Sunday, October 13, 2013

Tình si trong “Tiếu ngạo giang hồ”



Không nên quá si tình. Nhưng đâu có dễ (minh hoạ)

Cát Tường

Giữa chốn giang hồ mịt mù khói kiếm, nơi con người ta chém giết nhau vì những hư danh "nhất thống võ lâm", Kim Dung đã để lại một khoảng lặng đầy nước mắt cho chữ "Tình". Trong Tiếu ngạo giang hồ, tình yêu không phải lúc nào cũng là nụ cười viên mãn, mà phần nhiều là những cái thở dài xót xa, là sự dằn vặt khôn nguôi của những kẻ trót mang kiếp "tình si". Nhìn vào Nghi Lâm, Lệnh Hồ Xung, và Nhậm Doanh Doanh, ta không khỏi bùi ngùi tự hỏi: Phải chăng trong tình yêu, con người ta không nên quá si tình? Nhưng nếu không si tình, thì đoạn đường trần thế này, sống còn có ý nghĩa chi?


Nghi Lâm: Giọt nước mắt Bồ Tát rơi giữa cõi hồng trần

Tình yêu của Nghi Lâm dành cho Lệnh Hồ Xung là một sự ngang trái của số phận, một đóa hoa sen thanh khiết vươn lên giữa vũng lầy của bể ái trầm luân. Nàng là người tu hành, vốn phải để cho lục căn thanh tịnh, nhưng từ khi Lệnh Hồ Xung xả thân cứu nàng khỏi tay tên dâm tặc Điền Bá Quang, trái tim thiếu nữ ấy đã rung động.

Cái si tình của Nghi Lâm không ồn ào, không đòi hỏi sự đáp đền, mà đauu đớn đến xé ruột. Khi tưởng Lệnh Hồ Xung đã chết, nàng ôm thi thể chàng chạy loanh quanh bên đầm sen, trong đầu lướt qua một ý niệm hoang đường nhưng chân thật tột cùng: nếu chàng không chết, nàng sẵn sàng hoàn tục để làm vợ chàng,. Đỉnh cao của sự si tình bĩ cực ấy là lời nguyện cầu đẫm nước mắt của nàng trước tượng Phật: "Quan thế âm bồ tát! Cầu ngài đem bao nhiêu những đau khổ trên mình đại ca chuyển hết sang người đệ tử. Đệ tử dù có phải vào biển trầm luân hay xuống địa ngục cũng đành mà chỉ cầu đức Bồ Tát giải thoát cho đại ca tai qua nạn khỏi".

Nghi Lâm si tình đến mức quên cả bản thân. Nàng biết Lệnh Hồ Xung chỉ yêu Nhạc Linh San, rồi sau này là Nhậm Doanh Doanh, nhưng nàng không hề có nửa điểm ghen tuông. Nàng nói với "bà bà" (mà không biết chính là Lệnh Hồ Xung đóng giả) bằng cả tấm lòng thành thực: nàng chỉ mong chàng sở cầu như ý, được cùng Nhậm đại tiểu thư nên đạo vợ chồng, chỉ cần Lệnh Hồ đại ca được sung sướng là tiểu ni vui lòng. Tình si của Nghi Lâm là thứ tình yêu bao dung nhất, đẹp đẽ nhưng cũng xót xa nhất. Nàng yêu một người, và dành cả đời chỉ để nhìn người ấy hạnh phúc bên kẻ khác.

Lệnh Hồ Xung: Vết thương hoại tử không bao giờ liền miệng

Nếu tình yêu của Nghi Lâm là sự câm lặng gặm nhấm, thì tình si của Lệnh Hồ Xung dành cho Nhạc Linh San lại là một vết thương đầm đìa máu tươi. Lệnh Hồ Xung mang danh là kẻ lãng tử, không sợ trời không sợ đất, nhưng lại bất lực và hèn mọn tận cùng trước ánh mắt của tiểu sư muội.

Sự si tình của Lệnh Hồ Xung là sự chấp niệm đến mù quáng. Dù biết Nhạc Linh San đã thay lòng đổi dạ, đem lòng yêu Lâm Bình Chi, trái tim chàng vẫn không thôi rỉ máu. Bi kịch đau đớn nhất của kẻ si tình là lúc tiểu sư muội hấp hối dưới lưỡi kiếm tàn độc của chính người chồng Lâm Bình Chi, nàng vẫn không oán hận gã. Nhạc Linh San dùng chút tàn hơi cuối cùng để cầu xin Lệnh Hồ Xung – người đàn ông đã bị nàng phụ bạc – hãy bảo vệ và chiếu cố cho kẻ đã giết nàng, vì gã đui mù và rất đáng thương.

Lệnh Hồ Xung đau đớn như bị dao cứa vào tim, nhưng vì quá yêu nàng, vì ánh mắt khẩn cầu thiết tha của nàng lúc lâm chung, chàng đã cắn răng chấp nhận lời ủy thác đầy ngang trái ấy. Khi nghe nàng thều thào hát lại khúc sơn ca Phúc Kiến do Lâm Bình Chi dạy trước khi trút hơi thở cuối cùng, trái tim Lệnh Hồ Xung tưởng chừng chìm hẳn xuống cõi chết,. Kẻ si tình ấy đã dùng cả đời để yêu một bóng hình không thuộc về mình, ôm vào lòng mọi oan khuất, chỉ để đổi lấy nụ cười của người con gái ấy, dù nụ cười ấy dành cho một kẻ khác.

Nhậm Doanh Doanh: Nốt trầm xao xuyến của sự thấu hiểu

Và rồi, ta nhìn đến Nhậm Doanh Doanh – nàng Thánh cô uy quyền thét ra lửa của Ma giáo. Tình si của Doanh Doanh không yếu đuối như Nghi Lâm, không mù quáng như Lệnh Hồ Xung, nhưng lại sâu thẳm và kiên cường đến kinh ngạc. Nàng vì Lệnh Hồ Xung mà cam nguyện cõng chàng lên chùa Thiếu Lâm, xin lấy mạng mình để đổi lấy mạng chàng, chấp nhận bị giam cầm 10 năm nơi ngục tối,.

Nhưng điều làm nên sự vĩ đại trong tình yêu của Doanh Doanh chính là sự bao dung cho cái "tình si" của Lệnh Hồ Xung đối với Nhạc Linh San. Là một người phụ nữ kiêu ngạo, nhưng khi đứng trước mộ Nhạc Linh San, nghe Lệnh Hồ Xung ân hận nói rằng mình không thể quên được tiểu sư muội, Doanh Doanh không hề ghen tuông. Nàng đáp lại bằng một sự thấu hiểu đến nao lòng: "Tiểu muội không oán trách Xung lang điểm này được. Nếu Xung lang là một chàng thiếu niên phù phiếm phụ tình bạc nghĩa thì tiểu muội cũng không trọng vọng thế này đâu". Nàng si tình, nhưng cái si tình của nàng chứa đựng cả sự thấu cảm. Nàng yêu Lệnh Hồ Xung vì chính cái bản ngã chung thủy, nặng tình của chàng, dù sự chung thủy ấy nhiều lần cào xé trái tim nàng.

Phải chăng trong tình yêu không nên "si tình"?

Lòng ta không khỏi bâng khuâng. Chứng kiến những giọt nước mắt của Nghi Lâm, vết thương rỉ máu của Lệnh Hồ Xung, hay những tháng ngày giam cầm của Doanh Doanh, người ta dễ buông lời trách móc: Tại sao phải si tình đến thế? Tại sao không buông bỏ để sống cho mình? Phải chăng để bảo vệ bản thân, ta không nên si tình?

Thế nhưng, nếu không si tình, Lệnh Hồ Xung đâu còn là Lệnh Hồ Xung trọng tình trọng nghĩa, Nghi Lâm làm sao giữ được tâm hồn bồ tát, và Doanh Doanh làm sao viết nên bản tình ca "Tiếu ngạo giang hồ" cùng chàng lãng tử? Tình si, quả thực mang đến những nỗi đau đoạn trường, nhưng nó cũng là minh chứng sống động nhất cho thấy chúng ta đã từng yêu, từng sống một cách trọn vẹn và chân thành nhất.

Trốn tránh sự si tình để đổi lấy sự bình yên giả tạo, hay chấp nhận bước qua biển lửa để được một lần chạm vào chân tâm? Những nhân vật của Kim Dung đã chọn cách thứ hai. Họ đau khổ, họ bẽ bàng, nhưng họ tuyệt đẹp. Tình si không phải là cái tội, nó là một đặc ân của tạo hóa dành cho những trái tim dám sống hết mình. Suy cho cùng, tận cùng của đau khổ vì yêu, vẫn là một thứ hạnh phúc rực rỡ mà những kẻ hững hờ với cuộc đời chẳng bao giờ có đặc quyền chạm tới.

No comments: