Wednesday, July 9, 2014

Vương Ngữ Yên - Người con gái vẹn toàn




Vương Ngữ Yên, người con gái vẹn toàn (minh hoạ)

Hoa Văn

Cổ nhân có câu: “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu”. Bất cứ một người con gái nào sinh ra trên thế gian, dù dung mạo có khuynh nước khuynh thành, tài trí có siêu phàm bạt tụy đến đâu, thì tựu trung lại, sâu thẳm trong cõi lòng vẫn mang một ước mơ dung dị: tìm được một bóng tùng quân vững chãi để chở che, nương tựa suốt đời. Trong thế giới võ hiệp kỳ vĩ của Kim Dung, Vương Ngữ Yên (Vương Ngọc Yến) chính là minh chứng toàn vẹn và đẹp đẽ nhất cho chân lý ấy.

Nàng là một người con gái tài sắc vẹn toàn, khiến bất cứ ai từng đọc Thiên Long Bát Bộ cũng phải đem lòng say mê, ngưỡng mộ. Nhưng đằng sau bức rèm của sự hoàn mỹ ấy, lại là một trái tim thiếu nữ khắc khoải yêu đương, từng lạc lối trong ảo ảnh của biểu ca Mộ Dung Phục, để rồi cuối cùng vỡ oà hạnh phúc khi tìm thấy chân mạng thiên tử đích thực của đời mình: Ðoàn Dự.

Nhan sắc như mây khói thần tiên và Trí tuệ uyên bác võ học

Sự xuất hiện của Vương Ngữ Yên luôn mang đến một luồng nhãn quan chói lợp. Nàng thừa hưởng nét đẹp di truyền tuyệt mỹ từ bà ngoại Lý Thu Thủy – một giai nhân tuyệt sắc của phái Tiêu Dao. Dung mạo của nàng giống hệt như pho tượng ngọc thạch "Thần tiên tỷ tỷ" mà Vô Nhai Tử đã tạc trong thạch động dưới đáy Vô Lượng sơn. Chỉ bằng một tiếng thở dài não nuột, nàng đã khiến Ðoàn Dự "toàn thân run bần bật, trái tim nhảy loạn lên, hai má nóng bừng bừng".

Thế nhưng, Vương Ngữ Yên không phải là một "bình hoa di động". Nàng là một pho từ điển sống của võ học thiên hạ. Từ "Ngũ hổ đoạn môn đao" thiếu mất 5 thế của Tần gia trại, đến võ công "Thiên vương bổ tâm châm" của Chử Bảo Côn, hay những chiêu thức phức tạp của các bậc cao thủ Tây Hạ, nàng đều nhìn thấu và chỉ điểm chính xác đến từng tấc. Trí tuệ của nàng uyên bác đến mức làm cho những tay hào kiệt sừng sỏ nhất giang hồ cũng phải lạnh gáy và khiếp phục. Nàng thực sự là một người con gái "vẹn toàn" đến mức khiến phái mày râu phải cúi đầu hổ thẹn.

Ước mơ dung dị đằng sau pho từ điển võ học

Sở hữu kiến thức võ học kinh thiên động địa là thế, nhưng bản chất Vương Ngữ Yên lại không hề thích sự chém giết của chốn giang hồ. Ðây là điểm khiến người đọc càng thêm say mê và thương xót nàng. Nàng học võ không phải để xưng bá, không phải để tranh giành minh chủ, mà hoàn toàn vì một chữ "Tình".

Nàng từng xót xa tâm sự với Ðoàn Dự: "Ngoài việc đọc sách học võ ra ta chẳng biết việc gì nữa. Chàng có hiểu đâu rằng ta đọc sách là đọc cho chàng, luyện võ cũng vì chàng. Ta tưởng thà nuôi mấy con gà nhỏ, cho nó nhảy nhót, hoặc gảy đàn viết chữ mà chơi còn thú hơn".

Hóa ra, cõi lòng của bực "thần tiên tỷ tỷ" ấy lại cực kỳ mộc mạc. Nàng chỉ muốn làm một người phụ nữ bình thường, vun vén tổ ấm, khâu vá thêu thùa, gảy đàn, viết chữ và yêu thương biểu ca của mình. Sự vẹn toàn của Vương Ngữ Yên không nằm ở việc nàng biết bao nhiêu thế võ, mà nằm ở sự hy sinh, dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân và trí tuệ của mình cho người mình yêu.

Sự vỡ mộng cay đắng bên "bóng tùng quân" Mộ Dung Phục

Vương Ngữ Yên đã đinh ninh Mộ Dung Phục chính là chỗ nương tựa duy nhất của đời mình. Nhưng bi kịch thay, trong trái tim của Cô Tô Mộ Dung, ngai vàng của nước Ðại Yên huyễn hoặc lại nặng hơn tình yêu chân thành của biểu muội. Mộ Dung Phục là kẻ tham vọng, lạnh lùng, và sẵn sàng đặt tình ái xuống dưới gót giày của quyền lực. Hắn từng tàn nhẫn suy tính: "Tình yêu trai gái còn để vào lòng làm chi cho bận... Sau này đại sự thành rồi, mình sẽ đặt nàng vào ngôi phi tần gia tâm sủng ái một chút là xong hết".

Ðỉnh điểm của sự phũ phàng là khi Mộ Dung Phục quyết định sang Tây Hạ tranh ngôi phò mã. Ðứng trước mặt người con gái đã vì mình mà hy sinh cả thanh xuân, y buông lời tuyệt tình: "Biểu muội! Duyên phận của biểu muội với ta đến đây là hết! Những câu nói, việc làm của biểu muội ta không thể nào quên được!". Sự tàn nhẫn ấy đã bóp nghẹt trái tim mỏng manh của Vương Ngữ Yên, đẩy nàng đến quyết định gieo mình xuống giếng khô tự vẫn để kết liễu một kiếp hoa tàn.

Chân mạng thiên tử Ðoàn Dự: Trái ngọt của tấm lòng phụng hiến

Nhưng ông trời không tuyệt đường người tốt. Dưới đáy giếng khô bùn lầy, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết, Vương Ngữ Yên đã được "hồi sinh" – không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn. Tại nơi tăm tối nhất đó, nàng rơi đúng vào vòng tay của Ðoàn Dự.

Ðoàn Dự là một kẻ ngốc nghếch vì tình. Chàng không có dã tâm vương bá, thậm chí chán ghét võ công. Chàng yêu Vương Ngữ Yên bằng một thứ tôn giáo tín ngưỡng tuyệt đối. Chàng sẵn sàng lao vào chỗ chết để bảo vệ nàng, thậm chí đau đớn quyết định đi cướp ngôi phò mã Tây Hạ chỉ để Mộ Dung Phục mất cơ hội, buộc phải quay về thành thân với nàng, cốt sao cho nàng được hạnh phúc.

Sự chân thành, ngốc nghếch nhưng vĩ đại ấy của Ðoàn Dự cuối cùng đã làm tan chảy tảng băng trong lòng Vương Ngữ Yên. Dưới giếng cạn, nàng bừng tỉnh khỏi cơn mê và nhận ra chân lý của đời mình: "Bây giờ tiểu muội mới hay. Trên cõi đời này, ai là người thương yêu tiểu muội coi tính mệnh tiểu muội trọng hơn cả tính mệnh mình?". Nàng quyết định rũ bỏ quá khứ, nhẹ nhàng ôm lấy đầu Ðoàn Dự và trao lời hẹn ước trăm năm: "Chỉ cần Ðoàn lang đừng phũ phàng với tiểu muội... Tiểu muội nguyện chung thân đi theo Ðoàn lang... không bao giờ xa rời nữa".

.....

Câu chuyện tình của Vương Ngữ Yên là một hành trình đi từ ảo mộng đến bến bờ thực tại. Nàng đi từ việc theo đuổi một "bóng tùng quân" mang dáng dấp của quyền lực và sự lạnh lùng (Mộ Dung Phục), để rồi tìm thấy "chân mạng thiên tử" ở một người luôn coi nàng là toàn bộ thế giới (Ðoàn Dự).

Hạnh phúc cuối cùng đã mỉm cười với người con gái ấy. Dưới giếng sâu bùn lầy, không có đao quang kiếm ảnh, không có mộng bá vương phục quốc, chỉ còn lại hai trái tim đồng điệu. Hình ảnh Vương Ngữ Yên vừa kiều diễm thoát tục, vừa mang trái tim yêu đương chân thành, mãnh liệt sẽ luôn là một trong những biểu tượng nghệ thuật đẹp nhất, làm say đắm biết bao thế hệ độc giả yêu mến ngòi bút của Kim Dung. Nàng chứng minh rằng: Một người con gái dù có tài sắc vẹn toàn đến đâu, đích đến cuối cùng của họ vẫn là một tấm chân tình ấm áp để được chở che, nương tựa.
.......

Bài liên quan:

No comments: