Sunday, May 4, 2014

Mộc Uyển Thanh: Khúc bi ca của nỗi khổ không biết nói cùng ai



Mộc Uyển Thanh đau khổ vì yêu (minh hoạ)

Mộc Miên

Trong thế giới võ hiệp đồ sộ của Kim Dung, mỗi nhân vật đều mang một số phận và một chữ "Khổ" riêng biệt. Nhưng nếu để tìm ra một người con gái có thân thế éo le nhất, tình duyên ngang trái nhất và ôm một "nỗi khổ không biết nói cùng ai" tận cùng nhất, thì đó chính là Hương Dược Xoa Mộc Uyển Thanh. Cuộc đời nàng là một chuỗi những bi kịch bị giật dây bởi thế hệ đi trước, để rồi khi vừa chạm tay vào hạnh phúc, tạo hóa lại tàn nhẫn giáng xuống đầu nàng một đòn chí mạng.

Tuổi thơ tăm tối và lời trọng thệ oan nghiệt

Mộc Uyển Thanh xuất hiện với một vỏ bọc lạnh lùng, tàn nhẫn, hễ ra tay là giết người, cùng một khuôn mặt luôn bị che kín bởi lớp khăn lụa đen. Nàng mồ côi từ nhỏ, được sư phụ (Thực chất là mẹ ruột Tần Hồng Miên) nuôi dưỡng nơi thâm sơn cùng cốc. Vì sư phụ từng nếm trải trái đắng do sự phản bội của đàn ông, bà đã nhồi sọ vào tâm trí đứa trẻ ngây thơ ấy một tư tưởng cực đoan: "Lòng dạ đàn ông ở thế gian này toàn là phường khinh bạc. Nếu để họ nhìn thấy mặt tất họ sẽ tìm trăm phương ngàn kế dụ dỗ cho mắc vào tròng. Sau khi mình thất thân rồi, họ sẽ giở thói phũ phàng".

Từ tư tưởng đó, bà bắt Mộc Uyển Thanh che kín khuôn mặt đẹp như hoa của nàng và ép nàng lập một lời trọng thệ quái gở: "Ai được nhìn mặt thiếp mà thiếp không giết mới được lấy làm chồng. Nếu gã không chịu lấy mình làm vợ, hay lấy xong ít lâu rồi lại ruồng bỏ thì chính thiếp phải ra tay hạ sát con người bạc hạnh ấy. Bằng không theo đúng mệnh lệnh của sư phụ, một khi người biết ra sẽ tự vẫn mà chết trước mặt thiếp".

Lời thề ấy chẳng khác nào một bản án chung thân giam cầm tuổi thanh xuân và quyền được yêu thương của một thiếu nữ, biến nàng thành một đoá hoa mang đầy gai nhọn và nọc độc.

Sự an bài của duyên phận và tình yêu chớm nở

Thế nhưng, bức tường thành lạnh lẽo ấy đã sụp đổ khi Đoàn Dự xuất hiện. Trong những giây phút sinh tử bị Nam Hải Ngạc Thần bức bách, đối diện với cái chết, Mộc Uyển Thanh đành mở khăn che mặt ra cho Đoàn Dự xem. Nàng nghẹn ngào thốt lên: "Ngươi là chàng trai được ta cho nhìn mặt trước nhất ở thế gian này".

Đối với Mộc Uyển Thanh, lời thề đó là thiêng liêng tuyệt đối. Nhưng hơn cả một lời thề, nàng đã thực sự rung động trước tấm lòng thiện lương, nhân hậu và sự hy sinh xả thân cứu nàng không màng tính mạng của chàng thư sinh trói gà không chặt Đoàn Dự. Trái tim người thiếu nữ mới biết yêu lần đầu đã trao trọn vẹn cho chàng. Nàng từ một Hương Dược Xoa giết người không gớm tay bỗng chốc trở thành một cô gái nhỏ bé, khao khát được chở che, hồn nhiên gọi chàng là "Đoàn lang" và sẵn sàng hy sinh tất cả vì chàng.

Hạnh phúc vỡ nát: Bi kịch luân thường đạo lý

Những tưởng đôi uyên ương sẽ "nâng án ngang mày", hoan hoan hỷ hỷ. Nhưng thảm kịch kinh hoàng nhất đã ập đến tại phủ Trấn Nam Vương. Trấn Nam Vương Đoàn Chính Thuần đã hé lộ một sự thật tàn khốc: Sư phụ Tần Hồng Miên chính là mẹ ruột nàng, ông là cha ruột nàng, và đau đớn thay: "Con không thể kết hôn cùng thằng Dự mà cũng không thể giết y được... Vì... vì Đoàn Dự là... là... thân huynh con".

Chỉ trong một cái chớp mắt, thiên đường biến thành địa ngục. Tình lang bỗng hóa thành anh trai cùng cha khác mẹ. Trái tim người con gái mới yêu bị muôn ngàn nhát dao cào xé. Sự phẫn uất, bẽ bàng và tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm. Nàng muốn giết Đoàn Dự, muốn đâm chết chính mình để kết thúc nghịch cảnh, nhưng rốt cuộc nàng chỉ biết thốt lên đầy chua xót với mẹ mình: "Bà làm khổ cả đời tôi rồi! Bây giờ để mặc tôi!" rồi lao vào màn đêm u tối.

Nàng ôm một nỗi khổ không biết nói cùng ai: Oán Đoàn lang sao được khi chàng không hề phụ bạc nàng? Oán mẹ mình sao đành khi bà đã chịu bao cay đắng nuôi nàng khôn lớn? Oán cha mình thì ông lại đối đãi với nàng đầy lòng từ ái. Sự tuyệt vọng tột cùng đẩy nàng đến bờ vực sông Lan Thương, chỉ muốn gieo mình xuống dòng nước lạnh lẽo để kết liễu một kiếp hoa tàn.

Giao kèo với ác quỷ và hiểm cảnh trong Vạn Kiếp Cốc

Ngay lúc Mộc Uyển Thanh muốn tìm đến cái chết, nàng gặp "Thanh bào khách" (Ác Quán Mãn Doanh Đoàn Diên Khánh). Nắm bắt được tâm lý tuyệt vọng của nàng, lão buông lời dụ dỗ: "Ta có phép biến, biến ca ca mi không phải là anh mi nữa mà biến thành ra chồng mi". Một cô gái ngây thơ, đang quằn quại trong đau khổ như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, nàng đã chấp nhận thỏa hiệp với ác quỷ chỉ vì một hy vọng điên rồ: "Tôi mong được như vậy! Tôi mong như vậy lắm!".

Đoàn Diên Khánh đã đưa cả nàng và Đoàn Dự vào nhốt trong một thạch thất cửa đóng then cài tại hang Vạn Kiếp. Tại đây, lão đã dùng thủ đoạn đê hèn nhất: Trộn chất kích dục kịch độc "Âm Dương Hòa Hợp Tán" vào thức ăn của hai người. Lão hăm dọa: "Nếu không cho âm dương hoà hợp với nhau, làm đôi vợ chồng thì chất thuốc mỗi ngày một phát tác cực kỳ trầm trọng, chỉ trong tám ngày là cùng da thịt sẽ nứt toác ra, thất khiếu sẽ chảy máu ra mà chết". Lão muốn mượn sự loạn luân của hai anh em để bôi nhọ thanh danh dòng họ Đoàn nước Đại Lý.

Sự giải thoát nhờ tâm niệm trong sạch của Đoàn Dự

Đứng trước ngọn lửa dục vọng thiêu đốt tâm can, Mộc Uyển Thanh gần như đánh mất lý trí, sẵn sàng lao vào vòng tay người mình yêu. Nhưng may mắn thay, Đoàn Dự lại là một bậc chính nhân quân tử. Dẫu trong người lửa nóng như thiêu, chàng vẫn giữ được sự thanh tỉnh cuối cùng để phân biệt ranh giới giữa con người và cầm thú.

Để áp chế tà niệm và ngăn cản Mộc Uyển Thanh, chàng đã nghĩ ra cách vô cùng vất vả là... dạy nàng học Bát Quái, giảng Kinh Dịch: "Càn tam liên, Khôn lục đoạn, Chấn ngưỡng vu, Cấn phúc uyển...". Thậm chí, chàng còn van xin Mộc Uyển Thanh hãy bắn tên độc giết chết mình nếu chàng lỡ mất tự chủ, để bảo toàn danh dự cho tổ tiên họ Đoàn và gìn giữ sự trong sạch cho người em gái. Chính sự kiên định, nghị lực phi thường và tấm lòng thuần khiết của Đoàn Dự đã cứu rỗi cả hai người khỏi thảm kịch loạn luân đê tiện nhất, giúp họ bình yên thoát khỏi âm mưu thâm độc của Đoàn Diên Khánh.

Đánh giá và Kết luận

Kim Dung đã xây dựng Mộc Uyển Thanh như một hiện thân của những bi kịch phát sinh từ lòng thù hận của người lớn. Nàng là nạn nhân của sự ghen tuông mù quáng (của Tần Hồng Miên) và thói phong lưu đa tình (của Đoàn Chính Thuần). Cái "khổ" của nàng không chỉ là nỗi đau mất đi tình yêu đầu đời, mà là sự giằng xé khi không biết phải oán hận ai, không thể tự định đoạt số phận mình.

Tuy nhiên, dù mang danh "Hương Dược Xoa" hung hãn, sâu thẳm trong Mộc Uyển Thanh vẫn là một trái tim yếu đuối, ngây thơ và chung tình tuyệt đối. Hành động nàng thà tin lời ma quỷ (Đoàn Diên Khánh) để níu kéo tình yêu, hay sự bất lực trong thạch thất, đều thể hiện sự đáng thương hơn là đáng trách. Ngược lại, tình tiết trong thạch thất lại là điểm sáng chói lọi tôn vinh nhân cách của Đoàn Dự – một người có thể ngốc nghếch trong võ công, si tình đến hèn mọn trước Vương Ngữ Yên, nhưng lại cực kỳ cứng cỏi, hiên ngang trước lằn ranh đạo đức.

Kết luận: 

Câu chuyện tình yêu ngang trái của Mộc Uyển Thanh là một nét chấm phá đầy xót xa trong bức tranh Thiên Long Bát Bộ. Nỗi khổ không thể giãi bày của nàng phản ánh đúng tinh thần "Cầu bất đắc" (Mong cầu mà không được) của triết lý Phật giáo trong tác phẩm. Nàng đến với thế giới giang hồ bằng lưỡi đao tàn nhẫn, nhưng lại bị chính thế giới ấy đâm cho một nhát dao chí mạng vào tim, để lại trong lòng độc giả một niềm thương cảm sâu sắc cho một đoá hoa hàm tiếu chưa kịp nở đã phải chịu cảnh vùi dập của phong ba bão táp.
......
Bài liên quan:

No comments: