
Giang hồ tiếu ngạo, tiếu ngạo giang hồ (minh hoạ)
Tiểu Muội
Giang hồ tiếu ngạo cầm tiêu,
Khúc ca tuyệt thế liêu xiêu lòng người.
Họ Lưu, họ Khúc ngậm cười,
Hồn nương chín suối hỏi người có thương?
Tri kỷ một thuở sầu vương,
Máu hòa tiếng nhạc, đoạn trường chia ly.
Lệnh Hồ một kiếp sầu bi,
Nhạc hoa hay Nhậm tình si nặng lòng?
Tiểu sư muội – mộng xa xăm,
Doanh Doanh tri kỷ trăm năm đợi chờ.
Thương Hải lòng dạ hiểm lơ,
Lâm gia máu chảy, tiêu sơ cửa nhà.
Bình Chi từ đấy mù lòa,
Bất Quần mưu hiểm, lòng xà khó tan.
Phúc Kiến khúc hát vương mang,
Linh San tự hỏi: Tình lang là người?
Gái ngoan lụy kẻ sụt sùi,
Chết trong tay kẻ ngậm ngùi xót xa.
Lãnh Thiền mưu bá đồ vương,
Càng toan tính lắm, càng vương hận thù.
Hành Sơn mây xám sương mù,
Tiêu Tương Dạ Vũ, ai ru khúc sầu?
Mưa rơi tạnh được hay đâu,
Một đời lẻ bóng, mái đầu bạc phơ.
Bắc Nhạc một chữ Hằng thờ,
Bất Khả Bất Giới ngẩn ngơ phục thuần.
Nghi Lâm đạo hạnh thanh tân,
Mà sao tránh khỏi hồng trần tơ vương?
Yêu người lòng những xót thương,
Gõ mỏ tụng niệm, tơ vương chẳng rời.
Đại sư Bất Giới lạ đời,
Xuất gia cũng chỉ vì người dấu yêu.
Lục tiên Đào Cốc nói nhiều,
Vui tươi náo nhiệt, ít điều lo toan.
Ngã Hành cuồng vọng mây ngàn,
Nhất thống thiên hạ, lầm than muôn bề.
Đông Phương một thuở say mê,
Quỳ Hoa tuyệt kỹ, lối về hư không.
Phí Bân, Lục Bách ác tâm,
Mượn danh chính phái, âm thầm hại nhân.
Xung Hư, Phương Chứng chẳng sân,
Gội lòng thanh tịnh, xa dần bão giông.
Giang Nam Tứ Hữu thong dong,
Cờ, đàn, thi họa... một vòng quẩn quanh.
Giang hồ sóng gió mong manh,
Lênh đênh phận bạc, đua tranh được gì?
Thanh Tâm Diệu Thiện một khi,
Tiêu cầm hợp tấu, sá gì trần gian!
Lưu danh cầm phổ muôn vàn,
Tiếu ngạo một khúc, thế gian thanh bình.
--------------------------------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment