Thursday, October 17, 2013

Bức tranh đa sắc tộc và các quốc gia ngoại bang trong kiếm hiệp Kim Dung



Thế giới kiếm hiệp Kim Dung rất rộng lớn, đa sắc tộc (minh hoạ)

Bạch Y Ngũ Bút

Thế giới võ hiệp của Kim Dung không chỉ giới hạn trong lãnh thổ Trung Nguyên (Đại Tống/Đại Minh) của người Hán, mà là một bức tranh địa chính trị vô cùng rộng lớn, bao quanh bởi các vương quốc và bộ tộc ngoại bang. Sự hiện diện của các dân tộc này không chỉ làm phong phú thêm hệ thống võ học, mà còn là bệ phóng cho những xung đột lịch sử, từ đó bật lên những triết lý nhân sinh sâu sắc về chiến tranh, hòa bình và ranh giới dân tộc.


Dưới đây là bức tranh toàn cảnh về các quốc gia, dân tộc xung quanh Trung Nguyên qua các tác phẩm kinh điển của Kim Dung.

Phía Bắc và Đông Bắc: Những đế chế thảo nguyên dũng mãnh (Khất Đan, Nữ Chân, Mông Cổ)

Vùng thảo nguyên phương Bắc luôn là mối đe dọa sinh tử đối với triều đình Trung Nguyên. Khí hậu khắc nghiệt đã hun đúc nên những dân tộc du mục cực kỳ kiêu dũng, giỏi cưỡi ngựa bắn cung.

* Khất Đan (Nước Đại Liêu - Thiên Long Bát Bộ): 

Khất Đan là một đế chế hùng mạnh, luôn lăm le thôn tính Đại Tống. Đây là nguồn cơn bi kịch của người anh hùng Tiêu Phong. Ban đầu, Tiêu Phong tự hào là người Hán, Bang chủ Cái Bang, nhưng sau đó phát hiện ra mình mang dòng máu Khất Đan với hình xăm đầu lang (chó sói) trước ngực. Nước Đại Liêu được miêu tả là một nước lớn, có đến 59 thuộc quốc, quân đội kiêu dũng nhưng lại có những vị vua mang tham vọng bành trướng đẫm máu.

* Nữ Chân (Nước Đại Kim / Mãn Châu - Anh Hùng Xạ Điêu, Bích Huyết Kiếm): 

Người Nữ Chân ban đầu là một bộ lạc nhỏ bé ở vùng tuyết lạnh phía Đông Bắc (thời Hoàn Nhan A Cốt Đả), sau vùng lên tiêu diệt nước Liêu, lập ra nước Đại Kim, đánh chiếm nửa giang sơn của Đại Tống. Hậu duệ của họ sau này là người Mãn Châu, mưu đồ xâm nhập quan ải lật đổ nhà Minh, thường xuyên sử dụng gian tế để ly gián quần hùng Trung Nguyên (như thư của Cửu Vương Đa Nhĩ Cổn gửi Trường Bạch tam anh).

* Mông Cổ (Anh Hùng Xạ Điêu, Thần Điêu Hiệp Lữ, Ỷ Thiên Đồ Long Ký): 

Đế quốc Mông Cổ là một cơn bão quét qua lục địa Á - Âu. Dưới ngòi bút Kim Dung, Mông Cổ hiện lên với sức mạnh quân sự vô địch thiên hạ, trải dài từ Thiết Mộc Chân (Thành Cát Tư Hãn) đánh đông dẹp tây, đến đại quân của Hốt Tất Liệt, Mông Kha vây hãm thành Tương Dương. Người Mông Cổ trọng anh hùng, nhưng sự tàn bạo của quân thiết kỵ Mông Cổ đối với bách tính người Hán là bối cảnh để tôn vinh lý tưởng "vì nước vì dân" của Quách Tĩnh.

Phía Tây Nam: Vương quốc Phật giáo hiền hòa (Đại Lý)

* Nước Đại Lý (Thiên Long Bát Bộ, Anh Hùng Xạ Điêu, Thần Điêu Hiệp Lữ): 

Đại Lý là một nước nhỏ nằm ở vùng Nam Cương (Vân Nam ngày nay), do gia tộc họ Đoàn trị vì. Đặc trưng lớn nhất của Đại Lý là sự sùng bái Phật giáo đến mức cuồng nhiệt. Trong 18 đời hoàng đế từ Thái Tổ đến Cảnh Tông, có tới 7 vị thoái vị xuất gia làm sư tại chùa Thiên Long. Võ công của họ Đoàn (Nhất Dương Chỉ và Lục Mạch Thần Kiếm) vang danh thiên hạ,. Dù là hoàng thân quốc thích, người họ Đoàn (như Đoàn Chính Minh, Đoàn Chính Thuần, Đoàn Dự, Nhất Đăng Đại Sư) đều mang phong thái nghĩa hiệp, từ hòa và không mưu đồ thôn tính thiên hạ.

Phía Tây và Tây Bắc: Thế lực quân sự và Tôn giáo (Tây Hạ, Thổ Phồn)

* Tây Hạ (Thiên Long Bát Bộ): 

Quốc gia này có đội quân thiết kỵ vô cùng thiện chiến, người ngựa đều mặc giáp sắt, gươm giáo đâm không thủng. Tây Hạ còn lập ra "Nhất Phẩm Đường" để chiêu mộ các cao thủ võ lâm tứ xứ nhằm phục vụ mục đích quân sự, xâm lấn Đại Tống.

* Thổ Phồn / Tây Tạng (Thiên Long Bát Bộ, Thần Điêu Hiệp Lữ): 

Quốc gia láng giềng của Thiên Trúc (Ấn Độ), sùng đạo Phật (Mật Tông). Các vị quốc sư của Thổ Phồn như Đại Luân Minh Vương Cưu Ma Trí hay Đệ nhất hộ quốc đại sư Kim Luân Pháp Vương đều là những quái kiệt võ học, mang tham vọng cá nhân rất lớn, thường bước vào Trung Nguyên để tranh đoạt bí kíp hoặc chức vị Minh chủ võ lâm. Võ công của họ mang đậm màu sắc Tây Tạng (Hỏa Diệm Đao, Long Tượng Bát Nhã Công).

Tây Vực xa xôi và Ba Tư: Nơi khởi nguồn của những bí ẩn

* Tây Vực và Cao Xương (Bạch Mã Khiếu Tây Phong, Anh Hùng Xạ Điêu): 

Tây Vực bao gồm nhiều bộ tộc như Cáp Tát Khắc (Kazakh) và Hồi tộc. Tại đây có phế tích Cao Xương mê cung từ đời Đường Thái Tông, chứa đựng tượng Phật, tượng Khổng Tử và vô vàn kinh thư bị lãng quên trong sa mạc,. Tây Vực cũng là quê hương của phái Bạch Đà Sơn (Âu Dương Phong).

* Ba Tư (Ỷ Thiên Đồ Long Ký): 

Đất nước Ba Tư xa xôi là gốc rễ của Minh Giáo. Minh Giáo truyền vào Trung Thổ từ Ba Tư, nơi có "Tổng giáo" và những môn võ công cực kỳ quái dị (được khắc trên Thánh Hỏa Lệnh). Kim Dung còn đưa vào các yếu tố lịch sử thế giới như môn phái Y Tư Mỹ Lương (Assassins) của "Sơn Trung lão nhân" Thôi Sơn (Hasan) chuyên hành thích các vua chúa ngoại quốc. Những nhân vật như Tử Sam Long Vương (Đại Ỷ Ti) mang dòng máu lai Trung - Ba Tư, mang vẻ đẹp lạ lùng với mắt sâu, mũi cao.

Bình Luận và Đánh Giá

1. Đa dạng hóa võ học nhờ giao lưu văn hóa: 

Kim Dung đã sử dụng các quốc gia phiên bang để tạo ra một hệ thống võ học phong phú, vượt ra khỏi giới hạn của Đạo gia (Võ Đang) và Phật giáo Trung Hoa (Thiếu Lâm).Võ công Tây Vực/Ba Tư (Càn Khôn Đại Na Di) chú trọng vào sự xảo diệu, đánh lừa thị giác và chuyển dịch nội năng.

Võ công Tây Tạng (Mật Tông) thiên về sức mạnh dương cương, tàn độc và sử dụng kỳ binh (như ngũ luân của Kim Luân Pháp Vương).

Việc các môn võ này giao phong với Thái Cực Quyền hay Hàng Long Thập Bát Chưởng của Trung Nguyên đã tạo ra những trận chiến kinh tâm động phách, tiêu biểu cho triết lý "nhu khắc cương" và "dĩ dật đãi lao" của văn hóa Hán.

2. Vượt lên trên chủ nghĩa vị chủng (Chủ nghĩa dân tộc cực đoan): 

Mặc dù bối cảnh truyện thường là thời Nam Tống/Minh - lúc người Hán bị dị tộc áp bức, nhưng tư tưởng của Kim Dung ngày càng vượt ra khỏi sự thù hằn sắc tộc hẹp hòi. Sự giác ngộ của Tiêu Phong là đỉnh cao của triết lý này. 

Khi chứng kiến quan quân Đại Tống tàn sát người già, trẻ em Khất Đan, ông đã nhận ra một chân lý xót xa: "Ta với bọn người đó cùng nói một thứ tiếng cùng ăn một thứ cơm, có khác chỗ nào đâu? Làm sao đã là người cả lại còn phân chia làm người Khất Đan, người Đại Tống. Bọn người bên này sang bờ cõi nước kia để kiếm lương rồi bọn người kia lại qua đất bên này để giết người đốt nhà? Người này mắng người kia là 'Liêu cẩu' người kia lại mắng người này là 'Tống chư'". Triệu Mẫn (người Mông Cổ) sẵn sàng từ bỏ vinh hoa để đi theo Trương Vô Kỵ (người Hán) vì trong mắt nàng, tình yêu không có ranh giới Mông - Hán.

3. Khúc vĩ thanh của những cuộc chiến vương quyền: 

Thông qua các quốc gia xung quanh, Kim Dung vạch trần bản chất tàn nhẫn của chiến tranh đế vương. Bất luận là hoàng đế Đại Tống, Đại Liêu hay Thành Cát Tư Hãn, vinh quang của họ đều được xây đắp bằng xương máu bách tính. Bậc đại hiệp chân chính không phải là kẻ giúp hoàng đế mở mang bờ cõi, mà là người (như Quách Tĩnh, Tiêu Phong) dám đứng lên ngăn chặn chiến tranh, bảo vệ muôn dân dù họ thuộc bất kỳ quốc gia nào.

Kết luận

Bức tranh về các dân tộc và quốc gia xung quanh Trung Nguyên trong tiểu thuyết Kim Dung không chỉ là phông nền địa lý hay lịch sử thuần túy. Đó là một tấm gương khổng lồ phản chiếu lòng tham của con người, sự đa dạng của văn hóa võ học, và cao hơn cả là khát vọng hòa bình. Bằng việc xây dựng những nhân vật kiệt xuất xuất thân từ dị tộc (như Tiêu Phong, Triệu Mẫn, Hoàn Nhan A Cốt Đả), Kim Dung đã truyền tải một thông điệp nhân văn sâu sắc: Anh hùng hay kẻ ác không sinh ra từ màu da hay quốc tịch, mà sinh ra từ chính trái tim và sự lựa chọn của mỗi con người.
.....

No comments: