
Kiều Phong chính là ... Tiêu Phong (minh hoạ)
Trang sách cuối cùng vẫn còn để ngỏ, chỉ có ta thẫn thờ trong câm lặng. Ta ngồi đó, đắm đuối nhìn vào khoảng không vô định của con chữ, mang theo một ước mơ nhỏ nhoi được trở lại thời thơ dại, để có thể hồn nhiên bật khóc và rơi lệ cùng chàng. Một giọt nước mắt thôi, để khóc cho một kiếp bể dâu bất hạnh, cho cái định mệnh nghiệt ngã đã bủa vây lấy đời chàng.
Nhưng không thể...
Nước mắt ta không rơi, cũng như chàng, mãi mãi không thể trở về. Chàng không thể trở về để ta được thấy cốt cách kiêu dũng ấy thêm một lần nữa làm đại anh hùng vô đối giữa chốn nhân gian đảo điên, đầy rẫy thị phi và lòng người hiểm ác.
Khi mũi tên gãy găm vào lồng ngực, khi chàng nhắm mắt lìa trần trong tiếng gào thét vô vọng hòa cùng những giọt lệ đau thương của Hư Trúc và Đoàn Dự, ta biết chàng đã được giải thoát. Giải thoát khỏi một trần gian oan uổng, nơi mà mọi éo le đều đổ ập xuống đầu một bậc chính nhân quân tử. A Châu đã đi trước rồi, người con gái thương yêu chàng hơn cả sinh mệnh đã gục chết trên tay chàng trong một đêm mưa tầm tã.
Ta nhớ mãi lời đáp trong tiếng lòng tan nát của nàng: “Đại ca, phân ly rồi thì chàng suốt đời cô độc, thiếp cũng cô khổ lênh đênh”. Lúc ấy, trái tim ta chợt dâng lên một nỗi oán trách khôn nguôi. Nhưng biết oán trách ai đây? Oán trách "lão tặc thiên" bày trò dâu bể? Oán trách Kim lão gia quá mực tàn nhẫn với đứa con tinh thần của mình? Hay oán trách cái xã hội võ lâm Trung Nguyên hẹp hòi, giả trá — cái xã hội mà chàng đã hy sinh cả danh dự và tính mạng để bảo vệ, dù nó chưa bao giờ cho chàng và A Châu lấy một phút giây hạnh phúc vẹn tròn?
Bi kịch tột độ của Tiêu Phong chính là bi kịch của một linh hồn lạc lõng.
Đêm mưa ướt đẫm bên Tiểu Kính Hồ, chàng ôm xác A Châu mà gào thét giữa thinh không. Tiếng gào xé lòng xen lẫn tiếng sấm rền, nước mắt mặn chát hòa cùng nước mưa lạnh lẽo. Còn gì đau đớn hơn khi người anh hùng lẫy lừng thiên hạ lại phải bất lực nhìn người yêu lạnh giá trong vòng tay? Cái chết của A Châu cứu chàng khỏi một mối thù lầm lỗi, nhưng nó cũng đồng thời giết chết linh hồn chàng. Kể từ đó, Tiêu Phong tuy vẫn sống, nhưng tâm tưởng chàng đã phiêu dạt dưới cửu tuyền để kiếm tìm hình bóng cũ.
Khi Tiêu Phong ngã xuống, linh hồn của Thiên Long Bát Bộ cũng dường như tan biến. Trong cảnh chiều tà quan ải, khi bóng nhạn lẻ loi bay về phương Nam, chỉ còn linh hồn chàng ở lại, vương vấn mãi trên đỉnh Nhạn Môn Quan lộng gió. Lúc sống, chàng luôn tự vấn: “Ta thuộc về đâu, Liêu hay Tống?”. Đến lúc chết, thể xác chàng nằm lại ngay đường biên giới — không phải Liêu, cũng chẳng phải Tống. Chàng thuộc về chính chàng, thuộc về chính nghĩa cao cả vượt lên trên mọi lằn ranh sắc tộc.
Tinh hoa và tài hoa đời cầm bút của Kim Dung dường như đã kết tinh trọn vẹn nơi Tiêu Phong. Chàng là hiện thân của người anh hùng đẹp nhất, bi tráng nhất trong muôn vàn nhân vật mà các bậc thầy võ hiệp như Cổ Long, Huỳnh Dị hay Ôn Thụy An từng xây dựng. Chàng vượt trội tất cả về võ công và sự kiêu dũng, nhưng người con gái nâng bước chàng lại có thân phận tầm thường nhất. A Châu — nàng không phải quận chúa, không phải tiểu thư đài các, nàng chỉ là một thị nữ. Nhưng nàng lại mang tâm thế của một thánh nữ với tấm lòng thanh cao và sự hy sinh tuyệt đối. Nàng chết để Kiều Phong được sống, dù sự ra đi ấy khiến chàng đau đớn đến tan nát cõi lòng.
Thi sĩ Hồ Dzếnh từng viết: “Tình chỉ đẹp khi tình dang dở”. Ta không biết câu nói ấy đúng đến nhường nào, chỉ biết trái tim ta đã nghẹn ngào thắt lại khi chứng kiến cảnh tượng bên Tiểu Kính Hồ năm ấy.
Tiêu Phong! Liệu trên đời này có mấy ai hơn được chàng? Một kẻ oai phong lẫm liệt đủ sức nhấn chìm quần hùng tại Tụ Hiền Trang; một đại trượng phu đội trời đạp đất, tiếng tăm vang lừng cổ kim hiếm có. Tại sao định mệnh lại tàn nhẫn đến thế? Có lẽ bởi những gì ẩn tàng trong cõi nhân sinh diệu vợi này đã gán số mệnh nghiệt ngã ấy cho chàng, chỉ duy nhất chàng mà thôi. Không phải một Quách Tĩnh cục mịch, không phải một Lệnh Hồ Xung lãng tử, cũng chẳng phải một Dương Quá si tình... mà phải là chàng.
Bởi chàng là “Bắc Kiều Phong” — biểu tượng của một thời đại võ lâm hào hùng.
Bởi chàng là đại hiệp đẹp nhất trong nỗi bi thương cùng cực.
Và bởi vì thế, chàng mãi mãi là người anh hùng khiến ta yêu mến và kính trọng nhất.
“Qua mùa thu rồi mùa thu ở lại
Anh lá bay về tận tháng năm nào
Em ở lại với bụi mưa rơi vãi
Cúi xuống tìm đâu những bước chân nhau…”
--------------------------
Bài liên quan:
Mộc Miên
Nhạn quan tương huề yên vũ lộ
Tiếu ngữ giải sầu khổ
Đa tình đồ lưu tái thượng hận
Mộng hoài A Châu...
Chàng chết rồi!
Đến tận giây phút này, khi khép lại những dòng chữ cuối cùng, ta mới bàng hoàng nhận ra rằng chàng đã thực sự ra đi. Nhưng có lẽ, thực chất chàng đã chết từ lâu rồi — chàng đã chết kể từ cái đêm định mệnh lỡ lầm vung chưởng đánh chết A Châu bên cầu quan giới.
Trang sách cuối cùng vẫn còn để ngỏ, chỉ có ta thẫn thờ trong câm lặng. Ta ngồi đó, đắm đuối nhìn vào khoảng không vô định của con chữ, mang theo một ước mơ nhỏ nhoi được trở lại thời thơ dại, để có thể hồn nhiên bật khóc và rơi lệ cùng chàng. Một giọt nước mắt thôi, để khóc cho một kiếp bể dâu bất hạnh, cho cái định mệnh nghiệt ngã đã bủa vây lấy đời chàng.
Nhưng không thể...
Nước mắt ta không rơi, cũng như chàng, mãi mãi không thể trở về. Chàng không thể trở về để ta được thấy cốt cách kiêu dũng ấy thêm một lần nữa làm đại anh hùng vô đối giữa chốn nhân gian đảo điên, đầy rẫy thị phi và lòng người hiểm ác.
Khi mũi tên gãy găm vào lồng ngực, khi chàng nhắm mắt lìa trần trong tiếng gào thét vô vọng hòa cùng những giọt lệ đau thương của Hư Trúc và Đoàn Dự, ta biết chàng đã được giải thoát. Giải thoát khỏi một trần gian oan uổng, nơi mà mọi éo le đều đổ ập xuống đầu một bậc chính nhân quân tử. A Châu đã đi trước rồi, người con gái thương yêu chàng hơn cả sinh mệnh đã gục chết trên tay chàng trong một đêm mưa tầm tã.
Ta nhớ mãi lời đáp trong tiếng lòng tan nát của nàng: “Đại ca, phân ly rồi thì chàng suốt đời cô độc, thiếp cũng cô khổ lênh đênh”. Lúc ấy, trái tim ta chợt dâng lên một nỗi oán trách khôn nguôi. Nhưng biết oán trách ai đây? Oán trách "lão tặc thiên" bày trò dâu bể? Oán trách Kim lão gia quá mực tàn nhẫn với đứa con tinh thần của mình? Hay oán trách cái xã hội võ lâm Trung Nguyên hẹp hòi, giả trá — cái xã hội mà chàng đã hy sinh cả danh dự và tính mạng để bảo vệ, dù nó chưa bao giờ cho chàng và A Châu lấy một phút giây hạnh phúc vẹn tròn?
Bi kịch tột độ của Tiêu Phong chính là bi kịch của một linh hồn lạc lõng.
Đêm mưa ướt đẫm bên Tiểu Kính Hồ, chàng ôm xác A Châu mà gào thét giữa thinh không. Tiếng gào xé lòng xen lẫn tiếng sấm rền, nước mắt mặn chát hòa cùng nước mưa lạnh lẽo. Còn gì đau đớn hơn khi người anh hùng lẫy lừng thiên hạ lại phải bất lực nhìn người yêu lạnh giá trong vòng tay? Cái chết của A Châu cứu chàng khỏi một mối thù lầm lỗi, nhưng nó cũng đồng thời giết chết linh hồn chàng. Kể từ đó, Tiêu Phong tuy vẫn sống, nhưng tâm tưởng chàng đã phiêu dạt dưới cửu tuyền để kiếm tìm hình bóng cũ.
Khi Tiêu Phong ngã xuống, linh hồn của Thiên Long Bát Bộ cũng dường như tan biến. Trong cảnh chiều tà quan ải, khi bóng nhạn lẻ loi bay về phương Nam, chỉ còn linh hồn chàng ở lại, vương vấn mãi trên đỉnh Nhạn Môn Quan lộng gió. Lúc sống, chàng luôn tự vấn: “Ta thuộc về đâu, Liêu hay Tống?”. Đến lúc chết, thể xác chàng nằm lại ngay đường biên giới — không phải Liêu, cũng chẳng phải Tống. Chàng thuộc về chính chàng, thuộc về chính nghĩa cao cả vượt lên trên mọi lằn ranh sắc tộc.
Tinh hoa và tài hoa đời cầm bút của Kim Dung dường như đã kết tinh trọn vẹn nơi Tiêu Phong. Chàng là hiện thân của người anh hùng đẹp nhất, bi tráng nhất trong muôn vàn nhân vật mà các bậc thầy võ hiệp như Cổ Long, Huỳnh Dị hay Ôn Thụy An từng xây dựng. Chàng vượt trội tất cả về võ công và sự kiêu dũng, nhưng người con gái nâng bước chàng lại có thân phận tầm thường nhất. A Châu — nàng không phải quận chúa, không phải tiểu thư đài các, nàng chỉ là một thị nữ. Nhưng nàng lại mang tâm thế của một thánh nữ với tấm lòng thanh cao và sự hy sinh tuyệt đối. Nàng chết để Kiều Phong được sống, dù sự ra đi ấy khiến chàng đau đớn đến tan nát cõi lòng.
Thi sĩ Hồ Dzếnh từng viết: “Tình chỉ đẹp khi tình dang dở”. Ta không biết câu nói ấy đúng đến nhường nào, chỉ biết trái tim ta đã nghẹn ngào thắt lại khi chứng kiến cảnh tượng bên Tiểu Kính Hồ năm ấy.
Tiêu Phong! Liệu trên đời này có mấy ai hơn được chàng? Một kẻ oai phong lẫm liệt đủ sức nhấn chìm quần hùng tại Tụ Hiền Trang; một đại trượng phu đội trời đạp đất, tiếng tăm vang lừng cổ kim hiếm có. Tại sao định mệnh lại tàn nhẫn đến thế? Có lẽ bởi những gì ẩn tàng trong cõi nhân sinh diệu vợi này đã gán số mệnh nghiệt ngã ấy cho chàng, chỉ duy nhất chàng mà thôi. Không phải một Quách Tĩnh cục mịch, không phải một Lệnh Hồ Xung lãng tử, cũng chẳng phải một Dương Quá si tình... mà phải là chàng.
Bởi chàng là “Bắc Kiều Phong” — biểu tượng của một thời đại võ lâm hào hùng.
Bởi chàng là đại hiệp đẹp nhất trong nỗi bi thương cùng cực.
Và bởi vì thế, chàng mãi mãi là người anh hùng khiến ta yêu mến và kính trọng nhất.
“Qua mùa thu rồi mùa thu ở lại
Anh lá bay về tận tháng năm nào
Em ở lại với bụi mưa rơi vãi
Cúi xuống tìm đâu những bước chân nhau…”
--------------------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment