
Mối tình Dương Quá - Tiểu Long Nữ mới kỳ lạ làm sao (minh hoạ)
Giang hồ của Kim Dung rộng lớn quá, kỳ vĩ quá, nhưng rốt cuộc, anh hùng cái thế hay ma đầu tàn độc, dẫu võ công cái thế, uy chấn thiên hạ, đến cuối cùng vẫn không ai thoát khỏi một ải ải u minh và giằng xé nhất: Ải Tình.
“Tình là chi hỡi thế gian, Câu thề sinh tử đa mang một đời...”.
Câu hát của Xích Luyện Tiên Tử Lý Mạc Sầu cất lên trong biển lửa ở Tuyệt Tình Cốc cháy mãi trong tâm trí tôi như một câu hỏi lớn không lời đáp. Tại sao những con người có thể tay không nát bia đá, khinh công đạp nước không chìm, lại dễ dàng gục ngã, vỡ vụn trước một ánh mắt, một nụ cười, hay một bóng lưng xa khuất?
Chiêm nghiệm về tình yêu trong thế giới võ hiệp, tôi bỗng thấy xót xa cho những kiếp nhân sinh vô thường. Tình yêu ở đó đẹp rực rỡ, nhưng sao mà khốc liệt và đau đớn đến nhường nào.
Đó là nỗi ân hận ngàn thu của Tiêu Phong. Một bậc đại anh hùng Khất Đan đầu đội trời chân đạp đất, chỉ vì một chưởng lầm lỡ dưới trời mưa bão đã tự tay tước đi sinh mạng của người con gái duy nhất thấu hiểu và sưởi ấm trái tim mình. Lời hẹn ước "tái ngoại ngưu dương" (ra ngoài ải chăn bò cừu) vĩnh viễn trở thành ảo ảnh. Để rồi sau này, dẫu hoàng đế nước Liêu có ban cho trăm ngàn mỹ nữ, ông vẫn chua xót mà rằng: "Trong đời ta, ta chỉ yêu có một người đàn bà... Vĩnh viễn không có người thứ hai nào thay thế cho A Châu được". Đỉnh cao của võ học phỏng có ích gì, khi người mình yêu thương nhất đã hóa thành nắm đất lạnh lùng bên cầu đá xanh?
Tình yêu đôi khi lại là một sự cố chấp đến tàn nhẫn với chính bản thân mình. Nhìn hình ảnh cô gái Lý Văn Tú một mình dắt con ngựa trắng già nua cô độc rời khỏi thảo nguyên Mông Cổ trở về Trung Nguyên, lòng tôi trĩu nặng. Giang Nam có liễu xanh đào hồng, có yến đen cá vàng, có những thanh niên anh tuấn... nhưng trái tim cô đã đóng băng rồi. "Những thứ đó tốt lắm, đẹp lắm! Thế nhưng ta không thích thì sao?". Chỉ một câu "ta không thích" ấy thôi, đã nhốt chặt một đời thiếu nữ vào nỗi cô đơn vĩnh viễn.
Giống như Lý Văn Tú, Ân Ly (Châu Nhi) cũng đi tìm một bóng hình không có thực. Nàng cự tuyệt một Trương Vô Kỵ anh tuấn, võ công trác tuyệt đang đứng ngay trước mặt, để lầm lũi đi tìm cái bóng của tên tiểu tử Trương Vô Kỵ hung hăng, ác độc đã cắn vào tay nàng thuở nhỏ. Người thực việc thực làm sao có thể bằng được bóng hình đang ở trong tim?. Hóa ra, con người ta nhiều khi không yêu một con người bằng xương bằng thịt, mà chỉ yêu cái "chấp niệm", yêu cái hình ảnh hoàn mỹ do chính mình dệt nên trong ký ức.
Trong cái giang hồ đầy rẫy mưu mô và lừa lọc ấy, chữ "Tình" lại là thứ duy nhất chân thật và thuần khiết, dẫu nó phải đánh đổi bằng cả sinh mạng. Tôi ngậm ngùi thay cho Kỷ Hiểu Phù, thân là đệ tử danh môn chính phái, lại lỡ trao thân và yêu kẻ thù của sư môn. Nàng bị sư phụ ép phải đi giết người yêu, nhưng thà chết dưới chưởng của ân sư chứ không chịu phản bội lại tiếng gọi của trái tim. Đứa con gái mang tên "Dương Bất Hối" (Không hối hận) chính là bản tuyên ngôn bi tráng nhất của một người phụ nữ yếu đuối nhưng dám yêu đến tận cùng. Hay như tiểu sư muội Nhạc Linh San, dẫu bị chính người chồng Lâm Bình Chi đâm chết, trước lúc nhắm mắt vẫn không mang một lời oán hận, còn cầu xin Lệnh Hồ Xung bảo vệ cho kẻ đã nhẫn tâm giết mình.
Tình yêu làm con người ta mù quáng, nhưng tình yêu cũng là sự thăng hoa vĩ đại nhất để vượt qua mọi lằn ranh của luân thường đạo lý và định kiến thế gian. Mối tình của Dương Quá và Tiểu Long Nữ đẹp như một khúc ngâm đầy máu và nước mắt. Hai con người cô độc, bị thế gian khinh rẻ, đã nương tựa vào nhau, tìm thấy nhau trong tòa cổ mộ tối tăm. Họ bất chấp cái danh phận "sư - đồ", bất chấp mọi qui chuẩn đạo đức của xã hội Nam Tống. Khắc cốt minh tâm nhất là khi Dương Quá đứng trước vách đá Đoạn Trường Nhai, nhìn dòng chữ hẹn "Mười sáu năm sau tái hợp...". Mười sáu năm đằng đẵng, phong trần nhuốm bạc mái đầu thanh xuân, vậy mà chàng vẫn không nguôi nhung nhớ. Khi tưởng rằng Tiểu Long Nữ đã chết, chàng chẳng ngần ngại gieo mình xuống vực sâu vạn trượng. Trước một tình yêu vượt cả không gian, thời gian và sinh tử như thế, mọi lễ giáo thế tục bỗng trở nên nhỏ bé và tầm thường biết bao.
Đọc Kim Dung, rồi ngẫm lại cuộc đời mình, cõi nhân sinh này rốt cuộc là gì?
Là Quách Tĩnh và Hoàng Dung hi sinh tình nhà để lo cho đại nghĩa quốc gia, mái tóc điểm bạc theo từng đợt công thành của quân địch. Là Triệu Mẫn dám rũ bỏ cả thân phận quận chúa, rũ bỏ cả quốc gia dân tộc để chạy theo tiếng gọi của trái tim: "Chàng là người Hán, em cũng là người Hán, chàng là người Mông, em cũng là người Mông... Chàng là người tốt hay là người xấu, đối với em thật cũng chẳng khác chút nào". Hay là một Quách Tương mười sáu tuổi cưỡi lừa đen lang thang trên núi Thiếu Thất, ngâm nga bài từ ly biệt, để rồi ngẩn ngơ trước câu kệ của nhà Phật: "Do ái cố sinh ưu, do ái cố sinh bố; nhược li ư ái giả, vô ưu diệc vô bố..." (Vì yêu mà sinh ra buồn phiền, vì yêu mà sinh ra sợ hãi, nếu như dứt được yêu, chẳng buồn cũng chẳng sợ).
Thế nhưng, hỏi thế gian có mấy ai dứt được chữ "yêu" để không còn sầu khổ? Dẫu biết yêu là sẽ mang thương tích đầy mình, người ta vẫn cứ lao vào như thiêu thân lao vào lửa. Cuộc đời như thể chiêm bao, công danh lợi lộc, ân oán giang hồ rồi cũng theo gió bay đi, bảo đao Đồ Long hay Ỷ Thiên kiếm rồi cũng nứt gãy thành tro bụi. Thứ duy nhất ở lại, neo đậu vĩnh viễn trong không gian và thời gian, lại là những giọt nước mắt lóng lánh rơi xuống vì tình, là những cái ôm sinh tử nơi vực sâu, là tiếng thở dài nức nở của kẻ ở lại.
Tản mạn về kiếm hiệp tình duyên của Kim Dung, ta như thấy bóng dáng của chính mình, của những hỉ nộ ái ố trần ai. Để rồi khi gấp sách lại, ta chỉ biết cười buồn, thương cho những nhân vật trong truyện, và thương cho cả chính những thân phận con người đang lặn ngụp giữa bến mê của cuộc đời. Tình yêu, dẫu vui hay buồn, dẫu viên mãn hay bi khốc, suy cho cùng, vẫn là thứ duy nhất chứng minh rằng chúng ta đã thực sự... "sống" trên cõi đời này.
Mộng Huyền
Gấp lại những trang sách ố vàng của Kim Dung, bên tai tôi dường như không còn văng vẳng tiếng đao kiếm chạm nhau chát chúa, cũng chẳng còn âm vang của những trận huyết chiến tranh bá đồ vương. Đọng lại trong không gian tĩnh lặng chỉ là một tiếng thở dài bàng bạc, mông lung.
Giang hồ của Kim Dung rộng lớn quá, kỳ vĩ quá, nhưng rốt cuộc, anh hùng cái thế hay ma đầu tàn độc, dẫu võ công cái thế, uy chấn thiên hạ, đến cuối cùng vẫn không ai thoát khỏi một ải ải u minh và giằng xé nhất: Ải Tình.
“Tình là chi hỡi thế gian, Câu thề sinh tử đa mang một đời...”.
Câu hát của Xích Luyện Tiên Tử Lý Mạc Sầu cất lên trong biển lửa ở Tuyệt Tình Cốc cháy mãi trong tâm trí tôi như một câu hỏi lớn không lời đáp. Tại sao những con người có thể tay không nát bia đá, khinh công đạp nước không chìm, lại dễ dàng gục ngã, vỡ vụn trước một ánh mắt, một nụ cười, hay một bóng lưng xa khuất?
Chiêm nghiệm về tình yêu trong thế giới võ hiệp, tôi bỗng thấy xót xa cho những kiếp nhân sinh vô thường. Tình yêu ở đó đẹp rực rỡ, nhưng sao mà khốc liệt và đau đớn đến nhường nào.
Đó là nỗi ân hận ngàn thu của Tiêu Phong. Một bậc đại anh hùng Khất Đan đầu đội trời chân đạp đất, chỉ vì một chưởng lầm lỡ dưới trời mưa bão đã tự tay tước đi sinh mạng của người con gái duy nhất thấu hiểu và sưởi ấm trái tim mình. Lời hẹn ước "tái ngoại ngưu dương" (ra ngoài ải chăn bò cừu) vĩnh viễn trở thành ảo ảnh. Để rồi sau này, dẫu hoàng đế nước Liêu có ban cho trăm ngàn mỹ nữ, ông vẫn chua xót mà rằng: "Trong đời ta, ta chỉ yêu có một người đàn bà... Vĩnh viễn không có người thứ hai nào thay thế cho A Châu được". Đỉnh cao của võ học phỏng có ích gì, khi người mình yêu thương nhất đã hóa thành nắm đất lạnh lùng bên cầu đá xanh?
Tình yêu đôi khi lại là một sự cố chấp đến tàn nhẫn với chính bản thân mình. Nhìn hình ảnh cô gái Lý Văn Tú một mình dắt con ngựa trắng già nua cô độc rời khỏi thảo nguyên Mông Cổ trở về Trung Nguyên, lòng tôi trĩu nặng. Giang Nam có liễu xanh đào hồng, có yến đen cá vàng, có những thanh niên anh tuấn... nhưng trái tim cô đã đóng băng rồi. "Những thứ đó tốt lắm, đẹp lắm! Thế nhưng ta không thích thì sao?". Chỉ một câu "ta không thích" ấy thôi, đã nhốt chặt một đời thiếu nữ vào nỗi cô đơn vĩnh viễn.
Giống như Lý Văn Tú, Ân Ly (Châu Nhi) cũng đi tìm một bóng hình không có thực. Nàng cự tuyệt một Trương Vô Kỵ anh tuấn, võ công trác tuyệt đang đứng ngay trước mặt, để lầm lũi đi tìm cái bóng của tên tiểu tử Trương Vô Kỵ hung hăng, ác độc đã cắn vào tay nàng thuở nhỏ. Người thực việc thực làm sao có thể bằng được bóng hình đang ở trong tim?. Hóa ra, con người ta nhiều khi không yêu một con người bằng xương bằng thịt, mà chỉ yêu cái "chấp niệm", yêu cái hình ảnh hoàn mỹ do chính mình dệt nên trong ký ức.
Trong cái giang hồ đầy rẫy mưu mô và lừa lọc ấy, chữ "Tình" lại là thứ duy nhất chân thật và thuần khiết, dẫu nó phải đánh đổi bằng cả sinh mạng. Tôi ngậm ngùi thay cho Kỷ Hiểu Phù, thân là đệ tử danh môn chính phái, lại lỡ trao thân và yêu kẻ thù của sư môn. Nàng bị sư phụ ép phải đi giết người yêu, nhưng thà chết dưới chưởng của ân sư chứ không chịu phản bội lại tiếng gọi của trái tim. Đứa con gái mang tên "Dương Bất Hối" (Không hối hận) chính là bản tuyên ngôn bi tráng nhất của một người phụ nữ yếu đuối nhưng dám yêu đến tận cùng. Hay như tiểu sư muội Nhạc Linh San, dẫu bị chính người chồng Lâm Bình Chi đâm chết, trước lúc nhắm mắt vẫn không mang một lời oán hận, còn cầu xin Lệnh Hồ Xung bảo vệ cho kẻ đã nhẫn tâm giết mình.
Tình yêu làm con người ta mù quáng, nhưng tình yêu cũng là sự thăng hoa vĩ đại nhất để vượt qua mọi lằn ranh của luân thường đạo lý và định kiến thế gian. Mối tình của Dương Quá và Tiểu Long Nữ đẹp như một khúc ngâm đầy máu và nước mắt. Hai con người cô độc, bị thế gian khinh rẻ, đã nương tựa vào nhau, tìm thấy nhau trong tòa cổ mộ tối tăm. Họ bất chấp cái danh phận "sư - đồ", bất chấp mọi qui chuẩn đạo đức của xã hội Nam Tống. Khắc cốt minh tâm nhất là khi Dương Quá đứng trước vách đá Đoạn Trường Nhai, nhìn dòng chữ hẹn "Mười sáu năm sau tái hợp...". Mười sáu năm đằng đẵng, phong trần nhuốm bạc mái đầu thanh xuân, vậy mà chàng vẫn không nguôi nhung nhớ. Khi tưởng rằng Tiểu Long Nữ đã chết, chàng chẳng ngần ngại gieo mình xuống vực sâu vạn trượng. Trước một tình yêu vượt cả không gian, thời gian và sinh tử như thế, mọi lễ giáo thế tục bỗng trở nên nhỏ bé và tầm thường biết bao.
Đọc Kim Dung, rồi ngẫm lại cuộc đời mình, cõi nhân sinh này rốt cuộc là gì?
Là Quách Tĩnh và Hoàng Dung hi sinh tình nhà để lo cho đại nghĩa quốc gia, mái tóc điểm bạc theo từng đợt công thành của quân địch. Là Triệu Mẫn dám rũ bỏ cả thân phận quận chúa, rũ bỏ cả quốc gia dân tộc để chạy theo tiếng gọi của trái tim: "Chàng là người Hán, em cũng là người Hán, chàng là người Mông, em cũng là người Mông... Chàng là người tốt hay là người xấu, đối với em thật cũng chẳng khác chút nào". Hay là một Quách Tương mười sáu tuổi cưỡi lừa đen lang thang trên núi Thiếu Thất, ngâm nga bài từ ly biệt, để rồi ngẩn ngơ trước câu kệ của nhà Phật: "Do ái cố sinh ưu, do ái cố sinh bố; nhược li ư ái giả, vô ưu diệc vô bố..." (Vì yêu mà sinh ra buồn phiền, vì yêu mà sinh ra sợ hãi, nếu như dứt được yêu, chẳng buồn cũng chẳng sợ).
Thế nhưng, hỏi thế gian có mấy ai dứt được chữ "yêu" để không còn sầu khổ? Dẫu biết yêu là sẽ mang thương tích đầy mình, người ta vẫn cứ lao vào như thiêu thân lao vào lửa. Cuộc đời như thể chiêm bao, công danh lợi lộc, ân oán giang hồ rồi cũng theo gió bay đi, bảo đao Đồ Long hay Ỷ Thiên kiếm rồi cũng nứt gãy thành tro bụi. Thứ duy nhất ở lại, neo đậu vĩnh viễn trong không gian và thời gian, lại là những giọt nước mắt lóng lánh rơi xuống vì tình, là những cái ôm sinh tử nơi vực sâu, là tiếng thở dài nức nở của kẻ ở lại.
Tản mạn về kiếm hiệp tình duyên của Kim Dung, ta như thấy bóng dáng của chính mình, của những hỉ nộ ái ố trần ai. Để rồi khi gấp sách lại, ta chỉ biết cười buồn, thương cho những nhân vật trong truyện, và thương cho cả chính những thân phận con người đang lặn ngụp giữa bến mê của cuộc đời. Tình yêu, dẫu vui hay buồn, dẫu viên mãn hay bi khốc, suy cho cùng, vẫn là thứ duy nhất chứng minh rằng chúng ta đã thực sự... "sống" trên cõi đời này.
......
No comments:
Post a Comment