Nỗi buồn của Nghi Lâm khiến không ít người cùng khóc theo nàng (minh hoạ)
Giọt nước mắt của sự tri ân và nỗi đau sinh tử
Tình yêu của Nghi Lâm dành cho Lệnh Hồ Xung nảy mầm từ một chữ "Ân". Một thiếu nữ mười sáu tuổi ngây thơ, thuần khiết, cả đời chỉ biết gõ mõ tụng kinh, bỗng bị tên dâm tặc Điền Bá Quang vây hãm. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, Lệnh Hồ Xung xuất hiện, mình đầy thương tích, liều mạng giỡn cợt với tử thần chỉ để cứu vãn danh tiết cho nàng.
Khi chứng kiến Lệnh Hồ Xung gục ngã, máu nhuộm đỏ y phục, và sau đó tưởng chàng đã chết dưới nhát kiếm đê hèn của La Nhân Kiệt, trái tim trinh bạch của Nghi Lâm đã nứt toác. Lúc nghe người khác sỉ nhục chàng, nàng đã khóc, "đầm đìa châu lệ mờ cả hai mắt". Đau đớn đến mức, khi bồng thi thể chàng đến bên đầm sen, nàng rơi vào trạng thái hoảng loạn, rụng rời. Nàng khóc và thốt lên những lời xót xa tận đáy lòng với Khúc Phi Yên: "Lệnh Hồ đại ca có ơn lớn cứu mạng cho ta, rồi y lại vì ta mà uổng mạng. Ta... không đáng là bạn của y". Nàng thậm chí đã oán hận bản thân, cho rằng nếu có phép mầu đổi mạng, nàng nguyện "rớt xuống 18 tầng địa ngục, muôn kiếp không thể siêu sinh, ta cũng cam lòng".
Nhưng rồi, khi phát hiện Lệnh Hồ Xung vẫn còn sống thoi thóp trong kỹ viện, dòng lệ bi thương ấy lập tức hóa thành giọt nước mắt của niềm vui tột độ. Nàng "vừa kinh hãi vừa vui mừng, đột nhiên bật lên tiếng khóc.... phục xuống trước giường vừa khóc thút thít". Đó là những giọt nước mắt trong veo, chân thật nhất của một người con gái vừa tìm lại được lẽ sống của đời mình.
Giọt nước mắt giằng xé giữa Phật pháp và Tình ái trần gian
Một trong những cảnh tượng cảm động và mang tính biểu tượng cao nhất cho tình si của Nghi Lâm là khi nàng đi hái trộm dưa hấu cho Lệnh Hồ Xung. Nàng là người xuất gia, giữ giới luật nghiêm minh, không bao giờ được phép trộm cắp. Nhưng khi nhìn thấy ân nhân môi khô miệng đắng, sự giằng xé nội tâm bắt đầu. Nàng quỳ xuống lầm rầm khấn Bồ Tát, rồi "nước mắt dàn dụa. Hai tay nàng ôm một trái dưa nâng lên. Cuống dưa đứt liền".
Giọt nước mắt rơi xuống trái dưa hấu ngày hôm ấy là minh chứng vĩ đại cho tình yêu. Nàng tự nhủ: "Người ta cứu mạng cho mình thì mình có phải là người phải sa xuống địa ngục vĩnh viễn chịu kiếp luân hồi cũng ráng mà chịu đựng. Ai làm việc thì người đó phải gánh lấy hậu quả. Nghi Lâm này phạm giới luật chẳng liên quan gì đến Lệnh Hồ đại ca". Vì người mình yêu, nàng sẵn sàng vứt bỏ cả con đường tu tập, chấp nhận mang tội ăn cắp, chấp nhận sa địa ngục. Tình yêu ấy vượt lên trên cả đức tin tôn giáo, trở thành một tín ngưỡng mới trong tâm hồn vị tiểu ni cô.
Giọt nước mắt tủi hờn của kiếp yêu đơn phương
Nghi Lâm yêu Lệnh Hồ Xung, nhưng bi kịch thay, trong trái tim gã lãng tử ấy lúc bấy giờ chỉ có hình bóng của Nhạc Linh San. Giọt lệ của nàng đắng ngắt khi nhận ra sự tồn tại của mình trong mắt chàng thật thừa thãi.
Khi Lệnh Hồ Xung kể về những ngày tháng vui vẻ ở Hoa Sơn, về các sư huynh sư tỷ, Nghi Lâm "vành mắt đỏ hoe cơ hồ sa lệ" vì thấy mình quá đỗi cô đơn, không thuộc về thế giới rộn rã của chàng. Đỉnh điểm của sự tủi phận là khi Lệnh Hồ Xung bảo nàng hãy trở về Hằng Sơn, nàng đã hiểu lầm rằng chàng đang mong tiểu sư muội Nhạc Linh San đến thay thế. Dồn nén bao uất ức, ghen tuông và tuyệt vọng, nàng "khóc òa lên, vừa khóc vừa dậm chân nói: Tôi không phải là.. tiểu sư muội của Lệnh Hồ đại ca... Đại ca... đại ca trong lòng đại ca lại nhớ tới cô tiểu sư muội kia...".
Đó là khoảnh khắc Nghi Lâm "người" nhất, trần tục nhất. Nàng cũng biết ghen, biết hờn dỗi, biết đau đớn khi nhận ra tình cảm của mình vĩnh viễn không được đáp đền. Hình ảnh tiểu ni cô gục mặt khóc vì tủi thân khiến độc giả xót xa tột cùng. Nàng tự biết mình là người xuất gia, không có tư cách ghen tuông, nên ngay sau khi thốt ra những lời ấy, nàng lập tức "thẹn đỏ mặt lên, vội quay đầu nhìn ra chỗ khác".
Giọt nước mắt vị tha: Khóc cho nỗi đau của người mình yêu
Càng về cuối truyện, tình yêu của Nghi Lâm càng thăng hoa, rũ bỏ mọi yếu tố sở hữu cá nhân để vươn tới cảnh giới của sự vị tha tuyệt đối. Khi biết tin Nhạc Linh San thành hôn với Lâm Bình Chi, Nghi Lâm không hề vui mừng vì "tình địch" đã yên bề gia thất. Trái lại, nàng rơi lệ vì biết Lệnh Hồ Xung sẽ đau đớn. Nàng nhìn Lệnh Hồ Xung, "những hạt lệ long lanh trong khóe mắt Nghi Lâm đang từ từ rớt xuống". Khi Lệnh Hồ Xung gượng cười hỏi vì sao nàng khóc, nàng buồn rầu đáp: "Điều mà tiểu muội lo âu nhất là phải nhìn thấy vẻ mặt than thở của đại sư ca. Nếu đại sư ca không nhịn nổi đau lòng thì cứ bật lên tiếng khóc, tiểu muội còn đỡ sợ hơn".
Không còn nỗi đau nào tận cùng hơn việc khóc vì thấy người mình yêu đang đau khổ vì một người con gái khác! Giọt nước mắt ấy đã vượt qua ranh giới của tình ái nam nữ thông thường, đạt tới sự từ bi, xót thương của một vị Bồ Tát.
Đến cuối cùng, khi thổ lộ tâm can với "á bà bà" câm điếc (do chính Lệnh Hồ Xung cải trang), nàng không xin Bồ Tát cho Lệnh Hồ Xung đáp lại tình mình, mà chỉ cầu xin: "Từ nay trở đi tiểu ni chỉ cầu đức Bồ Tát bảo trợ cho Lệnh Hồ đại ca một đời tiêu giao nhàn nhã... ám trợ y cùng Nhậm đại tiểu thư nên duyên Tần Tấn... Tiểu ni chỉ mong Lệnh Hồ đại ca sung sướng suốt đời là hay lắm rồi". Nàng khóc và thanh thản chấp nhận số phận, chôn chặt tình si vào tiếng mõ lời kinh.
Kết luận
Giữa những ân oán giang hồ và dục vọng cuồng điên của Tiếu ngạo giang hồ, dòng lệ của Nghi Lâm như một dòng suối mát lành, gột rửa đi mọi nhơ nhuốc, toan tính. Tình si của nàng không mang tính chiếm đoạt như Nhạc Bất Quần đoạt kiếm phổ, không bạo liệt như Đông Phương Bất Bại bảo vệ Dương Liên Đình, mà nó lẳng lặng hiến dâng, lẳng lặng hy sinh. Nàng khóc vì yêu, khóc vì tủi phận, và khóc vì xót xa cho người. Những giọt nước mắt ấy không làm nàng yếu đuối, mà ngược lại, tạc nên một bức tượng đài vĩnh cửu về sự thuần khiết, vị tha và đức hy sinh vô lượng trong tình yêu.
--------------------------
Bài liên quan:
Tiểu Muội
Trong chốn giang hồ đẫm máu, rợp bóng gươm đao và rẫy đầy những toan tính quyền lực của Tiếu ngạo giang hồ, Kim Dung đã để lại một khoảng không gian vô cùng thanh khiết, ngập tràn ánh sáng cõi Phật nhưng cũng đẫm lệ trần ai. Đó là thế giới nội tâm của tiểu ni cô phái Hằng Sơn – Nghi Lâm. Nếu Nhậm Doanh Doanh yêu bằng sự hiến dâng cả sinh mệnh và quyền uy, Nhạc Linh San yêu bằng sự mù quáng đến tận cùng, thì Nghi Lâm lại yêu bằng những giọt nước mắt câm lặng. Dòng lệ của nàng chảy xuyên suốt tác phẩm, khi thì vì xót thương ân nhân, lúc lại tủi phận cho kiếp tu hành dở dang tình ái, và xót xa nhất là khóc cho nỗi đau của chính người mình yêu.
Giọt nước mắt của sự tri ân và nỗi đau sinh tử
Tình yêu của Nghi Lâm dành cho Lệnh Hồ Xung nảy mầm từ một chữ "Ân". Một thiếu nữ mười sáu tuổi ngây thơ, thuần khiết, cả đời chỉ biết gõ mõ tụng kinh, bỗng bị tên dâm tặc Điền Bá Quang vây hãm. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, Lệnh Hồ Xung xuất hiện, mình đầy thương tích, liều mạng giỡn cợt với tử thần chỉ để cứu vãn danh tiết cho nàng.
Khi chứng kiến Lệnh Hồ Xung gục ngã, máu nhuộm đỏ y phục, và sau đó tưởng chàng đã chết dưới nhát kiếm đê hèn của La Nhân Kiệt, trái tim trinh bạch của Nghi Lâm đã nứt toác. Lúc nghe người khác sỉ nhục chàng, nàng đã khóc, "đầm đìa châu lệ mờ cả hai mắt". Đau đớn đến mức, khi bồng thi thể chàng đến bên đầm sen, nàng rơi vào trạng thái hoảng loạn, rụng rời. Nàng khóc và thốt lên những lời xót xa tận đáy lòng với Khúc Phi Yên: "Lệnh Hồ đại ca có ơn lớn cứu mạng cho ta, rồi y lại vì ta mà uổng mạng. Ta... không đáng là bạn của y". Nàng thậm chí đã oán hận bản thân, cho rằng nếu có phép mầu đổi mạng, nàng nguyện "rớt xuống 18 tầng địa ngục, muôn kiếp không thể siêu sinh, ta cũng cam lòng".
Nhưng rồi, khi phát hiện Lệnh Hồ Xung vẫn còn sống thoi thóp trong kỹ viện, dòng lệ bi thương ấy lập tức hóa thành giọt nước mắt của niềm vui tột độ. Nàng "vừa kinh hãi vừa vui mừng, đột nhiên bật lên tiếng khóc.... phục xuống trước giường vừa khóc thút thít". Đó là những giọt nước mắt trong veo, chân thật nhất của một người con gái vừa tìm lại được lẽ sống của đời mình.
Giọt nước mắt giằng xé giữa Phật pháp và Tình ái trần gian
Một trong những cảnh tượng cảm động và mang tính biểu tượng cao nhất cho tình si của Nghi Lâm là khi nàng đi hái trộm dưa hấu cho Lệnh Hồ Xung. Nàng là người xuất gia, giữ giới luật nghiêm minh, không bao giờ được phép trộm cắp. Nhưng khi nhìn thấy ân nhân môi khô miệng đắng, sự giằng xé nội tâm bắt đầu. Nàng quỳ xuống lầm rầm khấn Bồ Tát, rồi "nước mắt dàn dụa. Hai tay nàng ôm một trái dưa nâng lên. Cuống dưa đứt liền".
Giọt nước mắt rơi xuống trái dưa hấu ngày hôm ấy là minh chứng vĩ đại cho tình yêu. Nàng tự nhủ: "Người ta cứu mạng cho mình thì mình có phải là người phải sa xuống địa ngục vĩnh viễn chịu kiếp luân hồi cũng ráng mà chịu đựng. Ai làm việc thì người đó phải gánh lấy hậu quả. Nghi Lâm này phạm giới luật chẳng liên quan gì đến Lệnh Hồ đại ca". Vì người mình yêu, nàng sẵn sàng vứt bỏ cả con đường tu tập, chấp nhận mang tội ăn cắp, chấp nhận sa địa ngục. Tình yêu ấy vượt lên trên cả đức tin tôn giáo, trở thành một tín ngưỡng mới trong tâm hồn vị tiểu ni cô.
Giọt nước mắt tủi hờn của kiếp yêu đơn phương
Nghi Lâm yêu Lệnh Hồ Xung, nhưng bi kịch thay, trong trái tim gã lãng tử ấy lúc bấy giờ chỉ có hình bóng của Nhạc Linh San. Giọt lệ của nàng đắng ngắt khi nhận ra sự tồn tại của mình trong mắt chàng thật thừa thãi.
Khi Lệnh Hồ Xung kể về những ngày tháng vui vẻ ở Hoa Sơn, về các sư huynh sư tỷ, Nghi Lâm "vành mắt đỏ hoe cơ hồ sa lệ" vì thấy mình quá đỗi cô đơn, không thuộc về thế giới rộn rã của chàng. Đỉnh điểm của sự tủi phận là khi Lệnh Hồ Xung bảo nàng hãy trở về Hằng Sơn, nàng đã hiểu lầm rằng chàng đang mong tiểu sư muội Nhạc Linh San đến thay thế. Dồn nén bao uất ức, ghen tuông và tuyệt vọng, nàng "khóc òa lên, vừa khóc vừa dậm chân nói: Tôi không phải là.. tiểu sư muội của Lệnh Hồ đại ca... Đại ca... đại ca trong lòng đại ca lại nhớ tới cô tiểu sư muội kia...".
Đó là khoảnh khắc Nghi Lâm "người" nhất, trần tục nhất. Nàng cũng biết ghen, biết hờn dỗi, biết đau đớn khi nhận ra tình cảm của mình vĩnh viễn không được đáp đền. Hình ảnh tiểu ni cô gục mặt khóc vì tủi thân khiến độc giả xót xa tột cùng. Nàng tự biết mình là người xuất gia, không có tư cách ghen tuông, nên ngay sau khi thốt ra những lời ấy, nàng lập tức "thẹn đỏ mặt lên, vội quay đầu nhìn ra chỗ khác".
Giọt nước mắt vị tha: Khóc cho nỗi đau của người mình yêu
Càng về cuối truyện, tình yêu của Nghi Lâm càng thăng hoa, rũ bỏ mọi yếu tố sở hữu cá nhân để vươn tới cảnh giới của sự vị tha tuyệt đối. Khi biết tin Nhạc Linh San thành hôn với Lâm Bình Chi, Nghi Lâm không hề vui mừng vì "tình địch" đã yên bề gia thất. Trái lại, nàng rơi lệ vì biết Lệnh Hồ Xung sẽ đau đớn. Nàng nhìn Lệnh Hồ Xung, "những hạt lệ long lanh trong khóe mắt Nghi Lâm đang từ từ rớt xuống". Khi Lệnh Hồ Xung gượng cười hỏi vì sao nàng khóc, nàng buồn rầu đáp: "Điều mà tiểu muội lo âu nhất là phải nhìn thấy vẻ mặt than thở của đại sư ca. Nếu đại sư ca không nhịn nổi đau lòng thì cứ bật lên tiếng khóc, tiểu muội còn đỡ sợ hơn".
Không còn nỗi đau nào tận cùng hơn việc khóc vì thấy người mình yêu đang đau khổ vì một người con gái khác! Giọt nước mắt ấy đã vượt qua ranh giới của tình ái nam nữ thông thường, đạt tới sự từ bi, xót thương của một vị Bồ Tát.
Đến cuối cùng, khi thổ lộ tâm can với "á bà bà" câm điếc (do chính Lệnh Hồ Xung cải trang), nàng không xin Bồ Tát cho Lệnh Hồ Xung đáp lại tình mình, mà chỉ cầu xin: "Từ nay trở đi tiểu ni chỉ cầu đức Bồ Tát bảo trợ cho Lệnh Hồ đại ca một đời tiêu giao nhàn nhã... ám trợ y cùng Nhậm đại tiểu thư nên duyên Tần Tấn... Tiểu ni chỉ mong Lệnh Hồ đại ca sung sướng suốt đời là hay lắm rồi". Nàng khóc và thanh thản chấp nhận số phận, chôn chặt tình si vào tiếng mõ lời kinh.
Kết luận
Giữa những ân oán giang hồ và dục vọng cuồng điên của Tiếu ngạo giang hồ, dòng lệ của Nghi Lâm như một dòng suối mát lành, gột rửa đi mọi nhơ nhuốc, toan tính. Tình si của nàng không mang tính chiếm đoạt như Nhạc Bất Quần đoạt kiếm phổ, không bạo liệt như Đông Phương Bất Bại bảo vệ Dương Liên Đình, mà nó lẳng lặng hiến dâng, lẳng lặng hy sinh. Nàng khóc vì yêu, khóc vì tủi phận, và khóc vì xót xa cho người. Những giọt nước mắt ấy không làm nàng yếu đuối, mà ngược lại, tạc nên một bức tượng đài vĩnh cửu về sự thuần khiết, vị tha và đức hy sinh vô lượng trong tình yêu.
--------------------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment