Sunday, January 7, 2018

Diệp Nhị Nương




Diệp Nhị Nương vô cùng tàn bạo độc ác. Nhưng không phải là ngẫu nhiên mà xuất phát từ bi kịch cuộc đời (minh hoạ)

Bạch Y Ngũ Bút 

Trong hệ thống nhân vật đồ sộ của Thiên Long Bát Bộ, Diệp Nhị Nương hiện lên như một trong những nhân vật phản diện gây ám ảnh và rùng rợn nhất. Là người đứng thứ hai trong nhóm "Tứ đại ác nhân" với ngoại hiệu "Vô Ác Bất Tác" (Không có việc ác nào là không làm), mụ gieo rắc nỗi kinh hoàng cho võ lâm. Tuy nhiên, đằng sau sự tàn độc mất nhân tính ấy lại là một quá khứ bi thương tột cùng, một tấm lòng si tình và nỗi đau mẫu tử bị chia cắt.


Nguồn gốc thân thế, chuyện tình cảm và con cái

Trái ngược với sự tàn ác hiện tại, Diệp Nhị Nương thuở trẻ vốn là một cô gái xuất thân con nhà gia giáo, tính tình nhu thuận, đoan trang trinh thục và có nhan sắc tuyệt vời. Năm 18 tuổi, nàng đem lòng yêu tha thiết một vị cao tăng đắc đạo, có địa vị tối cao trong võ lâm là Huyền Từ phương trượng của chùa Thiếu Lâm,.

Hậu quả của mối tình vụng trộm ấy là nàng sinh ra một đứa con trai (chính là Hư Trúc sau này). Vì người tình lang là bậc cao tăng, Diệp Nhị Nương thà chịu cảnh bơ vơ, phiêu bạt giang hồ chứ nhất định không chịu ép người tình cưới mình, cũng không bao giờ hé răng tiết lộ danh tính của ông để bảo vệ thanh danh và sự nghiệp cho ông,. Nàng tự tay dùng hương châm chín nốt tàn hương lên lưng và đùi con trai để làm dấu nhận dạng,.

Thế nhưng, bi kịch giáng xuống khi đứa trẻ vừa chào đời chưa bao lâu đã bị một kẻ lạ mặt (Tiêu Viễn Sơn) xông đến cướp mất, đồng thời kẻ đó còn cào rách nát khuôn mặt xinh đẹp của nàng,. Sự mất mát này là cú sốc tâm lý tàn khốc, biến một thiếu nữ đoan trang thành một ác nhân điên loạn.

Ngoại hình và Tính cách

Ngoại hình: Ở tuổi trạc bốn mươi, Diệp Nhị Nương vẫn giữ được làn da trắng, mái tóc dài và những đường nét xinh xắn. Tuy nhiên, hai bên má mụ lại hằn sâu sáu vết sẹo máu tím bầm kéo dài từ đuôi mắt xuống, dấu tích của kẻ đã cướp con mụ,. Mụ thường mặc đồ màu xanh lạt hoặc xanh hồ, trên tay lúc nào cũng bồng bế một đứa trẻ,. Đôi mắt mụ tuy to đen lay láy nhưng lại mang vẻ "lạnh chai", nụ cười luôn thường trực nhưng chứa đầy sự man dại và cay đắng.

Tính cách tàn độc (Vô Ác Bất Tác): Nỗi đau mất con khiến tâm trí Diệp Nhị Nương méo mó. Mụ sinh ra thói quen bệnh hoạn: hằng ngày đi bắt trộm con nít của người khác về nựng nịu, vuốt ve, hát ru như con đẻ của mình,. Nhưng sự "từ ái" đó chỉ kéo dài chốc lát, sau đó mụ tàn nhẫn giết chết đứa trẻ bằng cách cắn cổ hút máu tươi, mỗi ngày một mạng người,.

Tính lẳng lơ giả tạo: Bề ngoài, mụ thường tỏ ra lả lơi, dùng lời lẽ ong bướm đong đưa với nam giới, đặc biệt là hay trêu ghẹo, gọi Tinh Tú Lão Quái Đinh Xuân Thu là "Xuân Thu ca ca",. Tuy nhiên, đó chỉ là lớp vỏ bọc hoặc sự nhiễu loạn tâm lý, bởi trong thâm tâm mụ chỉ chung thuỷ với một người duy nhất là Huyền Từ.

Võ công và Môn phái

Diệp Nhị Nương vốn là đồng môn, từng học chung một thầy với "Tu La Đao" Tần Hồng Miên (mẹ của Mộc Uyển Thanh).

Vũ khí: Mụ sử dụng một thanh bảo đao rất kỳ dị, hình tròn, bản lớn, cực mỏng và xung quanh đều bén ngót.

Chiêu thức và Khinh công: Diệp Nhị Nương cực kỳ nổi bật về khinh công. Thân pháp của mụ bay lượn như ma quỷ ẩn hiện, vùn vụt chớp nhoáng,. Tuy nhiên, sau này khi bị Du Thản Chi đánh trúng một chưởng hàn băng, khinh công của mụ đã bị giảm sút đi một nửa.

Tà thuật (Nhiếp hồn): Mụ biết sử dụng phép "nhiếp hồn", đưa âm dương quái khí vào giọng nói và nụ cười. Kẻ nào tâm trí không vững mà nghe tiếng mụ hoặc nhìn vào mắt mụ sẽ bị mất hết nghị lực, mất tự chủ và ngoan ngoãn vâng lời,.

Những sự kiện quan trọng nổi bật

* Đụng độ quần hùng tại Ðại Lý: 

Diệp Nhị Nương xuất hiện tại núi Vô Lượng, bắt cóc con trai của Tả Tử Mục để đe doạ hút máu,. Tại đây, mụ đã có những màn giao đấu với các thuộc hạ của nhà họ Đoàn (như Ngư, Tiều, Canh, Độc) và Cao Thăng Thái.

* Đại hội Thiếu Lâm Tự - Sự thật phơi bày: 

Đây là sự kiện chấn động nhất gắn liền với cuộc đời mụ. Trong lúc quần hùng tụ hội, Diệp Nhị Nương tình cờ phát hiện ra 9 nốt tàn hương trên lưng và đùi của Hư Trúc, nhận ra đó chính là đứa con ruột thịt mà mụ đã mất cách đây 24 năm,.

Cùng lúc đó, Tiêu Viễn Sơn xuất hiện, vạch trần tội ác năm xưa của mình là cướp Hư Trúc, đồng thời ép Diệp Nhị Nương phải chỉ mặt người tình lang giấu mặt,. Dù bị ép uổng, mụ vẫn kiên quyết thà chết không khai để bảo vệ Huyền Từ. Cuối cùng, chính Huyền Từ phương trượng đã tự đứng ra nhận tội.

* Cái chết bi thảm: 

Sau khi Huyền Từ chịu phạt 130 trượng để duy trì luật pháp Thiếu Lâm và tự đứt kinh mạch viên tịch, Diệp Nhị Nương vì quá si tình và đau đớn, đã dùng dao trủy thủ tự đâm vào tim mình để tự sát, gục chết ngay dưới chân thi thể người tình.

Bình luận và Đánh giá

* Nhân vật mang tính hai mặt (Sự mâu thuẫn giữa Ác và Tình): 

Kim Dung đã xây dựng Diệp Nhị Nương như một hiện thân của sự mâu thuẫn tột độ. Mụ là con quỷ khát máu, tàn sát hàng ngàn đứa trẻ vô tội, gieo rắc đau thương cho biết bao gia đình. Nhưng ở một góc độ khác, mụ lại là một người phụ nữ vô cùng đáng thương: một người mẹ điên dại vì mất con, một người tình hi sinh cả cuộc đời, chấp nhận mọi ô nhục để bảo vệ người đàn ông mình yêu. Sự tương phản giữa tiếng khóc thê lương lúc mụ ru con và nụ cười man rợ lúc mụ giết người tạo nên một hiệu ứng tâm lý cực kỳ ghê rợn và xót xa.

* Nạn nhân của chữ "Si": 

Trong giáo lý nhà Phật được Kim Dung lồng ghép, Diệp Nhị Nương đại diện cho chữ "Si" (chấp niệm). Mụ chấp niệm vào mối tình với Huyền Từ, chấp niệm vào hình bóng đứa con đã mất. Nỗi đau không được giải toả đã chuyển hoá thành lòng thù hận nhắm vào những đứa trẻ của người khác. Cái ác của mụ không xuất phát từ dã tâm quyền lực (như Đinh Xuân Thu hay Mộ Dung Phục) mà bắt nguồn từ sự vỡ nát của một trái tim mẫu tử.

* Quy luật Nhân Quả: 

Sự trừng phạt dành cho Diệp Nhị Nương là hoàn toàn xứng đáng với ngoại hiệu "Vô Ác Bất Tác". Tuy nhiên, việc mụ tìm lại được Hư Trúc ngay trước lúc nhắm mắt xuôi tay là sự từ bi cuối cùng mà tác giả và "ông trời" dành cho mụ. Cái chết của mụ bên cạnh Huyền Từ khép lại một vòng nhân quả ân oán đẫm máu nhưng cũng trọn vẹn tình nghĩa.

Kết luận

Diệp Nhị Nương là một trong những nhân vật phụ được khắc hoạ thành công và có chiều sâu tâm lý bậc nhất trong Thiên Long Bát Bộ. Mụ vừa đáng hận lại vừa đáng thương. Cuộc đời mụ là minh chứng rõ nét cho triết lý "bể khổ" của nhân sinh: một khoảnh khắc lầm lỡ trong tình yêu, cộng với một tai hoạ từ trên trời rơi xuống đã đẩy một thiếu nữ đoan trang xuống vũng bùn tội ác. Dù bàn tay vấy máu ngập trời, nhưng sự hy sinh câm lặng suốt 24 năm và cái chết tuẫn tiết vì tình của mụ vẫn khiến cho những anh hùng hào kiệt phải ngậm ngùi kính phục.
..........

Bài liên quan: 

No comments: