
Cuộc đời của Tạ Tốn là một tấn bi kịch khốc liệt, kinh hoàng (minh hoạ)
Tiểu Muội
Trong thế giới võ hiệp Kim Dung, hiếm có nhân vật nào mang một số phận đầy giằng xé, bi thương và để lại nhiều niềm thương cảm sâu sắc như Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn. Cuộc đời ông là một bức tranh phản chiếu sự tàn khốc của số phận con người khi bị đẩy vào chân tường, nhưng cũng đồng thời là bài ca tuyệt đẹp về sự vươn lên của nhân tính, tình phụ tử và triết lý nhân quả báo ứng thấm đẫm tinh thần nhân văn.
Trước khi trở thành một ác ma bị cả võ lâm truy sát, Tạ Tốn từng là một người đàn ông hạnh phúc, văn võ toàn tài, là một trong Tứ đại Hộ giáo Pháp vương lừng lẫy của Minh Giáo. Thế nhưng, bi kịch ập đến khi người sư phụ mà ông tôn kính nhất, Hỗn Nguyên Tích Lịch Thủ Thành Côn, vì tư thù cá nhân đã mượn rượu cuồng dâm, hãm hiếp vợ ông và đang tâm thảm sát mười ba mạng người trong gia đình ông, bóp nát cả đứa con trai Vô Kỵ mới vừa đầy năm.
Nỗi đau đớn tột cùng, tột đỉnh của sự phản bội đã bóp nghẹt trái tim Tạ Tốn, biến một bậc anh hùng thành một con dã thú khát máu. Vì võ công không bằng kẻ thù, ông đã điên cuồng sát hại những người vô tội trên giang hồ rồi để lại tên Thành Côn, với hi vọng tàn khốc rằng sẽ ép được gã ác tặc này phải lộ diện. Việc lén lút luyện Thất Thương Quyền khiến tâm mạch ông bị tổn thương, sinh ra những cơn điên dại mất trí. Đỉnh điểm của bi kịch là khi ông trúng ngụy kế của Thành Côn, lỡ tay đánh chết Không Kiến thần tăng - vị cao tăng đại từ đại bi đã cam chịu mười ba quyền Thất Thương để mong hóa giải oán thù. Sự ra đi của Không Kiến đã trở thành nỗi ân hận, day dứt ăn sâu vào xương tủy Tạ Tốn suốt phần đời còn lại.
Tưởng chừng cuộc đời Tạ Tốn sẽ vĩnh viễn chìm trong thù hận và bóng tối (đặc biệt sau khi ông bị Ân Tố Tố bắn mù hai mắt trong một cơn điên dại), nhưng Kim Dung đã gieo một mầm ươm nhân tính vô cùng xúc động nơi Băng Hỏa đảo. Tiếng khóc chào đời của đứa trẻ do vợ chồng Trương Thúy Sơn sinh hạ đã đánh thức phần lương tri le lói còn sót lại trong con ác ma.
Khi ông nhận đứa bé làm con nuôi và đặt tên là Tạ Vô Kỵ (tên đứa con đã chết của ông), Tạ Tốn dường như được hồi sinh. Tình phụ tử đã sưởi ấm trái tim băng giá của ông. Vì tình yêu thương vô bờ bến dành cho Vô Kỵ, ông sẵn sàng xả bỏ mạng sống, kề đao vào cổ ép gia đình Trương Thúy Sơn lên bè rời đảo, cam tâm ở lại một mình với sự cô độc thê lương giữa biển khơi lạnh lẽo để con mình có cơ hội về lại Trung Thổ. Đây là khoảnh khắc người đọc nghẹn ngào nhận ra: Ẩn sâu trong vỏ bọc của một kẻ ác quán mãn doanh vẫn là một trái tim người cha vĩ đại, đầy bao dung và đức hy sinh.
Sau hơn hai chục năm lưu lạc, Tạ Tốn trở về Trung Nguyên nhưng lại sa vào bẫy của Cái Bang và cuối cùng bị giam nơi địa lao dưới đáy ba gốc thương tùng tại chùa Thiếu Lâm. Chịu sự canh gác của ba vị thần tăng Độ Ách, Độ Kiếp, Độ Nạn, một nửa người ngâm trong nước lạnh, Tạ Tốn không hề oán thán.
Ngày ngày nghe ba vị cao tăng tụng kinh Kim Cương, thấu hiểu triết lý "Vô ngã tướng, vô nhân tướng, vô chúng sinh tướng, vô thọ giả tướng", Tạ Tốn đã đại triệt đại ngộ. Khi Trương Vô Kỵ liều mạng đến cứu, ông kiên quyết từ chối trốn chạy, bởi ông hiểu rằng tội nghiệt do mình gây ra phải do chính mình gánh chịu để đền tội cho Không Kiến đại sư. Ông đã rũ bỏ hoàn toàn tham sân si, tìm thấy sự thanh thản tuyệt đối trong tâm hồn ngay giữa chốn ngục tù.
Cao trào của câu chuyện là lúc Tạ Tốn đối mặt với Thành Côn tại Đồ Sư Đại Hội. Cuộc chiến mù lòa dưới địa lao kết thúc khi Tạ Tốn dùng chính chiêu thức của Thành Côn đâm mù hai mắt hắn và dùng Thất Thương Quyền đánh tan võ công của kẻ thù. Thế nhưng, ông không lấy mạng Thành Côn. Ông chỉ phế bỏ võ công của hắn để hắn không thể làm ác, đồng thời tự phế bỏ toàn bộ võ công của chính mình, coi như trả lại tất cả cho người sư phụ nghiệt ngã.
Hình ảnh Tạ Tốn mù lòa, tàn phế, ngồi yên chịu đựng những cái tát, những bãi nước bọt và những lời chửi rủa của thân nhân những người từng bị ông sát hại là một hình ảnh mang tính biểu tượng cực kỳ cao. Ông đón nhận sự sỉ nhục bằng tâm thế bình thản của một người đã rũ bỏ mọi oán ân trần thế.
Kết thúc chặng đường đẫm máu, tiếng nói của Tạ Tốn vang lên đầy tính thiền: "Sư phụ vốn là không, đệ tử cũng không nốt. Không tội, nghiệp sao còn, công đức đâu mà kết". Ông được Độ Ách đại sư thu nhận làm đồ đệ, chính thức qui y cửa Phật với chân lý: "Phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật" (Buông dao đồ tể, lập địa thành Phật).
Bi kịch của Tạ Tốn là đại diện cho nỗi đau tột cùng của con người khi bị thù hận nuốt chửng. Nhưng cái kết của ông lại là minh chứng rực rỡ nhất cho triết lý từ bi của nhà Phật và tinh thần nhân văn sâu sắc của ngòi bút Kim Dung. Tạ Tốn đã đánh mất ánh sáng đôi mắt, đánh mất gia đình, đánh mất võ công, nhưng cuối cùng, ông đã tìm lại được thứ quý giá nhất: Sự bình yên của linh hồn. Từ một ác ma sát nhân, ông trở về làm một con người thiện lương, và thăng hoa thành một bậc cao tăng thoát tục. Đó là một lối thoát đẹp đẽ, rũ sạch bụi trần, vô cùng trọn vẹn và viên mãn.
-------------------------------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment