
Tịch tà kiếm pháp gắn với tên tuổi của Lâm Bình Chi
Bạch Y Ngũ Bút
Tịch Tà Kiếm Pháp là môn võ công gây sóng gió lớn nhất trong tác phẩm Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung. Nó là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến sự diệt vong của Phước Oai tiêu cục, sự biến chất của Nhạc Bất Quần, bi kịch của Lâm Bình Chi và sự sụp đổ của liên minh Ngũ Nhạc kiếm phái.
Nguồn gốc và Lịch sử
Xuất xứ từ Quỳ Hoa Bảo Điển: Tịch Tà Kiếm Pháp thực chất có cùng nguồn gốc với Quỳ Hoa Bảo Điển. Khoảng vài trăm năm trước, một cặp vợ chồng (hoặc một thái giám) đã sáng tạo ra Quỳ Hoa Bảo Điển. Sau đó, bí kíp này lưu lạc đến chùa Thiếu Lâm ở Bồ Điền (Phúc Kiến).
Sự ra đời qua trí nhớ của Lâm Viễn Đồ: Hai tiền bối phái Hoa Sơn là Mẫn Túc và Chu Tử Phong lén xem trộm Quỳ Hoa Bảo Điển tại Thiếu Lâm nhưng mỗi người chỉ nhớ một nửa, dẫn đến mâu thuẫn (khởi nguồn phe Kiếm tông và Khí tông). Trụ trì Thiếu Lâm phái đệ tử là Độ Nguyên thiền sư đến khuyên giải.
Hai người kia tưởng Độ Nguyên tinh thông bảo điển nên đọc lại những gì mình nhớ để nhờ giải thích. Độ Nguyên (vốn cực kỳ thông minh) đã ghi nhớ tất cả, ngầm kết hợp các lý thuyết rời rạc đó và viết lên áo cà sa của mình, sau đó hoàn tục lấy tên cũ là Lâm Viễn Đồ,,.
Xây dựng Phước Oai Tiêu Cục:
Lâm Viễn Đồ dùng 72 đường Tịch Tà Kiếm Pháp đánh遍 thiên hạ không đối thủ (thắng cả Trường Thanh Tử phái Thanh Thành), sáng lập nên cơ nghiệp Phước Oai tiêu cục lừng lẫy,.
Thất truyền chân quyết: Lâm Viễn Đồ trước khi chết di huấn con cháu không được mở xem vật trong áo cà sa. Do đó, con cháu ông là Lâm Chấn Nam chỉ luyện được chiêu thức (vỏ ngoài) mà không có nội công tâm pháp (phần cốt lõi), khiến uy lực trở nên tầm thường,,.
Tính chất và Kỹ thuật
Đặc điểm nổi bật: Tịch Tà Kiếm Pháp nổi tiếng với sự "Nhanh" và "Quỷ dị".Tốc độ: Chiêu thức tung ra nhanh như điện chớp, xuất quỷ nhập thần. Đối thủ chưa kịp nhìn rõ chiêu số đã trúng kiếm,.
Biến ảo: Kiếm chiêu biến hóa khôn lường, tấn công từ những góc độ không tưởng.
Sát khí: Chiêu thức tàn độc, thường nhắm vào các yếu huyệt như mắt, cổ họng,.
72 đường kiếm: Bao gồm các chiêu thức như Lưu tinh phi trụy, Tảo đãng quần ma, Quần tà tịch địch, Giang thượng lộng địch...,. Tuy nhiên, nếu không có nội công phù hợp, những chiêu này chỉ là những động tác múa may vô hại.
Yêu cầu luyện tập và Hậu quả (Tính chết)
Đây là phần tà dị và đáng sợ nhất của môn võ này.Yêu cầu tiên quyết: Trang đầu của kiếm phổ ghi rõ: "Võ lâm xưng hùng, dẫn đao tự cung" (Muốn xưng hùng võ lâm, phải cầm dao tự thiến).
Đây là phần tà dị và đáng sợ nhất của môn võ này.Yêu cầu tiên quyết: Trang đầu của kiếm phổ ghi rõ: "Võ lâm xưng hùng, dẫn đao tự cung" (Muốn xưng hùng võ lâm, phải cầm dao tự thiến).
Lý do: Khi luyện nội công này, dục hỏa trong người sẽ bốc lên thiêu đốt ruột gan. Nếu không tự cung, khí huyết sẽ chạy loạn, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma mà chết.
Hậu quả đối với người luyện:Về thể xác: Mất đi khả năng đàn ông, rụng râu, giọng nói trở nên eo éo, nhọn sắc.
Về tâm tính: Tính tình thay đổi, trở nên ái nam ái nữ, tàn độc, lạnh lùng và quỷ quyệt. Họ dần dần có xu hướng thích trang điểm, ăn mặc lòe loẹt (như Lâm Bình Chi, Đông Phương Bất Bại),.
Những nhân vật liên quan và Kết cục
* Lâm Viễn Đồ: Người sáng tạo, dùng nó để xưng bá một thời, nhưng cuối đời tu hành sám hối và cấm con cháu luyện.
* Lâm Chấn Nam: Giữ bí kíp nhưng không luyện (không tự cung), võ công kém cỏi, dẫn đến họa diệt môn,.
* Lâm Bình Chi: Vì báo thù nhà tan cửa nát, chấp nhận tự cung để luyện kiếm. Chàng giết được Dư Thương Hải, Mộc Cao Phong nhưng trở nên mù lòa, tàn độc, giết cả vợ mình là Nhạc Linh San,,.
* Nhạc Bất Quần: Ngụy quân tử, bày mưu tính kế đoạt kiếm phổ, tự cung để luyện. Lão dùng nó để đâm mù mắt Tả Lãnh Thiền, đoạt chức Minh chủ Ngũ Nhạc nhưng cuối cùng thân bại danh liệt,.
* Tả Lãnh Thiền: Dùng mưu đoạt được bản kiếm phổ giả/thiếu (do Nhạc Bất Quần cố tình để Lao Đức Nặc lấy trộm). Bản này thiếu phần "tự cung" và khẩu quyết nội công quan trọng, nên dù luyện tập chăm chỉ, kiếm pháp của hắn vẫn có sơ hở và bị Nhạc Bất Quần đánh bại,.
* Lao Đức Nặc: Ăn cắp bản giả, tự luyện sai cách nên võ công bị phế bỏ.
Những sự kiện quan trọng
Diệt môn Phước Oai Tiêu Cục: Dư Thương Hải vì thèm khát kiếm phổ đã tàn sát cả nhà họ Lâm.
Nhạc Bất Quần đoạt kiếm phổ: Nhạc Bất Quần âm thầm theo dõi, đánh lén Lệnh Hồ Xung (lúc đó đang giữ áo cà sa chép kiếm phổ) để chiếm đoạt, sau đó đổ tội cho đại đệ tử,.
Tỷ kiếm tại Phong Thiền Đài: Sự kiện chấn động nhất. Tả Lãnh Thiền (dùng bản giả) đấu với Nhạc Bất Quần (dùng bản thật). Cả hai cùng sử dụng Tịch Tà Kiếm Pháp, nhưng Nhạc Bất Quần nhờ đã "tự cung" nên tốc độ và kình lực vượt trội, đâm mù mắt Tả Lãnh Thiền,.
Lệnh Hồ Xung phá giải: Lệnh Hồ Xung dùng Độc Cô Cửu Kiếm (nhìn ra sơ hở) để đánh bại Tả Lãnh Thiền, Lâm Bình Chi và Nhạc Bất Quần. Dù Tịch Tà Kiếm Pháp rất nhanh, nhưng Lệnh Hồ Xung vẫn tìm được kẻ hở khi chiêu thức lặp lại hoặc khi đối thủ sơ ý,.
Bình luận và Đánh giá
Sức mạnh của Tốc độ: Tịch Tà Kiếm Pháp minh chứng cho nguyên lý "Vô chiêu thắng hữu chiêu" ở một khía cạnh khác: tốc độ tuyệt đối. Khi chiêu thức quá nhanh, đối thủ không kịp nhìn thấy sơ hở thì sơ hở cũng như không có.
Cái giá của Quyền lực: Môn võ này là biểu tượng cho sự đánh đổi nhân tính lấy quyền lực. Những kẻ luyện nó (Nhạc Bất Quần, Lâm Bình Chi) đều phải hủy hoại bản thân (tự thiến), đoạn tuyệt tình thân (giết vợ, con, đệ tử) để đạt mục đích. Nó biến con người thành quỷ dữ.
Sự trớ trêu của số phận:Người giữ kiếm phổ (Lâm Chấn Nam) thì yếu đuối.
Kẻ mưu mô cướp đoạt (Tả Lãnh Thiền) lại vớ phải hàng giả.
Kẻ ngụy quân tử (Nhạc Bất Quần) chấp nhận hy sinh đàn ông tính để xưng bá nhưng lại chết thảm.
Người duy nhất có thể luyện mà không cần tự cung (Lệnh Hồ Xung - nhờ nội công dị chủng và Độc Cô Cửu Kiếm) lại là người duy nhất không thèm khát nó.
Kết luận
Tịch Tà Kiếm Pháp không chỉ là một môn võ công tà môn bậc nhất trong truyện Kim Dung mà còn là một công cụ thử thách nhân tâm. Nó lột trần bộ mặt thật của những kẻ danh môn chính phái, phơi bày dục vọng đen tối nhất của con người. Cuối cùng, bản kiếm phổ chép trên áo cà sa đã bị Nhậm Doanh Doanh hủy đi, chấm dứt một kiếp nạn đẫm máu cho võ lâm, để lại bài học sâu sắc: Sức mạnh tà đạo có thể mang lại vinh quang nhất thời, nhưng cái giá phải trả là sự hủy diệt cả thể xác lẫn linh hồn.
.....
Tịch Tà Kiếm Pháp không chỉ là một môn võ công tà môn bậc nhất trong truyện Kim Dung mà còn là một công cụ thử thách nhân tâm. Nó lột trần bộ mặt thật của những kẻ danh môn chính phái, phơi bày dục vọng đen tối nhất của con người. Cuối cùng, bản kiếm phổ chép trên áo cà sa đã bị Nhậm Doanh Doanh hủy đi, chấm dứt một kiếp nạn đẫm máu cho võ lâm, để lại bài học sâu sắc: Sức mạnh tà đạo có thể mang lại vinh quang nhất thời, nhưng cái giá phải trả là sự hủy diệt cả thể xác lẫn linh hồn.
.....
Tịch Tà Kiếm Pháp và Quỳ Hoa Bảo Điển
Nguồn gốc và Mối liên hệ
Về bản chất, hai môn võ công này có cùng một nguồn gốc.
Về bản chất, hai môn võ công này có cùng một nguồn gốc.
* Quỳ Hoa Bảo Điển (Bản gốc/Bản sao của Ma giáo): Nguyên là một pho bí lục võ học tối cao do một cặp vợ chồng (hoặc tiền nhân) sáng tạo ra, sau đó lưu lạc đến chùa Thiếu Lâm ở Bồ Điền. Bản mà Đông Phương Bất Bại luyện là bản do Ma giáo cướp được từ phái Hoa Sơn (bản chép lại không đầy đủ của Mẫn Túc và Chu Tử Phong).
* Tịch Tà Kiếm Pháp (Bản biến thể): Do Lâm Viễn Đồ (pháp danh Độ Nguyên thiền sư) sáng tạo ra. Ông nghe hai người phái Hoa Sơn (Mẫn Túc và Chu Tử Phong) đọc lại những gì họ nhớ được từ Quỳ Hoa Bảo Điển, sau đó dùng trí tuệ của mình ngầm ghi nhớ, kết hợp và viết lên áo cà sa, tạo thành 72 đường Tịch Tà Kiếm Pháp,.
Kết luận: Tịch Tà Kiếm Pháp thực chất là một dạng "biến thể" hoặc "phiên bản khác" được ngộ ra từ Quỳ Hoa Bảo Điển. Doanh Doanh từng nhận xét rằng nguyên ý căn bản của hai pho chỉ là một.
Sự khác biệt về Hình thức và Vũ khí
* Quỳ Hoa Bảo Điển (Đông Phương Bất Bại):
Vũ khí: Sử dụng một chiếc kim thêu nhỏ bé.
Phong cách: Thiên về thân pháp quỷ mị, nhanh đến mức không nhìn thấy hình, biến hóa khôn lường. Một chiếc kim thêu có thể gạt được đao kiếm nặng nề, tấn công vào các huyệt đạo yếu hại với tốc độ điện chớp,.
* Tịch Tà Kiếm Pháp (Nhạc Bất Quần, Lâm Bình Chi):
Vũ khí: Chủ yếu sử dụng trường kiếm thông thường,.
Chiêu thức: Có hệ thống 72 đường kiếm pháp cụ thể. Phong cách cũng cực kỳ nhanh, quỷ dị, chiêu thức lặp lại nhưng biến ảo. Tuy nhiên, Tả Lãnh Thiền (người học lỏm hoặc tự suy diễn) có lúc dùng ngón tay làm kiếm để thi triển.
Mức độ Tinh diệu và Sơ hở
* Quỳ Hoa Bảo Điển: Được đánh giá là cao thâm hơn. Khi Đông Phương Bất Bại thi triển, hắn một mình đấu với 4 đại cao thủ (Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên, Lệnh Hồ Xung, Nhậm Doanh Doanh) mà vẫn chiếm thượng phong. Lệnh Hồ Xung dù dùng Độc Cô Cửu Kiếm nhìn ra sơ hở nhưng vì thân pháp Đông Phương quá nhanh, sơ hở biến mất tức thì nên không đánh trúng được,.
* Tịch Tà Kiếm Pháp: Uy lực rất mạnh (giúp Nhạc Bất Quần thắng Tả Lãnh Thiền, Lâm Bình Chi thắng Dư Thương Hải), nhưng vẫn kém hơn Quỳ Hoa Bảo Điển.Sơ hở chí mạng: Lệnh Hồ Xung phát hiện ra rằng dù biến hóa đến đâu, Tịch Tà Kiếm Pháp vẫn có giới hạn về chiêu số. Khi đánh lâu (khoảng vài trăm chiêu), các chiêu thức buộc phải lặp lại. Khi lặp lại, sơ hở sẽ lộ ra và có thể bị phá giải,.
Điểm giống nhau (Yêu cầu cốt lõi)
Cả hai môn võ này đều có một yêu cầu tiên quyết tàn khốc giống hệt nhau để luyện thành công:"Dẫn đao tự cung": Người luyện phải tự thiến (hoạn) bộ phận sinh dục nam. Nếu không, khi luyện nội công, dục hỏa sẽ thiêu đốt ruột gan dẫn đến tẩu hỏa nhập ma mà chết,.
Cả hai môn võ này đều có một yêu cầu tiên quyết tàn khốc giống hệt nhau để luyện thành công:"Dẫn đao tự cung": Người luyện phải tự thiến (hoạn) bộ phận sinh dục nam. Nếu không, khi luyện nội công, dục hỏa sẽ thiêu đốt ruột gan dẫn đến tẩu hỏa nhập ma mà chết,.
Hệ quả: Người luyện sẽ thay đổi tâm tính, giọng nói trở nên eo éo, rụng râu, thích trang điểm hoặc có xu hướng nữ tính hóa (như Đông Phương Bất Bại, Nhạc Bất Quần, Lâm Bình Chi),.
Tóm lại:
Tóm lại:
- Quỳ Hoa Bảo Điển là gốc rễ, thiên về tốc độ tuyệt đối và nội công quỷ dị (dùng kim).
- Tịch Tà Kiếm Pháp là nhánh phái sinh, thiên về kiếm chiêu (72 đường kiếm) và tốc độ.
Tuy Tịch Tà giúp người luyện trở thành cao thủ hàng đầu, nhưng Quỳ Hoa Bảo Điển (như Đông Phương Bất Bại thể hiện) vẫn ở một đẳng cấp cao hơn, gần như không có đối thủ.
------------------------
------------------------
No comments:
Post a Comment