
Diễn viên Hoa Kiều vai A Bích trong Thiên Long Bát Bộ 2013 (minh hoạ)
Mộc Miên
Bàn về tiểu thuyết Kim Dung luôn là một chủ đề phong phú và đầy sức hút. Với riêng tôi, Thiên Long Bát Bộ không chỉ là một bộ kiếm hiệp, mà còn là một bản trường ca thấm đẫm triết lý nhân sinh với những rung cảm sâu sắc khó phai mờ.
Ký ức về những trang sách cũ
Tôi bắt đầu bước chân vào thế giới của Kim Dung cách đây khoảng 5, 6 năm. Khi ấy, bộ truyện được chia làm hai phần: Thiên Long Bát Bộ và Lục Mạch Thần Kiếm. Tôi vẫn nhớ như in hình vẽ trên bìa sách: một khung cảnh mây núi trập trùng, dòng sông xanh uốn lượn khuất nẻo vào đại ngàn, nơi ven bờ có vị thiếu hiệp ngồi trên lưng ngựa với ánh nhìn bâng khuâng. Hình ảnh ấy gợi nhắc về những chương đầu đầy huyền hoặc trong núi Vô Lượng.
Xuyên suốt tác phẩm là những tình tiết kỳ hiểm, lay động lòng người. Từ duyên may gặp gỡ thạch tượng "Thần Tiên Tỷ Tỷ", học được bộ pháp Lăng Ba Vi Bộ kỳ ảo, đến những cuộc tháo chạy nghẹt thở khỏi "Tứ Đại Ác Nhân". Thế giới ấy đầy rẫy những nhân vật lỗi lạc, những chiêu thức vang danh thiên cổ như "Dĩ bỉ chi đạo, hoàn thi bỉ thân". Đó còn là một Cưu Ma Trí với gương mặt tựa Phật tổ nhưng nụ cười nửa miệng đầy tà khí, một Mộ Dung Phục luôn ẩn mình sau lớp mặt nạ tướng quân, một Tiết Thần Y "Diêm Vương Địch" lừng lẫy... Tất cả tạo nên một bức tranh chứa chan tính nhân văn và những trải nghiệm nhân sinh đầy biến động.
Tôi bắt đầu bước chân vào thế giới của Kim Dung cách đây khoảng 5, 6 năm. Khi ấy, bộ truyện được chia làm hai phần: Thiên Long Bát Bộ và Lục Mạch Thần Kiếm. Tôi vẫn nhớ như in hình vẽ trên bìa sách: một khung cảnh mây núi trập trùng, dòng sông xanh uốn lượn khuất nẻo vào đại ngàn, nơi ven bờ có vị thiếu hiệp ngồi trên lưng ngựa với ánh nhìn bâng khuâng. Hình ảnh ấy gợi nhắc về những chương đầu đầy huyền hoặc trong núi Vô Lượng.
Xuyên suốt tác phẩm là những tình tiết kỳ hiểm, lay động lòng người. Từ duyên may gặp gỡ thạch tượng "Thần Tiên Tỷ Tỷ", học được bộ pháp Lăng Ba Vi Bộ kỳ ảo, đến những cuộc tháo chạy nghẹt thở khỏi "Tứ Đại Ác Nhân". Thế giới ấy đầy rẫy những nhân vật lỗi lạc, những chiêu thức vang danh thiên cổ như "Dĩ bỉ chi đạo, hoàn thi bỉ thân". Đó còn là một Cưu Ma Trí với gương mặt tựa Phật tổ nhưng nụ cười nửa miệng đầy tà khí, một Mộ Dung Phục luôn ẩn mình sau lớp mặt nạ tướng quân, một Tiết Thần Y "Diêm Vương Địch" lừng lẫy... Tất cả tạo nên một bức tranh chứa chan tính nhân văn và những trải nghiệm nhân sinh đầy biến động.
A Bích: Đóa sen hồng dịu ngọt chốn Cô Tô
Giữa rừng hoa rực rỡ của Thiên Long Bát Bộ, nếu Vương Ngữ Yên mang vẻ đẹp thoát tục nhưng có phần xa cách, thì hình tượng cô gái A Bích lại gieo vào lòng tôi một niềm xúc động lẫn say mê khó tả.
Lần đầu xuất hiện, A Bích chèo chiếc thuyền nhỏ lướt nhẹ trên mặt hồ xanh biếc, đôi tay thanh mảnh hái những trái hồng lăng tươi rói, ân cần bóc cho Đoàn Dự ăn. Tiếng cười khúc khích của nàng như tiếng chuông khánh nhỏ nhẹ vang lên: "Cháu không phải là tiểu nương tử đâu...". Một lời nói giản đơn nhưng chứa đựng vẻ thanh tân, hồn hậu của người con gái vùng sông nước Giang Nam.
Nàng không chỉ xinh đẹp mà còn là một tâm hồn nghệ thuật. A Bích gảy đàn, thanh âm ấy như tưới mát tâm hồn người lữ khách. Sự đáng yêu và thiện lương của nàng lớn đến nỗi, ngay cả những kẻ thù đang hừng hực khí thế đòi "làm cỏ" nhà Mộ Dung cũng phải mềm lòng mà tự nhủ: "Sau này nếu có phá tan nơi này, cũng phải tha cho cô bé đáng yêu này".
Có người từng phân tích rằng A Bích yêu thầm mộ Dung công tử, nhưng tôi vốn không muốn tin vào điều đó. Tôi chỉ muốn giữ mãi hình ảnh một nàng A Bích trong trẻo, dịu dàng, một nét thơ giữa những âm mưu tranh đoạt đẫm máu.
Những điều kỳ diệu của tình yêu
Một chi tiết khác khiến tôi vô cùng xúc động chính là sự chân tình của Đoàn Dự cuối cùng cũng được đáp lại xứng đáng. Chỉ những ai từng yêu trong vật vã, đau khổ mới thấu hiểu được tình yêu kỳ diệu đến nhường nào. Đoàn công tử, với trái tim thiết tha và tấm lòng vị tha hiếm có, đã kiên trì dõi theo Vương Ngữ Yên qua bao sóng gió, dù phải sống trong cô đơn và hy vọng mong manh.
Đó tưởng chừng là một mối tình vô vọng. Thậm chí, khi gieo mình xuống vực sâu tại giếng cổ Tây Hạ, chàng đã sẵn sàng hy sinh tất cả vì người mình yêu. Và trong khoảnh khắc tăm tối nhất ấy, điều kỳ diệu đã xảy ra. Vương Ngữ Yên cảm nhận được tình yêu chân thành và mọi cảm xúc trong nàng đều hồi sinh. Với tôi, đó là khoảnh khắc huy hoàng nhất của cuộc sống.
Diễn biến tâm lý trong truyện thấm đẫm tính nhân sinh, khiến người đọc phải rơi lệ vì sự chân thành. Tình yêu không thể khiên cưỡng, nhưng Kim lão gia đã cho chúng ta thấy rằng: khi ta cho đi bằng cả trái tim, cuộc đời sẽ bù đắp bằng những phép màu. Dù là Thượng đế sắp đặt hay chỉ là những giọt nước mắt chảy tự nhiên của sự thấu cảm, ta vẫn cảm thấy vô cùng ấm lòng.
Trên đây là vài dòng cảm nhận ngắn ngủi của tôi. Không tham vọng viết những bài phân tích dài hơi, tôi chỉ xin được sẻ chia những rung động này với những người đồng cảm.
Xin cảm ơn mọi người đã xem!
....
Tiếng đàn A Bích
A Bích xuất hiện lần đầu trên một chiếc thuyền nhỏ giữa khói sương vùng Giang Nam. Tiếng đàn của nàng không mang tính sát phạt, hào hùng như Lục mạch thần kiếm hay ma quái như âm luật của Đinh Xuân Thu.
Tiếng đàn ấy là âm thanh của tự nhiên:
Tiếng đàn cầm hòa cùng tiếng sóng nước dập dềnh, tiếng gió lướt qua rặng lau sậy. Nó tạo ra một không gian văn hóa đặc trưng của vùng Tô Châu – nơi con người và nghệ thuật hòa làm một.
Khác với sự uyên bác, "thuộc lòng võ học" của Vương Ngữ Yên, tiếng đàn của A Bích là vẻ đẹp của sự trải nghiệm và cảm xúc. Nàng không dùng âm nhạc để khoe mẽ, mà dùng nó để đón tiếp khách, để bộc lộ tâm tình.
Có một chi tiết rất hay là dù A Bích là người của nhà Mộ Dung – một gia đình bị giang hồ nghi kỵ và căm ghét bởi những âm mưu phục quốc – nhưng tiếng đàn của nàng lại khiến kẻ thù phải chùn tay.
Tiếng đàn của nàng có khả năng xoa dịu những trái tim đang tràn đầy nộ khí. Khi nghe nàng đàn, người ta cảm thấy sự lương thiện, chân thành tỏa ra từ chính ngón tay nàng.
A Bích không đàn cho chính mình, nàng đàn để làm vui lòng người khác. Điều này phản ánh tính cách của nàng: luôn hy sinh, luôn đứng sau và chăm sóc cho người khác mà không đòi hỏi danh phận.
Có lẽ khoảnh khắc ám ảnh nhất liên quan đến tiếng đàn và con người A Bích là ở đoạn kết của tác phẩm (theo bản cũ). Khi Mộ Dung Phục đã hóa điên, ngồi trên gò đất cao giữa nghĩa địa hoang vắng, mặc hoàng bào phường tuồng và ra oai với đám trẻ con, thì A Bích vẫn ở đó.
Trong khi mọi người đều rời bỏ "con rồng Cô Tô", duy nhất chỉ có A Bích ở lại. Nàng vẫn dịu dàng nhìn y, vẫn có thể sẽ gảy lên những khúc nhạc xưa để an ủi linh hồn điên dại của chủ nhân.
Lúc này, tiếng đàn (nếu có) không còn là khúc nhạc tươi vui trên hồ sen nữa, mà là một khúc vĩ thanh buồn bã cho một giấc mộng bá vương đã tan thành mây khói. Tiếng đàn lúc này đại diện cho tình yêu vô điều kiện, một sự cứu rỗi duy nhất cho cuộc đời thất bại của Mộ Dung Phục.
Tiếng đàn của A Bích dạy chúng ta rằng, giữa một thế giới đầy rẫy gươm đao và thủ đoạn, sự dịu dàng và nghệ thuật vẫn có một sức mạnh riêng – sức mạnh của sự bền bỉ và bao dung.
Tiếng đàn của A Bích không giúp nàng trở thành một cao thủ, nhưng nó giúp nàng trở thành nhân vật được yêu mến nhất bởi sự bình yên mà nàng mang lại. Càng đọc về sau, khi giang hồ máu chảy thành sông, người ta lại càng nhớ về khoảnh khắc cô gái ấy chèo thuyền hái hồng lăng và gảy khúc nhạc thanh bình năm xưa.
Tiếng đàn của nàng có khả năng xoa dịu những trái tim đang tràn đầy nộ khí. Khi nghe nàng đàn, người ta cảm thấy sự lương thiện, chân thành tỏa ra từ chính ngón tay nàng.
A Bích không đàn cho chính mình, nàng đàn để làm vui lòng người khác. Điều này phản ánh tính cách của nàng: luôn hy sinh, luôn đứng sau và chăm sóc cho người khác mà không đòi hỏi danh phận.
Có lẽ khoảnh khắc ám ảnh nhất liên quan đến tiếng đàn và con người A Bích là ở đoạn kết của tác phẩm (theo bản cũ). Khi Mộ Dung Phục đã hóa điên, ngồi trên gò đất cao giữa nghĩa địa hoang vắng, mặc hoàng bào phường tuồng và ra oai với đám trẻ con, thì A Bích vẫn ở đó.
Trong khi mọi người đều rời bỏ "con rồng Cô Tô", duy nhất chỉ có A Bích ở lại. Nàng vẫn dịu dàng nhìn y, vẫn có thể sẽ gảy lên những khúc nhạc xưa để an ủi linh hồn điên dại của chủ nhân.
Lúc này, tiếng đàn (nếu có) không còn là khúc nhạc tươi vui trên hồ sen nữa, mà là một khúc vĩ thanh buồn bã cho một giấc mộng bá vương đã tan thành mây khói. Tiếng đàn lúc này đại diện cho tình yêu vô điều kiện, một sự cứu rỗi duy nhất cho cuộc đời thất bại của Mộ Dung Phục.
Tiếng đàn của A Bích dạy chúng ta rằng, giữa một thế giới đầy rẫy gươm đao và thủ đoạn, sự dịu dàng và nghệ thuật vẫn có một sức mạnh riêng – sức mạnh của sự bền bỉ và bao dung.
Tiếng đàn của A Bích không giúp nàng trở thành một cao thủ, nhưng nó giúp nàng trở thành nhân vật được yêu mến nhất bởi sự bình yên mà nàng mang lại. Càng đọc về sau, khi giang hồ máu chảy thành sông, người ta lại càng nhớ về khoảnh khắc cô gái ấy chèo thuyền hái hồng lăng và gảy khúc nhạc thanh bình năm xưa.
......
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment