Saturday, May 3, 2014

Du Thản Chi


















Du Thản Chi, nô lệ của tình yêu đơn phương, dù võ công cao cường

Bạch Y Ngũ Bút

Trong thế giới võ hiệp của Kim Dung, Du Thản Chi trong tác phẩm Thiên Long bát bộ  là một trong những nhân vật có số phận bi thảm, ngoại hình kỳ dị và tâm lý phức tạp nhất, đại diện cho sức mạnh của sự si mê điên cuồng và nỗi đau tận cùng.


Nguồn gốc thân thế và Hoàn cảnh

Du Thản Chi xuất thân là tiểu trang chúa của Tụ Hiền Trang, con trai của Du Câu (Du nhị gia) và là cháu của Du Ký (Du đại gia) – những nhân vật danh tiếng được gọi là Du thị Song hùng,. Tuy sinh trưởng trong gia đình danh gia vọng tộc võ lâm, gã lại là một thiếu niên tư chất tầm thường, "văn dốt võ nát", không xứng đáng với oai danh của cha chú,.

Bi kịch cuộc đời gã bắt đầu từ trận chiến tại Tụ Hiền Trang, nơi Tiêu Phong một mình chống lại quần hùng. Sau khi chứng kiến cha mẹ tự sát vì thất bại trước Tiêu Phong, Du Thản Chi trở thành kẻ mồ côi, lòng đầy thù hận và bắt đầu hành trình lưu lạc về phương Bắc để tìm cơ hội báo thù,.

Hình dạng và Tính cách

Hình dạng: Ban đầu là một thiếu niên gầy yếu. Sau khi lọt vào tay A Tử, gã bị nàng cho đúc một cái lồng sắt nung đỏ chụp vào đầu để che giấu chân tướng trước Tiêu Phong,,. Khi tự tay tháo lồng sắt ra bằng đao của Phong Ba Ác, da thịt gã bị rứt ra theo, khiến mặt mũi sứt sẹo, sần sùi, "ba phần giống người, bảy phần giống quỷ", trông rất khủng khiếp,,.

Tính cách: Du Thản Chi là con người quật cường và bướng bỉnh,. Tuy nhiên, gã lại có một sự si mê bệnh hoạn, sẵn sàng cam chịu mọi nhục hình, từ việc bị đánh đập, làm "diều người" đến việc dùng thân mình nuôi trùng độc chỉ để được ở gần A Tử,,. Gã mất đi lòng tự trọng của một trang nam tử, tự nguyện làm kiếp nô bộc và luôn sống trong ảo tưởng về tình yêu,.

Võ công và Môn phái

Du Thản Chi là nhân vật sở hữu võ công hàng đầu nhờ những duyên may kỳ quái:Dịch Cân Kinh (Bản chữ Phạn): Vô tình nhặt được bí kíp do Tiêu Phong đánh rơi. Nhờ trạng thái "vô tâm" khi luyện tập để chống chọi lại cơn ngứa ngáy và khí lạnh do độc trùng gây ra, gã đã luyện thành môn nội công thượng thặng này của phái Thiếu Lâm,,.

Băng Tằm Hàn Ðộc: Hấp thụ được chất dịch của con Băng Tằm cực độc tại chùa Mẫn Trung,. Chất hàn độc này kết hợp với nội lực Dịch Cân Kinh tạo ra một thứ chưởng lực âm hàn mãnh liệt, có thể làm đóng băng kinh mạch đối phương,,.

Môn phái: Gã bị ép bái Ðinh Xuân Thu làm sư phụ, trở thành môn đồ phái Tinh Tú. Sau đó, gã tự xưng là chưởng môn phái Cực Lạc dưới danh xưng Vương Tinh Thiên. Gã cũng từng giữ chức Bang chủ Cái Bang do sự sắp đặt của Toàn Quán Thanh và A Tử,. Sau cùng, gã còn bái Cưu Ma Trí làm thầy vì sự ngưỡng mộ thần thông của lão.

Những sự kiện và Tình tiết nổi bật

Thảm cảnh "Diều người" và "Thiết Sửu": Bị quân Khất Đan kéo lê trên tuyết và bị A Tử đặt cho cái tên nhục nhã là Thiết Sửu sau khi bị bịt lồng sắt,,.

Dùng máu nuôi trùng: Chấp nhận để các loài rết, nhện, bò cạp và Băng Tằm hút máu để giúp A Tử luyện Hoá Công Ðại Pháp,,.

Đại chiến Thiếu Lâm: Dưới danh xưng Vương Tinh Thiên, gã dùng hàn độc chưởng đánh gãy chân Tống trưởng lão và tỷ thí nội lực ngang ngửa với Huyền Từ phương trượng,,. Gã chỉ bị khuất phục khi đối đầu với Tiêu Phong và bị ông đánh gãy hai chân.

Hiến dâng đôi mắt: Chấp nhận móc đôi mắt của mình nhờ Hư Trúc thay cho A Tử đùi mù, dù biết nàng sẽ chán ghét hình dạng thật của mình nếu nhìn thấy.

Phân tích và Ðánh giá

Sự tha hoá của một nhân cách: Du Thản Chi là minh chứng cho việc thù hận và sự si mê mù quáng có thể huỷ hoại một con người. Từ một thiếu niên danh gia, gã trở thành kẻ giúp sức cho tà phái, làm nhơ danh Cái Bang vì bị A Tử điều khiển.

Tình yêu nô lệ: Mối quan hệ giữa gã và A Tử không phải là tình yêu chính nghĩa mà là sự bạo ngược gặp gỡ si mê. Gã tìm thấy sự "khoan khoái" trong đau đớn và sỉ nhục từ người mình yêu,.

Nghịch lý võ học: Gã luyện thành Dịch Cân Kinh – môn võ Phật gia chí thượng – không phải vì ngộ đạo mà vì muốn cứu mạng để phục vụ cho ác nữ. Võ công của gã tuy cao nhưng không có căn bản, chiêu thức vụng về, hoàn toàn dựa vào nội lực và chất độc,.

Kết luận

Du Thản Chi là nhân vật đáng thương hơn đáng giận. Gã là nạn nhân của định mệnh nghiệt ngã và của chính trái tim si mê không lối thoát. Kết cục tại Nhạn Môn Quan, khi gã lảo đảo đuổi theo A Tử và gieo mình xuống vực thẳm sau khi nàng đã móc mắt trả lại, là một đoạn kết bi thảm nhất dành cho kẻ đã dâng hiến tất cả (từ tôn nghiêm, máu thịt đến đôi mắt) mà chỉ nhận lại sự ghẻ lạnh,. Cuộc đời gã là một lời cảnh báo về sự mê muội của con người trong vòng xoáy của ái tình và hận thù.
....

Du Thản Chi và A Tử: mối quan hệ kỳ dị, lệch lạc và bi thảm

Đó là sự giao thoa giữa một bên là si mê mù quáng đến mất đi bản ngã và một bên là tàn bạo vô tri đến mức không còn nhân tính.

Diễn tiến và Tâm lý nhân vật từ phía Du Thản Chi: Sự si mê nô lệ

Du Thản Chi vốn là thiếu gia của Tụ Hiền Trang, nhưng sau thảm kịch gia đình, gã trở thành kẻ lưu lạc mang nặng hận thù với Tiêu Phong. Tuy nhiên, ngay khi gặp A Tử, sự thù hận đã bị lu mờ bởi một thứ tình cảm bệnh hoạn.Sự rung động từ cái nhìn đầu tiên: Dù bị A Tử đối xử tàn tệ ngay từ đầu, Du Thản Chi đã bị vẻ đẹp của nàng mê hoặc. Gã cảm nhận một cách kỳ quái: "Gã nhớ đến bộ mặt xanh lướt nhưng thanh nhã mỹ miều của cô bé kia, trong lòng gã lại cảm thấy vui sướng vô cùng!".

Tâm lý phục tùng tuyệt đối (Khổ dâm): Du Thản Chi tìm thấy niềm hạnh phúc trong việc bị hành hạ. Khi nhìn thấy đôi bàn chân của A Tử, gã mê mẩn đến mức: "Du Thản Chi bỗng cảm thấy một luồng khí lực ở đâu đưa đến... Gã ôm chặt lấy chiếc đùi bé nhỏ của nàng lên, cúi rập đầu xuống để hôn hít hai bàn chân nàng". Gã coi việc bị nàng đánh đập là một đặc ân: "Tiểu nhân thực có lỗi... Xin cô nương cứ đánh, đánh nữa cho! Tiểu nhân được đội ơn đức rất nhiều!".

Hy sinh và chối bỏ bản ngã: Để được ở bên A Tử khi nàng bị mù, gã chấp nhận đeo mặt nạ xác chết, giả danh là "Vương Tinh Thiên" chưởng môn phái Cực Lạc. Đỉnh điểm của sự hy sinh là việc gã tự nguyện móc đôi mắt mình để Hư Trúc thay cho A Tử, dù biết khi nàng sáng mắt sẽ khinh bỉ hình dạng thật của mình.

Diễn tiến và Tâm lý nhân vật từ phía A Tử: Sự bạo ngược vô tâm

A Tử lớn lên trong sự dạy dỗ tà ác của phái Tinh Tú, nên hệ thống giá trị đạo đức của nàng hoàn toàn đảo lộn.Coi Du Thản Chi là công cụ giải trí: Đối với nàng, Du Thản Chi (Thiết Sửu) chỉ là một món đồ chơi. Nàng thích thú với trò "diều người" và việc cho gã đội lồng sắt nung đỏ. Nàng thản nhiên nói: "Thằng lỏi này nếu không chết thì sáng mai đem gã vào yết kiến ta để ta nghĩ cách tiêu khiển khác".

Sự lợi dụng lạnh lùng: Nàng dùng máu thịt của Du Thản Chi để nuôi trùng độc luyện "Hóa công đại pháp". Khi tưởng gã đã chết vì bị Băng Tằm hút máu, nàng không hề thương tiếc: "A Tử... đổ xác con rết xuống đất rồi bon bon chạy ra ngoài điện không thèm để mắt ngó Du Thản Chi nữa, tựa hồ như người đó đã thành vật vô dụng như con rết vậy".

Tâm lý chiếm hữu khi cần thiết: Khi đôi mắt bị mù và cần người bảo vệ, nàng mới bộc lộ sự ôn nhu (giả tạo hoặc dựa dẫm) với "Vương công tử": "Ta chỉ muốn có ngươi ở luôn bên ta là ta đủ vui rồi". Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng nàng vẫn là sự khinh miệt: "Con người xấu như quỷ sứ kia, tiểu muội trông thấy tất phải nôn oẹ, còn đi với gã thế nào được?".

Những tình tiết nổi bật và quan trọng

Lồng sắt và cái tên Thiết Sửu: A Tử cho thợ rèn nung đỏ mặt nạ sắt chụp vào đầu Du Thản Chi để ngăn Tiêu Phong nhận ra gã, đồng thời biến gã thành một quái vật để tiêu khiển.

Cuộc thử nghiệm Băng Tằm: Du Thản Chi vì muốn làm hài lòng A Tử đã chấp nhận để con tằm cực độc hút máu mình, vô tình luyện thành nội công thâm hậu từ cuốn kinh chữ Phạn (Dịch Cân Kinh).

Móc mắt trao tình: Du Thản Chi ép Hư Trúc lấy mắt mình thay cho A Tử. A Tử nhận mắt nhưng vẫn lạnh nhạt với gã khi biết gã chính là Thiết Sửu.

Hồi kết tại Nhạn Môn Quan: Sau khi Tiêu Phong tự sát, A Tử móc trả đôi mắt cho Du Thản Chi với lời tuyên bố tàn nhẫn: "Ðây! Ta trả lại ngươi! Từ nay ta không còn thiếu gì ngươi nữa". Nàng ôm xác Tiêu Phong nhảy xuống vực, Du Thản Chi cũng lao theo tuẫn tiết.

Bình luận và đánh giá

Bình luận về Du Thản Chi: Nhân vật này là đại diện cho sự si tình đến mức hèn hạ. Gã từ bỏ tôn nghiêm của một con người, từ bỏ cả gia phong hào hiệp của nhà họ Du để làm nô lệ cho một ác nữ. Tuy võ công gã đạt đến hàng thượng thừa nhưng tâm hồn gã lại nô lệ, dẫn đến một cuộc đời chỉ toàn đau khổ và nhục nhã.

Bình luận về A Tử: Nàng là nạn nhân của sự giáo dục sai lệch nhưng cũng là kẻ gieo rắc bi kịch cho người khác. Tình cảm của nàng dành cho Tiêu Phong là sự sùng bái sức mạnh, còn đối xử với Du Thản Chi là sự ban phát quyền lực của kẻ mạnh đối với kẻ yếu.

Đánh giá chung: Mối quan hệ này là một bản cáo trạng về sự mê muội. Kim Dung đã xây dựng hai nhân vật này như hai mặt của một đồng xu bi kịch: một kẻ không biết yêu bản thân và một kẻ không biết yêu người khác.

Kết luận

Chuyện tình Du Thản Chi - A Tử kết thúc trong hư không dưới vực thẳm Nhạn Môn Quan. Cái chết của họ minh chứng cho triết lý nghiệp báo và sự vô vọng của những đam mê cực đoan. Du Thản Chi chết mà không bao giờ có được trái tim A Tử, còn A Tử chết khi trái tim chỉ hướng về một người anh rể không bao giờ yêu mình. Đây là nốt nhạc trầm bi thiết, khép lại những ân oán tình thù đầy ám ảnh trong toàn bộ tác phẩm.
----------------------------

Bài liên quan:

No comments:

Post a Comment