Sunday, October 6, 2013

Lâm Bình Chi: từ con cưng đến con tốt



Lâm Bình Chi có mối thù phải trả, không có tham vọng bá quyền (minh hoạ)

Hoa Văn

Trong thế giới võ hiệp của Kim Dung, bộ trường thiên tiểu thuyết Tiếu Ngạo Giang Hồ khép lại bằng hình ảnh rực rỡ của đôi uyên ương Lệnh Hồ Xung – Nhậm Doanh Doanh hợp tấu khúc tiêu cầm nơi chân trời góc bể. Thế nhưng, đằng sau sự viên mãn ấy, nằm sâu lạnh lẽo trong đại lao dưới đáy hồ Tây Hồ, vẫn còn đó một khối hận thiên thu mang tên Lâm Bình Chi.

Từ "con cưng" đến "con tốt" trên bàn cờ

Những chương đầu của Tiếu Ngạo Giang Hồ rất dễ khiến người đọc lầm tưởng Lâm Bình Chi mới là nhân vật trung tâm. Nhưng với ngòi bút biến ảo, Kim Dung đã dẫn dắt độc giả đi từ bất ngờ này đến ngỡ ngàng khác. Từ một thiếu gia hào hoa bị đẩy xuống thành nhân vật phụ, Lâm Bình Chi dần khiến người ta chuyển từ cảm thương sang ghét bỏ, đỉnh điểm là khi gã tàn nhẫn ra tay sát hại Nhạc Linh San.

Quá trình biến đổi từ Chính sang Tà của gã vừa bất ngờ, vừa khiến Lâm Bình Chi trở thành một trong những nhân vật bị căm ghét nhất. Thế nhưng, liệu chúng ta có quá khắt khe? Lâm Bình Chi là kẻ đáng hận hay thực chất là một nạn nhân đáng thương của những bi kịch quá tầm tay với?

Ở tuổi đôi mươi, từ một kẻ sống trong nhung lụa, gã phải chứng kiến cha mẹ bị tàn sát, bản thân bị sỉ nhục, lợi dụng và phản bội, để rồi kết thúc bằng thân xác tàn phế, mù lòa, "người không ra người, quỷ không ra quỷ". Bi kịch ấy khởi nguồn từ chính niềm tự hào của gia tộc: Tịch Tà Kiếm Phổ.
Khí độ nam nhi và cái bẫy của "Ngụy quân tử"

Trước khi hắc hóa, Lâm Bình Chi vốn mang phong thái của một đấng nam nhi. Gã không ngồi yên khi thấy kẻ cường quyền trêu ghẹo cô gái lành ít dữ nhiều trong tửu quán. Hành động "thấy việc bất bình chẳng tha" ấy bộc lộ cái tâm thiện vốn có, và cũng chính là lý do khiến "cô gái bán rượu" Nhạc Linh San rung động.

Ngay cả khi võ công còn tầm thường, khí phách của gã vẫn khiến các bậc tiền bối nể trọng. Bị Dư Thương Hải bẻ gãy xương tay, gã không kêu một tiếng. Bị dồn vào đường cùng, gã nhẫn nhịn cái nhục trước mắt như Hàn Tín năm xưa để chờ ngày phục hận.

Người đời ghét gã vì gã giống Nhạc Bất Quần, gọi gã là "Tiểu Quân Tử Kiếm". Nhưng vị thế của cả hai hoàn toàn khác biệt. Nhạc Bất Quần là kẻ mặt dày đeo mặt nạ quân tử để mưu đồ bá chủ, còn Lâm Bình Chi chưa bao giờ tự nhận mình là quân tử. Gã có thể là kẻ tiểu nhân, nhưng nhất quyết không phải kẻ ngụy quân tử. Gã chỉ là một kẻ non nớt, vô tình sa vào cái bẫy quá tinh vi của Nhạc Bất Quần – người mà gã từng tôn thờ như cha mẹ thứ hai.

Mối tình nghiệt ngã: Hữu thủy vô chung

Độc giả thường cho rằng Lâm Bình Chi chỉ lợi dụng Nhạc Linh San, nhưng thực tế tình cảm của họ nảy nở rất tự nhiên. Một bên là vị sư tỷ xinh đẹp, quan tâm chăm sóc; một bên là chàng trai tuấn mỹ, đĩnh đạc. Họ từng có những ngày tháng êm đềm, gã dạy nàng bài ca Phúc Kiến, đưa nàng đi chơi phố, hái nấm rừng.

Tình yêu ấy chỉ hóa thành "trái độc" khi Lâm Bình Chi nhận ra Nhạc Bất Quần là kẻ sát nhân giấu mặt. Trong cơn sang chấn và sự nghi kỵ tột độ, gã nhìn người yêu nhưng lại thấy bóng dáng của kẻ thù. Sự lạnh nhạt, từ chối chăn gối của gã không phải vì ngu dại, mà vì gã không thể chung đụng với người mà gã nghi ngờ là đồng lõa của kẻ đã hại tan cửa nát nhà mình.

"Dẫn đao tự cung" – Lối thoát duy nhất của kẻ tuyệt lộ

Quyết định luyện Tịch Tà Kiếm Pháp của Lâm Bình Chi thường bị coi là tiêu cực. Nhưng hãy nhìn lại: Gã có lối thoát nào?

Tố cáo sư phụ? Không ai tin một kẻ thấp cổ bé họng.

Bỏ trốn? Kẻ thù Dư Thương Hải và Mộc Cao Phong đang bủa vây.

Luyện võ công Hoa Sơn? Phải mất mấy chục năm mới mong trả được thù.

Tịch Tà Kiếm Pháp là phương tiện duy nhất để gã tự tay định đoạt vận mệnh. Một hành động ngu dại, tàn khốc với chính thân thể mình, nhưng lại là sự phản kháng mãnh liệt nhất của một kẻ bị dồn vào chân tường.

Bản lĩnh và sự cô độc cùng cực

So với Lệnh Hồ Xung, nghị lực của Lâm Bình Chi có phần đáng nể hơn. Lệnh Hồ Xung khi bị thất tình, bị sư phụ nghi kỵ thì ưu tư, mượn rượu giải sầu, nhưng bên cạnh chàng luôn có bằng hữu và đặc biệt là Nhậm Doanh Doanh sẵn sàng hy sinh tất cả. Còn Lâm Bình Chi thì sao? Gã hoàn toàn đơn độc. Các đồng môn ghét bỏ gã vì gã "cướp" mất tiểu sư muội của đại sư huynh. Mối tình duy nhất là Nhạc Linh San thì lại bị bóng ma của Nhạc Bất Quần chia cắt.

Sự biến đổi tâm tính sau khi "tự cung" là một quy luật tất yếu trong logic của Kim Dung. Đến cả một kẻ lão luyện như Đông Phương Bất Bại hay ngụy quân tử như Nhạc Bất Quần còn trở nên tàn ác, thì một chàng trai mang gánh nặng thù nhà như Lâm Bình Chi làm sao tránh khỏi việc bị tâm ma chi phối? Gã giết Nhạc Linh San khi đôi mắt đã mù lòa, tâm trí đã u mê, bị Lao Đức Nặc kích động. Đó là một hành động tàn nhẫn, nhưng là cái kết tất yếu của một kẻ đã đánh mất bản ngã trong vòng xoáy hận thù.

Đánh giá và Chiêm nghiệm

Lâm Bình Chi giống như một con tốt đen trên bàn cờ số mệnh. Gã vừa là nạn nhân tội nghiệp, vừa là kẻ thủ ác đáng hận. Kim Dung đã vẽ nên một nhân vật mà ở đó, ranh giới giữa Chính và Tà bị xóa nhòa bởi nỗi đau quá lớn.

Chúng ta xót thương cho Lệnh Hồ Xung bao nhiêu, thì có lẽ cũng nên dành một chút thấu cảm cho Lâm Bình Chi bấy nhiêu. Bởi lẽ, nếu cuộc đời cho Lâm Bình Chi một cơ hội, một người bạn, hay một lối thoát lương thiện, có lẽ gã đã không phải kết thúc đời mình trong bóng tối lạnh lẽo dưới đáy Tây Hồ.
.....

Quá trình "hắc hóa" của Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi

Sự tương đồng: Bi kịch của sự tha hóa nhân tính

Điểm chung lớn nhất và kinh khủng nhất của hai thầy trò này chính là việc chấp nhận đánh đổi bản sắc nam nhi để luyện Tịch Tà Kiếm Phổ. Quá trình này được thúc đẩy bởi sự biến đổi sâu sắc về cả thân thể lẫn tâm hồn:

Sự biến đổi tâm sinh lý: Theo logic của Kim Dung, việc tự hoạn gây ra sự xáo trộn khủng khiếp về nội tiết. Cả hai từ những bậc trượng phu dần trở nên âm hiểm, giọng nói thanh tao như phụ nữ, tính cách biến dị, tàn nhẫn và đa nghi. Ta có thể coi đây là một hàm số của sự biến đổi: $f(\text{thân thể}) \rightarrow \text{tâm tính}$.

Sự cô độc tuyệt đối: Khi đã bước vào con đường này, cả Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi đều tự cô lập mình trong một bức tường bí mật. Họ không thể chia sẻ cùng ai, dẫn đến việc nhìn đời bằng ánh mắt thù địch.

Sự hy sinh tình thân: Cả hai đều coi võ công là công cụ tối thượng. Họ sẵn sàng hy sinh Nhạc Linh San – người phụ nữ duy nhất yêu thương họ thật lòng – để bảo vệ bí mật cá nhân.

Sự khác biệt về Động cơ: Tham vọng vs Thù hận

Đây là điểm mấu chốt để phân định sự đáng ghét và đáng thương giữa hai nhân vật:

* Nhạc Bất Quần (Sư phụ): Sự suy đồi của một đức tin giả hiệu

Động cơ chính của y là Tham vọng quyền lực. Y khao khát đưa Hoa Sơn lên vị trí độc tôn và trở thành Minh chủ võ lâm. Nhạc Bất Quần đã là một "Ngụy quân tử" từ trước khi có kiếm phổ. Y giăng bẫy lừa lọc đồng môn và đệ tử suốt nhiều năm. Sự hắc hóa của y mang tính chất chủ động. Y không phải vì hoàn cảnh xô đẩy mà trở nên ác, y vốn dĩ đã chọn cái ác để đạt được vinh quang.

* Lâm Bình Chi (Đồ đệ): Khi nạn nhân trở thành hung thủ

Động cơ của gã hoàn toàn là Thù hận gia đình. Khao khát duy nhất của gã là trả thù cho cha mẹ, rửa hận cho danh dự dòng họ Lâm. Lâm Bình Chi vốn là một thiếu gia chính nghĩa, chỉ vì gia đình bị tàn sát mới bị đẩy vào con đường tối. Sự hắc hóa của gã mang tính chất tuyệt lộ. Gã luyện công khi đã nhìn thấu sự giả dối của sư phụ và không còn đường lui để bảo vệ mạng sống.

Thử phân tích chiều sâu tâm lý

Sự khác biệt giữa hai người có thể được biểu diễn qua hai trạng thái tâm lý đối lập:

Nhạc Bất Quần: Đại diện cho quá trình tha hóa quyền lực. Y là biểu tượng của "đạo đức chính thống" bị mục nát từ bên trong. Y giết đồ đệ, ám hại bằng hữu một cách bình thản và có tính toán kỹ lưỡng. Đối với y, mục đích biện minh cho phương tiện:

> Mục đích (Quyền lực) > {Phương tiện (Đạo đức)

Lâm Bình Chi: Đại diện cho quá trình sang chấn tâm lý. Nỗi đau mất cha mẹ và sự phản bội của người thầy đã làm sụp đổ hoàn toàn niềm tin vào lẽ phải. Gã không ác vì tham quyền, gã ác vì không còn tin vào bất cứ điều gì tử tế. Việc gã sát hại Nhạc Linh San là một sự bùng nổ của một trái tim bị nén chặt bởi u uất:

> Hận thù + Tuyệt vọng = Tàn độc

Đánh giá và Chiêm nghiệm

Kim Dung đã xây dựng hai nhân vật này như hai mặt của một tấm gương:

Sư phụ: Kẻ lợi dụng danh dự để làm việc xấu. Một cái ác mang tính hệ thống.

Đồ đệ: Cá nhân bị vùi dập đến mức đánh mất bản ngã. Một cái ác mang tính bi kịch.

Kết luận: 

Nhạc Bất Quần đáng ghét vì y có quyền lựa chọn làm người tốt nhưng y đã từ chối. Lâm Bình Chi đáng thương vì mọi con đường làm người tốt của gã đều bị bịt kín. Một người là kẻ tạo ra bi kịch, còn người kia là kẻ bị bi kịch nuốt chửng.

.....
Bài liên quan:

No comments: