trân kỳ (như thịt chuột, cá đốm, heo sữa quay, hào mập...) làm ông khoái lạc như lên thiên đường.
Sự sành ăn của ông đạt đến mức nghệ thuật. Tại đỉnh Hoa Sơn tuyết lạnh, ông đã sáng tạo ra món rết xào. Ông dùng một con gà trống chết vùi dưới tuyết để dụ rết độc tới, sau đó luộc rết để vứt bỏ chất độc, bóc vỏ lấy phần thịt trắng như tôm, rồi dùng mỡ và gia vị mang theo xào lên thơm nức mũi. Ông thưởng thức món ăn này với sự say mê cực độ, nhắm mắt lim dim, cảm thấy mọi khoái lạc trong thiên hạ không gì sánh bằng.
Bên cạnh đó, ông có khả năng dùng nội công (tiềm hành thần công) để ngủ vùi dưới lớp tuyết dày suốt ba ngày ba đêm mà cơ thể vẫn giữ được hơi ấm, sống như một người chết lâm sàng.
Võ công và Môn phái
Hồng Thất Công là sự tự hào của Cái Bang, sở hữu hai môn tuyệt học trấn phái uy chấn thiên hạ:Hàng long thập bát chưởng: Môn chưởng pháp chí cương chí mãnh, được ông tu luyện tới mức xuất thần nhập hóa. Sức mạnh hùng kình của nó lớn đến mức sau này Hoàng Dược Sư phải thừa nhận "Ám nhiên tiêu hồn chưởng" của Dương Quá chỉ có "Hàng long thập bát chưởng" mới có thể sánh ngang.
Hồng Thất Công là sự tự hào của Cái Bang, sở hữu hai môn tuyệt học trấn phái uy chấn thiên hạ:Hàng long thập bát chưởng: Môn chưởng pháp chí cương chí mãnh, được ông tu luyện tới mức xuất thần nhập hóa. Sức mạnh hùng kình của nó lớn đến mức sau này Hoàng Dược Sư phải thừa nhận "Ám nhiên tiêu hồn chưởng" của Dương Quá chỉ có "Hàng long thập bát chưởng" mới có thể sánh ngang.
Đả cẩu bổng pháp: Môn võ công linh hoạt, xảo diệu và tinh vi tuyệt đỉnh, chỉ truyền cho bang chủ Cái Bang. Môn bổng pháp này gồm 36 lộ, bao hàm 8 chữ khẩu quyết (Bàn, Phách, Triền, Tróc, Khiêu, Dẫn, Phong, Chuyển). Tuyệt chiêu cuối cùng "Thiên hạ vô cẩu" ảo diệu đến mức kẻ thù truyền kiếp Âu Dương Phong phải suy nghĩ đến bạc trắng cả tóc trong một đêm mới tìm ra cách hóa giải.
Nội công thâm hậu: Tu vi nội công của ông vô cùng dồi dào, dẻo dai. Dù tuổi cao, ông vẫn có thể đấu nội lực liên tục nhiều ngày với Tây Độc Âu Dương Phong mà không hề lép vế.
Những sự kiện nổi bật và Nhân vật liên quan
Trong Thần điêu hiệp lữ, màn trình diễn chói sáng và cuối cùng của Hồng Thất Công diễn ra trên đỉnh tuyết sơn Hoa Sơn:Trừng trị Tạng biên ngũ xú: Dù mải mê ăn uống, ông vẫn không quên hiệp nghĩa. Ông đã kiên nhẫn theo dấu năm tên ác tặc "Tạng biên ngũ xú" từ Quảng Đông lên tận Hoa Sơn để trừng trị chúng vì tội lạm sát người vô tội.
Trong Thần điêu hiệp lữ, màn trình diễn chói sáng và cuối cùng của Hồng Thất Công diễn ra trên đỉnh tuyết sơn Hoa Sơn:Trừng trị Tạng biên ngũ xú: Dù mải mê ăn uống, ông vẫn không quên hiệp nghĩa. Ông đã kiên nhẫn theo dấu năm tên ác tặc "Tạng biên ngũ xú" từ Quảng Đông lên tận Hoa Sơn để trừng trị chúng vì tội lạm sát người vô tội.
Gặp gỡ Dương Quá: Ông tình cờ gặp Dương Quá, cùng ăn thịt rết và thử thách lòng tín nghĩa của chàng bằng cách nhờ canh chừng giấc ngủ 3 ngày. Từ sự kính trọng, Dương Quá đã xả thân bảo vệ ông trước kẻ thù, tạo nên một mối duyên kỳ ngộ.
Trận tử chiến với Âu Dương Phong: Đây là sự kiện bi tráng nhất. Mười năm không gặp, Bắc Cái và Tây Độc (lúc này đã điên loạn nhưng võ công cao hơn trước) đã có trận huyết chiến cuối cùng. Họ đấu từ quyền cước, sang binh khí (trượng và bổng), rồi đọ nội lực đến kiệt sức.
Truyền Đả cẩu bổng pháp và viên tịch: Khi không còn sức động thủ, Hồng Thất Công đã truyền chiêu thức Đả cẩu bổng pháp cho Dương Quá để chàng diễn xuất cho Âu Dương Phong giải phá. Sau khi Âu Dương Phong hóa giải được chiêu cuối cùng, Hồng Thất Công đã vô cùng khâm phục, ôm choàng lấy kẻ thù gọi to "Hảo Âu Dương Phong!". Cú sốc này khiến Tây Độc tỉnh trí, hai lão nhân bạc đầu ôm nhau cười vang rền rồi cùng viên tịch, xóa bỏ mọi ân oán mấy chục năm.
Bình luận và đánh giá
Hồng Thất Công là hình mẫu lý tưởng của một Đại hiệp chân chính trong thế giới Kim Dung.Sự kết hợp giữa thần thánh và trần tục: Kim Dung xây dựng Hồng Thất Công không phải là một bức tượng đài khô khan cứng nhắc. Việc ông mê ăn uống, thích ngủ nướng làm cho nhân vật trở nên đời thường, gần gũi và vô cùng đáng yêu.
Hồng Thất Công là hình mẫu lý tưởng của một Đại hiệp chân chính trong thế giới Kim Dung.Sự kết hợp giữa thần thánh và trần tục: Kim Dung xây dựng Hồng Thất Công không phải là một bức tượng đài khô khan cứng nhắc. Việc ông mê ăn uống, thích ngủ nướng làm cho nhân vật trở nên đời thường, gần gũi và vô cùng đáng yêu.
Tinh thần đại nghĩa diệt tư thù: Trận chiến cuối cùng trên đỉnh Hoa Sơn là một trong những áng văn đẹp nhất của bộ truyện. Nó vượt qua giới hạn của một trận đánh nhau thông thường để trở thành sự luận bàn về triết lý võ học. Cái ôm và tiếng cười cuối cùng với Âu Dương Phong cho thấy cảnh giới bao dung tuyệt đỉnh của ông: sự thù hận cả đời rốt cuộc cũng tiêu tan trước cái đẹp của võ học và sự ngắn ngủi của kiếp nhân sinh.
Tầm ảnh hưởng vĩnh cửu: Dù ông qua đời ở đầu tác phẩm, "cái bóng" của Hồng Thất Công vẫn bao trùm toàn bộ câu chuyện. Tinh thần "trung nghĩa", "vì nước vì dân" của ông đã được Hoàng Dung, Quách Tĩnh và Lỗ Hữu Cước kế thừa để kêu gọi Cái Bang và võ lâm chống giặc Mông Cổ. Chàng thiếu niên Dương Quá ngạo mạn cũng bị khuất phục hoàn toàn trước nhân cách của ông, học được bài học lớn về lòng hiệp nghĩa.
Kết luận
Trong Thần điêu hiệp lữ, Cửu chỉ thần cái Hồng Thất Công xuất hiện ngắn ngủi nhưng để lại dấu ấn không thể phai mờ. Ông là đại diện cho chính nghĩa tuyệt đối, một tông sư võ học với đôi bàn tay từng giáng Hàng long thập bát chưởng dẹp loạn giang hồ, nhưng cũng là đôi bàn tay khoái trá bốc thịt rết ăn giữa trời tuyết lạnh. Cái chết bi tráng nhưng viên mãn của ông trên đỉnh Hoa Sơn đã chính thức khép lại một thời đại huyền thoại của "Ngũ Tuyệt" đời đầu, để lại sự ngưỡng vọng muôn đời cho hậu thế.
Trong Thần điêu hiệp lữ, Cửu chỉ thần cái Hồng Thất Công xuất hiện ngắn ngủi nhưng để lại dấu ấn không thể phai mờ. Ông là đại diện cho chính nghĩa tuyệt đối, một tông sư võ học với đôi bàn tay từng giáng Hàng long thập bát chưởng dẹp loạn giang hồ, nhưng cũng là đôi bàn tay khoái trá bốc thịt rết ăn giữa trời tuyết lạnh. Cái chết bi tráng nhưng viên mãn của ông trên đỉnh Hoa Sơn đã chính thức khép lại một thời đại huyền thoại của "Ngũ Tuyệt" đời đầu, để lại sự ngưỡng vọng muôn đời cho hậu thế.
No comments:
Post a Comment