Monday, August 18, 2014

Tình đơn phương và lòng chung thủy của Vương Ngữ Yên


Vương Ngữ Yên tài sắc vẹn toàn (minh hoạ)

Cát Tường

Nhân gian đeo đuổi "sắc" và "danh", nhưng Ngữ Yên đã giữ trọn chữ "chung". Dù có bên cạnh Đoàn Dự, quá khứ và chân tình dành cho Mộ Dung huynh sẽ mãi là vết sẹo khắc khoải trong tim nàng. Mĩ nhân khó qua ải tiểu nhân, Ngữ Yên suốt một đời lụy vì chữ tình,

Khúc dạo đầu: Nỗi đau của bậc quân tử và chữ Tình Tiên Ti

Võ học mênh mông, thế sự nhân gian với kẻ anh hùng đôi khi chỉ như cát bụi sa mạc. Danh vọng, quyền lực vốn nhẹ tựa hồng mao, nhưng dục vọng dã tâm lại khiến nhân gian đại loạn, máu chảy đầu rơi. Trong vòng xoáy ấy, "Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung" là những cái tên lẫy lừng, nhưng cũng đầy bi kịch. Đau lòng thay cho hậu bối Yên quốc, một chữ "tình" sao khó giữ trọn kiếp thiên tử Tiên Ti...

Mộ Dung Phục: Ảo vọng vương quyền và sự vô tâm

Có bao giờ Mộ Dung Phục tự vấn: "Vương Ngữ Yên là gì trong cuộc đời huynh?". Có lẽ không phải trái tim huynh không có bóng dáng giai nhân, mà bởi ảo vọng khôi phục nước Yên quá lớn. Vì vận mệnh quốc gia, huynh sẵn sàng gạt bỏ tư tình, làm ngơ trước người con gái chỉ biết chăm lo cho huynh từng bữa ăn giấc ngủ. Để rồi, mưu sự tại nhân, hành sự tại thiên, kẻ quân tử một đời bỗng chốc hóa điên dại, lảm nhảm giữa chốn mộ phần hoang lạnh.

Vương Ngữ Yên: "Hiệp cốt nhu tình" và sự hy sinh tuyệt đối

Ngữ Yên cao đẹp ở chỗ: yêu là chỉ muốn người mình yêu hạnh phúc. Đứng trước một Đoàn Dự phong lưu, si tình, trái tim nàng vẫn kiên định hướng về biểu ca. Thậm chí, khi nghe tin Mộ Dung chuẩn bị hôn sự với công chúa Tây Hạ, nàng dù đau như cắt vẫn cố mỉm cười vì nghĩ điều đó giúp ích cho đại nghiệp của huynh. Đó không còn là nữ nhi thường tình, mà là cốt cách hiệp nghĩa ẩn trong tấm lòng nhu mì. Nàng hiểu võ học thiên hạ nhưng không màng danh lợi, chỉ muốn trọn đời phiêu bạt cùng người trong mộng.

Sự lựa chọn giữa "Kẻ si tình" và "Kẻ đê tiện"

Đoàn Dự chấp nhận làm ăn mày, đánh đổi mạng sống chỉ để được ở cạnh nàng. Nhưng Ngữ Yên tình sâu ý trọng, dù cảm kích cũng không vì thế mà động lòng. Thiên hạ trách nàng mù quáng khi yêu kẻ bị coi là ngụy quân tử như Mộ Dung Phục, nhưng ai yêu mà không mù quáng? Yêu một người là yêu cả mặt tốt lẫn mặt xấu, yêu dù biết người ấy tà ác, yêu dù biết người ấy không đáp lại. Khó lắm thay, nhưng đó mới chính là Ngữ Yên mà ta trân trọng.

Đoạn kết lấp lửng: Ra đi hay ở lại trong tâm tưởng?

Kim Dung đã để Ngữ Yên đi theo Đoàn Dự ở hồi cuối, nhưng đó có phải là sự thay lòng? Không, một người trọn tình như nàng hiểu rằng: cách duy nhất để yêu một người là để họ tự do với ước mơ của mình. Nàng ra đi khi Mộ Dung đã hóa điên, không cầu danh phận, không oán thán tuổi xuân hoài phí.

Nhân gian đeo đuổi "sắc" và "danh", nhưng Ngữ Yên đã giữ trọn chữ "chung". Dù có bên cạnh Đoàn Dự, quá khứ và chân tình dành cho Mộ Dung huynh sẽ mãi là vết sẹo khắc khoải trong tim nàng. Mĩ nhân khó qua ải tiểu nhân, Ngữ Yên suốt một đời lụy vì chữ tình, để lại câu hỏi vang vọng giữa ngàn non tuyết phủ: "Vấn thế gian tình là chi vậy? Mà gắn bó chẳng nề sinh tử..."
-----------------------

Bài liên quan:

No comments: