Friday, October 25, 2013

Nhớ Nghi Lâm: Mộng dưới sen (thơ)

 

Nghi Lâm, ni cô dễ thương mà đáng thương (minh hoạ)

Tiểu Muội

Gõ mõ kinh cầu đêm tịch liêu
Bóng hình ai hiện dưới sương chiều
Phù vân một đóa tình hư ảo
Mượn hạt bồ đề giải tịch nhiêu.

Độc Cô kiếm ảnh vút trời xa
Lãng tử nghìn trùng mộng nhạt nhòa
Nghi Lâm lệ đắng tràn vai áo
Chuỗi hạt cầm tay ngỡ lệ hoa.
Phật đài nghiêm tịnh khói trầm bay
Nhân thế phong trần gió vút lay
Tay chắp đài sen lòng tự hỏi:
Đạo cao hay ái lụy dâng đầy?
Người đi tiếu ngạo giữa nhân gian
Kẻ ở am mây đếm lá tàng
Lệnh Hồ một thuở vang tâm tưởng
Gõ nát canh dài mộng dở dang.
Sắc sắc không không lý đạo thiền
Mà lòng sao vẫn mãi truân chuyên
Nâu sồng áo vải che sầu muộn
Chẳng lấp cho xong một chữ Duyên.
Nguyện gánh ưu phiền cho cố nhân
Một đời kinh kệ giữ trong ngần
Lòng riêng gửi trọn tòa sen trắng
Kiếp này đành lỡ nợ hồng trần.
......

Nghi Lâm – Đóa Sen Trắng Giữa Bụi Trần Cuồn Cuộn

Trong thế giới đầy rẫy mưu mô và giả trá của Tiếu Ngạo Giang Hồ, Nghi Lâm hiện lên như một thanh âm trong trẻo, một đóa sen trắng ngát hương của phái Hằng Sơn. Nàng sở hữu vẻ đẹp thánh thiện, tâm hồn thuần khiết đến mức khiến những kẻ hung bạo nhất như Điền Bá Quang cũng phải cúi đầu, khiến kẻ lãng tử như Lệnh Hồ Xung luôn muốn chở che như một người em gái nhỏ.

Bi kịch của Nghi Lâm không nằm ở đao kiếm, mà nằm ở một chữ "Tình" bỗng dưng nảy nở giữa chốn cửa Phật trang nghiêm. Nàng yêu Lệnh Hồ Xung bằng một tình yêu không chiếm hữu, không oán hờn; tình yêu ấy vừa là nỗi đau giằng xé giữa giới luật và trái tim, vừa là sự hy sinh cao cả khi hằng đêm tụng kinh cầu phúc cho người mình thương được hạnh phúc bên kẻ khác. Nghi Lâm chính là minh chứng cho một chân lý: Giữa chốn giang hồ hiểm ác, thứ võ công mạnh nhất không phải là kiếm pháp, mà chính là lòng từ bi và một tình yêu chân thành, vô tạp niệm.

.....

Diễn đàn

No comments: