Wednesday, April 1, 2015

Vì sao luyện Ngọc nữ tâm kinh phải thoát y?


Ngọc Nữ Tâm Kinh là khái niệm võ học trong tiểu thuyết Thần Điêu Hiệp Lữ của Kim Dung (minh hoạ)

Hoa Văn - Xử nữ 

Ngọc nữ tâm kinh là môn võ công lợi hại của phái Cổ mộ nhưng muốn luyện thành công môn võ này, 2 người nam và nữ đều phải thoát y. Ngọc Nữ tâm kinh được nhắc tới trong tác phẩm Thần điêu hiệp lữ của Kim Dung. Ngọc nữ tâm kinh là bí kíp võ công thượng thặng nhất của phái Cổ Mộ, được tổ sư sáng chế chủ yếu dùng để khắc chế võ công của Toàn Chân giáo.

Dưới đây là phân tích về nguyên lý tu luyện môn võ công "Ngọc nữ tâm kinh" trong tác phẩm Thần điêu hiệp lữ, lý giải vì sao khi luyện công phải trút bỏ y phục.

Trong thế giới võ hiệp của Kim Dung, mỗi môn thần công tuyệt kỹ đều mang một nguyên lý tu luyện riêng biệt, phản ánh tư tưởng và tính cách của người sáng tạo ra nó. Nhắc đến phái Cổ Mộ, đỉnh cao võ học chính là "Ngọc nữ tâm kinh" – pho bí kíp do tổ sư Lâm Triều Anh sáng tạo nhằm khắc chế võ công của Vương Trùng Dương. Tuy nhiên, môn nội công này lại mang một yêu cầu tu luyện vô cùng kỳ lạ và khắt khe: người luyện bắt buộc phải trút bỏ toàn bộ y phục.

Nguyên do sâu xa của yêu cầu này là gì? Đó là một sự sắp đặt khiên cưỡng hay là một diệu lý võ học hàm chứa những ngụ ý sâu sắc của Kim Dung?

Nguyên lý võ học và lý do phải "thoát y" (Trích dẫn minh họa)

Sau khi Dương Quá và Tiểu Long Nữ luyện xong phần ngoại công (chiêu thức) của Ngọc nữ tâm kinh, họ bước vào giai đoạn luyện nội công. Lúc này, Tiểu Long Nữ phát hiện ra một rào cản cực lớn. Nàng nhìn lên trần thạch thất, thấy đồ hình khắc bảy, tám chục người đang luyện công, và tất cả đều là nữ nhân với tư thế có các tia nhỏ li ti tán xạ ra bên ngoài.
Tiểu Long Nữ đã giải thích cho Dương Quá nguyên lý sinh tử của môn nội công này như sau:

"Tâm kinh nói rằng khi luyện công, hơi nóng toàn thân bốc lên ngùn ngụt, cần tập ở nơi thoáng mát và rộng rãi, không có người, cởi bỏ hết quần áo mà tập, để cho hơi nóng lập tức phát tán, không đọng lại chút nào trong cơ thể; nếu không nó sẽ tích uất bên trong, nhẹ thì gây trọng bệnh, nặng thì làm chết người."

Đồng thời, môn võ này tuyệt đối không thể tự luyện một mình. Người luyện rất dễ đi chệch hướng, nên bắt buộc phải có hai người cùng tu tập để "dùng nội lực đạo dẫn phòng hộ cho nhau". Nếu không có người trợ giúp dẫn khí, người luyện "bất cứ lúc nào cũng sẽ nhập lối rẽ... sẽ bị tẩu hỏa nhập ma". Thậm chí, việc dùng chiếc giường hàn ngọc để hút nhiệt cũng không khả thi, vì "hơi nóng bị cái giường hàn ngọc bức hồi, luyện được vài hôm, ta và ngươi sẽ chết mất".

Tóm lại, việc trút bỏ y phục là yêu cầu bắt buộc về mặt vật lý học và kinh mạch để tản nhiệt, ngăn ngừa tình trạng tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch bạo liệt dẫn đến tử vong.

Tình huống trớ trêu và phương pháp giải quyết của Dương - Long

Cái khó nhất không nằm ở nguyên lý tản nhiệt, mà nằm ở rào cản nam nữ. Lâm Triều Anh sáng tạo môn võ này vốn dĩ là dành cho hai người phụ nữ (bà và a hoàn hầu cận) luyện tập cùng nhau. Nhưng truyền nhân đời thứ ba của phái Cổ Mộ lại là một nam (Dương Quá) và một nữ (Tiểu Long Nữ).

Tiểu Long Nữ ý thức rất rõ sự rắc rối này: "ta và ngươi một nam một nữ, cởi hết quần áo ra ngồi bên nhau thì còn ra thể thống gì?". Dương Quá ban đầu đưa ra các ý kiến như hai người luyện cách xa nhau, nhưng đều bị bác bỏ vì họ cần chạm vào nhau để truyền nội lực tương trợ.

Cuối cùng, sự thông minh lanh lợi của Dương Quá đã tìm ra một giải pháp vẹn cả đôi đường: mượn địa thế thiên nhiên. Khi rượt đuổi một con thỏ xám, chàng phát hiện ra một bụi hoa hồng rậm rạp. Dương Quá đề xuất:

"Cô cô ở bên này bụi hoa, đệ tử ở bên kia bụi hoa, mỗi người cứ việc cởi y phục, không ai nhìn thấy ai cả, chẳng phải tuyệt diệu hay sao?"

Cách này cho phép họ vừa ở nơi thoáng mát tản nhiệt, vừa không nhìn thấy thân thể trần trụi của nhau, lại vẫn có thể "chìa tay trái qua bụi hoa, chạm vào bàn tay phải... hễ trong lúc luyện tập ai gặp chỗ khó, thì người kia nhận cảm ứng sẽ lập tức vận công trợ giúp".

Đánh giá và bình luận

Chi tiết "luyện công thoát y" không hề là một tình tiết câu khách dung tục, mà ngược lại, nó là một thủ pháp nghệ thuật đỉnh cao của Kim Dung, thể hiện qua 3 khía cạnh sau:

* Thứ nhất, tính hợp lý và sự uyên bác trong y lý, võ học: 

Kim Dung luôn xây dựng võ công dựa trên nền tảng triết lý Âm - Dương, Ngũ hành. Ngọc nữ tâm kinh là môn võ chí âm, nhưng khi luyện lại sinh ra chí dương (nhiệt khí). Sự bốc hỏa đến mức cần cởi bỏ quần áo để tản nhiệt tạo ra một cảm giác vô cùng chân thực về sự hung hiểm, gian nan của việc tu luyện nội gia thần công. Nó khẳng định rằng võ công tối thượng không phải tự nhiên mà có, mà là sự đánh cược bằng cả tính mạng.

* Thứ hai, làm nổi bật sự "băng thanh ngọc khiết" của hai nhân vật chính: 

Đặt một nam một nữ đang ở tuổi thanh xuân vào hoàn cảnh phải trút bỏ y phục, chạm tay vào nhau giữa đêm khuya thanh vắng, ngửi thấy mùi hoa nồng đượm chính là một phép thử đạo đức cực lớn. Nhưng Kim Dung viết: "Dương Quá hai năm nay chuyên tâm luyện công, chẳng hề nghĩ đến chuyện mình và sư phụ nam nữ hữu biệt... Tiểu Long Nữ hiện tại đã hai mươi tuổi... yếu chỉ tu luyện bổn môn lại khắc chế thất tình lục dục... không có bất cứ điều gì vượt quá lễ giáo". Chi tiết này tôn vinh tâm hồn thuần khiết, vô tư vô tà của cả Dương Quá và Tiểu Long Nữ. Thể xác họ tuy trần trụi, nhưng tâm hồn họ lại mặc một tầng chiến giáp của sự trinh bạch tuyệt đối.

* Thứ ba, tạo nút thắt định mệnh cho bi kịch câu chuyện: 

Chính vì yêu cầu phải ra ngoài trời luyện công trong tình trạng không mặc quần áo và không thể phòng vệ (đang tập trung nội tức), hai thầy trò mới rơi vào hiểm cảnh. Sự việc này đã tạo cơ hội cho Doãn Chí Bình và Triệu Chí Kính tình cờ đi ngang qua nhìn lén,. Sự xuất hiện phá đám của hai tên đạo sĩ, cộng thêm một chút sơ sẩy của Dương Quá, đã khiến Tiểu Long Nữ tẩu hỏa nhập ma, nội lực dội ngược dẫn đến thổ huyết trọng thương,. Chuỗi sự kiện này chính là tiền đề dẫn đến việc Tiểu Long Nữ bị điểm huyệt và bị Doãn Chí Bình làm nhục sau này. Có thể nói, nguyên lý tu luyện của Ngọc nữ tâm kinh là bánh răng đầu tiên khởi động toàn bộ cỗ máy bi kịch của Thần điêu hiệp lữ.

Kết luận

Yêu cầu "thoát y" khi tu luyện Ngọc nữ tâm kinh là một sáng tạo độc đáo mang đậm dấu ấn Kim Dung. Nó vạch ra ranh giới mong manh giữa cái chết và sự sống (tẩu hỏa nhập ma), giữa sự thanh cao và phàm tục. Thông qua thử thách này, tình cảm sư đồ vô tà của Dương Quá và Tiểu Long Nữ được khắc họa một cách đẹp đẽ và thiêng liêng nhất, đồng thời cũng khéo léo dọn đường cho những giông bão nghiệt ngã nhất sắp bủa vây lấy số phận của đôi uyên ương khổ mệnh này.
.......

Dưới đây là hình ảnh luyện Ngọc nữ tâm kinh. Hấp dẫn ghê:




Ngọc Nữ Tâm Kinh là môn võ công lợi hại nhất của phái Cổ Mộ, theo lời kể của Tiểu Long Nữ thì đây là môn võ công do tổ sư bà bà “Lâm Triều Anh” sáng tạo ra.




Nguyên nhân là do Lâm Triều Anh này từng có một mối lương duyên với tổ sư của phái toàn chân là Vương Trùng Dương, hai người này tuy yêu nhau nhưng không đến được với nhau vì quá nhiều mâu thuẫn, Lâm Triều Anh vừa yêu vừa hận nên đã sáng tác ra Ngọc Nữ Tâm Kinh dựa trên võ công của Toàn Chân Giáo nhưng lại khắc chế hoàn toàn võ công của Toàn Chân Giáo.




Ngọc Nữ Tâm Kinh muốn luyện thành phải trải qua 3 giai đoạn: – Thứ nhất phải luyện hết võ công của Toàn Chân Giáo (Toàn Chân Kiếm Pháp) – Thứ hai phải luyện hết võ công của phái Cổ Mộ – Thứ ba mới luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh




Đặc điểm đặc biệt của môn võ này, khi luyện tập phải có người cùng luyện và phải cởi bỏ quần áo trong lúc luyện công.




Nguyên nhân là do lúc luyện tập khí nóng trong cơ thể phát ra nếu có quần áo khí nóng chạy ngược vào thể nội nhẹ thì tẩu hoả nhập ma, nặng thì chết ngay tức khắc.




Lúc luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh chia ra Âm Tiến và Dương Thoái, luyện Dương Thoái thì có thể ngừng lại nghỉ nhưng Âm Tiến thì phải liên tục không được đức quãng nếu không tẩu hoả nhập ma chân khí chạy ngược vào lục phủ ngũ tạng.





Khi luyện thành nếu song kiếm hợp bích với Toàn Chân Kiếm Pháp thì trở thành Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp uy lực tăng lên rất nhiều lần.
-------------------------

Bài liên quan:

No comments: