
Mộc Uyển Thanh - một thân cô đơn (minh hoạ)
Cát Tường
Trong số năm đóa hoa rực rỡ nhưng mang phận đời trớ trêu của nhà họ Đoàn, nàng là đóa hoa cô độc và u ẩn nhất - Mộc Uyển Thanh. Nàng là kết quả của mối tình ngang trái giữa Đoàn Chính Thuần và "Tu La Đao" Tần Hồng Miên. Thế nhưng, tuổi thơ của nàng lại là một bản nhạc buồn thiếu vắng hơi ấm tình thân. Tần Hồng Miên vì hận tình mà giấu nhẹm thân thế, bắt nàng gọi bằng sư phụ, nuôi dạy nàng trong sự biệt lập khắc nghiệt. Những trận đòn roi không thương tiếc cùng định kiến cực đoan về nam nhân đã nhào nặn nên một Mộc Uyển Thanh lạnh lùng, xa cách. Chính sự vô tâm của người cha và cách giáo dục nhẫn tâm của người mẹ đã đẩy nàng vào một bi kịch tình yêu đầy nghiệt ngã với Đoàn Dự.
Đóa "Hương Dược Xoa" dưới lớp khăn đen
Với Đoàn Dự, ấn tượng đầu tiên về Mộc Uyển Thanh là một cô gái hung dữ, đầy gai góc. Nàng sở hữu giọng nói trong vắt nhưng lãnh lẽo như băng giá — hệ quả của những năm tháng sống cô quạnh nơi thâm sơn cùng cốc. Nàng luôn che kín mặt bằng lớp khăn đen huyền bí, nhưng cơ thể lại tỏa ra một mùi hương kỳ lạ: “Một mùi thơm nhẹ nhàng như lan mà không phải lan, ngào ngạt như xạ mà không phải xạ; một mùi thơm khiến người ta phải mê ly, phải rùng mình.” Bởi thế, nàng mang ngoại hiệu Hương Dược Xoa — một cái tên vừa quyến rũ vừa đáng sợ như chính con người nàng.
Mộc Uyển Thanh lần đầu bước chân vào giang hồ với đôi bàn tay đã nhuốm máu, ra tay quyết liệt không chút nương tình, khiến chàng thư sinh Đoàn Dự không khỏi bàng hoàng, e ngại. Nàng đồng hành cùng con ngựa đen tuyền tên gọi Hắc Mai Côi (Hoa hồng đen). Và nàng, thực sự cũng chính là một đóa hồng đen rực rỡ, nhưng đóa hồng ấy lại giấu kín mình dưới lớp gai nhọn xù xì, chờ đợi một tâm hồn xứng đáng đến để khám phá.
Định mệnh bắt đầu bằng một lời thề nghiệt ngã: "Người đàn ông đầu tiên nhìn thấy mặt nàng, nếu nàng không giết kẻ đó, kẻ đó sẽ phải là chồng nàng."
Với Đoàn Dự, ấn tượng đầu tiên về Mộc Uyển Thanh là một cô gái hung dữ, đầy gai góc. Nàng sở hữu giọng nói trong vắt nhưng lãnh lẽo như băng giá — hệ quả của những năm tháng sống cô quạnh nơi thâm sơn cùng cốc. Nàng luôn che kín mặt bằng lớp khăn đen huyền bí, nhưng cơ thể lại tỏa ra một mùi hương kỳ lạ: “Một mùi thơm nhẹ nhàng như lan mà không phải lan, ngào ngạt như xạ mà không phải xạ; một mùi thơm khiến người ta phải mê ly, phải rùng mình.” Bởi thế, nàng mang ngoại hiệu Hương Dược Xoa — một cái tên vừa quyến rũ vừa đáng sợ như chính con người nàng.
Mộc Uyển Thanh lần đầu bước chân vào giang hồ với đôi bàn tay đã nhuốm máu, ra tay quyết liệt không chút nương tình, khiến chàng thư sinh Đoàn Dự không khỏi bàng hoàng, e ngại. Nàng đồng hành cùng con ngựa đen tuyền tên gọi Hắc Mai Côi (Hoa hồng đen). Và nàng, thực sự cũng chính là một đóa hồng đen rực rỡ, nhưng đóa hồng ấy lại giấu kín mình dưới lớp gai nhọn xù xì, chờ đợi một tâm hồn xứng đáng đến để khám phá.
Định mệnh bắt đầu bằng một lời thề nghiệt ngã: "Người đàn ông đầu tiên nhìn thấy mặt nàng, nếu nàng không giết kẻ đó, kẻ đó sẽ phải là chồng nàng."
Khoảnh khắc định mệnh và lửa tình nhen nhóm
Và người đàn ông định mệnh ấy chính là Đoàn Dự:
“Nàng chầm chậm mở chiếc khăn ra. Đoàn Dự bỗng thấy bàng hoàng, trước mắt là một khuôn gương đầy đặn như trăng vừa lên, thanh khiết như tuyết đọng trên hoa mới nở, xinh đẹp vô cùng. Có điều làn da hơi xanh xao vì lâu ngày che mặt. Đôi môi mỏng dính chỉ hơi đậm màu, Đoàn Dự thấy nàng thật đáng thương, dịu dàng mềm mại, đâu còn dáng vẻ của một nữ ma đầu giết người không chớp mắt?”
Một Mộc Uyển Thanh cá tính, hung dữ bỗng chốc trở về với bản tính nguyên thủy của người con gái: dịu dàng, khao khát được chở che. Bước ngoặt ấy đến khi nàng gặp Đoàn Dự — kẻ "đồ gàn" tuy bị nàng đánh cho tơi tả nhưng lại sẵn lòng liều chết để bảo vệ nàng. Nàng chọn chàng, dù trong hoàn cảnh bức bách, nhưng trái tim nàng đã không sai chút nào.
Và người đàn ông định mệnh ấy chính là Đoàn Dự:
“Nàng chầm chậm mở chiếc khăn ra. Đoàn Dự bỗng thấy bàng hoàng, trước mắt là một khuôn gương đầy đặn như trăng vừa lên, thanh khiết như tuyết đọng trên hoa mới nở, xinh đẹp vô cùng. Có điều làn da hơi xanh xao vì lâu ngày che mặt. Đôi môi mỏng dính chỉ hơi đậm màu, Đoàn Dự thấy nàng thật đáng thương, dịu dàng mềm mại, đâu còn dáng vẻ của một nữ ma đầu giết người không chớp mắt?”
Một Mộc Uyển Thanh cá tính, hung dữ bỗng chốc trở về với bản tính nguyên thủy của người con gái: dịu dàng, khao khát được chở che. Bước ngoặt ấy đến khi nàng gặp Đoàn Dự — kẻ "đồ gàn" tuy bị nàng đánh cho tơi tả nhưng lại sẵn lòng liều chết để bảo vệ nàng. Nàng chọn chàng, dù trong hoàn cảnh bức bách, nhưng trái tim nàng đã không sai chút nào.
Bi kịch từ lầu son gác tía
Thế nhưng, ông trời dường như vẫn muốn thử thách nàng. Khi cùng Đoàn Dự trở về lầu son gác tía của hoàng cung Đại Lý, Mộc Uyển Thanh bỗng thấy hụt hẫng, cô quạnh. Nàng nhận ra nơi hoàng cung lộng lẫy này không dành cho một nữ tử giang hồ phóng khoáng như mình. Nàng thầm ước, giá như Đoàn Dự chỉ là một thường dân, có lẽ nàng đã thoải mái hơn nhiều.
Bi phẫn hơn, nàng phát hiện mẹ của người mình yêu chính là Đao Bạch Phụng — kẻ thù truyền kiếp của sư phụ nàng. Trong phút giây quyết đoán đến lạnh lùng, một mũi tên sát nhân đã bay đi từ tay nàng nhắm thẳng về phía Đao Bạch Phụng. Mũi tên ấy không chỉ làm sáng tỏ thân thế đau thương mà còn đâm nát trái tim nàng: Sư phụ hóa ra là mẹ đẻ, người sắp làm mẹ chồng hóa ra là kẻ thù, và người đàn ông nàng yêu lại là anh trai cùng cha khác mẹ.
Nỗi đau đớn tột cùng ở tuổi mười tám đã đẩy nàng vào bẫy của Đoàn Diên Khánh trong Vạn Kiếp Cốc. Dưới tác dụng của "Âm Dương Hòa Hợp Tán", nàng đã phải đấu tranh mãnh liệt với dục vọng và sự tuyệt vọng. May thay, sự kiên định của Đoàn Dự đã cứu cả hai khỏi một vết nhơ muôn thu đời.
Thế nhưng, ông trời dường như vẫn muốn thử thách nàng. Khi cùng Đoàn Dự trở về lầu son gác tía của hoàng cung Đại Lý, Mộc Uyển Thanh bỗng thấy hụt hẫng, cô quạnh. Nàng nhận ra nơi hoàng cung lộng lẫy này không dành cho một nữ tử giang hồ phóng khoáng như mình. Nàng thầm ước, giá như Đoàn Dự chỉ là một thường dân, có lẽ nàng đã thoải mái hơn nhiều.
Bi phẫn hơn, nàng phát hiện mẹ của người mình yêu chính là Đao Bạch Phụng — kẻ thù truyền kiếp của sư phụ nàng. Trong phút giây quyết đoán đến lạnh lùng, một mũi tên sát nhân đã bay đi từ tay nàng nhắm thẳng về phía Đao Bạch Phụng. Mũi tên ấy không chỉ làm sáng tỏ thân thế đau thương mà còn đâm nát trái tim nàng: Sư phụ hóa ra là mẹ đẻ, người sắp làm mẹ chồng hóa ra là kẻ thù, và người đàn ông nàng yêu lại là anh trai cùng cha khác mẹ.
Nỗi đau đớn tột cùng ở tuổi mười tám đã đẩy nàng vào bẫy của Đoàn Diên Khánh trong Vạn Kiếp Cốc. Dưới tác dụng của "Âm Dương Hòa Hợp Tán", nàng đã phải đấu tranh mãnh liệt với dục vọng và sự tuyệt vọng. May thay, sự kiên định của Đoàn Dự đã cứu cả hai khỏi một vết nhơ muôn thu đời.
Cá tính dứt khoát và nét hoang dã đáng yêu
Sau những biến cố ấy, Mộc Uyển Thanh lại tiếp tục cuộc hành trình độc hành. Nàng chứng kiến sự đào hoa vô độ của cha mình, chứng kiến những bi kịch tình ái của đời trước rồi lặng lẽ rong đuổi khắp giang hồ. Chỉ đến khi trên đường sang Tây Hạ, nàng mới tái ngộ Đoàn Dự.
Tính cách của nàng mộc mạc, giản đơn đến mức hoang dã. Nàng sẵn sàng giả làm Đoàn Dự đi cầu hôn công chúa Tây Hạ với suy nghĩ rất đỗi con gái: "Thay ngươi lấy công chúa về, mai mốt cho hai người đánh nhau cãi nhau cho biết thân". Cái thói ghen tuông nồng đậm kiểu "không ăn được thì đạp đổ" ấy thật thực tế và đầy bản năng.
Cách hành xử của Mộc Uyển Thanh từ đầu chí cuối luôn dứt khoát, đôi khi mang chút thô mộc do thiếu sự giáo dục nền nếp, nhưng chính điều đó tạo nên một cá tính sâu đậm không thể trộn lẫn. Nàng không giống như Vương Ngữ Yên yểu điệu, luôn lấy cái chết ra để giải quyết nỗi đau. Mộc Uyển Thanh sống mãnh liệt như đóa hồng rừng, gai góc để tự vệ nhưng rực rỡ và chân thành khi đã dâng hiến trái tim.
Sau những biến cố ấy, Mộc Uyển Thanh lại tiếp tục cuộc hành trình độc hành. Nàng chứng kiến sự đào hoa vô độ của cha mình, chứng kiến những bi kịch tình ái của đời trước rồi lặng lẽ rong đuổi khắp giang hồ. Chỉ đến khi trên đường sang Tây Hạ, nàng mới tái ngộ Đoàn Dự.
Tính cách của nàng mộc mạc, giản đơn đến mức hoang dã. Nàng sẵn sàng giả làm Đoàn Dự đi cầu hôn công chúa Tây Hạ với suy nghĩ rất đỗi con gái: "Thay ngươi lấy công chúa về, mai mốt cho hai người đánh nhau cãi nhau cho biết thân". Cái thói ghen tuông nồng đậm kiểu "không ăn được thì đạp đổ" ấy thật thực tế và đầy bản năng.
Cách hành xử của Mộc Uyển Thanh từ đầu chí cuối luôn dứt khoát, đôi khi mang chút thô mộc do thiếu sự giáo dục nền nếp, nhưng chính điều đó tạo nên một cá tính sâu đậm không thể trộn lẫn. Nàng không giống như Vương Ngữ Yên yểu điệu, luôn lấy cái chết ra để giải quyết nỗi đau. Mộc Uyển Thanh sống mãnh liệt như đóa hồng rừng, gai góc để tự vệ nhưng rực rỡ và chân thành khi đã dâng hiến trái tim.
Chính vì vậy, dù chỉ là nhân vật thứ chính, đóa hoa u ẩn mang tên Mộc Uyển Thanh vẫn luôn chiếm một vị trí đặc biệt, đầy yêu mến trong lòng độc giả.
---------------------
Bài liên quan:
---------------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment