
Du Thản Chi là bi kịch cho một tình yêu đơn phương, thầm kín (minh hoạ)
Hoa Mộc Miên
“Cho rất nhiều nhưng chẳng nhận bao nhiêu, người ta phụ hoặc thờ ơ chẳng biết”, phải chăng đó chính là nỗi lòng của Du Thản Chi khi dành trọn trái tim cho A Tử? Có rất nhiều người cho rằng tình cảm của họ Du là ngu ngốc, nhưng liệu kết luận ấy có quá vội vàng? Bản chất của tình yêu vốn dĩ là mù quáng; người ta càng chân thành bao nhiêu, càng dễ sa vào lưới tình bấy nhiêu. Và Du Thản Chi chính là một bi kịch điển hình cho một tình yêu đơn phương, thầm kín và đầy hy sinh.
Du Thản Chi vốn sinh ra trong một gia đình nhà võ. Nhưng vì được nuông chiều từ nhỏ, chàng trở nên hư hỏng, võ công không biết một chiêu, chữ nghĩa chẳng biết một từ. Nhờ danh tiếng của phụ mẫu trên giang hồ, chàng đã có một quãng đời an nhàn, không lo nghĩ.
Thế nhưng, biến cố ập đến khi chàng tận mắt chứng kiến song thân tự vẫn trước mặt Tiêu Phong. Cuộc đời họ Du bước sang trang mới với lòng căm hận tột cùng, luôn nung nấu ý định báo thù cho cha mẹ. Khi Tiêu Phong được phong Vương ở Đại Liêu, Du Thản Chi đã trà trộn vào đám thường dân để hành thích kẻ thù. Tuy nhiên, trước một cao thủ đương thời, chàng dễ dàng thất bại. Dù được Tiêu Phong tha mạng, ngọn lửa hận thù trong lòng chàng vẫn không hề nguội tắt.
Giữa lúc đó, A Tử xuất hiện. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Du Thản Chi đã hoàn toàn mê muội. Trái tim chàng mãi mãi thuộc về nàng, khiến lòng căm thù bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một tình yêu dạt dào vô bờ bến.
Trong mắt chàng, A Tử như một vị tiên nữ. Chỉ cần được nhìn thấy nàng, nghe giọng nói và tiếng cười của nàng là chàng đã mãn nguyện lắm rồi. Vì thế, mặc cho thân bị xiềng xích, mặc cho A Tử hành hạ bắt làm "diều người", đội mũ sắt nhốt vào chuồng sư tử hay đánh đập dã man, chàng vẫn không một lời oán thán, nguyện chết ngàn lần vì nàng. Mọi hành động tàn khốc của nàng, trong mắt chàng đều là hành vi của tiên tử. Tình yêu ấy lớn đến mức khiến chàng sợ hãi; chàng không dám xông ra trả thù Tiêu Phong nữa, chỉ vì sợ mình sẽ không còn được ở bên cạnh A Tử. Để giúp nàng luyện "Hóa công đại pháp", chàng bất chấp nguy hiểm, để các loại độc vật cắn vào cơ thể mình.
Một ngày nọ, Du Thản Chi bị Băng tằm cắn, độc tố hành hạ khiến mồ hôi chàng chảy đầm đìa. Vô tình, mồ hôi thấm vào quyển bí kíp Dịch Cân Kinh (chàng lấy được từ Tiêu Phong) làm hiện ra những đồ hình vận công. Nhờ cơ duyên ấy, chàng luyện được Dịch Cân thần công – một tuyệt học thượng thừa của Thiếu Lâm. Ông trời quả không phụ người có lòng, tuy không được A Tử đền đáp yêu thương, nhưng chàng lại có được võ công mà thiên hạ hằng mơ ước.
Tình yêu ấy chưa bao giờ phai nhạt, dẫu A Tử đối xử lạnh nhạt hay tàn độc đến đâu. Khi nàng trúng độc của Đinh Xuân Thu, chỉ có chàng ở bên lo lắng. Chàng theo nàng lưu lạc giang hồ, trở thành Bang chủ Cái Bang với cái tên Trang Tụ Hiền. Tại Thiếu Lâm Tự, vì tính mạng của A Tử nằm trong tay Đinh Xuân Thu, chàng đã quỳ xuống nhận làm đồ đệ của lão, chịu sự sỉ vả của cả quần hùng.
Đỉnh điểm của sự hy sinh là khi ở Linh Tựu Cung, Du Thản Chi đã không ngần ngại tự tay móc cặp mắt mình để chữa bệnh mù cho A Tử. Và cuối cùng, chàng đã nhảy xuống vực thẳm Nhạn Môn Quan khi nàng tự vẫn theo Tiêu Phong. Thật không có sự hy sinh nào lớn lao hơn thế. Một tình yêu không vụ lợi, chỉ từ cái nhìn đầu tiên mà sẵn sàng dâng hiến tất cả, kể cả sinh mạng.
Có thể Du Thản Chi chỉ là nhân vật phụ, không lẫy lừng như Tiêu Phong hay Đoàn Dự, nhưng Kim Dung đã thành công rực rỡ khi xây dựng một nhân vật có tình yêu phi thường đến thế. Có thể chàng mù quáng không phân biệt đúng sai, nhưng chàng bất chấp tất cả chỉ mong nàng vui. Có thể nhiều người gọi đó là ngu ngốc, nhưng trên đời này, liệu có mấy ai sẵn sàng hy sinh tất thảy cho người mình yêu dù bị cự tuyệt bao nhiêu lần chăng?
Du Thản Chi không phải anh hùng, thậm chí có thể coi là kẻ tiểu nhân, nhưng tình yêu của chàng là điều không ai có thể phủ nhận. Về võ học, chàng phóng chưởng khiến đệ tử Cái Bang chưa kịp kêu đã ngã lăn ra chết, hay lúc đấu với Tiêu Phong cũng khiến vị cao thủ này phải một phen vất vả.
Nếu phải chọn nhân vật được yêu thích nhất trong Thiên Long Bát Bộ, tôi sẽ chọn Du Thản Chi. Không phải vì tôi khác người, mà vì chàng có một mối tình bất diệt. Tình yêu của chàng vĩ đại hơn bao giờ hết, liệu ngay cả tình cảm của Dương Quá và Tiểu Long Nữ có thể sánh bằng được chăng?
.....
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment