Saturday, March 29, 2014

Ảm nhiên tiêu hồn chưởng



Ám nhiên tiêu hồn chưởng là loại chưởng pháp kỳ lạ bậc nhất do Dương Quá sáng tạo nên (minh hoạ)

Bạch Y Ngũ Bút 

Trong tác phẩm Thần điêu hiệp lữ, môn tuyệt kỹ Ám nhiên tiêu hồn chưởng là một trong những môn võ công độc đáo và lừng danh nhất trong thế giới võ hiệp Kim Dung, gắn với tên tuổi của Thần điêu đại hiệp Dương Quá.


Nguồn gốc và Lịch sử ra đời

Ám nhiên tiêu hồn chưởng là môn chưởng pháp do chính Dương Quá (Thần điêu đại hiệp) tự sáng tạo ra trong thời gian mười sáu năm xa cách Tiểu Long Nữ.

Hoàn cảnh sáng tạo: Sau khi chia tay Tiểu Long Nữ tại Tuyệt Tình cốc, Dương Quá được Thần điêu dẫn ra bờ biển luyện công trong hải triều. Vài năm sau, khi nội công đã đạt đến mức hỏa hầu, chỉ cần đánh nhẹ một chưởng cũng vỡ nát con vích lớn, chàng bắt đầu ngẫm nghĩ và sáng tạo ra bộ chưởng pháp này.
Nền tảng võ học: Môn võ này là sự dung hội quán thông tất cả các tuyệt kỹ mà Dương Quá đã được học trong đời, bao gồm: nội công Huyền môn của phái Toàn Chân, Ngọc nữ tâm kinh của phái Cổ Mộ, Cửu âm chân kinh, Cáp mô công và phép nghịch chuyển kinh mạch của Âu Dương Phong, Đả cẩu bổng pháp của Hồng Thất Công và Hoàng Dung, cùng Đạn chỉ thần thông và Ngọc tiêu kiếm pháp của Hoàng Dược Sư.

Ý nghĩa tên gọi: Tâm trạng chàng lúc bấy giờ chỉ luôn nhớ nhung Tiểu Long Nữ, hình tiêu cốt lập, vô cùng sầu khổ. Chàng lấy ý từ câu thơ "Ám nhiên tiêu hồn giả, duy biệt nhi dĩ hĩ" (Khuôn mặt u uất vô hồn, chỉ biệt ly mới khiến con người như thế) trong bài "Biệt phú" của Giang Yêm để đặt tên cho bộ chưởng pháp này.

Tính năng kỹ thuật và Uy lực

Ám nhiên tiêu hồn chưởng gồm tổng cộng 17 chiêu thức, mang những đặc điểm kỹ thuật và uy lực vô cùng kỳ dị:

* Phản lại đạo lý võ học thông thường: Do chỉ còn một cánh tay, Dương Quá không thể thủ thắng bằng sự biến hóa chiêu số phức tạp. Thay vào đó, chàng cố ý tạo ra những chiêu thức tương phản với đạo lý võ học thông thường, sự lợi hại hoàn toàn dựa vào nội lực thâm hậu dồn nén. Ví dụ như đánh bằng ngực, bằng bụng, hoặc lộn ngược người (trồng cây chuối) để tung chiêu.

* Điều kiện phát huy uy lực (Tâm - Thể hợp nhất): Đây là điểm độc đáo nhất của môn võ này. Theo bộ chưởng pháp, "tâm điều khiển cánh tay, cánh tay điều khiển bàn tay, tâm ý hoàn toàn làm chủ". Chưởng pháp này chỉ phát huy uy lực cực đại khi người sử dụng ở trong tâm trạng sầu khổ, u uất, tuyệt vọng (ám nhiên tiêu hồn). Nếu lòng quá sung sướng, vui vẻ, chiêu thức sử dụng sẽ kém hẳn uy lực.

* Tên các chiêu thức kỳ lạ: Dương Quá đặt tên cho các chiêu thức phản ánh đúng tâm trạng đau khổ và hình dáng kỳ dị khi xuất chiêu, như: Tâm kinh nhục khiêu, Khởi nhân ưu thiên, Vô trung sinh hữu, Đà nê đới thủy, Bồi hồi không cốc, Lực bất tòng tâm, Hành thi tẩu nhục, Đảo hành nghịch thi, Phế tẩm vong thực, Cô hình chích ảnh, Ẩm hận thôn thanh, Lục thần bất an, Cùng đồ mạt lộ, Diện vô nhân sắc, Tưởng nhập phi phi, Ngai nhược mộc kê, Hồn bất thủ xả, Nhược hữu sở thất. Chiêu Diện vô nhân sắc thậm chí dùng sự thay đổi hỉ nộ ái ố trên khuôn mặt để làm rối loạn tâm thần kẻ địch.

Danh tiếng trên giang hồ

Tuy ra đời muộn, nhưng Ám nhiên tiêu hồn chưởng lập tức khẳng định vị thế đỉnh cao. Đảo chủ Đào Hoa Hoàng Dược Sư – một trong Thiên hạ Ngũ tuyệt – sau khi đích thân thử chiêu đã phải thốt lên ca ngợi: "Lộ chưởng pháp này của lão đệ, xét về hùng kình mà nói, chỉ có 'Hàng long thập bát chưởng' của Quách Tĩnh con rể ta có thể sánh được. 'Lạc anh thần kiếm chưởng' của ta thua kém một bậc". Sự công nhận này đưa Ám nhiên tiêu hồn chưởng lên ngang hàng với đệ nhất thần công thiên hạ.

Những nhân vật liên quan

* Dương Quá (Tây Cuồng): Người sáng tạo và sử dụng duy nhất bộ chưởng pháp này.

* Chu Bá Thông (Trung Ngoan Đồng): Người say mê võ học đến phát cuồng. Khi giao đấu và thấy Dương Quá sử dụng Ám nhiên tiêu hồn chưởng, lão đã tò mò đến mức xin nhận thua, thậm chí đòi lạy Dương Quá làm sư phụ chỉ để được học môn chưởng pháp này.

* Hoàng Dược Sư (Đông Tà): Bậc tiền bối đã dùng "Đạn chỉ thần thông" để thử và đánh giá cao sức mạnh của Ám nhiên tiêu hồn chưởng.

* Kim Luân Pháp Vương: Kẻ thù truyền kiếp của Dương Quá, kẻ cuối cùng bị tiêu diệt bởi chính uy lực bộc phát của Ám nhiên tiêu hồn chưởng.

Những tình tiết, sự kiện nổi bật

* Đại chiến Chu Bá Thông tại Bách Hoa Cốc: Đây là lần đầu tiên Dương Quá thi triển Ám nhiên tiêu hồn chưởng khi gặp một đối thủ thực sự mạnh. Chàng dùng thân thể, ngực, bụng đột ngột tấn công (chiêu Tâm kinh nhục khiêu, Vô trung sinh hữu) khiến Chu Bá Thông dù dùng cả hai tay (song thủ hỗ bác) cũng luống cuống không thể đánh trả.

* Tỷ thí tửu lượng và võ công cùng Hoàng Dược Sư: Tại quán rượu, Dương Quá dùng Ám nhiên tiêu hồn chưởng, còn Hoàng Dược Sư dùng Lạc anh thần chưởng và Đạn chỉ thần thông. Hai người biến ba đại cao thủ (Tiêu Tương Tử, Doãn Khắc Tây, gã mặt đen) thành ba "trái bóng da" ném qua ném lại để thử võ công nhau.

* Đoạt mạng Kim Luân Pháp Vương trên đài cao Tương Dương: Đây là trận chiến định mệnh. Ban đầu, do Dương Quá đang hạnh phúc vì mới đoàn tụ với Tiểu Long Nữ, lòng không còn tương tư sầu khổ, nên Ám nhiên tiêu hồn chưởng mất đi thần hiệu, khiến chàng bị dồn vào đường cùng. Chỉ đến khi cận kề cái chết, nghĩ đến cảnh vĩnh biệt Tiểu Long Nữ mãi mãi, sự đau đớn tuyệt vọng ập đến, chiêu Đà nê đới thủy tự nhiên phát sinh đại uy lực. Tiếp theo là chuỗi sát chiêu Hồn bất thủ xả, Đảo hành nghịch thi, Nhược hữu sở thất và cuối cùng là cú đá Hành thi tẩu nhục đã đánh gục hoàn toàn Kim Luân Pháp Vương, cứu mạng Quách Tương.

Phân tích và Đánh giá

Sự phá vỡ qui chuẩn võ học: Ám nhiên tiêu hồn chưởng là một kiệt tác dị biệt. Hầu hết các võ công thượng thừa (như phái Cổ Mộ hay Toàn Chân) đều yêu cầu người luyện phải tĩnh tâm, loại bỏ "thất tình lục dục". Ngược lại, môn chưởng pháp này lấy chính tình cảm bi lụy tột cùng làm gốc rễ sinh ra sức mạnh. Điều này biến nó thành môn võ "có một không hai", chỉ dành riêng cho một kẻ tình si như Dương Quá.

Hình ảnh phản chiếu của nhân vật: Môn võ là bức tranh phản chiếu cuộc đời Dương Quá: tàn khuyết (một tay), hỗn tạp (học từ nhiều người), ngang tàng (đi ngược đạo lý thông thường), nhưng lại ẩn chứa một tình yêu sâu nặng và nội lực vô song. Việc Dương Quá không thể phát huy nó khi đang hạnh phúc cho thấy sự gắn kết chặt chẽ giữa tâm lý nhân vật và triết lý võ thuật của Kim Dung.

Kết luận

Ám nhiên tiêu hồn chưởng không chỉ đơn thuần là một môn võ công mạnh mẽ vô địch, mà còn là kết tinh của nỗi nhớ nhung, sự đau khổ và tình yêu chung thủy suốt mười sáu năm đằng đẵng của Dương Quá dành cho Tiểu Long Nữ. Khác với những môn tuyệt kỹ được truyền đời trong võ lâm, môn chưởng pháp này dường như sinh ra chỉ để dành riêng cho "Thần điêu hiệp" và sẽ thất truyền cùng chàng, bởi trên thế gian mấy ai có được nội công tuyệt đỉnh kết hợp với một trái tim nát tan vì tình như Tây Cuồng Dương Quá.
.....

Sức mạnh thực sự của tuyệt kỹ Ám nhiên tiêu hồn chưởng

Không chỉ nằm ở uy lực đả thương vật lý, mà là sự kết tinh từ nội lực thâm hậu vô song, sự phá vỡ mọi quy chuẩn võ học thông thường, và đặc biệt nhất là sự hòa quyện tuyệt đối giữa tâm trạng bi phẫn và võ thuật. Sức mạnh này được thể hiện qua 4 khía cạnh cốt lõi sau:

Sức mạnh đến từ "Tâm - Thể hợp nhất" (Cảm xúc chi phối võ công) 

Đây là điểm độc đáo nhất và là cội nguồn sức mạnh thực sự của môn võ này. Dương Quá sáng tạo ra Ám nhiên tiêu hồn chưởng trong quãng thời gian 16 năm chờ đợi Tiểu Long Nữ, mang tâm trạng sầu khổ, hình tiêu cốt lập.Theo nguyên lý của pho chưởng pháp này: "tâm điều khiển cánh tay, cánh tay điều khiển bàn tay, tâm ý hoàn toàn làm chủ".

Nó chỉ phát huy uy lực tối đa khi người sử dụng ở trong tâm trạng sầu khổ, u uất, tuyệt vọng. Ngược lại, nếu trong lòng sung sướng, vui vẻ, chiêu thức sử dụng sẽ mất đi thần hiệu và kém hẳn uy lực.

Minh chứng rõ nhất là trong trận tử chiến với Kim Luân Pháp Vương trên đài cao ở thành Tương Dương. Ban đầu, do mới đoàn tụ với Tiểu Long Nữ, Dương Quá tràn ngập niềm vui nên chưởng pháp không phát huy được sức mạnh, khiến chàng lâm vào hiểm cảnh. Chỉ đến khi cận kề cái chết, nghĩ đến việc phải vĩnh biệt Tiểu Long Nữ mãi mãi, sự đau đớn và tuyệt vọng trỗi dậy, các chiêu thức như Đà nê đới thủy, Hồn bất thủ xả, Đảo hành nghịch thi... mới tự nhiên bộc phát đại uy lực kinh hồn, đánh gục hoàn toàn Kim Luân Pháp Vương.

Dựa hoàn toàn vào nội lực "Hùng kình" áp đảo 

Vì chỉ còn một cánh tay, Dương Quá không thể lấy sự biến hóa chiêu số phức tạp để giành chiến thắng, nên sự lợi hại của môn võ này hoàn toàn dựa vào nội lực.Nội lực này được chàng rèn luyện tích lũy qua nhiều năm đứng dưới sóng biển hải triều.

Sức mạnh cương mãnh của nó lớn đến mức Đông Tà Hoàng Dược Sư sau khi đích thân thử chiêu đã phải khẳng định: Xét về mặt "hùng kình", pho chưởng pháp này chỉ có "Hàng long thập bát chưởng" của Quách Tĩnh mới có thể sánh ngang, còn "Lạc anh thần kiếm chưởng" của bản thân Hoàng Dược Sư cũng phải chịu thua kém một bậc.

Ngay cả một cao thủ nội gia đỉnh cao như Chu Bá Thông khi đỡ một chưởng của Dương Quá cũng bị chao đảo thân hình vì chưởng lực của lão không thể hùng hậu bằng.

Sự kỳ dị, đi ngược lại đạo lý võ học thông thường

Sức mạnh của Ám nhiên tiêu hồn chưởng còn đến từ việc nó ra đòn không theo bất cứ quy luật nào, khiến những bậc thầy võ học cũng không thể lường trước:Chàng tạo ra những chiêu thức tương phản với đạo lý võ học. Ví dụ chiêu Vô trung sinh hữu bỏ mặc phòng thủ, đợi kẻ địch tới gần mới dùng toàn thân (tay áo phải, hai chân, đầu cổ, lưng, ngực, bụng) đồng loạt phát ra mười mấy chiêu thức tấn công, khiến Chu Bá Thông cũng phải luống cuống chân tay.

Hay như chiêu Tâm kinh nhục khiêu, Dương Quá dùng chính cơ ngực và cơ bụng để hút và bật ngược lực tấn công của đối thủ.

Chiêu Diện vô nhân sắc lại dùng sự biến hóa hỉ nộ ái ố trên khuôn mặt để làm rối loạn tâm thần kẻ địch. Chiêu Đảo hành nghịch thi thì mang sự mâu thuẫn, chính phản tương xung, kế thừa từ thế đi lộn ngược của Tây Độc Âu Dương Phong.

Sự hội tụ tinh hoa của các đại tông sư 

Ám nhiên tiêu hồn chưởng cực kỳ mạnh mẽ vì nó là sự dung hội quán thôngmọi tuyệt học mà Dương Quá đã tiếp thu trong đời. Nó mang nền tảng nội công của phái Toàn Chân, Ngọc nữ tâm kinh, Cửu Âm chân kinh; kết hợp với tuyệt kỹ Cáp mô công của Âu Dương Phong, Đả cẩu bổng pháp của Hồng Thất Công/Hoàng Dung, và Đạn chỉ thần thông, Ngọc tiêu kiếm pháp của Hoàng Dược Sư. Từ vô số võ học đỉnh cao đó, Dương Quá đã tự đúc kết thành một nhà.

Kết luận: 

Sức mạnh thực sự của Ám nhiên tiêu hồn chưởng không nằm ở đao kiếm sắc bén hay chiêu thức múa lượn hoa mỹ. Nó là thứ võ công của tâm hồn – biến nỗi đau khổ, sự bi phẫn và tình yêu sâu nặng thành một thứ lực lượng tàn phá vật lý vô địch thiên hạ.
......

Bài liên quan:

No comments:

Post a Comment