Sunday, September 6, 2015

Bắc Cái và Tây Độc ôm nhau chết trên đỉnh Hoa Sơn




Bắc Cái Hồng Thất Công, một trong Thiên hạ ngũ tuyệt (minh hoạ)

Bạch Y Ngũ Bút

Trong vũ trụ kiếm hiệp Kim Dung, đỉnh Hoa Sơn từ lâu đã trở thành một biểu tượng thiêng liêng – nơi diễn ra những cuộc "Luận kiếm" định đoạt ngôi vị Thiên hạ đệ nhất. Nhưng có lẽ, trận chiến vĩ đại nhất, đẹp đẽ nhất và cũng bi tráng nhất trên đỉnh núi phủ đầy băng tuyết này lại không có hàng ngàn vạn khán giả tung hô, mà chỉ có một chàng thiếu niên Dương Quá chứng kiến. Đó là trận chiến cuối cùng, và cũng là cái ôm sinh tử của hai bậc đại tôn sư: Bắc Cái Hồng Thất Công và Tây Độc Âu Dương Phong.


Cái chết của họ không mang màu sắc bi lụy hay thê thảm, mà trái lại, nó là một sự giải thoát tuyệt diệu, phô diễn trọn vẹn nét đẹp của võ học, khái niệm về danh dự, danh tiếng và niềm sảng khoái tột cùng của những kẻ giang hồ lãng khách.

Nét đẹp của võ học: Vượt lên trên sự sát phạt

Hồng Thất Công và Âu Dương Phong đại diện cho hai thái cực: Chính và Tà. Cả cuộc đời họ là những cuộc đuổi bắt, ác đấu một mất một còn. Nhưng trong những ngày cuối đời trên đỉnh Hoa Sơn, trận chiến của họ đã vượt xa khái niệm chém giết thông thường để thăng hoa thành một buổi "luận đạo" bằng võ học.

Địa thế hiểm trở, băng tuyết trơn trượt trên con đường hẹp chưa đầy một thước kề bên vực sâu vạn trượng không làm họ nao núng. Họ đấu từ quyền cước đến gậy gộc. Tác giả đã miêu tả nét đẹp võ công của hai vị tôn sư lúc này như một bức tranh nghệ thuật: thế trượng của Tây Độc "uyển chuyển như thần long", thế bổng của Bắc Cái "cuộn xoáy như linh xà", lại có lúc "như cầu vồng vắt ngang trời, lúc thì như sao băng truy nguyệt" khiến Dương Quá đứng xem phải "kinh tâm động phách, nhìn như si như say".

Võ học lúc này không còn là công cụ để đoạt mạng, mà là thứ ngôn ngữ duy nhất để hai bậc kỳ tài giao tiếp với nhau. Khi đối chưởng nội lực đến mức không thể nhường nhịn, chưa chết chưa dừng, chính sự can thiệp vô tình của Dương Quá đã đánh bạt nội lực của họ. Tận cùng của sự tinh diệu võ học chính là việc Tây Độc phải mất cả một đêm suy nghĩ đến bạc trắng đầu mới tìm ra cách phá giải chiêu thức cuối cùng trong Đả cẩu bổng pháp của Bắc Cái. Khi Hồng Thất Công công nhận tài năng phá giải của Âu Dương Phong, võ học đã hoàn thành sứ mệnh cao cả nhất của nó: nối kết hai tâm hồn vĩ đại.

Tấn bi kịch hóa khúc hoan ca

Cái kết của hai vị tôn sư đến một cách bất ngờ nhưng mang lại một sự rung cảm tột độ cho độc giả. 

Kim Dung đã viết nên một trong những cái chết đẹp nhất lịch sử tiểu thuyết võ hiệp:

"Không ai trả lời. Dương Quá đưa tay kéo Hồng Thất Công một cái, hai lão ngã ngay ra, đã chết rồi.

Dương Quá kinh hãi, cúi xuống chỗ Âu Dương Phong, nghĩa phụ cũng đã tắt thở. Hai người đã chết, mặt vẫn giữ vẻ tươi cười, tiếng cười của họ dường như vẫn âm vang trong sơn cốc.

Bắc Cái, Tây Độc mấy chục năm vài phen ác đấu, liều chết với nhau, ai dè cuối cùng lại cùng qui tiên trên đỉnh Hoa Sơn. Hai người suốt đời oán hận triền miên, lúc sắp chết lại ôm nhau cười vang. Mối thâm cừu đại hận mấy chục năm tiêu tan trong một tiếng cười!".

Danh dự, Danh tiếng và Sự sảng khoái chốn giang hồ

* Về danh dự và tri kỷ: 

Vì sao họ lại ôm nhau cười vang lúc nhắm mắt xuôi tay? Tiếng cười đó là sự sảng khoái tột cùng của những kẻ cả đời theo đuổi võ học, cuối cùng đã tìm thấy một đối thủ hoàn toàn xứng tầm với mình. Trong cái cười đó, ranh giới Chính - Tà bị xóa nhòa. Âu Dương Phong dù điên điên khùng khùng, quên cả tên mình, nhưng bản năng võ học và khao khát vượt qua Hồng Thất Công vẫn rực cháy. Khi Tây Độc phá giải được Đả cẩu bổng pháp, Bắc Cái không hề hậm hực mà thành tâm ca ngợi. Sự công nhận của kẻ thù lớn nhất cũng chính là niềm vinh dự tối cao nhất. Họ nhận ra rằng, không có Tây Độc thì Bắc Cái sẽ tịch liêu, và không có Bắc Cái thì Tây Độc cũng chẳng còn mục đích sống. Kẻ thù truyền kiếp hóa ra lại là tri kỷ duy nhất thấu hiểu trọn vẹn giá trị của nhau.

* Về hư ảo của danh tiếng: 

Thông qua lăng kính của chàng thiếu niên Dương Quá khi đào huyệt chôn cất hai vị tiền bối, Kim Dung đã đưa ra một lời bình luận sâu sắc về sự vô nghĩa của danh tiếng. Chàng nhận ra rằng dù "võ công kinh thế hãi tục của hai vị, rốt cuộc lại bị một tên tiểu tử kém cỏi như chàng chôn xuống đất, bao nhiêu uy phong, bao nhiêu vinh dự cũng chỉ là một giấc mộng mà thôi". Những tước hiệu "Thiên hạ đệ nhất", "Ngũ Tuyệt", hay những cuộc tranh đoạt Cửu Âm Chân Kinh đẫm máu cuối cùng cũng tan biến thành cát bụi. Khi nhắm mắt, điều đọng lại không phải là ai được giang hồ tung hô hơn ai, mà là sự thanh thản vì đã sống trọn vẹn với đam mê và kiêu hãnh của chính mình.

* Niềm sảng khoái của kiếp lãng khách: 

Sự sảng khoái (khoái ý ân cừu) của giang hồ chính là đây: được đánh một trận tưng bừng không vướng bận thế tục, và được chết bên cạnh người xứng đáng nhất. Hai ông lão nằm lại trên đỉnh Hoa Sơn tuyết lạnh, mang theo nụ cười đi vào lòng đất, bỏ lại sau lưng mọi thị phi, giáo điều. Bầu rượu và cây bổng được chôn theo họ chính là biểu tượng của tinh thần tự do, tự tại muôn thuở của giới võ lâm.

Kết luận

Cái ôm sinh tử của Bắc Cái và Tây Độc trên đỉnh Hoa Sơn không phải là sự kết thúc của một mối ân oán, mà là sự thăng hoa của tình người và triết lý võ đạo. Nó chứng minh rằng những con người vĩ đại, dù đi trên những con đường đối nghịch nhau, cuối cùng vẫn có thể gặp nhau ở đỉnh cao của sự thấu hiểu. Cái chết của họ bất ngờ mà tuyệt diệu, khép lại một thời đại huy hoàng của "Hoa Sơn luận kiếm", đồng thời để lại một bài học sâu sắc cho Dương Quá và cho thế nhân: Cuộc đời dẫu có oanh liệt đến đâu rồi cũng qui về cát bụi, nhưng tiếng cười ngạo nghễ đạp lên trên mọi oán cừu và sinh tử mới là thứ vang vọng mãi ngàn năm.
.....


HAI NỬA ĐỐI LẬP CỦA BỨC TRANH VÕ LÂM

Đỉnh cao của võ học thời kỳ Anh hùng xạ điêu và Thần điêu hiệp lữ được định đoạt bởi "Thiên hạ ngũ tuyệt" bao gồm: Đông Tà Hoàng Dược Sư, Tây Độc Âu Dương Phong, Nam Đế Đoàn Trí Hưng, Bắc Cái Hồng Thất Công và Trung Thần Thông Vương Trùng Dương.

Trong số năm người này, Bắc Cái và Tây Độc tạo thành một cặp bài trùng mang tính chất đối nghịch gay gắt nhất, đại diện cho hai thái cực Chính - Tà, Cương - Nhu, Hiệp nghĩa - Tàn độc. Dưới đây là bức tranh khái quát về cuộc đời, tính cách và võ học của hai vị đại tôn sư này.

Bắc Cái Hồng Thất Công – "Cửu Chỉ Thần Cái" Chính Nghĩa Rạng Ngời

* Thân thế và tính cách: 

Hồng Thất Công là Bang chủ đời thứ 18 của Cái Bang, bang hội lớn nhất thiên hạ. Ông thường xuất hiện với hình ảnh một lão ăn mày trung niên, quần áo vá chằng vá đụp nhưng sạch sẽ, mang theo một ngọn trúc bổng (gậy đánh chó) xanh bóng và một chiếc hồ lô lớn màu đỏ đựng rượu.

Đặc điểm nổi bật nhất của Hồng Thất Công là tính tình hào sảng, không câu nệ tiểu tiết và đặc biệt là "tham ăn tham uống". Ông là một thực khách sành sỏi hiếm có trên đời. Tuy nhiên, cũng vì thói ham ăn mà có lần ông để lỡ việc cứu mạng một vị hảo hán, trong cơn tự trách, ông đã tự chặt đứt ngón tay trỏ của mình, từ đó giang hồ gọi ông là "Cửu chỉ thần cái". Mặc dù ham ăn uống và có vẻ lười biếng, nhưng một đời ông hành hiệp trượng nghĩa, quang minh lỗi lạc. Ông từng tự hào tuyên bố với Cừu Thiên Nhận rằng cả đời ông đã giết 231 người, tất cả đều là phường gian ác, tham quan ô lại, chưa từng giết oan một người tốt nào.

* Cảnh giới võ học: 

Võ công của Hồng Thất Công thuộc lối ngoại gia, đi theo đường lối "chí cương chí kiên" (cực kỳ cứng rắn và mạnh mẽ).

- Hàng long thập bát chưởng: Môn chưởng pháp tuyệt đỉnh ngoại môn, không gì cứng mà không hất đi được, không gì bền mà không phá vỡ được. Tuy Cương mãnh vô song, nhưng khi luyện tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh, trong cương đã có nhu, cương nhu hòa hợp.

- Đả cẩu bổng pháp: Bảo vật trấn bang của Cái Bang, gồm 36 đường với vô số biến hóa ảo diệu. Môn bổng pháp này tinh vi, huyền diệu tới mức Âu Dương Phong phải bạc cả mái đầu mới nghĩ ra cách phá giải chiêu cuối cùng "Thiên hạ vô cẩu".

Tây Độc Âu Dương Phong – "Lão Độc Vật" Gian Hùng, Kiêu Ngạo

* Thân thế và tính cách: 

Âu Dương Phong là chủ nhân của Bạch Đà sơn ở Tây Vực, thường mặc y phục màu trắng. Lão là kẻ tàn nhẫn, thâm độc, làm việc bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích, được giang hồ gọi là "Lão Độc vật". Dù gian ngoan, xảo quyệt và "khẩu thị tâm phi" (miệng nói một đường tâm nghĩ một nẻo), nhưng Âu Dương Phong lại là một đại tông sư vô cùng tự phụ, trọng thân phận, đã nói ra là không bao giờ nuốt lời. Lão có một điểm yếu duy nhất là tình yêu thương mù quáng đối với Âu Dương Khắc – trên danh nghĩa là cháu gọi bằng chú, nhưng thực chất là con ruột do lão tư thông với chị dâu sinh ra.

Về cuối đời, do bị Hoàng Dung lừa gạt, Âu Dương Phong luyện ngược Cửu âm chân kinh dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch đảo lộn, hóa thành kẻ điên điên khùng khùng, quên cả tên họ mình là ai. Trong cơn điên loạn, lão lại nhận Dương Quá làm con nuôi và hết mực thương yêu chàng, bộc lộ một phần nhân tính khuất lấp phía sau vỏ bọc tàn ác.

* Cảnh giới võ học:

- Cáp mô công: Tuyệt kỹ bình sinh của Tây Độc, chuyên lấy tĩnh chế động, nén khí không phát, một khi địch nhân tấn công sẽ phản kích bằng uy lực mãnh liệt tựa lật núi dốc biển.

- Thuật dùng độc và Xà trượng: Lão sở hữu một ngọn xà trượng đúc bằng gang sắt có đầu người nhe răng nanh ác, trên trượng có hai con quái xà kịch độc. Chất độc của lão được xưng tụng là vô song, máu tươi dính vào cũng hóa thành độc nước, lưu độc vô cùng.

* Cửu âm chân kinh (nghịch luyện): 

Sự cuồng tín võ học khiến lão đảo ngược kinh mạch để luyện công (trồng cây chuối đi bằng tay). Tuy đi lầm đường, nhưng nhờ nội công thâm hậu, lão lại tạo ra một loại võ công quái dị, lực đạo cực mạnh khiến chính Hồng Thất Công và Hoàng Dược Sư cũng phải khiếp sợ và đành thừa nhận lão là "Thiên hạ đệ nhất võ công" trong lần Hoa Sơn luận kiếm thứ hai.

Sự Đối Lập Và Mối Nghiệt Duyên Giữa Chính – Tà

Hồng Thất Công và Âu Dương Phong như nước với lửa. 

Hồng Thất Công cả đời bảo vệ chính nghĩa, cứu người vô số, thậm chí lấy bang quy Cái Bang (giúp người lúc nguy cấp) để cứu sống Âu Dương Phong trên biển. 

Ngược lại, Âu Dương Phong lấy oán báo ân, vừa được cứu mạng đã lập tức đánh lén bằng Cáp mô công và thả xà trượng cắn sau lưng Hồng Thất Công, khiến Bắc Cái suýt phế bỏ võ công toàn thân.

Thế nhưng, vượt lên trên mọi thủ đoạn tàn độc và thù hận sinh tử, ở họ luôn có sự đồng điệu của những kẻ đứng trên tuyệt đỉnh võ học. Họ vừa thù ghét, lại vừa ngấm ngầm khâm phục tài nghệ của đối phương. Nếu không có Hàng long thập bát chưởng dũng mãnh của Bắc Cái, Cáp mô công của Tây Độc sẽ mất đi kẻ thù xứng tầm, và ngược lại.

Sự đối lập hoàn hảo này đã dẫn dắt họ đến cuộc hội ngộ định mệnh cuối cùng trong tuyết lạnh trên đỉnh Hoa Sơn. Tại đó, những ân oán thế tục bị gạt bỏ, chỉ còn lại sự thăng hoa của võ Đạo, để rồi tàn cuộc, họ nhận ra nhau, ôm nhau cười vang và cùng ra đi trong thanh thản. Tấn bi kịch của Tây Độc và bản trường ca hào sảng của Bắc Cái đã khép lại, tạo nên một trong những huyền thoại vĩ đại nhất của vũ trụ Kim Dung.
...
Bài liên quan:

No comments: