Đoàn Dự là người may mắn trong tình yêu? Hay chính Vương Ngữ Yên là người may mắn (minh hoạ)
Hoa Mộc Miên
Trong kiệt tác Thiên Long Bát Bộ của Kim Dung, xuyên suốt chiều dài tác phẩm là tư tưởng Phật giáo về sự "Cầu bất đắc" (Cầu mà không được). Hầu hết các nhân vật đều rơi vào bể khổ vì những chấp niệm không thành. Nhìn bề ngoài, Đoàn Dự có vẻ là người duy nhất phá vỡ được quy luật ấy khi cưới được "Thần tiên tỷ tỷ" Vương Ngữ Yên (Vương Ngọc Yến). Tuy nhiên, nếu nhìn sâu vào nội tâm nhân vật và diễn tiến câu chuyện, ta nhận ra một sự thật phũ phàng nhưng hợp lý: Vương Ngữ Yên thực chất đã yêu Mộ Dung Phục bằng cả sinh mệnh, và Đoàn Dự cuối cùng có được nàng, phần lớn là nhờ vào sự cự tuyệt tàn nhẫn của Mộ Dung Phục cùng một chữ "May Mắn" diệu kỳ.
Mối tình khắc cốt ghi tâm của Vương Ngữ Yên dành cho biểu ca
Ngay từ khi xuất hiện, toàn bộ thế giới quan của Vương Ngữ Yên chỉ xoay quanh một trục duy nhất: Mộ Dung Phục. Nàng là một tuyệt sắc giai nhân, nhưng lại từ chối mọi thú vui khuê các chỉ để giam mình trong Lang Hoàn Ngọc Động, học thuộc mọi bí kíp võ công thiên hạ. Nàng học không phải để tự vệ, mà để làm một pho "từ điển võ học sống" cho người mình yêu.
Chính miệng nàng đã u buồn thổ lộ tâm sự này với Đoàn Dự: "[...] Chàng lớn hơn ta mười tuổi và ta chỉ vào hạng em gái út chàng. Ngoài việc đọc sách học võ ra ta chẳng biết việc gì nữa. Chàng có hiểu đâu rằng ta đọc sách là đọc cho chàng, luyện võ cũng vì chàng. Ta tưởng thà nuôi mấy con gà nhỏ, cho nó nhảy nhót, hoặc gảy đàn viết chữ mà chơi còn thú hơn.".
Tình yêu của nàng là sự dâng hiến tuyệt đối và chỉ hướng về một người. Dù Đoàn Dự có lẽo đẽo theo sau, có xả thân cứu mạng nàng hết lần này đến lần khác, thì sự hiện diện của chàng trong mắt nàng cũng chỉ là một cái bóng vô hình. Đoàn Dự đã chua xót nhận ra sự thật cay đắng này: "Trong con mắt của nàng chỉ có hình ảnh một người đã in sâu vào tâm khảm, còn ngoài ra bất cứ ai dù có ngó thấy cũng như không". Xuyên suốt phần lớn tác phẩm, trái tim Vương Ngữ Yên là một toà thành kiên cố khoá chặt, và Đoàn Dự hoàn toàn không có chìa khoá để bước vào.
Mộ Dung Phục: Kẻ nhẫn tâm gạt bỏ ái tình vì mộng bá vương
Vậy tại sao một tình yêu đẹp như thế lại đổ vỡ? Câu trả lời nằm ở dã tâm của Mộ Dung Phục. Mang trên vai gánh nặng phục hưng nước Đại Yên từ lời di huấn của tổ tiên, đối với y, tình yêu chỉ là một thứ phù phiếm, là bước cản trên con đường xưng vương xưng đế.
Dù biết rõ biểu muội si tình với mình, Mộ Dung Phục vẫn vô cùng lạnh lùng và tính toán. Y tự biện minh cho sự bạc bẽo của mình bằng cái mác "đại nghiệp": "Phụ thân ta suốt đời căn dặn ta rằng: Trừ việc trung hưng nước Ðại Yên, thiên hạ tuyệt không còn gì là đại sự nữa... Vương Ngọc Yến tuy đối với ta một mối thâm tình, còn ta trước sau chỉ coi nàng như một cô em gái chớ có gì chung tình với nàng đâu. Sau này đại sự thành rồi, mình sẽ đặt nàng vào ngôi phi tần gia tâm sủng ái một chút là xong hết.".
Bi kịch được đẩy lên đỉnh điểm khi Mộ Dung Phục quyết định sang Tây Hạ tranh ngôi phò mã để mượn binh lực. Nhẫn tâm hơn, trước mặt Vương Ngữ Yên, y tuyên bố dứt tình một cách phũ phàng: "Biểu muội! Duyên phận của biểu muội với ta đến đây là hết! Những câu nói, việc làm của biểu muội ta không thể nào quên được!", và gật đầu cự tuyệt khi nàng rơi nước mắt hỏi y có định bỏ nàng để lấy công chúa Tây Hạ không.
Sự máu lạnh của Mộ Dung Phục đạt đến tột cùng khi y nhìn thấy Vương Ngữ Yên tuyệt vọng gieo mình xuống giếng khô tự vẫn, nhưng thay vì cứu nàng, y lại để yên với suy nghĩ: "Tuy sống không được thành vợ thành chồng, nhưng được chết cùng huyệt tưởng biểu muội cũng thoả mãn tâm nguyện rồi.". Chính sự tàn nhẫn và dứt tình này của Mộ Dung Phục đã tự tay bóp nát trái tim Vương Ngữ Yên, bức tử mối tình đầu của nàng.
Sự "May mắn" của kẻ si tình Đoàn Dự
Đoàn Dự theo đuổi Vương Ngữ Yên bằng một thái độ si mê đến mức tự hạ thấp tôn nghiêm. Chàng sẵn sàng đi tranh ngôi phò mã Tây Hạ chỉ để Mộ Dung Phục không lấy được công chúa, buộc y phải quay về với biểu muội, miễn sao Vương Ngữ Yên được hạnh phúc.
Tuy nhiên, sự hy sinh đó sẽ mãi mãi là vô vọng nếu Mộ Dung Phục chịu quay đầu. Sự may mắn trớ trêu của Đoàn Dự lại bắt đầu từ dưới đáy giếng khô bùn lầy. Bị Mộ Dung Phục quăng xuống giếng, Đoàn Dự lại vô tình trở thành "tấm đệm thịt" đỡ lấy Vương Ngữ Yên khi nàng tự vẫn rơi xuống.
Chính tại nơi tăm tối, dơ bẩn nhất ấy, Vương Ngữ Yên đã "chết đi sống lại" và bừng tỉnh. Sự phũ phàng của biểu ca đặt cạnh sự hy sinh vô điều kiện của Đoàn Dự đã tạo ra một phép so sánh không thể chối cãi. Trong bùn lầy, nàng nghẹn ngào nhận ra: "Bây giờ tiểu muội mới hay. Trên cõi đời này, ai là người thương yêu tiểu muội coi tính mệnh tiểu muội trọng hơn cả tính mệnh mình?". Và nàng thấu hiểu bản chất của biểu ca: "Biểu ca tiểu muội bao giờ cũng mơ tưởng ngôi Hoàng đế nước Ðại Yên... y tỉnh ngộ thế nào được?".
Từ sự tỉnh ngộ do đau khổ ấy, nàng mới quyết định trao tình cảm cho Đoàn Dự: "Tiểu muội nguyện chung thân đi theo Ðoàn lang... không bao giờ xa rời nữa".
Đánh giá và Cảm nhận
Đứng trên góc độ lý luận tâm lý, sự chuyển hướng tình cảm của Vương Ngữ Yên dành cho Đoàn Dự mang đậm tính chất của sự "bù đắp" sau khi bị tổn thương tột độ. Nàng yêu Mộ Dung Phục bằng những rung động tự nhiên của tuổi thanh xuân, nhưng nàng chọn Đoàn Dự vì sự thấu hiểu, lòng hàm ơn và cảm giác an toàn sau khi bị phản bội.
Đoàn Dự là một kẻ vô cùng may mắn. Chàng may mắn vì Mộ Dung Phục mang dã tâm quá lớn. Nếu Mộ Dung Phục chỉ là một kẻ tầm thường, chịu yên bề gia thất tại Yến Tử Ổ, thì Đoàn Dự mãi mãi chỉ là một kẻ ngoài lề, một khán giả rơi nước mắt nhìn người mình yêu hạnh phúc bên kẻ khác. Sự rạn nứt của đôi thanh mai trúc mã ấy chính là cơ hội trời ban cho Đoàn Dự.
Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là hạ thấp tình yêu của Đoàn Dự. Sự may mắn của chàng là "quả ngọt" được vun trồng bằng sự kiên trì, chân thành và một trái tim bao dung không biết đến thù hận. Chàng may mắn vì khi nàng rơi xuống vực sâu (nghĩa đen lẫn nghĩa bóng), chàng là người duy nhất dang tay đón đỡ.
Kết,
Mối tình tay ba này là một bức tranh đầy mỉa mai của số phận. Mộ Dung Phục vì mộng ảo mà vứt bỏ chân tình, cuối cùng trắng tay, hóa điên phát dại gõ nhịp trên nấm mồ,. Vương Ngữ Yên từ bỏ giấc mộng thuở bé để trưởng thành. Còn Đoàn Dự, kẻ chẳng màng vương quyền, lại dùng sự si ngốc và tấm lòng dâng hiến vô tư để trở thành người chiến thắng cuối cùng. Chàng may mắn nhặt được viên ngọc quý mà kẻ khác vứt bỏ, nhưng cũng chỉ có tấm lòng như "nước hồ thu" của chàng mới đủ sức gột rửa những tổn thương và cất giữ viên ngọc ấy trọn đời.
....
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment