Trang

Saturday, October 5, 2013

Văn học kiếm hiệp Việt: Có nhu cầu nhưng không ai viết



Lịch sử hào hùng Việt Nam là nguồn vật liệu phong phú cho sáng tác văn học kiếm hiệp Việt (minh hoạ)

Hoa Văn

Vừa qua, tôi có đọc bài “Truyện ngắn lịch sử - dòng chảy ngầm trong văn trẻ hiện nay” của tác giả Đoàn Minh Tâm, và cho rằng đây là một trong những tiểu luận phê bình khiến tôi tâm đắc nhất, đặc biệt là những nhận định sắc sảo về sự giao thoa giữa kiếm hiệp và lịch sử. Với tư cách là một người say mê Văn học kiếm hiệp (VHKH), ở cả góc độ độc giả lẫn người sáng tác, tôi muốn mổ xẻ sâu hơn về "dòng chảy ngầm" này tại Việt Nam.

Văn học kiếm hiệp Việt – Phận đời “Tà ma ngoại đạo”?


Từ lâu, văn học kiếm hiệp luôn tồn tại trong một trạng thái nghịch lý: Có sức sống mãnh liệt nhưng lại bị coi thường. Trong khi tiểu thuyết lịch sử được tôn vinh là "chính sử văn chương", thì VHKH – dù mượn tới 70% bối cảnh từ lịch sử – vẫn bị gán mác là dòng “văn học ba xu” hay giải trí rẻ tiền. Nói theo ngôn ngữ giang hồ, nó chỉ là một dạng “ma giáo” nằm bên lề, không thể sánh ngang với các dòng văn học bác học chính thống.

Sự thiếu vắng bóng dáng của những cây bút kiếm hiệp đương đại tại Việt Nam không phải do thiếu người viết, mà do những rào cản vô hình nhưng bền vững:

Định kiến về giá trị nghệ thuật: VHKH bị mặc định là thiếu tính tư tưởng, khiến các cây bút trẻ có thực lực e dè khi chọn con đường này để khởi nghiệp vì sợ không được giới chuyên môn công nhận.

Rào cản kiểm duyệt và biên tập: Hệ thống biên tập tại các nhà xuất bản thường yêu cầu tác giả "chiết trung": giảm chất kiếm hiệp, tăng tính lịch sử. Điều này vô tình triệt tiêu sự bay bổng, kỳ ảo – vốn là linh hồn của thể loại này.

Vùng nhạy cảm của lịch sử: Việc hư cấu, lật lại hồ sơ hoặc giải huyền thoại các nhân vật lịch sử trong VHKH thường bị coi là nhạy cảm. Nhiều tác giả chọn cách "tránh đi cho lành" thay vì dấn thân vào những cuộc tranh luận về tính chân thực lịch sử.

Sự đứt gãy về truyền thống: Một thời gian dài VHKH bị cấm đoán khiến mạch sáng tác bị đứt quãng. Khi mở cửa trở lại, thị trường đã bị chiếm lĩnh hoàn toàn bởi các "đại thụ" như Kim Dung, Cổ Long hay các tác giả ngôn tình, tiên hiệp hiện đại từ Trung Quốc.

Tín hiệu từ “Trường quốc tế”

Trong khi chúng ta còn mải mê tranh cãi về vị thế của VHKH, thế giới đã đưa nó lên tầm cao mới. Kim Dung không chỉ là một nhà văn bình dân; ông là Giáo sư danh dự của Đại học British Columbia, Tiến sĩ danh dự của Đại học Cambridge và được trao tặng Huân chương Bắc đẩu bội tinh. Bộ môn Kim học (Jinology) đã trở thành một chuyên ngành nghiên cứu nghiêm túc thu hút các học giả hàng đầu.

Kiệt tác Ngọa Hổ Tàng Long của đạo diễn Lý An – dựa trên tiểu thuyết của Vương Độ Lư – đã được tạp chí Times vinh danh là một trong 10 kiệt tác điện ảnh hay nhất thập kỷ đầu thế kỷ 21. Những sự kiện này là cái tát mạnh vào định kiến cho rằng VHKH là văn học hạng hai. Nó khẳng định: Kiếm hiệp chính là một phương thức truyền tải văn hóa và triết lý phương Đông tinh tế nhất.

Lối đi nào cho "Kiếm" và "Hiệp" tại Việt Nam?

Thị trường Việt Nam không hề thiếu "cầu". Các diễn đàn như Tàng Thư Viện, Nhạn Môn Quan, Việt Kiếm... với hàng trăm ngàn thành viên là minh chứng cho một sức sống âm ỉ nhưng mãnh liệt. Tuy nhiên, tình trạng "đói" tác phẩm nội địa vẫn trầm trọng bởi các lý do sau:

Tư duy "Cung" chưa bắt kịp "Cầu": Các nhà xuất bản vẫn dè dặt với những bản thảo kiếm hiệp nội địa vì sợ rủi ro thương mại, trong khi độc giả trẻ lại đang khát những hình tượng anh hùng mang bản sắc Việt, nói ngôn ngữ Việt thay vì mải mê với các nhân vật của nước bạn.

Sự thiếu hụt về bút pháp: Phải thừa nhận rằng, nhiều tác giả Việt vẫn còn đi vào lối mòn, mô phỏng quá nhiều phong cách của Kim Dung hay Cổ Long mà chưa xây dựng được một hệ thống võ học và triết lý riêng biệt gắn liền với văn hóa Đại Việt.

Nỗi sợ hư cấu lịch sử: Để có VHKH hay, tác giả cần quyền được "giải mã" lịch sử. Khi nào chúng ta còn khắt khe với việc hư cấu nhân vật lịch sử, khi đó VHKH vẫn chỉ là những bài học sử khô khan được khoác chiếc áo võ thuật sơ sài.

Đưa Lịch sử "bay" cùng Kiếm hiệp

Chúng ta thường than phiền giới trẻ không am tường lịch sử nước nhà, nhưng lại quên mất rằng lịch sử cần những "đôi cánh" để đi vào lòng người. Tại sao giới trẻ có thể thuộc lòng các điển tích của Tiêu Phong, Quách Tĩnh, Dương Quá nhưng lại lúng túng khi nói về Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt hay Quang Trung?

Câu trả lời nằm ở hình tượng hóa nhân vật. Nếu lịch sử là bộ khung xương khô cứng, thì VHKH chính là da thịt và máu huyết. Xây dựng những hình mẫu nhân vật lịch sử – kiếm hiệp Việt Nam không chỉ giúp lịch sử bớt khô khan, mà còn là công cụ mạnh mẽ để khơi gợi tinh thần tự cường dân tộc.

Đưa lịch sử gắn kết cùng kiếm hiệp là một hướng đi đầy triển vọng nhưng cũng đầy thách thức. Nó đòi hỏi sự dũng cảm của người viết, sự cởi mở của nhà quản lý và cái nhìn công tâm từ các nhà phê bình. Đã đến lúc chúng ta lau sạch bụi bặm trên thanh kiếm cũ, để lịch sử Việt Nam thực sự "tiếu ngạo" trên văn đàn.
....

Dự án: "Đông A Thiết Huyết: Trường Ca Sát Thát"

Để hiện thực hóa ý tưởng đưa lịch sử Đại Việt gần gũi hơn với độc giả thông qua dòng chảy kiếm hiệp, tôi xin mạnh dạn phác thảo cấu trúc cho một tác phẩm có tên dự kiến là: "Đông A Thiết Huyết: Trường Ca Sát Thát".

Tác phẩm này sẽ lấy bối cảnh cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông lần thứ hai (1285) – giai đoạn cam go, hào hùng và giàu chất liệu "kiếm hiệp" nhất trong lịch sử Việt Nam.

Thiết lập Thế giới 

Võ học hệ thống: Xây dựng dựa trên các môn võ cổ truyền và binh thư thực tế.

Hưng Đạo Vương: Nắm giữ bí kíp Vạn Kiếp Tông Bí Truyền Thư, đỉnh cao là trận pháp "Bát Quái Đồ" dùng chân khí điều khiển binh sĩ.

Môn phái nội địa: Các võ phái ẩn dật trên núi Yên Tử, vùng Thất Sơn hoặc các làng võ vùng Sơn Tây.

Thế lực ngoại lai: Các cao thủ Mật tông Tây Tạng, võ sĩ Mông Cổ với phong cách cường bá, lấy sức mạnh và thực dụng làm đầu.

Yếu tố lịch sử: Đan xen giữa các sự kiện lớn như Hội nghị Diên Hồng, Hội nghị Bình Than và các trận đánh lừng lẫy (Chương Dương, Hàm Tử, Tây Kết).

Hệ thống Nhân vật 

Nhân vật chính (Hư cấu): Trần Nam Phong – Một lãng tử giang hồ, xuất thân mồ côi, có tư chất thiên phú. Anh là cầu nối giữa giới võ lâm ẩn dật và triều đình Đông A.

Nhân vật Lịch sử (Tuyến chính):

Trần Hưng Đạo: Hình ảnh một vị nguyên soái uy nghiêm, trí tuệ bậc nhất, vừa là một đại tông sư võ học.

Trần Quang Khải: Đại diện cho sự hào hoa, thi sĩ nhưng sở hữu kiếm pháp thanh nhã, thâm hậu.

Trần Quốc Toản: Thiếu niên anh hùng với sức mạnh cơ bắp và ý chí sắt đá (hình tượng giống Quách Tĩnh nhưng quyết liệt hơn).

Phản diện:

Thoát Hoan: Một kẻ mưu mô, thống lĩnh đám "Hổ bôn" Mông Cổ.

Phàn Tiếp/Ô Mã Nhi: Những võ tướng hung hãn, sở hữu các loại vũ khí ngoại khổ.

Lạt Ma Ma Giác: Một cao thủ Mật tông đi theo quân Nguyên để so tài với võ học Đại Việt.

Cấu trúc Chương hồi 

Phần 1: Gió nổi bến Bình Than

Mở đầu: Trần Nam Phong tình cờ phát hiện âm mưu của mật thám quân Nguyên định ám sát các tướng lĩnh tại Hội nghị Bình Than.

Cuộc gặp gỡ định mệnh: Nam Phong gặp gỡ Trần Quốc Toản. Hai người từ chỗ so tài võ nghệ trở thành bằng hữu tri kỷ.

Sứ mệnh: Nam Phong được giao nhiệm vụ tìm kiếm "Thiết Huyết Lệnh" – một vật phẩm tượng trưng cho sự đoàn kết của các môn phái võ lâm Đại Việt để chuẩn bị cho cuộc chiến.

Phần 2: Đất trời rúng động

Khói lửa biên thùy: Quân Nguyên tràn qua biên giới. Tác giả miêu tả các trận đấu đơn lẻ giữa cao thủ hai bên tại các cửa ải (như ải Chi Lăng, Nội Bàng).

Hội nghị Diên Hồng: Không chỉ là sự đồng lòng của các bô lão, mà còn là sự quy tụ của các bậc tiền bối võ lâm lừng lẫy một thời, cùng thề dưới cờ "Sát Thát".

Thử thách cực đại: Nam Phong bị lạc giữa vòng vây của quân Mông Cổ, phải đối đầu với dàn cao thủ Mật tông. Đây là lúc anh ngộ ra tinh thần võ học dân tộc: "Dĩ đoản chế trường", "Lấy nhu thắng cương".

Phần 3: Khúc khải hoàn Đông A

Phản công: Những trận đánh Chương Dương, Hàm Tử được tái hiện dưới góc nhìn kiếm hiệp. Các chiêu thức võ thuật được hòa vào chiến thuật điều binh khiển tướng.

Đỉnh cao đối đầu: Trận quyết chiến trên sông Thiên Mạc giữa Nam Phong và Lạt Ma Ma Giác. Trận chiến này tượng trưng cho sự va chạm giữa hai nền võ học: một bên cường bá xâm lược, một bên linh hoạt giữ nước.

Kết thúc: Thành Thăng Long được giải phóng. Nam Phong từ chối tước lầu, trả lại "Thiết Huyết Lệnh" rồi lặn mất tăm hơi trong giang hồ, để lại huyền thoại về một người anh hùng thầm lặng.

Những yếu tố "Câu khách" mang bản sắc Việt

Vũ khí đặc trưng: Thay vì những thanh kiếm lộng lẫy, hãy miêu tả uy lực của chiếc Nỏ thần, sự biến ảo của Bản phủ (rìu thủ ngắn) hay Kiếm đoản của quân lính nhà Trần.

Triết lý võ học: Gắn liền với tư tưởng Phật giáo Trúc Lâm Yên Tử (Vô ngã, Vô cầu). Võ công Đại Việt không chỉ để giết người, mà để bảo vệ sự sinh tồn của nòi giống.

Cảnh trí: Miêu tả vẻ đẹp của sông Bạch Đằng cuồn cuộn, núi Yên Tử mờ sương hay những phiên chợ quê thuần khiết, làm nổi bật sự đối lập với sự tàn khốc của chiến tranh.

Một tác phẩm như thế này không lẽ chỉ là "kiếm hiệp ba xu"? Tôi tin nó là chiếc cầu nối đưa thế hệ trẻ đi qua những trang sử oai hùng nhất bằng cảm xúc và niềm tự hào dân tộc.
.....

Diễn đàn:

No comments:

Post a Comment