
(ảnh minh hoạ)
Cát Tường
“Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ
Thiên hạ hà nhân bất thức quân”
(Cao Thích)
Kẻ phụng hiến toàn phần cho tình yêu thường ít thấy. Kẻ hận tình đến cùng cực lại càng khó kiếm hơn. Trong thế giới võ hiệp của Kim Dung, duy nhất chỉ có một người hội tụ cả hai thái cực ấy: yêu đến cuồng si để rồi chìm xuống tầng sâu nhất của hận thù – đó chính là "Xích Luyện Tiên Tử" Lý Mạc Sầu.
Hiếm có tác gia nào dựng lên được nhiều hình tượng phụ nữ đa dạng như Kim lão gia. Ta tôn thờ sự băng khiết của Tiểu Long Nữ, yêu mến trí tuệ tinh nghịch của Hoàng Dung, cảm phục sự thông tuệ của Vương Ngữ Yên hay ngậm ngùi trước đức hy sinh của ni cô Nghi Lâm. Ta cũng không thể không kinh sợ trước sự lạnh lùng của Diệt Tuyệt Sư Thái hay phẫn nộ trước tính cách độc ác của A Tử.
Còn với Lý Mạc Sầu? Ta căm phẫn trước những hành động tàn bạo của nàng, nhưng khi chứng kiến nàng bị độc Hoa Tình hành hạ, tự lao mình vào ngọn lửa rực cháy chốn Tuyệt Tình Cốc và hát lên lời cuối: “Tình là gì hỡi thế gian? Lời thề sinh tử đa mang một đời”, ta không khỏi cảm thấy chút ngậm ngùi cho một kiếp hồng nhan.
Từ kẻ phụng hiến đến kẻ bị ruồng bỏ
Lý Mạc Sầu nhất định là một kẻ dám yêu hết mình và sẵn sàng hy sinh tất cả. Những lời thề non hẹn biển của Lục Triển Nguyên đã biến nàng thành kẻ phụng hiến thành tâm nhất. Khi con tim lên tiếng, lý trí hoàn toàn câm lặng. Nàng sẵn sàng vứt bỏ con đường khổ luyện để tranh ngôi chủ nhân Cổ Mộ, chấp nhận trở thành kẻ phản đồ khi đạp tan những lề luật nghiệt ngã của sư môn chỉ để được ở bên người trong mộng.
Nhưng khi quyết liệt bước ra khỏi đường hầm Cổ Mộ an toàn để dấn thân vào lối đi đầy sắc màu của tình yêu, nàng cay đắng nhận ra đó là một ngõ cụt. Mối tình si được hứa hẹn đáp đền nay bị giũ bỏ phũ phàng.
“Vấn thế gian tình thị hà vật? Trực giao sinh tử tương hứa” (Hỏi thế gian tình là chi, mà khiến ta thề bồi sống chết) – câu hát trong tuyệt tác của Nguyên Hiếu Vấn đã trở thành lời nguyền gắn liền với số phận nàng. Tình là gì mà lúc trước ấm nồng, giờ gặp lại như người xa lạ? Cô gái tuổi đôi mươi với trái tim trinh nguyên lần đầu bước ra thế giới đã vấp phải câu hỏi hóc búa nhất thiên cổ. Nàng hỏi thế gian, nhưng thực chất là đang hỏi chính mình. Nàng đã hy sinh tất cả, nhưng “trăng thề còn đó trơ trơ” mà “người tình đã bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ”.
Nàng không thể quay lại Cổ Mộ vì đã phản bội sư môn. Nàng cũng không còn hy vọng vào họ Lục khi hắn quyết tâm ruồng rẫy. Khắp thiên hạ nhìn nàng như một kẻ thất tiết, si dại và đáng khinh thường.
Ma lực của hận thù
Từ tột đỉnh hạnh phúc rơi xuống vực thẳm cay đắng, trái tim son trẻ hằn những nhát chém của số mệnh đã khô kiệt tình yêu, chỉ còn lại những giọt độc. Lòng kiêu hãnh bị tổn thương đến cùng cực. Hận thù bắt đầu tỏa ra ma lực che mờ lý trí. Thế gian khinh thường ta, ta chẳng thèm coi thế gian là gì! Nàng chọn cách trả thù kẻ bội tình và gây hận với cả thiên hạ để chứng minh uy quyền của nỗi đau.
Lý Mạc Sầu chọn lối đi oan nghiệt: khoác lên bản mặt lạnh lùng, gieo rắc oán hờn khắp giang hồ. Những gia đình yên ấm bị nàng tận diệt, những đôi lứa hạnh phúc bị nàng chia lìa. Khi bị người tình chối bỏ, nàng trở thành kẻ chối bỏ hạnh phúc của nhân gian. Nàng tưởng rằng phá tan tổ ấm của người khác sẽ làm dịu vết thương lòng, tưởng rằng hủy hoại thanh danh sẽ khiến kẻ kia hồi tâm chuyển ý. Nhưng nàng đã nhầm. Con đường ấy chỉ khiến nàng lún sâu vào cái bẫy của số phận do chính mình giăng ra.
Phần "Thiện" yếu ớt trong tâm hồn "Nữ ma đầu"
Ẩn sâu trong Lý Mạc Sầu là một nữ nhi yếu đuối. Dù có che phủ bằng "Băng phách ngân châm" hay "Ngũ độc thần chưởng", nàng vẫn là kẻ yếu đuối vì không đủ sức mạnh đối diện với thất bại tình trường. Nàng không có lý trí như Lâm Triều Anh để xây cổ mộ chôn chặt mối tình, nàng để nỗi thất tình biến thành mối hận trường cửu.
Tuy nhiên, trong mỗi con người, Thiện - Ác luôn song hành. Cái Ác nảy mầm vì nàng sống theo bản năng, nhưng tính Thiện vẫn chưa hoàn toàn mất đi. Nó trỗi dậy rõ nhất khi nàng bắt cóc hài nhi Quách Tương.
Ban đầu, nàng tưởng đứa trẻ là con của Tiểu Long Nữ và Dương Quá – những kẻ có được thứ mà nàng khát khao nhất: sự ưu ái của sư phụ và một tình yêu son sắt. Với bản tính tàn nhẫn, lẽ ra nàng đã xuống tay hạ sát. Nhưng chính sinh linh nhỏ bé ấy đã đánh thức bản năng làm mẹ và tình mẫu tử còn sót lại. Lý Mạc Sầu đã chăm chút cho đứa bé, thậm chí khi bại trận dưới tay Hoàng Dung, nàng vẫn một lòng xin cho hài nhi được sống. Những giây phút gần gũi con trẻ ấy là lúc Lý Mạc Sầu sống "Thiện" nhất trong cuộc đời đầy giông bão của mình.
Lời kết cho một mối lụy tình
Khi Lý Mạc Sầu lao mình vào lửa, nàng nhận ra những gì mình tìm kiếm suốt đời thật xa vời. Trái tim trinh nguyên đã dâng hiến trọn cho mối tình đầu, nên khi bị phụ rẫy, nó chẳng thể rung động trước bất kỳ ai khác nữa. Cả một đời yêu, cả một đời hận, để rồi đến lúc chết vẫn không thể quên được kẻ phụ tình. Nàng lụy tình đến mức hơi thở cuối cùng vẫn là câu hỏi: “Vấn thế gian, tình thị hà vật?”
Tôi rất thích hai câu thơ của thi sĩ Cao Thích đời Đường, ngẫu nhiên lại có tên của nàng: “Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ - Thiên hạ hà nhân bất thức quân” (Đừng buồn phía trước thiếu tri kỷ - Chẳng lẽ thiên hạ chẳng ai hiểu được mình). Chẳng lẽ thế gian cứ mãi thù ghét Lý Mạc Sầu?
Trong bản Thần Điêu Hiệp Lữ hiệu đính, Kim Dung đã phần nào thông cảm cho nàng. Ông để nàng tâm sự rằng Lục Triển Nguyên từng hứa hẹn rất nhiều, nhưng khi gặp lại lại dửng dưng mời nàng dự đám cưới của mình. Lý Mạc Sầu đã thống hận đến mức thổ huyết ngất đi trước khi quyết định trở thành kẻ tàn nhẫn nhất giang hồ. Kim lão gia đã cho nàng cơ hội nói ra nỗi hận, đó phải chăng là sự an ủi sau cùng dành cho Xích Luyện Tiên Tử?
-------------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment