Mộc Miên
Sự việc chàng công tư đẹp trai Lâm Bình Chi ra tay "anh hùng cứu mỹ nhân" tại quán rượu ngoại thành Phúc Châu khi thấy "cô tiểu nhị" (thực chất là Nhạc Linh San, con gái chưởng môn Hoa Sơn Nhạc Bất Quần đóng giả) bị hai gã đàn ông sàm sỡ là phát súng mở màn cho toàn bộ bi kịch đẫm máu của gia tộc họ Lâm trong Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung, bóc trần sự thật cay đắng về thực lực võ công yếu kém của Phước Oai tiêu cục. Và âu cũng là định mệnh: khoảnh khắc ấy còn làm nảy sinh ấn tượng ban đầu trong trái tim người con gái. Khởi đầu cho cuộc tình và nhân duyên tàn khốc, đẫm lệ của cặp đôi Lâm Bình Chi - Nhạc Linh San.
Anh hùng cứu mỹ nhân nơi tửu quán
Sau một buổi đi săn, vị thiếu tiêu đầu Phước Oai tiêu cục là Lâm Bình Chi cùng các tiêu sư, người hầu ghé vào một quán rượu bên đường quan đạo. Quán rượu này mới đổi chủ, do một lão già họ Tát (Tát lão đầu) và cô cháu gái tên Uyển nhi phục vụ. Thực chất, đây là màn hóa trang của Lao Đức Nặc và Nhạc Linh San (hai môn đồ phái Hoa Sơn, theo kế hoạch của chưởng môn Nhạc Bất Quàn) nhằm ngấm ngầm dò la tung tích về pho kiếm pháp lừng danh giang hồ suốt mấy chục năm qua là "Tịch Tà kiếm phổ". Bề ngoài, Uyển nhi được hóa trang thành một cô gái có nước da bánh mật, "mặt nàng lại rỗ như cái tổ ong bầu". Thực sự, Nhạc Linh San rất xinh đẹp, thanh thoát yểu điệu.
Giữa lúc đó, hai gã hán tử đầu quấn vải trắng mang khẩu âm Xuyên Tây bước vào quán. Đó chính là Dư Nhân Ngạn và Giả Nhân Đạt của phái Thanh Thành. Thấy cô gái bán rượu, Dư Nhân Ngạn cợt nhả, thò tay nâng cằm cô lên và buông lời sàm sỡ:
"- Đáng tiếc ôi là đáng tiếc. Vị cô nương này bắp thịt nở nang có vẻ ngon lắm. Nhưng lão Dư mà động vào cô ta thì cái mặt hổ phù của cô nổi lên dữ lắm đó".
Chứng kiến thái độ ngông cuồng, ức hiếp nữ lưu của hai gã khách lạ, Lâm Bình Chi lửa giận đầy ruột. Chàng đập bàn quát lớn:
"- Hai con chó đui mắt ở đâu mà dám đến đất Phúc Châu chúng ta đây giở thói ngông cuồng?".
Dư Nhân Ngạn thấy Lâm Bình Chi tướng mạo vô cùng tuấn tú, mày thanh mắt sáng liền nhục mạ chàng là "con thỏ" (từ lóng ám chỉ nam sủng/kẻ ẻo lả), khiến Lâm Bình Chi tức giận vung hồ rượu ném tới, châm ngòi cho cuộc ẩu đả.
Trong trận chiến, Lâm Bình Chi thi triển tuyệt kỹ gia truyền "Phiên thiên chưởng" với niềm tự tin cao độ. Tuy nhiên, Dư Nhân Ngạn hoàn toàn không coi chàng ra gì, vừa đánh vừa buông lời cợt nhả:
"- Tiểu huynh đệ! Ta càng nhìn tiểu huynh đệ càng thấy rõ chú không phải là đàn ông, mà nhất định là một vị đại cô nương hóa trang. Má chú vừa trắng lại vừa hồng. Chú cho ta hôn một cái vào mặt có hay hơn không, tội gì mà choảng nhau hoài?".
Bị sỉ nhục, Lâm Bình Chi đánh dồn dập và tát trúng mặt Dư Nhân Ngạn. Tức giận vì bị "con rùa" đánh trúng, Dư Nhân Ngạn ra tay thật sự, dễ dàng khóa chặt Lâm Bình Chi, đè cổ chàng sát xuống đất và nhục mạ:
"- Đại cô nương! Cô không chịu lạy ư?".
Bị đè nghẹt thở, xương cổ đau ê ẩm tưởng chừng sắp gãy, trong lúc hoảng loạn cựa quậy, Lâm Bình Chi vô tình đụng phải một thanh trủy thủ rớt dưới chân. Không kịp suy nghĩ, chàng rút dao đâm mạnh về phía trước, cắm ngập vào bụng dưới Dư Nhân Ngạn. Gã họ Dư lảo đảo rồi gục chết. Lần đầu tiên giết người, Lâm Bình Chi hoảng sợ tột độ, "chẳng còn hồn vía nào nữa, tưởng chừng như trái tim muốn nhảy ra ngoài miệng".
Công tử ẻo lả chưa biết thế nào là đất rộng trời cao
Tình huống này là một màn kịch trào phúng đỉnh cao của Kim Dung. Lâm Bình Chi cứ ngỡ mình là một hiệp khách hành hiệp trượng nghĩa, xả thân cứu một ông lão yếu đuối và một cô gái xấu xí quê mùa.
Nhưng thực tại lại vô cùng mỉa mai: "Ông lão" và "cô gái" kia lại là Lao Đức Nặc và Nhạc Linh San – hai cao thủ của phái Hoa Sơn, võ công vượt xa cả Lâm Bình Chi lẫn hai gã Thanh Thành. Họ dư sức vỗ chết Dư Nhân Ngạn chỉ trong chớp mắt, nhưng lại đứng im đóng kịch. Trong mắt họ, hành động của Lâm Bình Chi chỉ là sự ngây ngô nực cười. Như Lao Đức Nặc sau này thuật lại với đồng môn: "Khi ấy chúng ta chỉ lo họ đã khám phá ra hành tung mình. Nhưng khi nghe gã nói mấy câu ta mới biết là gã mù tịt chẳng hiểu chi hết. Té ra gã chỉ là anh chàng ngốc không hơn, không kém".
Việc "cứu mỹ nhân" của Lâm Bình Chi không đem lại kết quả nào, mà trở thành cái cớ hoàn hảo để Dư Thương Hải danh chính ngôn thuận kéo quân đến huyết tẩy toàn bộ Phước Oai tiêu cục, gây nên cảnh nhà tan cửa nát.
"Ngựa non háu đá" và vị công tử quen được nuông chiều
Qua tình huống này, chân dung Lâm Bình Chi hiện lên rõ nét là một thiếu niên bản chất lương thiện, mang bầu máu nóng trượng nghĩa nhưng lại là một "ngựa non háu đá", thiển cận và ếch ngồi đáy giếng mà thôi.
* Ảo tưởng về sức mạnh của bản thân:
Lâm Bình Chi mang tâm thế của một "công tử nhà giàu" con một của vị Tổng tiêu đầu uy trấn phương Nam. Chàng đã luyện "Phiên thiên chưởng" suốt 12 năm. Nhưng bi kịch ở chỗ, võ công của chàng chỉ để dùng dọa nạt bọn du thủ du thực. Trong tiêu cục, các tiêu sư vì nể mặt cha chàng, nể thân phận "thiếu tiêu đầu" nên luôn nhường nhịn, cố tình thua để làm chàng vui lòng. Sự tâng bốc giả tạo đó (ví dụ như nịnh nọt tài bắn chim của chàng) đã nuôi dưỡng một cái tôi to lớn, khiến chàng hoang tưởng rằng võ công tổ truyền của mình là vô địch.
* Thiếu kinh nghiệm giang hồ trầm trọng:
Hành động đập bàn thóa mạ khách lạ của Lâm Bình Chi bộc lộ sự nông nổi, bồng bột. Một người từng trải giang hồ sẽ biết dò xét lai lịch đối phương trước khi động thủ. Nhưng Lâm Bình Chi, quen thói làm vương làm tướng tại đất Phúc Châu (nơi chàng tự hào là "đất Phúc Châu chúng ta"), đã hành xử hoàn toàn theo bản năng và sự tự ái cá nhân bị tổn thương khi bị gọi là "con thỏ".
* Cú sốc vỡ mộng đầu đời:
Khoảnh khắc Lâm Bình Chi bị Dư Nhân Ngạn đè cổ xuống đất bắt lạy, và sự sợ hãi tột cùng, mặt cắt không còn hột máu khi lỡ tay đâm chết người chính là sự sụp đổ của bức tường thành nhung lụa quanh chàng. Chàng nhận ra thực tế giang hồ không phải là những màn múa võ đẹp mắt trong sân nhà, cũng không có chỗ cho sự kiêu ngạo của một thiếu tiêu đầu. Cái giá phải trả cho "tính cương cường, hiếu thắng" của một kẻ yếu kém là sự diệt vong của cả gia tộc.
Kết luận
Tình huống "anh hùng cứu mỹ nhân" thảm hại tại quán rượu là một phép thử tàn khốc, lột trần mọi sự thật. Nó vạch trần võ công hữu danh vô thực của nhà họ Lâm, bóc trần sự ngây thơ của Lâm Bình Chi và mở ra cánh cửa dẫn chàng vào chốn giang hồ hiểm ác. Từ một vị công tử áo gấm ngựa trắng, háu thắng và ảo tưởng, sự kiện này đã đẩy Lâm Bình Chi vào con đường máu, buộc chàng phải trả giá bằng cả nhân tính để sinh tồn trong thế giới tàn khốc đó.
....
Cuộc hội ngộ định mệnh và hạt giống tình yêu trong trái tim người con gái
Cuộc đụng độ tại quán rượu ngoại thành Phúc Châu thường được nhìn nhận như một mồi lửa châm ngòi cho thảm kịch diệt môn của Phước Oai tiêu cục. Thế nhưng thực chất còn có ý nghĩa khác, soi chiếu qua lăng kính tâm lý của Nhạc Linh San – người con gái đang đóng giả cô hầu gái xấu xí rỗ chằng chịt trong tửu quán – ta sẽ thấy một bức tranh hoàn toàn khác. Hành động "anh hùng cứu mỹ nhân" bồng bột của Lâm Bình Chi không hề nực cười hay thiển cận trong mắt nàng. Trái lại, đó là một khoảnh khắc rực rỡ, một dấu ấn định mệnh gieo mầm cho một tình yêu khắc cốt ghi tâm, nồng nhiệt nhưng cũng đầy bi thương của tiểu sư muội phái Hoa Sơn.
Sự rung động trước hào khí thuần khiết nhất
Để thấu hiểu tâm lý của Nhạc Linh San lúc bấy giờ, trước hết phải hiểu hoàn cảnh của nàng. Nhạc Linh San vốn là "thiên kim tiểu thư" của chưởng môn phái Hoa Sơn, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, được phụ mẫu cưng chiều, được các sư huynh đệ (đặc biệt là Lệnh Hồ Xung) yêu thương, bảo bọc hết mực. Xung quanh nàng luôn là những lời tán tụng về nhan sắc và thân thế.
Thế nhưng, khi vâng lệnh cha đến Phúc Châu nằm vùng, nàng phải hóa trang thành Uyển nhi – một cô gái bán rượu có "nước da bánh mật", "mặt nàng lại rỗ như cái tổ ong bầu". Dưới lớp vỏ bọc xấu xí, hèn mọn đó, nàng bị hai tên đệ tử phái Thanh Thành là Dư Nhân Ngạn và Giả Nhân Đạt buông lời cợt nhả, sàm sỡ thô bỉ: "Đáng tiếc ôi là đáng tiếc. Vị cô nương này bắp thịt nở nang có vẻ ngon lắm. Nhưng lão Dư mà động vào cô ta thì cái mặt hổ phù của cô nổi lên dữ lắm đó".
Đúng lúc nàng đang phải nhẫn nhục chịu đựng sự khinh khi của những kẻ giang hồ, thì Lâm Bình Chi xuất hiện. Chàng thiếu niên tuấn mỹ, ăn mặc sang trọng ấy đã phẫn nộ đập bàn quát lớn: "Hai con chó đui mắt ở đâu mà dám đến đất Phúc Châu chúng ta đây giở thói ngông cuồng?".
Dưới góc nhìn của Nhạc Linh San, hành động này mang sức công phá tâm lý cực kỳ mạnh mẽ. Lệnh Hồ Xung hay các sư huynh bảo vệ nàng vì nàng là "Tiểu sư muội" xinh đẹp của họ. Còn Lâm Bình Chi ra tay bảo vệ nàng khi nàng chỉ là một ả thôn nữ xấu xí, rỗ mặt, thân phận thấp hèn. Lâm Bình Chi hoàn toàn không biết nàng có võ công, không biết thân thế thực sự của nàng, nhưng chàng vẫn xả thân che chở. Hành động trượng nghĩa ấy hoàn toàn xuất phát từ bản năng bảo vệ kẻ yếu, từ sự phẫn nộ trước cái ác, không hề vụ lợi hay cầu danh. Đối với một thiếu nữ mới lớn, lãng mạn như Nhạc Linh San, lòng hiệp nghĩa thuần khiết ấy lập tức vươn lên thành một hình tượng anh hùng rực rỡ, chói lọi cắm sâu vào tâm trí nàng.
Sự hàm ơn và mầm mống của một tình yêu định mệnh
Những gì diễn ra sau đó càng làm cho hình ảnh Lâm Bình Chi khắc sâu trong tim Nhạc Linh San. Nàng tận mắt chứng kiến vị công tử cành vàng lá ngọc ấy bị đối phương đánh đập, nhục mạ, thậm chí bị đè cổ sát đất bắt lạy. Bất chấp đau đớn và hiểm nguy, gã thiếu niên ấy vẫn vùng vẫy kháng cự và cuối cùng vì tự vệ (và cũng là vì bảo vệ danh dự cho cô gái bán rượu) mà lỡ tay đâm chết Dư Nhân Ngạn,.
Trong mắt Lao Đức Nặc (nhị sư huynh của nàng), Lâm Bình Chi chỉ là "anh chàng ngốc không hơn, không kém". Nhưng trong mắt Nhạc Linh San, chàng thiếu niên ấy đã liều mạng vì mình. Lòng biết ơn sâu sắc đã nhen nhóm thành một sự quan tâm đặc biệt. Điều này được minh chứng rõ rệt khi bọn Lâm Bình Chi bị phái Thanh Thành truy sát, Nhạc Linh San đã nằng nặc đòi Lao Đức Nặc phải ra tay giải cứu. Nàng kiên quyết nói với nhị sư huynh: "Lâm công tử vì tiểu muội mới giết Dư Nhân Ngạn thì chúng ta chẳng thể thấy y bị giết mà không cứu giúp".
Thậm chí, khi lén bám theo và thấy Lâm Bình Chi bị bọn Phương Nhân Trí ép uống rượu độc, nàng đã không ngần ngại xuất đầu lộ diện (vẫn trong lốt cô gái rỗ mặt) dùng mưu trí pha phấn sáp vào rượu giả làm thuốc độc để thử thách sự gan dạ của chàng, rồi tự tay chôn chàng xuống hố để che mắt địch nhân cứu mạng chàng,,. Sự quan tâm này đã vượt xa ranh giới của sự báo ân thông thường.
Đối với một thiếu nữ ở độ tuổi xuân thì, tình yêu thường bắt nguồn từ sự ngưỡng mộ và lòng thương cảm. Lệnh Hồ Xung mang lại cho nàng sự vui vẻ, thân thuộc của một người anh trai, nhưng Lâm Bình Chi lại mang đến cho nàng cảm giác choáng ngợp của một "anh hùng cứu mỹ nhân", kéo theo sau đó là sự xót xa, thương cảm tột độ khi chứng kiến chàng vì mình mà tan nhà nát cửa, cha mẹ bị giết hại.
Bi kịch của sự khởi đầu hoàn hảo
Cuộc đụng độ tại quán rượu ngoại thành Phúc Châu chính là "cuộc gặp gỡ của số phận" định hình toàn bộ cuộc đời Nhạc Linh San.
Kim Dung đã vô cùng tinh tế khi để tình yêu của Nhạc Linh San bắt đầu bằng một sự kiện mang tính lãng mạn kinh điển. Chính vì điểm khởi đầu quá đẹp đẽ – một Lâm Bình Chi hào hiệp, khảng khái, dám xả thân vì người yếu thế – mà Nhạc Linh San đã tự xây dựng nên một bệ tượng thần tượng vững chắc trong trái tim mình. Ấn tượng ban đầu ấy mạnh mẽ và không thể xóa nhòa đến mức, về sau này, dù Lâm Bình Chi có thay đổi, có trở nên tàn nhẫn, lạnh lùng, và thậm chí tàn nhẫn hắt hủi nàng, Nhạc Linh San vẫn kiên tâm bám víu vào hình ảnh của vị "anh hùng" thuở nào.
Nàng yêu Lâm Bình Chi không phải vì Tịch Tà kiếm phổ, không phải vì sự toan tính của người cha Nhạc Bất Quần, mà xuất phát từ chính nhịp đập tự nhiên của bản năng nữ giới: khao khát được chở che và sẵn sàng dâng hiến, hy sinh cho người đã từng che chở mình.
Kết luận
Trong tấn bi kịch của Tiếu ngạo giang hồ, nếu Lâm Bình Chi lao vào bóng tối vì thù hận, thì Nhạc Linh San lại lao vào bóng tối vì một thứ ánh sáng lãng mạn duy tâm mà nàng vô tình bắt gặp ở quán rượu họ Tát. Dưới lăng kính của nàng, Lâm Bình Chi vĩnh viễn không phải là "ngựa non háu đá" hay "công tử bột", mà là ân nhân, là anh hùng, là tình lang đích thực duy nhất của đời nàng. Sự hy sinh đến mù quáng của Nhạc Linh San sau này suy cho cùng cũng chỉ để đền đáp lại sự xả thân liều mạng của Lâm Bình Chi dành cho một "cô gái xấu xí" vào cái ngày định mệnh ấy.
......
......
Chiếc khăn lụa thêu hoa mai: sợi tơ hồng định mệnh
Trong bức tranh giang hồ mịt mù khói máu và những mưu mô tàn độc của Tiếu ngạo giang hồ, Kim Dung đôi khi điểm xuyết những chi tiết vô cùng mềm mại, lãng mạn và tinh tế. Cuộc kỳ ngộ giữa vị thiếu tiêu đầu cành vàng lá ngọc Lâm Bình Chi và thiên kim tiểu thư phái Hoa Sơn Nhạc Linh San vốn bắt đầu bằng một màn kịch đẫm máu. Thế nhưng, giữa sự tàn khốc của đêm đen, sự xuất hiện của một chiếc khăn lụa mỏng manh, thoảng hương thơm thiếu nữ lại chính là "sợi tơ hồng" định mệnh, âm thầm kết nối hai tâm hồn, mở ra một thiên tình sử đẹp đẽ nhưng cũng đau đớn bậc nhất chốn võ lâm.
Đêm tối kinh hoàng và kỷ vật nơi gậm giường
Sự việc diễn ra vào cái đêm Phước Oai tiêu cục liên tiếp rước họa diệt môn. Các tiêu sư lần lượt bỏ mạng một cách quỷ dị. Để truy tìm tông tích hung thủ, Lâm Bình Chi cùng phụ thân Lâm Chấn Nam và các tiêu đầu đã lén quay trở lại quán rượu của "hai ông cháu lão Tát" – nơi ban chiều Lâm Bình Chi đã vì bênh vực "cô gái bán rượu" xấu xí rỗ mặt mà lỡ tay đâm chết Dư Nhân Ngạn.
Đến nơi, quán rượu đã trống không, người chết bị đào lên, còn hai ông cháu bán rượu thì bặt vô âm tín. Giữa không khí rùng rợn, ngột ngạt và đầy mùi tử khí đó, trong lúc lục lọi gian phòng của thiếu nữ, Lâm Bình Chi bỗng phát hiện ra một vật hoàn toàn lạc lõng với cảnh nghèo nàn của quán trọ. Chàng gọi cha:
"Gia gia lại đây mà coi... Gia gia! Một cô gái nhà nghèo làm gì có của này."
Khi Lâm Chấn Nam đón lấy xem, kỷ vật ấy hiện lên vô cùng tinh tế, mang theo hơi thở của một giai nhân đài các:
"Lâm Chấn Nam đưa tay ra đón lấy coi thì một mùi hương thơm thoang thoảng đưa lên mũi. Chiếc khăn tay cầm thấy mềm nhũn, mát rượi và hơi nặng, hiển nhiên bằng thứ voan thượng hảo hạng, viền xung quanh ba đường tơ mầu lục. Góc khăn thêu một đóa hoa mai, sắc vàng rất tinh vi."
Lâm Bình Chi cho biết mình tìm thấy nó ở góc trong gậm giường, phỏng đoán rằng do chủ nhân hốt hoảng thu thập đồ đạc vội vã nên đã đánh rơi. Kế đó, Lâm Chấn Nam còn tìm thêm được một hạt minh châu nhỏ xíu nhưng ánh sáng cực kỳ xinh đẹp, vốn dùng để khảm vào cành hoa hoặc bông tai của nữ giới.
Sự xuất hiện của chiếc khăn lụa thượng hạng và hạt minh châu khiến Lâm Chấn Nam sinh lòng nghi ngờ về thân phận thực sự của cô gái có tướng mạo xấu xa, rỗ chằng rỗ chịt. Khi cha gặng hỏi về dáng vẻ của cô gái lúc ban chiều, Lâm Bình Chi đã vô thức bộc lộ một sự tinh tế và ấn tượng sâu sắc ẩn sâu trong ký ức của một thanh niên mới lớn:
"Lúc đó hài nhi cũng không để ý, nhưng không ngửi thấy mùi ô uế. Nếu quần áo cô ta dơ dáy thì lúc cô ta lại gần rót rượu, tất nhiên hôi, nhưng không có."
Sợi tơ hồng lãng mạn giữa chốn phong ba
* Sự đối lập mang tính thi vị:
Trong văn học, sự xuất hiện của một vật thể tinh tế giữa hoàn cảnh tàn khốc luôn mang sức gợi hình mãnh liệt. Đêm ấy, nhà họ Lâm đang đối diện với họa diệt vong, xung quanh là tử thi, máu và bóng tối. Thế nhưng, chiếc khăn voan màu lục, mềm mại, mát rượi, thêu cành mai vàng và thoang thoảng mùi hương lại rớt lại nơi gậm giường. Nó tựa như một nốt nhạc trong trẻo vút lên giữa bản hòa tấu ma quái. Đối với Lâm Bình Chi, trong giây phút hoang mang và tuyệt vọng nhất của tuổi trẻ, mùi hương thiếu nữ trên chiếc khăn ấy giống như một sự an ủi kỳ lạ, một nét lãng mạn vô tình chạm vào trái tim đang kinh hãi của chàng.
* Bản năng của tình yêu và sự rung động ngầm:
Chi tiết Lâm Bình Chi thừa nhận "không ngửi thấy mùi ô uế" khi cô gái bán rượu rót rượu ban chiều là một điểm nhấn tâm lý xuất sắc của Kim Dung. Ban chiều, chàng chỉ thấy một cô nương "mặt rỗ như tổ ong bầu". Chàng ra tay cứu nàng xuất phát từ lòng hiệp nghĩa bồng bột của một "ngựa non háu đá". Thế nhưng, tiềm thức của chàng thanh niên hào hoa ấy thực chất đã kịp ghi nhận sự thanh khiết của người con gái. Chàng không thấy nàng hôi hám như vỏ bọc quê mùa bên ngoài.
Và giờ đây, chiếc khăn lụa cùng hạt minh châu đã xác nhận linh cảm đó. Kỷ vật này nói cho Lâm Bình Chi biết rằng: Người con gái mà chàng liều mạng bảo vệ ban chiều không phải là một cô gái giang hồ hạ cấp, mà là một giai nhân khuê các bí ẩn. Sự tò mò, lòng ngưỡng mộ và một chút vương vấn lãng mạn đã chính thức bắt rễ trong lòng Lâm Bình Chi. Dù chưa biết mặt thật của Nhạc Linh San, linh hồn chàng đã bị sợi tơ hồng vô hình mang mùi hương thoang thoảng ấy buộc lấy.
* Chiếc khăn lụa - Sợi tơ kết nối định mệnh:
Nếu cuộc ẩu đả ở quán rượu là "nghiệt duyên" kéo Phước Oai tiêu cục vào chỗ chết, thì chiếc khăn lụa thêu hoa mai rớt lại chính là "lương duyên" đưa Lâm Bình Chi đến với Nhạc Linh San.
Nhạc Linh San, trong lốt cô gái quê mùa, đã bị chấn động bởi hành động trượng nghĩa, xả thân cứu người của chàng thiếu gia họ Lâm. Còn Lâm Bình Chi, qua chiếc khăn lụa, lại bị thu hút bởi sự tinh khiết, bí ẩn của người ngọc. Chiếc khăn tay ấy là kỷ vật đầu tiên, là bằng chứng vật lý duy nhất khẳng định sự tồn tại của Nhạc Linh San trong cuộc đời Lâm Bình Chi trước khi chàng lên núi Hoa Sơn. Nó đại diện cho quãng thời gian thanh xuân, trong sáng và thuần khiết nhất của hai người, khi thù hận, dối trá và những mưu đồ tàn độc của Tịch Tà kiếm phổ chưa biến họ thành những kẻ tàn nhẫn hay những nạn nhân bi đát.
Nỗi buồn man mác của một kiếp hoa trôi
Nhìn lại toàn bộ tác phẩm, khoảnh khắc Lâm Bình Chi cầm chiếc khăn lụa màu lục, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trong gian phòng vắng mang một dư vị thê lương đến đau lòng. Đó là lúc tình yêu bắt đầu, trong sáng, đẹp đẽ và lãng mạn nhất. Nó là khởi thủy của một đoạn tình duyên mà sau này Nhạc Linh San đã tự nguyện dâng hiến cả thanh xuân, thậm chí là sinh mạng của mình.
Nhưng thật chua xót, "sợi tơ hồng" được dệt bằng lụa thượng hạng và hương thơm thiếu nữ ấy cuối cùng lại bị nhuộm đỏ bởi máu và những mưu toan. Người con trai từng nhẹ nhàng lượm chiếc khăn tay của nàng, từng liều mạng bảo vệ danh tiết cho nàng ở quán rượu, sau cùng lại chính là kẻ đâm nhát kiếm chí mạng kết liễu đời nàng. Chiếc khăn lụa thêu hoa mai ngày ấy mãi mãi nằm lại ở đoạn hoài niệm tươi đẹp của tuổi trẻ, một sự lãng mạn tuyệt đích nhưng bị nghiền nát dưới bánh xe tàn khốc của số phận và dã tâm con người. Nó nhắc nhở người đọc về một sự thực đau lòng: Trong chốn giang hồ hiểm ác, cái đẹp và tình yêu thuần khiết thường quá mỏng manh, dễ dàng bị đánh rơi và vùi lấp như chính chiếc khăn mỏng manh nằm lại nơi góc tối gậm giường.
....
Bài liên quan:
- Lâm Bình Chi
- Nhạc Linh San
- Tiểu Chiêu trở lại Trung nguyên nhưng không gặp Trương công tử
- Những khúc vĩ thanh buồn trong Ỷ thiên đồ long ký
- Triệu Mẫn tố bị Trương Vô Kỵ "khinh bạc làm nhục", lộ tình cảm thiết tha
- Triệu Mẫn yêu: từ "oan gia ngõ hẹp" đến đánh đổi tất cả
- Bi kịch tình yêu giữa ranh giới Chính - Tà khắc nghiệt
No comments:
Post a Comment